Hải đứng khom lưng bên bể nước xi măng thô ráp ngoài sân, mắt vẫn dõi theo cái bóng mập mờ của Lan vừa khuất sau cánh cửa buồng. Hai bàn tay cậu bấu chặt vào thành bể xám xịt bám đầy rêu phong ẩm ướt. Những hạt cát li ti và góc cạnh sắc nhọn của lớp vữa bong tróc găm vào lòng bàn tay cậu đau nhói, nhưng cái đau đớn thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nhịp tim đang dội lên liên hồi trong lồng ngực vạm vỡ. Ánh mắt liếm môi đầy thèm khát của Lan trước khi quay lưng bước vào nhà trong vẫn như in đậm vào tâm trí Hải, thiêu đốt chút lý trí sót lại của cậu thanh niên mười tám tuổi. Tiếng xích xe đạp Thống Nhất rít lên những tiếng khô khốc ngoài ngõ cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cậu, rồi dừng hẳn ngay trước chái bếp. Tiếng chân chống sắt gạt xuống mặt sân gạch nện sầm sập báo hiệu bà Mai đã đi chợ về.
Hải luống cuống vục sâu hai cánh tay xuống lòng bể. Làn nước mưa mát lạnh tích tụ sau những cơn giông hè áp thẳng vào da thịt nóng hổi của cậu, nhưng luồng khí nóng hầm hập nơi bụng dưới vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Chiếc quần cộc thun mỏng dính chặt vào đùi cậu, sũng nước và hằn rõ mồn một khúc thịt nam tính đang cương cứng, nhô cao đầy kiêu hãnh. Đầu dương vật giật nhẹ từng nhịp liên hồi dưới lớp vải ẩm ướt, hệ quả từ những cú cạ đùi đầy khiêu khích của Lan trong chái bếp chật hẹp chỉ vài phút trước đó. Cậu cúi gập người, cố thu hẹp khoảng cách giữa bụng và đùi, liên tục vốc từng vốc nước dội ào ào lên mặt, lên gáy, mong sao cái lạnh buốt của nước có thể dập tắt ngọn lửa dục vọng đang chực chờ thiêu rụi bản năng của mình.
Nước chảy ròng ròng từ mái tóc húi cua ngắn ngủn xuống đôi vai rộng, chảy qua lồng ngực bánh mật rồi đọng lại nơi cạp quần cộc. Hải nín thở lắng nghe từng tiếng động ngoài sân. Tiếng bước chân nặng nề của bà Mai bước xuống xe, tiếng chiếc làn nhựa đựng đầy rau quả đặt cạch lên thềm nhà, rồi tiếng thở dài mệt mỏi của người đàn bà góa sau một ngày lăn lộn ngoài chợ búa ven đô. Hải sợ. Cậu sợ chỉ cần mẹ tiến lại gần bể nước này, chỉ cần bà nhìn thấy chiếc quần thun dính sát vào người cậu với vệt lồi lõm đầy tội lỗi kia, mọi ranh giới gia phong mà bà cố công gìn giữ suốt bao năm qua sẽ đổ sụp. Sự giằng xé giữa bổn phận làm con và phản ứng sinh lý mạnh mẽ của tuổi mười tám khiến Hải nghẹt thở. Cậu nhắm chặt mắt, đầu óc quay cuồng với hình ảnh bầu ngực căng mọng dưới lớp áo hai dây trễ nải của Lan và ánh mắt thèm khát của chị gái.
Bà Mai gạt chiếc nón lá cũ kỹ treo lên cột hiên, cất tiếng khản đặc vọng ra phía bể nước.
Bà Mai: "Hải đó hả con? Làm gì mà dội nước ào ào giờ này? Mới đi làm đồng về không lo nghỉ ngơi, tắm táp muộn thế có ngày cảm lạnh."
