Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Mẹ Và Em
Chương 4 / 8

Hải giật bắn người, lập tức rút bàn tay trái thô ráp của mình về như vừa chạm vào thanh sắt nung đỏ dưới lò rèn. Lòng bàn tay cậu nóng ran, những ngón tay co quắp lại vì sợ hãi và sự bối rối tột độ. Cùng lúc đó, Lan cũng vội vã thu chân về, lòng bàn chân cô cọ xát xột xoạt vào mép phản gỗ mòn bóng rồi co rúm lại dưới mép quần đùi jeans ngắn cũn cỡn. Cả hai chị em đều cúi gằm mặt xuống bát cơm, cố gắng thở thật nhẹ để che giấu nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.

Bà Mai chậm rãi ngẩng đầu lên. Gương mặt hằn lên những vết sạm nắng và những nếp nhăn nhạt nơi khóe mắt của người mẹ góa giờ đây tái nhợt đi dưới ánh sáng yếu ớt, vàng vọt của chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng giữa nhà. Đôi mắt ướt át, luôn đượm buồn của bà nhìn trân trân vào khoảng không gian tối tăm dưới gầm phản gỗ, nơi mà chỉ một giây trước đó, bàn tay của con trai út đang ghì chặt lấy đùi trong trắng nõn của con gái lớn, và bàn chân trần của Lan vẫn đang áp sát vào hạ bộ của Hải. Đôi đũa tre rơi dưới đất vẫn nằm im lìm trong bóng tối, không một ai buồn cúi xuống nhặt lên lần nữa.

Không gian trong căn nhà cấp bốn bỗng chốc đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một hơi thở mạnh cũng có thể làm đổ vỡ sự yên tĩnh đáng sợ này. Đĩa thịt mỡ luộc đã nguội ngắt, lớp mỡ đông lại thành một màu trắng đục lợt lạt ở rìa đĩa. Bát canh rau muống luộc cũng không còn bốc hơi, mặt nước phẳng lặng phản chiếu ánh đèn vàng vọt như một tấm gương mờ tối. Hải cúi đầu thấp đến mức trán gần như chạm vào mép bát cơm trắng còn dở. Cậu nghe thấy tiếng máu chảy rần rần trong tai mình, dồn dập và nóng hổi. Sự kích thích điên cuồng từ đùi Lan dưới gầm phản gỗ lúc nãy vẫn chưa hoàn toàn tan biến ở hạ bộ, khiến chiếc quần cộc thun mỏng vẫn còn căng phồng một khúc gồ ghề, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng trước ánh mắt của mẹ đã dội một gáo nước lạnh buốt chạy dọc từ xương sống xuống tận thắt lưng cậu.

Cậu tự hỏi liệu mẹ đã thấy hết chưa. Ánh mắt chết lặng của bà như đóng đinh vào da thịt cậu, bóc trần sự thật nhơ nhớp mà cậu cố giấu bấy lâu. Hải cảm nhận rõ mồ hôi lạnh rịn ra nơi trán, chảy dọc xuống sống mũi rồi nhỏ giọt xuống bát cơm nguội ngắt. Sự im lặng kéo dài khiến lồng ngực cậu đau nhói, từng nhịp thở trở nên khó nhọc. Cậu sợ mẹ sẽ đứng lên, cầm cây roi mây hay quát tháo om sòm, nhưng sự bất động của bà lại càng đáng sợ hơn. Nó giống như một bản án treo lơ lửng, chực chờ giáng xuống bất cứ lúc nào. Cậu liếc trộm sang Lan, nhưng chị gái cậu chỉ khẽ cúi đầu, môi mím chặt cố giấu đi nụ cười bí ẩn.

Bà Mai không nói một lời nào. Bà cúi gập người xuống mép phản lần thứ hai, bàn tay gầy guộc run rẩy vươn vào bóng tối dưới gầm phản gỗ để nhặt chiếc đũa tre lên. Khi ngón tay bà chạm vào chiếc đũa, Hải vô thức co chân lại sát hơn, sợ rằng chỉ một cái chạm vô tình giữa chân cậu và tay mẹ cũng sẽ làm bùng nổ cơn giông bão đang kìm nén. Bà Mai đứng dậy, bước từng bước chậm chạp, nặng nề đi thẳng ra phía bể nước xi măng ngoài sân.

