Hải miết nhẹ ngón tay thô ráp trên làn da đùi trong ấm nóng của Lan, cảm nhận sự dính dấp ẩm ướt và run rẩy từ bắp thịt của chị gái. Hơi thở của cậu nghẹn lại nơi cổ họng, nóng hổi và dồn dập khi tiếng mưa giông ngoài hiên vẫn đổ xuống xối xả gieo rắc sự kích thích tội lỗi. Đầu ngón tay Hải luồn sâu hơn dưới mép quần đùi ngắn của Lan, chạm vào mép ren mỏng manh của chiếc quần lót sũng mồ hôi. Làn da đùi của Lan mịn màng nhưng lại ẩm ướt, hơi nóng từ cơ thể cô tỏa ra làm đầu ngón tay Hải nhức nhối. Cậu cảm nhận được sự co thắt nhẹ của những thớ thịt đùi khi ngón tay cậu lướt qua vùng nhạy cảm ấy. Lan khẽ ưỡn nhẹ hông về phía trước, ép sát bầu ngực căng mọng dưới lớp áo hai dây vào bắp tay lực lưỡng của em trai. Cô ghé sát tai cậu, hơi thở gấp gáp phả vào vành tai Hải.
Lan: "Hải... em muốn chạm vào mẹ không?"
Hải: "Chị... đừng nói bậy..."
Giọng Hải khàn đặc, run rẩy. Dương vật của cậu bên dưới lớp quần thun mỏng đã căng cứng hết cỡ, chọc thẳng vào bắp đùi Lan. Sự kích thích từ khe vách nứt, nơi bà Mai vẫn đang vật lộn với dục vọng cô đơn bên kia giường, cùng với sự chủ động khiêu khích của chị gái khiến toàn thân Hải nóng ran. Lan khẽ khúc khích, ngón tay cô luồn vào mái tóc húi cua của Hải, kéo nhẹ đầu cậu nghiêng về phía mình. Cô dùng hàm răng nhỏ cắn nhẹ vào thùy tai cậu, luồng hơi nóng từ khuôn miệng cô khiến Hải rùng mình, hai chân như muốn khuỵu xuống. Lan dịch chuyển đùi, cọ xát bớt phần vải ướt vào đầu khấc của Hải, tạo ra một ma sát êm ái nhưng đầy tra tấn. Cậu đứng im, chịu đựng sự cọ xát kích thích điên cuồng đó, hai tay bấu chặt lấy hông Lan để giữ thăng bằng. Cậu cảm nhận được hơi ấm ngọt ngào từ cơ thể chị gái đang lan tỏa, lấn át đi nỗi sợ hãi ban đầu. Cánh tay cậu ghì chặt Lan vào ngực mình, bắp thịt bả vai gồng lên cứng ngắc dưới lớp áo thun ba lỗ sũng mồ hôi.
Lan: "Nhìn mẹ kìa, mẹ cô đơn lâu quá rồi. Em là con trai duy nhất của mẹ mà."
Hải không đáp, bàn tay cậu siết chặt lấy đùi Lan, ghì mạnh đến mức da thịt cô hằn lên những vệt đỏ. Bàn tay thô ráp, chai sạn của cậu di chuyển chậm rãi từ đùi trong lên sát mép quần lót, cảm nhận sự ẩm ướt dính dấp của dịch thể bắt đầu rỉ ra từ cơ thể chị gái. Lan không hề né tránh, trái lại cô còn dạng rộng chân ra hơn, tì hẳn một bên hông vào người Hải, chủ động đón nhận sự vuốt ve của em trai. Cả hai đứng chôn chân trong bóng tối chật hẹp bên khe vách nứt, lắng nghe tiếng rên rỉ nghẹn ngào của mẹ hòa lẫn vào tiếng mưa rầm rập trên mái tôn. Hải ghé mắt nhìn qua khe ván lần nữa. Trong ánh sáng lù mù của phòng bên, bà Mai vẫn đang tự vuốt ve, đôi chân dang rộng trên giường tre phát ra những tiếng cót két đều đặn. Cảnh tượng đó đập vào mắt Hải, làm cho dương vật cậu giật mạnh dưới lớp quần thun, rỉ ra những giọt dịch nhờn ấm nóng làm ướt đẫm bắp đùi Lan. Lan cảm nhận được sự ẩm ướt ấy, cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, ép chặt đùi mình vào hông cậu hơn. Hai cơ thể dính chặt vào nhau, mồ hôi trộn lẫn, tạo nên một thứ mùi đàn bà và mùi thanh niên nồng nặc trong góc buồng chật hẹp.
