Cú giật mạnh khiến Khoa lảo đảo ngã khuỵu, chưa kịp định thần trong bóng tối đặc quánh thì cơ thể gã đã bị một luồng sức mạnh ngàn cân đè nghiến xuống. Lưng gã đập mạnh vào đống gạch vụn nát trộn lẫn với rơm khô ẩm ướt ở góc phòng khách. Những cạnh gạch sắc nhọn đâm qua lớp áo bà ba mỏng, cào rách da thịt sau lưng Khoa, nhưng cơn đau thể xác nhanh chóng bị lấn át bởi hơi lạnh buốt giá tỏa ra từ lồng ngực nàng.
Bóng tối bao trùm lấy cả hai, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa mục rít lên từng hồi ghê rợn. Khoa muốn kêu lên, nhưng đôi môi mềm mại, lạnh ngắt của nàng đã ập xuống, bịt chặt lấy miệng gã. Nụ hôn của nàng không còn dịu dàng mời gọi như ngoài bờ ao nữa, nó cuồng bạo, ngấu nghiến, lưỡi nàng luồn sâu vào khoang miệng Khoa, hút lấy hết dưỡng khí của gã. Đầu óc Khoa bắt đầu mụ mị đi. Cơn say rượu ban nãy cùng nỗi sợ hãi tột cùng hòa quyện vào nhau, biến thành một thứ kích thích điên cuồng chạy dọc sống lưng.
Nàng dứt môi ra, hô hấp dồn dập của Khoa phả vào hư không thành những luồng hơi mỏng. Những ngón tay thon dài, buốt nhói của nàng bắt đầu di chuyển. Nàng giật phăng những chiếc cúc áo bà ba của gã. Tiếng vải rách xoành xoạch vang lên khô khốc trong gian phòng trống. Chiếc quần đen ống rộng của gã cũng nhanh chóng bị kéo tuột xuống tận cổ chân. Khoa hoàn toàn khỏa thân, phơi bày cơ thể rám nắng, săn chắc trước đôi mắt đen ngòm của thực thể tà mị.
Dưới những khe ngói nứt trên trần nhà, ánh trăng mờ nhạt rọi xuống một vệt sáng lạnh lẽo, soi rõ thân hình của nàng. Ma nữ khẽ đưa tay lên cổ, giật đứt sợi dây buộc chiếc yếm lụa đỏ. Tấm lụa mỏng manh tuột xuống, để lộ ra đôi gò bồng đảo tròn trịa, trắng muốt đến mức kỳ dị. Đầu nhũ hoa hồng hào, nhỏ nhắn của nàng dựng đứng lên dưới khí lạnh của căn nhà hoang. Nàng trườn cơ thể trần trụi lên người Khoa. Làn da nàng mịn màng nhưng lạnh toát như da rắn, cọ xát vào lồng ngực đang nóng hừng hực của gã trai trẻ.
Sự đối lập giữa cái nóng của máu thịt trần thế và cái lạnh của cõi âm khiến Khoa run lên bần bật. Nàng dịch chuyển hông, kéo sát đùi gã ra. Ở khoảng cách gần gũi này, dương vật của Khoa đã căng cứng đến mức cực hạn, đỏ ửng và nổi đầy gân guốc, dựng ngược lên hướng về phía bụng nàng. Nàng khẽ nâng hông, để âm đạo ẩm ướt, mềm mại của mình áp sát vào đầu dương vật gã. Lồn của nàng không hề có hơi ấm, nó nhớp nháp nước nhờn nhưng mát lạnh như giếng khơi mùa đông. Nàng cọ xát cửa mình lên xuống dọc theo thân dương vật của gã. Sự ma sát tê dại ấy khiến Khoa ưỡn người lên, hai tay bám chặt vào đống rơm khô ẩm mục, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Nàng ghé sát khuôn mặt diễm lệ vào tai gã, hơi thở lạnh ngắt như gió bấc thổi qua vành tai đang nóng bừng của Khoa.
Ma nữ: "Hãy dâng hiến cho ta, chàng sẽ biết thế nào là cực khoái trần gian."
Lời nói của nàng như một thứ bùa chú tà ác, thổi bay chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu Khoa. Gã không còn quan tâm nàng là người hay là quỷ, gã chỉ muốn lún sâu vào da thịt mềm mại ấy. Ma nữ nở nụ cười quyến rũ, nàng nâng hông lên cao hơn, nhắm chuẩn đầu dương vật đang rung bần bật của Khoa rồi từ từ ngồi sụp xuống.
Quy đầu to tròn của Khoa nong rộng cửa lồn lạnh lẽo của nàng, cắm sâu vào trong âm đạo ẩm ướt. Khoa rú lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng khi toàn bộ chiều dài dương vật bị nuốt chửng bởi sự ôm siết khít khao, buốt giá của nàng. Nàng bắt đầu nhấp nhô hông.