Tiếng xối nước từ gáo dừa chảy vào chậu xi măng vang lên róc rách, lạnh lẽo giữa bóng chiều chạng vạng đang đổ sụp xuống căn nhà nhỏ ven đô. Tiếng động ấy kéo dài như vô tận đối với hai chị em đang ngồi chôn chân trên phản gỗ. Khi bà Mai quay vào nhà, trên tay là đôi đũa đã được rửa sạch bằng nước lạnh, bà đặt nhẹ nó xuống cạnh mâm cơm rồi lặng lẽ ngồi xuống vị trí cũ. Bà cầm bát cơm lên, tiếp tục đưa từng miếng cơm khô khốc vào miệng. Động tác của bà diễn ra một cách cơ học, vô hồn, đôi mắt không còn nhìn vào hai đứa con nữa mà hướng ra phía cửa chính đang mở toang ra khoảng sân tối đen.

Lan khẽ dịch chuyển mông trên phản gỗ lim. Láng bóng qua bao năm tháng nâng đỡ cả gia đình, phản gỗ giờ đây dường như đang truyền lên một luồng khí lạnh. Chiếc quần đùi jeans của cô cọ xát vào mặt phản tạo ra một âm thanh sột soạt nhỏ. Lan không cúi đầu tránh né như em trai. Đôi mắt to tròn, sắc sảo của cô lướt qua gương mặt trầm mặc của mẹ, rồi lại liếc sang vẻ mặt đang biến sắc của Hải. Trong lòng cô gái mười chín tuổi không có nỗi sợ hãi lột trần, mà chỉ có một sự hưng phấn kỳ lạ, một thứ khoái cảm ngấm ngầm của kẻ vừa bị bắt quả tang đang đùa giỡn với ranh giới cấm kỵ. Cô gắp một cọng rau muống luộc bỏ vào bát của mình, nhai chậm rãi rồi cất giọng tự nhiên, cố gắng phá vỡ sự câm lặng đang đè nặng lên mâm cơm.

Lan: "Mẹ ăn thêm miếng đậu phụ này đi, con rán hơi cháy chút nhưng bên trong vẫn mềm lắm."

Bà Mai không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ. Cổ họng bà rung lên, phát ra giọng nói khản đặc và mệt mỏi.

Bà Mai: "Mấy đứa ăn đi. Mẹ no rồi."

Bà đặt bát đũa xuống phản gỗ. Tiếng gốm sứ chạm vào mặt gỗ vang lên một tiếng cộc khô khốc, dội vào tai Hải khiến cậu rùng mình. Bà Mai đứng dậy, không dọn dẹp mâm cơm như mọi ngày mà bước nhanh về phía buồng ngủ của mình bên kia vách gỗ ép cũ kỹ. Tiếng then cửa phòng bà đóng cạch một cái thật chặt, rồi chỉ còn lại tiếng bước chân nặng nề đi lại bên trong, kéo theo tiếng cót kết kéo dài của chiếc giường tre cũ kỹ khi bà ngả lưng xuống.

Hải lúc này mới dám thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực vạm vỡ phập phồng lên xuống dưới lớp áo thun ba lỗ màu xám nhạt đã đẫm mồ hôi. Bờ vai rộng của cậu chùng xuống, toàn thân mệt mỏi như vừa trải qua một buổi làm đồng nặng nhọc dưới nắng hè. Cậu quay sang nhìn Lan, đôi mắt đen láy đầy vẻ trách móc và lo sợ. Nhưng Lan chỉ nháy mắt với cậu một cái đầy ẩn ý, khóe môi mỏng cong lên thành một nụ cười tinh quái đầy khiêu khích. Cô ghé sát lại gần Hải, hơi thở thơm mùi cơm ấm nóng phả vào vành tai đang đỏ bừng của em trai.