Hải giật thót người, đùi co rúm lại. Cậu cố giữ cho giọng mình không run rẩy, khom lưng sâu hơn nữa để giấu đi phần hạ bộ đang trỗi dậy dữ dội.
Hải: "Dạ, con rửa chân tay cho mát thôi mẹ. Hôm nay nắng quá, người ngợm rít chịt mồ hôi."
Bà Mai: "Rửa ráy xong thì vào phụ chị dọn cơm. Hôm nay mẹ mua được ít đậu phụ với rau muống ngon lắm."
Tiếng bước chân của bà Mai chậm rãi di chuyển vào chái bếp, kéo theo mùi dầu gió cánh kiến quen thuộc trộn lẫn với mùi cá tanh, mùi chợ búa nồng nặc. Chỉ đến khi bóng dáng của mẹ hoàn toàn khuất sau bức vách ngăn, Hải mới dám thở phào một hơi dài. Cậu đứng thẳng người, hai tay vắt mạnh vạt quần thun cho bớt nước, nhưng sự cương cứng của dương vật vẫn cứng ngắc như đá, chọc thẳng vào lớp vải ẩm ướt đầy khó chịu. Cậu lầm lũi đi vòng ra sau vườn, lách vào gian buồng tối của mình để thay một chiếc quần cộc thun rộng rãi hơn, cố gắng che đậy tối đa phản ứng cơ thể trước khi bữa cơm gia đình bắt đầu.
Căn buồng nhỏ của Hải tối om và ngột ngạt. Hơi nóng từ mái tôn phả xuống hầm hập, quện với mùi chiếu cói ẩm mốc tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Hải đứng trong bóng tối, lột chiếc quần thun ướt sũng ra khỏi làn da chân. Cậu cúi xuống nhìn hạ bộ của mình trong khoảng tranh tối tranh sáng. Con cu to lớn, gân guốc vẫn chưa chịu hạ nhiệt, đầu khấc bóng lưỡng rỉ ra một giọt dịch trong suốt, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe liếp cửa sổ. Cậu đưa tay vuốt nhẹ một cái dọc theo thân dương vật nóng rực, một luồng điện tê dại lập tức chạy thẳng lên đại não. Hải rên khẽ một tiếng, vội vàng rụt tay lại. Cậu tự tát nhẹ vào má mình một cái để tỉnh táo, rồi vớ lấy chiếc quần đùi vải rộng màu xanh thẫm mặc vào. Dù quần rộng, nhưng mỗi khi cậu cử động, đầu khấc nhạy cảm vẫn cọ sát vào lớp vải khô ráp, mang lại những cơn rùng mình khoái cảm đầy tội lỗi. Cậu có thể nghe thấy tiếng Lan cười nói khúc khích với mẹ ngoài nhà chính, tiếng bát đĩa chạm nhau lách cách. Mùi thơm của hành mỡ phi vàng bắt đầu len lỏi qua các kẽ vách ngăn mỏng manh, kích thích cơn đói cồn cào trong bụng nhưng lại không thể lấn át nổi sự thèm khát xác thịt đang âm ỉ cháy trong huyết quản cậu thiếu niên mười tám tuổi.
Căn nhà chính chập choạng tối khi bóng đêm đổ xuống nhanh chóng, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng ngoài hiên. Dưới ánh đèn sợi đốt vàng vọt treo lơ lửng trên trần nhà, mâm cơm tối đã được dọn ra trên chiếc phản gỗ lim cũ kỹ láng bóng. Khói từ bát canh rau muống luộc dầm sấu bốc lên nghi ngút, mang theo vị chua thanh của quả sấu chín và mùi mồ hôi của ba cơ thể đang ngồi san sát bên nhau trong không gian chật chội, ngột ngạt.
