Nỗi khao khát điên cuồng đó kéo lê cái xác xơ xác của Khoa ra khỏi nhà ngay khi bóng tối vừa đổ xuống vào đêm hôm sau. Hai đầu gối gã run rẩy, gập xuống rồi lại gượng đứng dậy, cả thân hình hốc hác, gầy rộc đi như một bộ xương khô khoác lớp áo bà ba cũ kỹ. Gã đi lảo đảo trên con đường đất nhỏ chạy ven bờ tre. Đầu óc gã trống rỗng, không còn nhớ nổi bản thân là ai, nhà ở đâu, chỉ có hình ảnh chiếc yếm đỏ lả lơi và cảm giác lạnh buốt, ẩm ướt đầy kích thích nơi da thịt người đàn bà đêm qua là vẫn cháy bỏng trong tâm trí. Mỗi bước đi của Khoa đều chứa đầy sự chật vật. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm lớp áo bà ba cáu bẩn, nhưng đan điền gã lại nóng ran như có hòn than đang nung nấu. Gã khát. Cơn khát nhục dục cào xé tâm can, thôi thúc gã phải tìm lại cái lồn lạnh lẽo, hút hồn của ma nữ để dâng hiến.
Lực từ trong bóng tối của bụi chuối bên đường bước ra, bàn tay hộ pháp chộp lấy vai Khoa rồi siết mạnh. Lực vốn đi săn đêm, vác theo cây giáo tự chế bên vai, đầu đội đèn pin nhưng chưa bật. Gã đã đứng quan sát Khoa từ xa, kinh ngạc trước dáng vẻ như người sắp chết của gã trai trẻ vốn khỏe mạnh nhất nhì xóm dưới. Dưới ánh trăng mờ, gương mặt Khoa xám ngoét, hai má hóp sâu hoắm vào tận xương quai hàm, đôi mắt trũng sâu đen sì như người chết trôi. Lực siết chặt năm ngón tay cứng như kìm sắt vào bả vai Khoa, giật mạnh cơ thể rệu rã của đối phương lại để ép gã phải đối mặt với mình.
Lực: "Mày làm cái gì mà người ngợm ra nông nỗi này hả Khoa?"
Khoa không nhìn thẳng vào Lực. Đôi mắt gã dại đi, lờ đờ trôi nổi trong hốc mắt hoắm sâu. Gã thở dốc, hơi thở đứt quãng và có mùi hôi hám của kẻ suy kiệt nguyên khí trạng thái nghiêm trọng. Cổ họng gã phát ra những tiếng khè khè khô khốc trước khi thốt ra những lời mê sảng.
Khoa: "Nàng... nàng đang đợi tao... thả tao ra... cái yếm đỏ... mát lắm... tao phải cho nàng..."
Lực nhíu chặt đôi lông mày rậm rạp. Gã nhìn vết sẹo dài dọc má trái của mình đang giật giật theo từng nhịp nhai quai hàm. Lời lảm nhảm của Khoa rõ ràng chứa đầy mùi tình ái, nhưng điều khiến Lực rợn người là sự tàn tạ đến kinh sợ của gã trai trước mặt. Mới hôm kia Khoa còn khỏe phăng phăng, vác bao lúa trăm ký nhẹ tênh, vậy mà giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn, đi đứng không vững. Lòng nghi ngờ cùng sự tò mò của gã thợ săn trỗi dậy mãnh liệt. Lực nới lỏng lực tay ở vai Khoa, giả vờ buông tha.