Lan: "Sợ cái gì chứ? Mẹ thấy thì đã sao, mẹ cũng từng qua tuổi này rồi mà."

Hải: "Chị im đi. Mẹ mà làm dữ lên thì có nước dọn đồ ra đường mà ở. Chị không thấy ánh mắt của mẹ lúc nãy à?"

Hải nói thì thào, giọng run run vì giận dữ và sợ hãi. Cậu vội vàng và nốt mấy miếng cơm lạnh ngắt cho xong bữa, rồi chủ động bê mâm bát xuống bếp. Gian bếp chật hẹp phía sau nhà tối tăm, mùi khói củi ẩm mốc từ chiều vẫn chưa tan hết, trộn lẫn với mùi đất ẩm từ ngoài vườn đưa vào. Hải xả nước đầy chậu xi măng thô ráp bám đầy rêu phong. Tay cậu kỳ cọ bát đĩa nhưng tâm trí hoàn toàn để ở phòng bên kia vách.

Hải sợ ánh mắt nhìn trân trân ban nãy của mẹ. Đó không phải là ánh mắt giận dữ lôi đình của một người mẹ nghiêm khắc bắt gặp con cái làm bậy dưới mâm cơm, mà là một ánh mắt chết lặng, bàng hoàng, đầy ẩn ức và dường như có cả một sự thèm khát cấm kỵ được giấu kín dưới đáy mắt luôn ướt át kia. Cậu nhớ về người bố đã mất từ nhiều năm trước. Chiếc phản gỗ lim láng bóng ở gian giữa là kỷ vật duy nhất bố để lại cho gia đình. Bố mất khi Hải mới mười tuổi, để lại người mẹ góa bụa một mình gánh vác căn nhà nhỏ và nuôi dạy hai đứa con đang tuổi lớn. Suốt ngần ấy năm, bà Mai sống như một cái bóng câm lặng, lo toan từng miếng ăn cái mặc, chôn giấu toàn bộ khát khao xác thịt của một người đàn bà chín muồi sau cánh cửa buồng đóng kín.

Trời bắt đầu nổi gió ngoài hiên. Những rặng tre bên bờ ao xào xạc, thân tre cọ vào nhau kêu kèn kẹt như tiếng răng nghiến. Hải dọn dẹp xong xuôi, lặng lẽ bước về buồng ngủ của mình, tránh tiếng bước chân của Lan đang đi lại ngoài hiên.

Đến nửa đêm, cơn mưa giông đổ xuống dữ dội. Tiếng sấm chớp đùng đoàng rạch ngang bầu trời đen kịt, ánh chớp sáng lòa liên tục hắt qua chấn song cửa sổ vào gian buồng tối của Hải, in những vệt bóng đen dài của song sắt lên bức vách gỗ ép. Tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn xập xệ át đi hầu hết các âm thanh sinh hoạt đời thường, tạo thành một bức tường âm thanh cô lập căn nhà nhỏ với thế giới bên ngoài.

Hải nằm ngửa trên chiếc chiếu cói cũ, cởi trần, chỉ mặc chiếc quần cộc thun xám mỏng. Cơ thể cậu nóng hầm hập, mồ hôi rịn ra ở ngực và lưng dù gió mưa ngoài kia đang thổi thốc qua khe cửa. Cậu thao thức, mắt đăm đăm nhìn lên những đường xà gồ gỗ mục trên trần nhà. Mỗi lần ánh chớp lóe lên, hình ảnh bắp đùi trắng nõn của Lan và mảng ướt đục trên quần mình ban chiều lại hiện lên mồn một trong tâm trí cậu. Cậu xoay người, áp mặt sát vào vách gỗ ngăn cách với buồng của mẹ.

Cậu lắng tai nghe, lòng đầy những suy nghĩ ngổn ngang. Cậu biết hành vi chiều nay giữa mình và Lan là sai trái, là đồi bại, nhưng cảm giác đùi Lan áp sát vào lòng bàn tay vẫn khiến máu trong người cậu sôi sục. Cậu ghét sự yếu đuối của bản thân, ghét cả sự trêu cợt bất cần của chị gái, nhưng trên hết là nỗi tò mò về những gì đang diễn ra ở phòng bên kia.