Hải ngồi sụp xuống góc phản, cúi gằm mặt xuống chén cơm trắng, tay cầm đũa siết chặt đến mức các đầu ngón tay hơi chuyển sang màu trắng bệch. Chiếc phản gỗ lim mát lạnh dưới mông không thể xoa dịu đi luồng nhiệt lượng đang âm ỉ cháy trong huyết quản cậu. Hải không dám ngẩng đầu lên, sợ rằng ánh mắt mình sẽ chạm phải mẹ hoặc Lan. Sự ngượng ngùng và cảm giác tội lỗi cứ như một chiếc thòng lọng vô hình siết chặt lấy cổ họng cậu. Cậu cố gắng tập trung vào việc nhai nhè nhẹ hạt cơm nhạt nhẽo trong miệng, nhưng tâm trí cậu lại liên tục bị kéo về phía đối diện, nơi Lan đang ngồi.
Lan ngồi ngay đối diện Hải. Cô đã thay chiếc áo hai dây hồng nhạt ban chiều bằng một chiếc áo cộc tay mỏng màu vàng chanh. Thế nhưng, cổ áo khoét rộng vẫn vô tình hoặc cố ý để lộ quầng xương quai xanh thanh mảnh, trắng nõn và một phần bầu ngực đầy đặn lấp ló mỗi khi cô rướn người gắp thức ăn. Mỗi lần cô cử động, hai bầu vú căng tròn bên dưới lớp vải mỏng lại khẽ nảy lên nhẹ nhàng, như đang thách thức sự kiềm chế của Hải. Mùi xà phòng tắm hương hoa nhài thơm nồng từ da thịt Lan phả sang, quấn quýt lấy khứu giác của Hải, liên tục khơi gợi lại cảm giác đùi trong ấm nóng của cô cạ mạnh vào dương vật cậu ban nãy. Hải cảm thấy da đầu mình tê dại, huyết quản trong người chảy rần rần. Cậu nắm chặt đôi đũa tre đến mức tay run lên bần bật.
Bà Mai ngồi ở đầu mâm, gương mặt lộ rõ vẻ phờ phạc sau buổi chợ chiều. Làn da ngăm nhẹ của bà phủ một lớp mồ hôi mỏng dưới ánh đèn vàng, chiếc áo bà ba màu tối dính sát vào lưng, để lộ bờ vai hơi khòm xuống vì mệt mỏi. Bà cầm đũa gắp mấy cọng rau muống luộc vào bát của Hải, rồi thở dài một tiếng thật dài.
Bà Mai: "Hôm nay ngoài chợ vắng khách quá. Lúa chiêm năm nay gặt xong mà thương lái ép giá kinh khủng. Thóc tẻ bán chẳng được bao nhiêu, tiền phân bón lại tăng vọt. Kiểu này đến cuối năm không biết có đủ tiền trang trải thuốc men cho cái lưng đau của mẹ không nữa."
Lan cúi đầu gặm một miếng đậu phụ, giọng cô vang lên thanh mảnh, có phần lơ đãng nhưng lại ẩn chứa một sự chú ý ngầm hướng về phía Hải.
Lan: "Mẹ cứ lo xa. Ruộng nhà mình năm nay Hải nó gánh vác hết rồi còn gì. Sức dài vai rộng thế kia, bằng mấy người làm thuê ngoài đồng ấy chứ."
Bà Mai ngước lên nhìn Hải, ánh mắt dừng lại trên bờ vai rộng và vòm ngực vạm vỡ của con trai dưới chiếc áo ba lỗ xám nhạt đẫm mồ hôi. Dưới ánh đèn vàng, làn da bánh mật khỏe khoắn của Hải bóng lên đầy sức sống nam tính. Những múi cơ ngực phập phồng theo từng hơi thở nặng nề của cậu thiếu niên mười tám tuổi, những đường gân xanh nổi rõ nơi bắp tay gân guốc. Bà Mai bỗng cảm thấy lòng bàn tay mình rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Người mẹ góa đã cô đơn mười mấy năm qua khẽ nuốt nước bọt, cổ họng bà khô khốc khi nhận ra con trai mình đã thực sự trở thành một người đàn ông trưởng thành, mang vóc dáng giống hệt người chồng quá cố thời trẻ. Những ký ức về những đêm nồng nhiệt thời thanh xuân đột ngột dội về trong tâm trí bà Mai, khiến vùng nhạy cảm dưới lớp quần lụa đen khẽ co thắt nhẹ một nhịp đầy run rẩy. Bà vội vàng dời ánh mắt đi nơi khác, nhưng nhịp tim đã trở nên hỗn loạn.