Cơn mưa ngoài hiên vẫn đổ dồn dập, những giọt nước bắn qua khe cửa sổ gỗ cũ kỹ làm ướt một khoảng vai Hải, mang lại cảm giác mát lạnh đột ngột nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy dữ dội trong lòng cậu. Cậu đứng im, ghì chặt Lan vào lòng, cảm nhận bầu ngực mềm mại của cô ép sát vào vòm ngực rộng của mình qua lớp áo mỏng. Lan khẽ rên rỉ nhỏ trong cổ họng, hai tay cô vòng qua cổ Hải, ôm chặt lấy cậu như muốn dâng hiến toàn bộ cơ thể. Hai chị em chia sẻ một bí mật tội lỗi ngay bên cạnh căn phòng của người mẹ góa đang tự giải tỏa cô đơn. Sự kích thích thị giác từ người mẹ và xúc giác từ người chị gái đẩy Hải vào một trạng thái đê mê chưa từng có. Bàn tay Hải bóp mạnh lấy bầu ngực căng mọng của Lan, cảm nhận sự đàn hồi săn chắc đầy sức sống của cô gái tuổi mười chín. Lan khẽ ưỡn người, thở dốc phả vào cổ cậu, hai chân cô quấn nhẹ lấy một bên đùi của Hải.
Cho đến khi tiếng cựa mình bên kia giường dừng lại và chỉ còn tiếng thở đều đặn của người đàn bà góa ngủ say vì kiệt sức, Hải mới giật mình tỉnh táo lại. Cậu từ từ buông tay khỏi đùi Lan, cảm giác da thịt của chị vẫn còn in hằn trên các đầu ngón tay thô ráp. Lan khẽ vuốt lại gấu quần đùi, ném cho Hải một ánh nhìn vừa u uất vừa đầy hứa hẹn rồi quay người bước về giường của mình. Bước chân cô đi rất nhẹ, tà áo hai dây lay động trong bóng tối tựa một bóng ma gợi cảm đầy cám dỗ. Cánh cửa phòng Lan khẽ khép lại, để lại Hải đứng trơ trọi giữa không gian tối tăm của ngôi nhà gỗ.
Hải đứng lặng im trong bóng tối thêm một lúc lâu, lắng nghe nhịp thở của chính mình hòa cùng tiếng mưa dần ngớt ngoài hiên. Cậu trở về chiếc phản gỗ ở gian ngoài, nằm xuống nhưng mắt vẫn mở trừng trừng nhìn lên trần nhà tối đen. Căn phòng khách tối tăm chỉ thỉnh thoảng được chiếu sáng bởi những vệt chớp yếu ớt còn sót lại từ cơn giông ngoài xa. Tiếng nước mưa rỏ giọt từ hiên nhà xuống nền đất nện ẩm ướt phát ra những tiếng bọp bọp đều đặn, làm tăng thêm sự tĩnh mịch của đêm khuya.
Hải trằn trọc xoay người liên tục trên mặt phản gỗ lim láng bóng. Tấm gỗ lim mát lạnh vốn là nơi cậu thích nằm nhất vào những trưa hè nóng nực, nhưng đêm nay nó không thể làm dịu đi ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong cơ thể tuổi mười tám. Mỗi lần cậu nhắm mắt lại, hình ảnh bầu ngực đẫy đà của mẹ qua khe vách nứt và cảm giác ấm nóng từ đùi Lan lại hiện lên rõ mồn một. Cậu đưa tay xuống dưới bụng, đè chặt lấy dương vật đang cương cứng đến mức đau nhức của mình. Lớp vải quần thun ẩm ướt cọ xát vào đầu khấc nhạy cảm khiến Hải run bắn cả người. Cậu phải nằm sấp xuống, ép chặt vùng hạ bộ xuống mặt gỗ cứng, cố dùng cái lạnh của gỗ để trấn áp phản ứng sinh lý điên cuồng. Sự tò mò giới tính và tội lỗi cứ thế quấn lấy tâm trí cậu suốt cả đêm dài, khiến dương vật dưới lớp quần thun mỏng cứ liên tục cương cứng rồi lại xìu xuống trong sự ê chề, bất lực.