Bên kia vách, tiếng mưa rơi trên mái tôn phòng bà Mai có vẻ nhỏ hơn do có trần nhựa che chắn, nhưng tiếng vách gỗ ép cũ kỹ rung lên theo từng đợt gió lớn lại rõ hơn nhiều. Giữa những khoảng lặng ngắn ngủi giữa các đợt sấm sét, Hải chợt giật mình khi nghe thấy những âm thanh lạ phát ra từ buồng của mẹ.

Đó là tiếng sột soạt dữ dội của chiếc chiếu cói trải trên giường tre, kèm theo tiếng gỗ cót két liên tục, dồn dập hơn hẳn mọi ngày. Và rồi, lẫn trong tiếng mưa rơi rầm rì, có tiếng thở dốc kìm nén, nghẹn ngào phát ra từ khuôn miệng của người phụ nữ đã góa chồng nhiều năm.

Hải nín thở, toàn thân cứng đờ. Cậu áp tai sát vào khe ván nứt, nơi cậu từng nhìn lén mẹ thay đồ. Hơi nóng từ bên kia vách phả qua khe hở nhỏ, mang theo mùi dầu gió ấm nồng trộn lẫn với mùi da thịt đàn bà chín muồi đang rạo rực.

Hải mấp máy môi nhưng không phát ra thành tiếng. Dương vật của cậu dưới lớp quần thun mỏng bắt đầu ngóc đầu dậy, căng nhức và nóng bỏng khi nghe thấy nhịp thở dốc càng lúc càng nhanh của mẹ bên kia tấm ván gỗ.

Đúng lúc đó, một bàn tay mềm mại, lành lạnh đột ngột đặt nhẹ lên vai Hải từ phía sau.

Hải giật nảy mình, suýt chút nữa đã hét lên nếu không có một bàn tay khác nhanh chóng bịt chặt lấy miệng cậu. Mùi hương hoa bưởi thoang thoảng từ mái tóc quen thuộc của Lan ập vào khứu giác. Trong bóng tối lờ mờ của ánh chớp ngoài cửa sổ, Hải nhận ra gương mặt thanh tú với đôi mắt lấp lánh của Lan. Cô chỉ mặc một chiếc áo hai dây mỏng màu hồng nhạt và chiếc quần lót ren mỏng, cơ thể cô tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ của con gái tuổi mười chín.

Lan ghé sát tai Hải, thì thầm bằng giọng run rẩy nhưng đầy phấn khích.

Lan: "Suýt nữa thì em hét lên rồi. Đi theo chị nhanh lên. Nhìn cái này đi."

Hải khẽ gạt tay Lan ra khỏi miệng mình, thì thầm đáp lại trong bóng tối.

Hải: "Chị điên rồi à? Mẹ đang ở buồng bên, chị mò sang đây làm gì thế?"

Lan không giải thích, cô nắm chặt lấy cổ tay thô ráp của Hải, dùng lực kéo cậu dậy khỏi chiếc chiếu cói. Lòng bàn tay cô ấm nóng, mồ hôi rịn ra dính dấp. Cô kéo cậu đi từng bước nhẹ nhàng về phía góc buồng, nơi có khe vách nứt lớn nhất ngăn cách giữa hai phòng ngủ.

Hải ngập ngừng, chân cậu líu lại nhưng lực kéo từ bàn tay Lan và sự tò mò bản năng đầy tội lỗi đã chiến thắng lý trí. Cậu để mặc cô dẫn dắt đến trước bức vách gỗ ép cũ kỹ bám đầy bụi bặm.

Lan đứng sát sau lưng Hải, hai bầu ngực căng mọng của cô ép chặt vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cậu. Cô đưa hai tay lên, ép sát mặt Hải vào khe hở nhỏ của tấm ván gỗ, thì thầm bên vành tai đang nóng ran của cậu.

Lan: "Nhìn đi... nhìn mẹ kìa..."