Bà Mai: "Ừ, dạo này thằng Hải chịu khó làm lụng. Nhưng mà làm gì thì làm, cũng phải giữ sức khỏe. Ngày mai con ra ruộng sâu dọn nốt cỏ tranh đi, để lâu nó ăn hết chất dinh dưỡng của lúa."
Hải: "Dạ, sáng mai con đi sớm cho đỡ nắng."
Hải trả lời cộc lốc, mắt vẫn dán chặt vào bát cơm. Cậu chỉ muốn ăn thật nhanh để trốn về buồng. Cậu cảm thấy ánh nhìn của mẹ như có lửa, nó đốt cháy da thịt trên vai và ngực cậu, làm cậu nóng bừng cả người. Cậu khẽ dịch mông trên mặt phản gỗ, cố tìm một vị trí mát mẻ hơn để giảm bớt sự khó chịu ở hạ bộ. Dưới lớp quần đùi rộng, dương vật của Hải lại bắt đầu có dấu hiệu rục rịch ngóc đầu dậy khi ngửi thấy mùi hương hoa nhài nồng nàn từ Lan và cảm nhận được ánh mắt đăm đắm của mẹ. Sự chật chội của không gian phản gỗ như càng bóp nghẹt lấy hơi thở của cậu.
Nhưng Lan không để cho cậu yên ổn. Dưới gầm bàn mâm cơm, bàn chân trần thon mịn của Lan bắt đầu nhúc nhích. Cô nhẹ nhàng luồn chân qua, áp lòng bàn chân mát lạnh của mình vào đùi trong của Hải.
Cái lạnh đột ngột từ bàn chân Lan chạm vào vùng da nhạy cảm khiến Hải giật thót người, hai đùi co rúm lại suýt nữa làm đầu gối đập vào cạnh mâm cơm gỗ. Cậu cắn chặt môi, cố giữ cho chén cơm trên tay không bị run. Hải liếc nhanh sang Lan, nhưng cô chị gái vẫn thản nhiên nhai cơm, khuôn mặt không một chút biến sắc, chỉ có khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ranh mãnh đầy khiêu khích. Ánh mắt Lan nhìn Hải đầy ẩn ý, như muốn nói rằng cô biết thừa cậu đang phải chịu đựng những gì và cô đang hoàn toàn làm chủ cuộc chơi này.
Lan không hề có ý định buông tha cho em trai. Bàn chân cô bắt đầu hoạt động liều lĩnh hơn. Cô miết dọc lòng bàn chân từ đầu gối Hải, chậm rãi đi ngược lên phía bẹn. Những ngón chân thon dài, mềm mại của cô quặp nhẹ lại, cố tình cào cào vào lớp vải quần thun mỏng sát vùng nhạy cảm của cậu. Da thịt Hải nóng hổi như than hồng gặp phải bàn chân mát lạnh của Lan liền run rẩy liên hồi. Cậu cố gắng dịch chân ra xa, nhưng phản gỗ chật hẹp và mâm cơm chắn phía trước khiến cậu không thể lui bước. Mỗi lần cậu né tránh, chân Lan lại bám theo dai dẳng như một con rắn nước mềm mại.