Cậu không ngủ được, cứ trằn trọc xoay hết bên này sang bên kia. Mặt gỗ lim nhẵn bóng dính đầy mồ hôi trộm của Hải, tạo nên những vết loang lổ. Cậu nằm ngửa ra, hai tay đan vào nhau đặt sau gáy, mắt chăm chú nhìn lên những thanh xà gồ trên trần nhà. Tiếng muỗi vo ve bên tai thỉnh thoảng lại vang lên, Hải đưa tay xua đi một cách bực dọc. Trong lòng cậu là một sự hỗn loạn tột độ. Cậu nghĩ về mẹ, người phụ nữ quanh năm tần tảo, lúc nào cũng nghiêm khắc và xa cách, nhưng đêm nay lại hiện lên với vẻ yếu đuối, thèm khát đầy dung tục. Rồi cậu lại nghĩ đến Lan, người chị gái nghịch ngợm, bướng bỉnh, nay lại mang một sức hút thể xác khó cưỡng. Cậu đưa tay tự vuốt ve dương vật của mình, tưởng tượng đến cảnh tượng cấm kỵ khi nãy. Sự giằng xé giữa cảm giác tội lỗi khi nhìn lén mẹ và sự sung sướng khi được chạm vào đùi Lan khiến cậu vừa hưng phấn vừa đau khổ. Khi dòng dịch trắng nóng hổi phun ra trên mặt phản, Hải thở dốc nằm vật ra, hai mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không trung tối mịt. Cậu dùng một góc chăn sờn cũ lau sạch vết tích trên gỗ rồi nằm nghiêng mặt vào vách ngăn, lắng nghe tiếng thở nhẹ của Lan bên kia phòng. Sự thèm khát và lo sợ cứ đan xen trong đầu cậu thanh niên trẻ, làm nhịp tim cậu mãi chẳng thể bình ổn. Cậu nhắm mắt lại, chập chờn đi vào giấc ngủ khi trời đã hửng sáng.
Đến chiều hôm sau, căn nhà cấp bốn trùm lên một vẻ u ám tĩnh mịch. Cơn mưa giông dai dẳng từ đêm qua kéo dài đến tận trưa nay khiến bà Mai ngã bệnh nằm mê man trên giường. Lan đã vắng nhà từ sớm để sang bên kia sông lấy vài xấp vải thuê, chỉ còn mình Hải lầm lũi dưới bếp.
Gian bếp chật hẹp ẩm ướt bốc lên mùi tro tàn nguội lạnh và mùi đất ẩm từ những góc tường lâu ngày không có ánh nắng chiếu vào. Những mảng tường gạch cũ bám đầy rêu xanh rì, rỉ nước ra loang lổ. Hải ngồi xổm trước bệ bếp lò bằng đất nện bám đầy muội than đen kịt, cùi chỏ tì lên đầu gối, đăm chiêu nhìn đống củi xoan bị nước mưa hắt vào ướt sũng. Cậu cần phải nhóm lửa nấu cháo cho mẹ, nhưng đống củi ẩm này thực sự là một thách thức lớn. Hải lầm lũi nhặt từng thanh củi mồi nhỏ, dùng con dao rựa rỉ sét chẻ nhỏ chúng ra thành những mảnh dăm mỏng. Tiếng dao rựa bập xuống khúc củi phát ra những âm thanh cộc cộc khô khốc, vang vọng vào không gian vắng lặng của căn nhà cấp bốn.
