Minh dùng sức ghì chặt hai cánh tay, cố ép sát thân hình mảnh dẻ của An vào lồng ngực mình, nhưng thứ anh chạm vào chỉ là cảm giác trống rỗng. Làn da ấm áp cùng những đường cong mềm mại của cô gái miền Tây mới vài giây trước còn chân thực dưới lòng bàn tay giờ đã hóa thành những đợt sóng ánh sáng trôi tuột qua kẽ tay anh. Minh hốt hoảng nới lỏng vòng ôm, trố mắt nhìn khoảng không trước ngực. An đã đứng đó từ lúc nào, nhưng khoảng cách giữa hai người giờ đã xa hơn một tầm tay.
Cô lùi lại phía sau, đôi chân trần gần như không chạm đất, chầm chậm bước ra khỏi cửa lều. Minh vội vã lao theo cô. Mỗi bước chân của An đều mang theo những hạt sáng lấp lánh rơi rụng trên thảm cỏ đẫm sương.
"An! Đừng đi vội..."
Minh gọi giật giọng, bước chân vấp phải chiếc cọc ghim lều khiến anh loạng choạng. Anh không màng đến việc giữ thăng bằng, chỉ nhào người về phía trước, cố nắm lấy vạt áo phông trắng của cô. Nhưng những ngón tay anh chỉ xuyên qua một làn sương mỏng lấp lánh. Lòng bàn tay ấm nóng cọ xát vào hư vô, mang theo cảm giác hụt hẫng nhói buốt đến tận tim.
An dừng lại sát bờ suối hoang sơ. Nước suối rì rào đập vào những phiến đá cuội, tung bọt trắng xóa, phản chiếu ánh nắng ban mai vừa ló dạng sau rặng thông già. Những tia nắng đầu ngày dịu nhẹ, vàng ruộm như mật ong, xuyên qua tán lá rọi thẳng lên thân hình đang mờ nhạt dần của cô.
Cô ngoảnh đầu lại nhìn anh.
Không còn đôi hốc mắt đen ngòm đầy oán khí, không còn những vết rách rỉ máu hay chiếc cổ vẹo vọ dị dạng của một vong hồn báo thù. Gương mặt An lúc này thanh tú, đôi mắt trong veo đen lánh, ngập tràn vẻ dịu hiền của một cô gái miền sông nước tuổi đôi mươi. Cô nở nụ cười rạng rỡ, đôi môi mọng đỏ tự nhiên hơi cong lên, mang theo tất cả sự thuần khiết và thanh thản mà cô đã đánh mất từ cái đêm kinh hoàng một năm trước.
"Cảm ơn anh," An khẽ nói, giọng cô không còn vang vọng từ cõi âm ty lạnh lẽo mà ấm áp, trong trẻo như tiếng gió lướt qua những cánh đồng lúa chín miền Tây. "Cảm ơn anh vì đã tìm thấy em, đã ôm lấy em bằng tất cả lòng chân thành này."
Minh đứng khựng lại bên mép cỏ, hốc mắt anh nóng hổi, cay sè. Anh nhìn chiếc vòng chỉ đỏ may mắn vẫn đeo trên cổ tay trái cô, lúc này chiếc vòng không còn đứt đoạn mà dường như đang liền lại dưới những đốm sáng lấp lánh.
"Tôi chưa làm được gì nhiều cho em cả," Minh nghẹn giọng, lồng ngực phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở nặng nề. "Em đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ. Nếu tôi đến sớm hơn..."
"Đừng nói vậy," An lắc đầu nhẹ, mái tóc đen dài bay bay trong gió sớm, những sợi tóc cũng bắt đầu hóa thành những vệt sáng vàng nhạt. "Một năm qua, em sống trong bóng tối, trong máu và hận thù. Em cứ nghĩ mình đã trở thành một con quỷ dữ, không còn lối về. Nhưng ngọn lửa đêm qua của anh, ly cà phê ấm của anh, và cả cái ôm này... đã cứu rỗi em. Anh cho em biết rằng em vẫn là một con người, vẫn xứng đáng được yêu thương."
Khoảng cách giữa họ cứ rộng dần ra khi cơ thể An ngày càng trở nên trong suốt. Minh nhìn thấy rõ những phiến đá phía sau lưng cô ẩn hiện qua bờ vai và vạt áo phông trắng. Anh tiến thêm một bước, bàn tay đưa ra run rẩy giữa không trung, cố lưu giữ hình ảnh của cô vào sâu trong tâm khảm.