Hải nín thở, toàn thân căng cứng như đá để chịu đựng sự kích thích điên cuồng này. Dương vật vốn vừa mới dịu đi sau gáo nước lạnh ngoài bể giờ lại bắt đầu rục rịch chuyển động dữ dội. Dưới những cú cọ xát ma mị của lòng bàn chân Lan, khúc thịt của cậu nhanh chóng trỗi dậy, đầu khấc nóng hổi ngóc đầu lên, căng nhức dán chặt vào đùi trong. Đầu cu to lớn đâm thẳng vào lòng bàn chân mềm mại của chị gái qua lớp vải quần mỏng. Lan cảm nhận được sự cứng cáp và kích thước to lớn của dương vật Hải, mắt cô hơi híp lại, hơi thở cũng dần trở nên nông và nhanh hơn. Hơi nóng từ hạ bộ Hải tỏa ra khiến bàn chân Lan càng thêm phần hưng phấn, cô xoay nhẹ gót chân, ép mạnh lòng bàn chân vào ngay sát gốc dương vật đang giật nhẹ liên hồi của em trai. Cô dùng các ngón chân kẹp lấy thân cu của Hải, day nhẹ đầy điêu luyện.
Sự kích thích quá đỗi trực tiếp khiến Hải suýt nữa thì rên thành tiếng. Cậu phải cắn chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, mắt trợn trừng nhìn xuống đĩa rau muống. Hai tay cậu bấu chặt lấy thành phản gỗ lim, các đầu ngón tay tái nhợt vì dồn lực. Cậu cảm nhận được từng thớ thịt trên dương vật mình đang phồng to, đầu khấc nhạy cảm cọ xát liên tục vào lòng bàn chân mềm mại của Lan qua lớp quần mỏng. Dịch nhờn bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, làm ẩm ướt một khoảng quần đùi của Hải. Sự hưng phấn xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng khiến mồ hôi trên trán cậu tuôn ra như tắm.
Lan gắp một miếng thịt mỡ dày bỏ vào chén của Hải, rồi cất giọng tự nhiên đầy ẩn ý.
Lan: "Mẹ xem, dạo này nó ăn khỏe ghê, người ngợm đô con ra hẳn. Chắc tại làm lụng vất vả quá, hay là thèm hơi con gái rồi cũng nên?"
Bà Mai ngừng đũa giữa chừng. Câu nói nửa đùa nửa thật của con gái như đánh trúng vào tâm can người mẹ. Bà Mai ngước mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng của Hải. Ánh nhìn của người mẹ góa chồng nhiều năm không còn đơn thuần là sự quan tâm mẫu tử, mà dường như có một sự dò xét sâu xa hơn, một chút thèm khát thầm kín đối với cơ thể cường tráng của đứa con trai đang độ xuân thì. Bà nhận ra vạt áo ba lỗ của Hải đẫm mồ hôi, dán chặt vào những thớ cơ ngực đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở dồn dập của cậu. Sự bồn chồn của Hải không thoát khỏi mắt bà.
Bà Mai: "Mày chỉ toàn nói nhảm bậy bạ. Thằng Hải nó còn nhỏ, lo mà làm ăn học hành, yêu đương gì tầm này."
Giọng bà Mai khản đặc, trong lòng dâng lên một cảm giác cồn cào khó tả. Bà cúi xuống, và một miếng cơm nguội, nhưng cái vị nhạt nhẽo ấy chẳng thể lấp đầy khoảng trống rạo rực đang không ngừng co thắt nơi bụng dưới của bà. Từ ngày chồng mất, căn nhà này chưa bao giờ thiếu đi sự ngột ngạt của những ham muốn không lời.