Hải ghé sát mắt vào khe nứt. Cảnh tượng bên trong phòng mẹ hiện ra rõ mồn một dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn ngủ màu cam mờ ảo mà bà Mai không bao giờ tắt.

Bà Mai đang nằm ngửa trên chiếc giường tre cũ kỹ. Chiếc áo bà ba lụa mặc nhà màu tối đã bị phanh cúc ngực, trễ nải xuống tận hai bên sườn, để lộ ra bầu ngực đằm thắm, căng tròn với hai đầu vú sẫm màu đang cương cứng lên vì kích thích. Chiếc quần lụa đen rộng rãi của bà đã bị kéo tuột xuống quá đùi, để lộ ra cặp đùi ngăm ấm nóng và vùng tam giác rậm rạp ẩm ướt ở giữa. Hai chân bà dang rộng sang hai bên giường, đầu gối co lên tạo thành một tư thế vô cùng khêu gợi và trần trụi.

Ngón tay trỏ và ngón giữa bàn tay phải của bà Mai đang liên tục vuốt ve, miết mạnh vào âm đạo đầy khao khát. Tiếng nước dâm dính dấp vang lên chóp chép theo từng nhịp tay di chuyển dồn dập của bà. Hải nhìn thấy rõ mồn một âm hộ của mẹ đang mở rộng, đỏ hồng và bóng nhẫy nước dịch. Ngón tay bà cọ xát vào hạt nầm hạt đê mê, khiến toàn thân người đàn bà góa giật nảy lên từng đợt trên giường tre.

Bà Mai khẽ lắc đầu qua lại trên gối, mái tóc đen dài búi trễ đã buông xõa ra, dính bết vào hai bên má đẫm mồ hôi. Trong cơn khát tình cô độc, bà rên rỉ thành tiếng, những lời khao khát nghẹn ngào bật ra khỏi khuôn miệng run rẩy.

Bà Mai: "Ư... hự... ông ơi... thèm quá..."

Tiếng gọi chồng đầy u uất và khao khát ấy hòa vào tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn vang lên đều đặn. Hải nín thở, toàn thân như bị đông cứng trước khe vách nứt. Sự kích thích thị giác tột cùng khiến dương vật cậu trỗi dậy dữ dội dưới lớp quần thun mỏng. Cậu cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, nhịp tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rộng.

Đứng ngay sát phía sau Hải, Lan khẽ dịch chuyển, hơi nóng từ cơ thể cô phả thẳng vào gáy cậu. Lan khẽ luồn bàn tay mềm mại, hơi ẩm ướt mồ hôi của mình xuống, nắm lấy bàn tay thô ráp của Hải đang buông thõng bên hông. Cô chậm rãi kéo bàn tay Hải, đặt nó lên phần đùi trong ấm nóng, mịn màng của chính mình. Làn da đùi của Lan nóng hổi, hơi ẩm rịn ra dính dấp dưới lớp quần lót ren mỏng sát sườn. Hải giật mình định rút tay lại theo bản năng, nhưng năm ngón tay của Lan đã siết chặt lấy tay cậu, ép lòng bàn tay cậu vào da thịt cô.

Lan ghé sát môi vào vành tai Hải, thì thầm bằng chất giọng khàn khàn đầy phấn khích.

Lan: "Mẹ thèm đàn ông lắm rồi, chị em mình giúp mẹ nhé?"

Hải run lên, lời nói của Lan như một luồng điện chạy dọc sống lưng, đánh sập mọi phòng tuyến lý trí cuối cùng của cậu. Cậu không gạt tay chị ra nữa, năm ngón tay thô ráp tự chủ động miết nhẹ trên làn da đùi ấm nóng của Lan. Hai chị em đứng sát sạt vào nhau trong góc buồng tối tăm bên vách nứt, hơi thở của cả hai hòa vào nhau gấp gáp. Ngoài kia, tiếng mưa giông vẫn đổ xuống xối xả bên hiên nhà, nước mưa bắn tung tóe vào bậu cửa sổ gỗ cũ kỹ. Họ đứng đó trong bóng tối, siết chặt tay nhau chia sẻ bí mật tội lỗi vừa được phơi bày.