Hải nhặt một thanh củi xoan lớn, đặt lên tấm thớt gỗ xù xì dưới đất, dùng hết sức bổ mạnh xuống. Lưỡi dao rựa ngập sâu vào thớ gỗ ẩm ướt, Hải phải lắc mạnh con dao vài lần mới rút ra được. Cậu chẻ thanh củi thành từng mảnh mỏng để dễ bắt lửa. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên vầng trán rộng, chảy dài xuống má và cổ Hải. Cậu quệt ngang tay áo lau đi, tiếp tục chẻ củi. Cậu cần rất nhiều củi mồi khô để có thể làm khô những thanh củi lớn hơn. Những cử động cơ bắp liên tục giúp Hải tạm thời quên đi những ý nghĩ đen tối trong đầu, nhưng cơ thể cậu vẫn nóng ran lên vì lao động. Cậu xếp đống củi chẻ sang một bên, lau mồ hôi trán bằng bắp tay áo ba lỗ đẫm nước. Cậu nhìn ra ngoài khoảng sân nhỏ trước bếp, nước mưa đọng lại thành những vũng nước đục ngầu, mặt sân đất nện nhão nhẹt trơn trượt. Không khí ẩm ướt khiến vết mồ hôi trên lưng áo cậu không thể khô nổi, cứ bết dính vào làn da bánh mật khỏe khoắn.
Hải xếp những thanh củi mồi đan chéo vào nhau trong lòng lò, tạo thành một hình tổ chim nhỏ để đón gió, rồi châm lửa vào một mảnh giấy báo cũ. Khói củi ẩm bắt đầu bốc lên nghi ngút, uốn lượn thành từng làn xám đục, không chịu thoát ra ngoài cửa sổ mà cứ luẩn quẩn trong gian bếp chật hẹp. Khói ám vào mắt Hải cay xè, nước mắt cậu chảy ra ròng ròng, nóng hổi trên đôi gò má bánh mật. Cậu phải cúi rạp người xuống sát đất, hai bàn tay thô ráp bám lấy bệ bếp xi măng mát lạnh, dùng chiếc ống nứa nhỏ thổi phù phù vào đống củi mồi.
Mỗi hơi thở của cậu phả ra đều mang theo sự mệt mỏi và dồn nén từ đêm qua. Lồng ngực Hải phập phồng theo từng nhịp thổi, mồ hôi trán tuôn ra cay xè hòa cùng nước mắt do khói bếp. Cậu thổi liên tục, hơi thở dốc và sâu, cơ bụng thắt chặt lại dưới lớp áo ba lỗ xám nhạt mỏng mảnh. Lửa bắt đầu bén, những tia lửa đỏ li ti nổ lách tách, tỏa ra hơi ấm rát bỏng lên gương mặt góc cạnh của cậu thanh niên. Hải đặt chiếc nồi nhôm nhỏ lên bếp, đổ vào đó một bát gạo tẻ đã vo kỹ cùng với vài lát gừng tươi đập dập. Cậu nhìn ngọn lửa đỏ bập bùng liếm vào đáy nồi, lòng lại dậy lên những suy cách ngổn ngang. Hơi nóng từ bếp lửa hắt vào mặt Hải, khiến cậu nhớ đến hơi ấm từ đùi Lan đêm qua, và cả làn da ngăm đẫm mồ hôi của mẹ dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Cậu cảm thấy cơ thể mình lại có phản ứng sinh lý, vùng hạ bộ căng nhức dưới lớp quần cộc thun rộng. Hải bực bội cựa mình, cố tập trung vào nồi cháo đang bắt đầu reo reo trên bếp. Cậu lấy thêm một thanh củi ẩm đút vào bếp lò, tiếng củi xoan gặp lửa nổ lép bép nghe rất rõ trong gian bếp vắng.
Trong lúc chờ cháo sôi, Hải lầm lũi ngồi thái hành lá. Những cọng hành xanh mướt được cậu xếp ngay ngắn trên mặt thớt gỗ sồi đã lõm hẳn một vùng ở giữa. Tiếng dao chạm vào thớt đều đặn, cộc cộc vang lên giữa không gian tĩnh mịch của căn nhà. Mỗi nhát dao hạ xuống đều mang theo sự nặng nề của tâm trí. Tâm trí Hải lại vô thức trôi về những hình ảnh cấm kỵ. Cậu nhớ lại cảm giác ngón tay mình miết trên đùi Lan, rồi lại nhớ đến dáng vẻ gợi cảm đầy u uất của mẹ qua khe vách nứt. Sự giằng xé nội tâm trỗi dậy dữ dội. Một bên là bổn phận của đứa con trai duy nhất phải chăm sóc người mẹ ốm đau, một bên là những thôi thúc xác thịt tội lỗi đang trỗi dậy mãnh liệt trong cơ thể mười tám tuổi của cậu. Mỗi lần nghĩ đến mẹ, lồng ngực Hải lại thắt chặt lại, hơi thở trở nên ngắn và dốc hơn. Cậu lắc đầu thật mạnh, cố xua đi những ý ý nghĩ đen tối, nhưng hơi nóng từ bếp lửa bốc lên mặt chỉ càng làm cho máu trong người cậu sôi sục.