Dưới gầm bàn, sự leo thang thể xác giữa hai chị em vẫn tiếp diễn mà không hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Nhận thấy thái độ có phần lơ đãng của mẹ, Lan càng được đà lấn tới. Lòng bàn chân thon mịn của cô tiếp tục miết mạnh dọc theo thân cu của Hải, luồn lách qua lớp vải thun của chiếc quần đùi rộng để trực tiếp cảm nhận độ nóng bỏng của khúc thịt đang căng cứng. Ngón chân cái của cô tìm đến đầu dương vật của Hải, khẽ day nhẹ vào phần đầu khấc bóng nhẵn đang rỉ ra thứ dịch đục ẩm ướt. Mỗi cú di chuyển của bàn chân Lan là một lần Hải cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm cứu chích thẳng vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của mình. Cậu cảm thấy đầu óc trống rỗng, hai đùi run bắn lên. Hải biết nếu cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ không thể kiềm chế được mà xuất tinh ngay trước mặt mẹ.
Nỗi sợ hãi tột cùng hòa lẫn với khoái cảm tột đỉnh đẩy Hải vào trạng thái liều lĩnh. Cậu nín thở, tay trái buông đôi đũa tre xuống phản gỗ, tạo ra một tiếng động nhỏ. Cậu giả vờ cúi đầu thấp hơn để che giấu hành động của mình, rồi chậm rãi luồn bàn tay thô ráp của mình xuống dưới gầm bàn.
Bàn tay Hải dò dẫm trong bóng tối của gầm phản, lướt qua bắp chân mát rượi của Lan rồi trượt dần lên phía trên. Đầu ngón tay cậu chạm vào lớp da thịt mềm mại ở đùi trong của chị gái. Cảm giác mịn màng, ấm nóng từ đùi Lan khiến bàn tay Hải khựng lại trong vài giây. Cậu định dùng tay đẩy chân cô ra để chấm dứt sự tra tấn ngọt ngào này. Thế nhưng, khi lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của cậu áp sát vào phần thịt đùi non mềm của Lan, một luồng dục vọng đê mê bùng lên thiêu rụi hoàn toàn ý định ban đầu. Bàn tay cậu không đẩy ra nữa, mà ngược lại, bắt đầu siết nhẹ.
Lan khẽ giật mình khi bàn tay ấm nóng và to lớn của Hải chạm vào đùi mình. Cô không ngờ em trai lại dám táo bạo phản kháng bằng cách này ngay trước mặt mẹ. Thân thể cô khẽ căng lên, các ngón chân đang mơn trớn hạ bộ Hải bất giác quặp chặt lấy thân dương vật của cậu. Hải cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ đùi Lan truyền qua lòng bàn tay mình. Cậu không rút tay về mà chuyển động các ngón tay gân guốc, miết nhẹ lên làn da trắng mịn của cô. Bàn tay cậu di chuyển dịch lên sát bẹn Lan, nơi chiếc quần đùi vải mỏng của cô đã co ngắn lại do tư thế ngồi co chân trên phản gỗ. Cậu cảm nhận được phần đùi trong của Lan nóng rực, mềm mại như nhung.
Lan cắn chặt môi dưới, cố gắng không để phát ra tiếng thở dốc. Ánh mắt cô nhìn Hải giờ đây không còn vẻ trêu chợt ranh mãnh nữa, mà đã nhuốm màu dục vọng hoang dại. Hai má cô ửng hồng dưới ánh đèn vàng vọt, bờ ngực phập phồng nhanh hơn dưới lớp áo vàng chanh mỏng manh. Cô ép mạnh lòng bàn chân vào ngay sát gốc dương vật của Hải, dùng gót chân day mạnh vào bao tinh hoàn của cậu, tạo nên một sự kích thích kép khiến Hải muốn điên lên.
Bà Mai nhìn con gái, thấy mặt Lan đỏ gay và hơi thở có phần gấp gáp, liền cau mày hỏi.
Bà Mai: "Lan, sao mặt mày đỏ thế kia? Trong người không khỏe hay sao mà ăn uống cứ nhấp nhổm thế?"
Lan giật mình, vội vàng buông đũa, nâng bát canh rau muống lên húp một ngụm lớn để che giấu sự bối rối của mình.