Khoa vừa được thả ra liền lảo đảo tựa như sắp ngã xuống đất. Gã quờ quạng hai tay vào khoảng không trước mặt, tiếp tục vô thức lê bước đi. Hướng gã đi không phải là ngã ba về xóm, mà là con đường mòn dẫn sâu vào khu vườn hoang phía sau làng, nơi căn nhà rêu phong dột nát đã bỏ hoang mấy chục năm nay tọa lạc. Lực lẳng lặng bám theo sát phía sau. Gã đi rất khẽ, bước chân đặt nhẹ lên những tán lá khô không hề phát ra tiếng động, đôi mắt dữ dằn luôn dán chặt vào bóng lưng còng xuống của Khoa. Trong lòng Lực nảy sinh một giả thuyết kỳ quặc. Phải chăng thằng Khoa đã tìm được một con ả lẳng lơ nào đó trốn chồng con để hẹn hò trong căn nhà hoang? Nhìn bộ dạng bị vắt kiệt của Khoa, Lực vừa thấy khinh bỉ, lại vừa nhen nhóm một sự ghen tị bản năng của một gã đàn ông sung sức. Gã muốn biết con đàn bà nào mà lại có sức tàn phá kinh hoàng đến như thế.
Càng đi sâu vào khu vườn hoang, cỏ dại càng mọc rậm rạp, cào vào chân đau nhói. Khoa không hề để ý đến những vết xước rướm máu trên da thịt mình. Gã chỉ biết cắm đầu đi theo tiếng gọi vô hình trong tâm trí. Khi bóng dáng căn nhà hoang phủ đầy rêu phong hiện ra dưới ánh trăng mờ, Khoa đột ngột khuỵu xuống. Hai chân gã không còn chút sức lực nào nữa. Gã đổ ập người xuống ngay bên bờ dậu đầy gai mắt mèo rậm rạp, nằm co quắp, miệng rên rỉ thở thoi thóp.
Lực không thèm nhìn Khoa nữa. Ánh mắt gã đã bị thu hút hoàn toàn bởi ánh sáng lân tinh mờ ảo phát ra từ khung cửa sổ gỗ bên hông căn nhà hoang. Gã rón rén bước qua thân xác đang nằm thoi thóp của bạn mình, áp sát lưng vào bức tường gạch loang lổ rêu xanh. Tim Lực đập thình thịch trong lồng ngực vạm vỡ. Gã khẽ nghiêng đầu, ghé sát mắt vào khe nứt lớn của cánh cửa sổ gỗ đã mục ruỗng.
Bên trong phòng khách tối tăm, dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua những kẽ ngói vỡ, một khung cảnh nhục dục hiện ra khiến toàn thân Lực đông cứng.
Một người đàn bà khỏa thân hoàn toàn đang ngồi trên chiếc phản gỗ cổ giữa nhà. Nàng quay lưng về phía cửa sổ, mái tóc đen dài mượt mà xõa xuống tận thắt lưng, lấp lánh như nhung. Làn da nàng trắng bệch như tuyết, nổi bật giữa bóng tối âm u của căn phòng. Nàng đang cầm chiếc trâm bạc cổ kính, chậm rãi chải từng sợi tóc đen lánh. Theo mỗi nhịp nâng tay của nàng, bả vai thanh mảnh uốn cong lộ ra xương quai xanh tinh tế. Lực nhìn chằm chằm vào bờ lưng trần nuột nà, thẳng tắp của nàng, rồi ánh mắt gã dời xuống thấp hơn. Vòng eo của nàng nhỏ nhắn đến mức hai bàn tay Lực có thể ôm trọn, thắt lại rồi mở rộng ra thành cặp mông tròn trịa, căng đầy đang tì sát trên mặt phản gỗ. Đôi chân thon dài của nàng khẽ khép hờ, nhưng ở góc độ nghiêng này, Lực vẫn nhìn thấy rõ ràng vùng tam giác mật đen nhánh lông tơ, ôm lấy hai mép lồn hồng hào, múp míp đang ẩm ướt phập phồng dưới ánh trăng.