Cậu đưa lưỡi dao gạt đống hành lá đã thái nhỏ sang một bên thớt, lòng bàn tay cậu vẫn còn run nhẹ. Cậu nhìn đống hành lá xanh mướt, ngửi thấy mùi hăng nồng của hành quyện với mùi gừng cay bốc lên từ nồi cháo. Mùi vị ấy vốn dĩ rất bình thường, nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại khiến đầu óc Hải trở nên mông lung. Cậu nhớ đến mùi dầu gió khuynh diệp trên người mẹ, mùi hương quen thuộc từ thuở nhỏ nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Cậu cúi xuống nhặt vài nhánh củi rụng dưới đất, ném vào lò lửa để giữ cho cháo sôi đều. Hơi nóng từ mặt lò hắt thẳng vào gương mặt đẫm mồ hôi của Hải, nhuộm đỏ đôi gò má bánh mật khỏe khoắn. Cậu dùng một chiếc giẻ lau cũ lót tay, cẩn thận nhấc nồi cháo hành gừng thơm nồng ra khỏi bếp lửa, đặt xuống nền đất ấm. Cậu múc cháo ra chiếc tô sứ mẻ cạnh, rắc nắm hành lá xanh lên trên rồi bưng khay cháo đi thẳng lên gian nhà trên.
Phòng ngủ của bà Mai nằm sau bức vách gỗ ép mỏng. Hải đẩy nhẹ cánh cửa buồng, một luồng không khí ngột ngạt, nóng nực ập ngay vào mặt cậu. Căn buồng tối tăm và chật hẹp, cửa sổ gỗ chỉ khép hờ để tránh gió lùa, khiến mùi dầu gió khuynh diệp nồng nặc quyện chặt lấy mùi mồ hôi người ốm, tạo thành một thứ hỗn hợp mùi vị đặc quánh, bám víu vào da thịt. Trên chiếc giường tre cũ kỹ phát ra tiếng cót két nhỏ khi bà Mai trở mình, người mẹ đang nằm co quắp dưới tấm chăn mỏng. Cơn sốt cao khiến khuôn mặt bà đỏ bừng, hơi thở dồn dập, đứt quãng phát ra tiếng khò khè yếu ớt trong cổ họng. Chiếc áo bà ba bằng lụa mỏng mặc nhà của bà bị mồ hôi thấm đẫm, dính chặt lấy cơ thể tròn trịa, đằm thắm của người đàn bà tuổi bốn mươi hai. Cổ áo trễ sâu xuống, để lộ làn da ngăm ấm nóng ở vùng cổ và một phần bầu ngực đầy đặn đang phập phồng mạnh mẽ theo từng nhịp thở dốc.
Hải đặt tô cháo lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh đầu giường. Cậu quỳ một gối xuống cạnh mép giường tre, ghé sát mặt nhìn mẹ. Gương mặt bà Mai lúc này lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi môi nứt nẻ khô khốc, vài sợi tóc đen dài đẫm mồ hôi dính bết vào hai bên gò má. Hải đưa tay nhúng chiếc khăn mặt bông cũ vào chậu nước ấm mang theo, vắt ráo nước.
Hải: "Mẹ... mẹ đỡ mệt chưa? Ăn chút cháo nóng cho ra mồ hôi."