Tư thế cưỡi ngựa được nàng thực hiện một cách điệu nghệ và phi thường. Nàng xoay tròn hông, mỗi lần hạ xuống lại ép sát lồn vào gốc dương vật của Khoa, khiến gã cảm nhận được từng nếp gấp thịt ẩm ướt bên trong âm đạo đang bóp chặt lấy khấc quy đầu. Nàng nhấc người lên rồi lại dập mạnh xuống liên tục, tốc độ mỗi lúc một nhanh. Tiếng da thịt va chạm nhau chan chát vang lên trong không gian yên ắng của căn nhà hoang. Rơm khô dưới lưng Khoa nát vụn ra, gạch đá đâm vào da thịt gã rướm máu, nhưng gã hoàn toàn tê liệt trước cơn lốc khoái cảm mà nàng mang lại.
Mỗi lần nàng nhấp xuống, cái lạnh từ sâu trong âm hộ nàng lại truyền thẳng vào dương vật gã, chạy dọc theo tủy sống lên não. Nó không phải cái lạnh gây đau đớn, mà là cái lạnh tê dại, kích thích thần kinh đến mức điên dại. Khoa đưa hai tay lên, bóp chặt lấy hai bầu ngực lạnh ngắt của nàng, ra sức nhào nặn.
Khoa: "Ưm... Ớ... Lạnh... nhưng sướng quá... Nữa đi..."
Ma nữ không trả lời, nàng ngửa cổ ra sau, mái tóc đen dài rủ xuống quét qua mặt Khoa. Nàng liên tục rên rỉ những tiếng nũng nịu đầy lẳng lơ, hông nàng nhấp nhanh hơn, mạnh hơn, tựa như một con ngựa hoang đang điên cuồng giẫm đạp trên cơ thể gã. Âm đạo của nàng co thắt kịch liệt, hút chặt lấy dương vật của Khoa như một cái phễu không đáy.
Sự kích thích vượt quá giới hạn chịu đựng của người phàm. Dương vật của Khoa căng phồng lên, mạch máu đập thình thịch bên trong lồn nàng. Gã cảm thấy một luồng điện cực mạnh chạy khắp toàn thân, hội tụ về phía hạ bộ.
Khoa: "Ta... ta ra mất... Ôi..."
Gã co giật mạnh, mông ưỡn cao khỏi đống rơm khô. Dương vật gã phun trào những tia tinh dịch nóng hổi vào sâu trong âm đạo của ma nữ. Nhưng ngay khi dòng tinh dịch đầu tiên thoát ra, Khoa không cảm thấy sự thư thái thông thường. Gã trợn tròn mắt, lồng ngực thắt lại.
Một luồng sinh khí nóng rực, đại diện cho sinh mệnh và sức khỏe của gã trai trẻ, từ sâu trong đan điền đang bị một lực hút vô hình kéo tuột xuống hạ bộ. Dòng khí nóng ấy cuồn cuộn chảy qua dương vật, hòa cùng tinh dịch, bị âm đạo lạnh lẽo của ma nữ hấp thu sạch sẽ.
Nàng rú lên một tiếng thỏa mãn đầy sung sướng, đôi mắt đen ngòm bỗng lóe lên tia sáng đỏ rực. Nàng càng ra sức nhấp nhô cuồng nhiệt hơn, ép dương vật Khoa phải cương cứng trở lại ngay lập tức để tiếp tục xuất tinh. Lần thứ hai, rồi lần thứ ba, Khoa xuất tinh liên tục dưới sự vắt kiệt tàn nhẫn của ma nữ.
Mỗi lần xuất tinh, cơ thể Khoa lại gầy rộc đi một chút. Da thịt rám nắng khỏe mạnh ban nãy dần mất đi độ đàn hồi, hai má hóp lại, quầng mắt thâm đen hiện rõ dưới ánh trăng. Gã muốn đẩy nàng ra, muốn kêu cứu, nhưng tứ chi hoàn toàn bủn rủn, không còn một chút lực nào. Gã chỉ biết nằm đó, thở dốc một cách yếu ớt, nhận lấy những cú nhấp cuồng bạo cuối cùng từ thực thể đang no nê sinh khí kia.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh nhạt nhòa xuyên qua màn sương mù dày đặc lẻn vào căn phòng khách đổ nát, ma nữ mới dừng lại. Nàng bước xuống khỏi người Khoa. Lúc này, làn da nàng hồng hào, đầy sức sống, đôi môi đỏ mọng như vừa được tô son. Nàng liếc nhìn cái xác sống đang nằm thoi thóp trên đống gạch vụn bằng ánh mắt khinh bỉ xen lẫn thỏa mãn.
Nàng nhặt chiếc yếm đỏ dưới đất, khoác hờ lên bờ vai trần rồi từ từ lùi vào làn sương xám đang tràn qua cửa sổ mục nát.
Khoa nằm bất động trên đống gạch vụn lạnh lẽo. Gã cố gắng vươn bàn tay run rẩy, những ngón tay dính đầy bụi bẩn và máu khô khẽ cử động trong không khí, cố níu kéo tà yếm đỏ của ma nữ đang dần tan biến vào màn sương. Cổ họng gã phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng đầy bất lực. Mặc cho thân xác rã rời, đau nhức đến tận xương tủy và sinh khí bị rút cạn gần hết, trong tâm trí mụ mị của Khoa lúc này không hề có sự hối hận hay sợ hãi. Chỉ có một nỗi thèm khát điên cuồng, một cơn nghiện xác thịt tột cùng đang bùng cháy dữ dội trong đầu gã, thôi thúc gã phải quay lại đây, hiến dâng thể xác này một lần nữa vào đêm mai.