Cảnh tượng ấy kích thích toàn bộ các giác quan của gã lực điền. Lực cảm nhận được một luồng khí nóng hừng hực xộc thẳng xuống hạ bộ. Cu của gã lập tức trướng căng lên, dựng đứng trong chiếc quần vải thô, đầu khấc rỉ ra dịch nhờn vì thèm khát. Hơi thở gã bắt đầu dồn dập, lồng ngực vạm vỡ phập phồng liên hồi. Gã chưa bao giờ nhìn thấy một thân hình đàn bà nào hoàn mỹ và gợi tình đến mức điên dại như thế này. Những con mụ đàn bà trong làng da thịt thô ráp, béo ú không thể nào so sánh được với thực thể diễm lệ trước mắt. Lòng ham muốn chiếm đoạt cuồng bạo bùng lên trong đầu Lực, đốt cháy mọi sự cảnh giác về vẻ dị thường của căn nhà hoang.
Đột nhiên, ma nữ dừng động tác chải tóc. Nàng khẽ quay đầu lại phía cửa sổ, cử chỉ uyển chuyển như một con rắn. Nốt ruồi lăng loàn ngay dưới đuôi mắt trái của nàng dưới ánh trăng mờ như càng tăng thêm vẻ tà mị. Đôi mắt ướt át, lả lơi của nàng nhìn thẳng qua khe nứt cửa sổ, chạm ngay vào ánh mắt đầy thú tính của Lực. Nàng không hề có vẻ giật mình hay sợ hãi khi phát hiện có kẻ nhìn trộm. Trái lại, đôi môi đỏ mọng như máu của nàng khẽ cong lên, nở một nụ cười lẳng lơ, dâm đãng tột cùng. Nàng khẽ nghiêng người, đưa một bàn tay thon dài với những móng tay nhọn hoắt vuốt nhẹ dọc theo đùi trong trơn láng của mình, rồi dừng lại ở mép lồn hồng hào. Ngón tay nàng khẽ lướt qua khe lồn ẩm ướt, vạch nhẹ hai mép thịt để lộ ra phần thịt đỏ hồng bên trong đang rỉ nước, trực tiếp phơi bày sự thèm khát nhục dục trước mắt Lực.
Nụ cười quyến rũ và hành động mời gọi trơ trẽn của ma nữ đã hoàn toàn bẻ gãy chút lý trí cuối cùng của Lực. Máu trong người gã sôi lên sùng sục. Gã không còn quan tâm đến việc tại sao người đàn bà này lại ở đây khỏa thân, cũng chẳng buồn thắc mắc vì sao Khoa lại tàn tạ như thế. Bản năng của một gã lực điền khỏe mạnh trỗi dậy cuồng bạo. Gã muốn chiếm đoạt con đàn bà lẳng lơ này, muốn đè nghiến nàng ra tấm phản gỗ để nện cho đến khi nàng phải khóc lóc van xin dưới thân xác hộ pháp của gã. Gã muốn cắm cái cu đang trướng căng đau đớn của mình vào sâu trong cái lồn mời gọi kia.
Lực quay đầu lại, nhìn thấy Khoa vẫn đang nằm thoi thóp bên bờ dậu, hai tay gập lại ôm lấy ngực đầy yếu ớt. Gã không chút do dự, vươn bàn chân thô ráp gạt phắt cơ thể thoi thóp của Khoa sang một bên như gạt một khúc củi mục. Lực áp sát người vào khung cửa sổ, hai bàn tay to bản bấu chặt lấy hai cánh cửa gỗ đã mục nát. Gã gầm khẽ một tiếng trong cổ họng, dùng sức mạnh cơ bắp đẩy mạnh vào trong. Tiếng then cài cửa sổ bằng gỗ mục gãy đôi vang lên một tiếng rắc khô khốc trong đêm tối tĩnh mịch. Cánh cửa sổ mở toang ra, để lộ khoảng tối đầy ma mị của gian phòng. Lực thở dồn dập, nhấc cái chân to khỏe trèo thẳng qua bậu cửa sổ vào trong phòng, mắt không rời khỏi cơ thể khỏa thân rực lửa của ma nữ đang ngồi đợi sẵn trên phản.