Bà Mai không đáp, chỉ khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ qua kẽ răng, hai mắt vẫn nhắm nghiền. Hải nhẹ nhàng đặt chiếc khăn ấm lên vầng trán nóng hổi của mẹ. Cậu miết nhẹ chiếc khăn, lau đi những giọt mồ hôi đang chảy dọc từ thái dương xuống má bà. Khi chiếc khăn di chuyển xuống vùng cổ thon đầy đặn, Hải cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể mẹ tỏa ra bỏng rát. Làn da của mẹ ngăm ngăm nhưng cực kỳ mịn màng, mềm mại. Đầu ngón tay thô ráp của Hải lướt qua làn da cổ ẩm ướt, luồn nhẹ xuống dưới cổ áo lụa trễ tràng để lau đi vệt mồ hôi đang chảy dài vào khe ngực bà.
Mỗi cử động của ngón tay cậu trở nên chậm chạp và run rẩy. Lớp vải lụa mỏng dính sát vào bầu ngực căng đầy của bà Mai, hằn rõ hình dáng hai bầu vú đằm thắm. Khi mép khăn ấm sượt nhẹ qua đầu vú đang cương cứng lên vì nhiệt độ cơ thể và sự kích thích vô thức, Hải rùng mình một cái. Cậu cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến dương vật dưới lớp quần cộc thun rộng lập tức căng cứng, chọc thẳng vào mép giường tre. Sự giằng xé nội tâm trỗi dậy dữ dội trong lòng cậu thiếu niên mười tám tuổi. Người nằm trước mặt cậu là mẹ, người phụ nữ tôn nghiêm mà cậu phải có bổn phận chăm sóc, nhưng hương thơm đàn bà nồng đượm cùng da thịt mềm mại sát sườn kia lại đang cám dỗ bản năng đàn ông của cậu một cách điên cuồng. Hải nín thở, ngón tay luồn sâu hơn một chút vào vạt áo lụa, cảm nhận sự mềm mại vô bờ bến từ bầu ngực ấm nóng của mẹ.
Bà Mai khẽ cựa mình dưới làn khăn ấm. Cơn sốt cao làm đầu óc bà mụ mị, nửa tỉnh nửa mê. Cảm nhận được hơi ấm đàn ông khỏe mạnh và bàn tay thô ráp quen thuộc đang mơn trớn trên da thịt mình, bà hé mở đôi mắt ướt át, lờ đờ đầy u uất. Ánh mắt bà chạm vào khuôn mặt góc cạnh, đẫm mồ hôi của con trai. Bà không hề né tránh hay gạt tay cậu ra. Trái lại, trong cơn mê sảng và nỗi cô đơn xác thịt đè nén bao năm, bà Mai đột ngột vươn bàn tay nóng hổi, run rẩy của mình ra, nắm chặt lấy cổ tay gân guốc của Hải.
Hải giật mình định rút tay lại theo bản năng, nhưng sức lực từ bàn tay người mẹ góa lúc này mạnh mẽ lạ thường. Bà Mai kéo mạnh tay Hải xuống, ép chặt lòng bàn tay thô ráp, chai sạn của cậu vào thẳng bầu ngực trần mềm mại, nóng hổi không có nội y che chắn dưới lớp áo lụa mỏng. Lòng bàn tay Hải lọt thỏm giữa khe ngực căng đầy, cảm nhận rõ rệt nhịp tim đập dồn dập và đầu vú cương cứng đang cọ xát trực tiếp vào da tay cậu.
Bà Mai rên rỉ nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc vì sốt và dục vọng thầm kín.
Bà Mai: "Hải... nóng quá... cứu mẹ... đừng bỏ mẹ đi..."
Hải quỳ sụp hẳn hai gối xuống đất, toàn thân cứng đờ. Cậu không thể rút tay ra nổi, các ngón tay vô thức bấu nhẹ vào bầu ngực mềm mại của mẹ, cảm nhận sự đàn hồi ấm áp cực độ. Đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng, hơi thở dồn dập hòa cùng nhịp thở gấp gáp của mẹ trong không gian buồng tối ngột ngạt mùi dầu gió.
Đúng lúc sự căng thẳng thể xác và tội lỗi luân lý đạt đến đỉnh điểm, từ ngoài sân đột ngột vang lên tiếng xích xe đạp cũ kêu lạch cạch, theo sau là tiếng then cửa cổng bằng sắt va vào nhau cạch cạch khô khốc.
Hải giật bắn người, tim nhảy lên đến cổ họng khi nhận ra Lan đã trở về.