Lan: "Dạ không mẹ, tại bát canh nóng quá thôi ạ. Với cả hôm nay trong bếp bí bách, con hơi ngột ngạt."
Bà Mai khẽ thở dài, đặt chén cơm xuống mặt phản gỗ. Bà nhìn hai đứa con của mình, lòng dâng lên một sự nghi ngờ mơ hồ. Bầu không khí trong mâm cơm tối nay căng thẳng một cách bất thường. Sự im lặng giữa ba người không mang lại cảm giác bình yên của gia đình sau một ngày làm việc mệt mỏi, mà ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Ánh mắt của Hải cứ dán chặt vào đĩa rau muống luộc, hai vai cậu gồng lên cứng ngắc như một dây cung đã kéo căng hết cỡ. Trong khi đó, con gái bà lại có những biểu hiện kỳ lạ, thỉnh thoảng lại khẽ rùng mình nhẹ.
Dưới gầm bàn, bàn tay Hải đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát của lý trí. Cậu không chỉ miết nhẹ nữa mà năm ngón tay to lớn, thô ráp của cậu bắt đầu bóp mạnh vào đùi trong của Lan. Cậu ghì chặt lớp thịt mềm mại của cô, cảm nhận sự đàn hồi của da thịt con gái tuổi mười chín. Đầu ngón tay cậu ấn sâu vào làn da trắng nõn của Lan, để lại những vệt đỏ nhạt trên đùi cô. Sự đụng chạm xác thịt trực tiếp và thô bạo này khiến Lan không thể kiềm chế được nữa. Cô khẽ ưỡn cong người lên, một tiếng rên rỉ nhỏ nghẹn lại nơi cổ họng suýt chút nữa thoát ra ngoài. Bàn chân cô nhấn mạnh một cú cuối cùng vào đầu dương vật của Hải, ép chặt dịch nhờn ẩm ướt chảy ra từ đầu khấc bám vào lòng bàn chân cô.
Hải nín thở hoàn toàn, mắt trợn trừng, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra tiếng ken két nhỏ. Cậu cảm nhận được bàn tay mình đang bóp chặt đùi Lan, cảm giác mềm mại ấy như một chất gây nghiện khiến cậu không thể buông ra. Sự giằng xé giữa nỗi sợ bị mẹ phát hiện và sự kích thích điên cuồng từ đùi Lan khiến cơ thể cậu như muốn nổ tung.
Bà Mai thấy hai con đều im lặng một cách bất thường, liền muốn lên tiếng phá vỡ sự ngột ngạt này.
Bà Mai: "Hải, lo mà ăn đi, đừng có nghe chị con nói nhảm bậy bạ."
Vừa dứt lời, bàn tay run rẩy vì mệt mỏi và mồ hôi của bà Mai vô tình làm tuột đôi đũa tre đang cầm trên tay. Đôi đũa rơi xuống mặt phản gỗ lim láng bóng rồi lăn nhanh qua khe hở giữa mâm cơm, rơi tọt xuống gầm phản gỗ tối tăm.
Bà Mai khẽ tặc lưỡi, cúi gập người xuống mép phản để nhặt đôi đũa. Ánh mắt bà hướng thẳng vào khoảng tối dưới gầm phản gỗ, và ngay lập tức, toàn thân người mẹ góa đông cứng lại như hóa đá.
Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn sợi đốt hắt xuống từ khe hở mâm cơm, bà Mai nhìn thấy rõ mồn một bàn tay trái to lớn, gân guốc của Hải đang bóp chặt lấy đùi trong trắng nõn của Lan. Những ngón tay của cậu thanh niên mười tám tuổi ghì sâu vào làn da mềm mại của chị gái, trong khi bàn chân trần của Lan vẫn đang áp sát vào hạ bộ của Hải, nơi chiếc quần đùi vải mỏng bị đẩy nhô cao thành một khúc lớn, căng cứng và ướt đẫm một mảng dịch nhờn.