"Siêu thoát rồi, em sẽ đi về đâu?"
An nhìn lên bầu trời cao nguyên phía trên rặng thông, nơi những đám mây xám đang tan dần để nhường chỗ cho khoảng trời xanh ngọc bích.
"Em sẽ về miền Tây," cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui con trẻ. "Em sẽ bay qua những vườn cây ăn trái, qua những dòng kênh xanh mát, rồi tan vào phù sa sông Tiền, sông Hậu. Em không còn giận, không còn oán thù ai nữa cả. Em nhẹ lắm rồi, anh Minh."
Khi câu nói cuối cùng của cô vừa dứt, một cơn gió rừng thổi mạnh qua bờ suối. Cơ thể ma mị của An đột ngột rã ra thành hàng ngàn hạt sáng nhỏ li ti. Những hạt sáng mang hai sắc màu vàng nhạt và xanh lam dịu nhẹ, tựa như những đốm lửa đom đóm khổng lồ, đồng loạt bay vút lên cao. Chúng nhảy múa giữa những tia nắng ban mai, lượn một vòng quanh Minh như lời chào tạm biệt cuối cùng, rồi bay vút lên bầu trời cao nguyên lộng gió, tan biến hoàn toàn vào khoảng không xanh thẳm.
Minh đứng trân trân bên bờ suối. Cánh tay anh vẫn giơ nửa chừng trong không trung, các ngón tay khẽ khép lại như muốn nắm giữ dư hương cuối cùng của làn gió mát vừa thoảng qua.
Không gian xung quanh trở lại vẻ tĩnh lặng của buổi sớm mai. Làn sương mù đặc quánh bao phủ khu rừng suốt đêm qua bắt đầu tản ra, để lộ những lối mòn đầy hoa dại và thảm cỏ đẫm sương đêm. Tiếng nước suối chảy róc rách bên tai nghe thật trong trẻo, không còn mang theo những tiếng thì thầm oán hận hay âm thanh rùng rợn của cõi âm.
Anh đứng lặng ở đó rất lâu, để mặc cho những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới chiếu thẳng vào khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Lồng ngực anh trĩu nặng một nỗi buồn man mác, nhưng sâu thẳm trong tim, một cảm giác bình yên kỳ lạ đang lan tỏa. An đã được tự do. Linh hồn cô không còn bị xích xiềng bởi tội ác và sự báo thù tàn bạo nữa.
Minh quay lưng đi về phía chiếc lều vải đơn độc. Anh bắt đầu thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, tỉ mỉ. Anh xếp chiếc ghế dã ngoại, thu gom những cành củi khô chưa cháy hết từ bếp lửa đêm qua, rồi tháo cọc lều. Từng động tác của anh diễn ra trong sự cẩn trọng, như thể anh đang thực hiện một nghi thức tiễn biệt đầy tôn kính đối với mảnh đất đã chứng kiến một mối duyên kỳ lạ giữa hai cõi âm dương.
Khi đeo chiếc balo dã ngoại nặng trĩu lên vai, Minh bước lại gần bờ suối một lần nữa để rửa mặt cho tỉnh táo trước khi lên đường. Dòng suối cuồn cuộn chảy xiết, bọt nước tung trắng xóa lên những tảng đá lớn ghồ ghề, cuốn trôi tất cả những tàn dư u ám của quá khứ đi xa.
Đột nhiên, ánh mắt Minh khựng lại ở phiến đá bằng phẳng sát mép nước.
Nằm cô độc trên bề mặt phiến đá xám ướt đẫm hơi nước là một sợi chỉ đỏ. Minh bước tới, cúi người nhặt nó lên. Sợi dây chỉ đỏ may mắn của An, thứ vốn bị cắt đứt làm hai trong đêm thảm án một năm trước, giờ đây nằm gọn trong lòng bàn tay anh với những nút thắt được nối liền lành lặn, không một vết xước. Dưới ánh bình minh rực rỡ của cao nguyên, những sợi chỉ đỏ lấp lánh ánh kim, tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng sưởi ấm lòng bàn tay Minh.
Anh áp sợi chỉ đỏ vào lồng ngực mình, nhắm mắt lại để cảm nhận sự hiện diện cuối cùng của cô gái miền Tây. Từng ký ức về cô, từ ánh mắt sợ hãi ban đầu cho đến cái ôm nồng ấm rạng rỡ trước lúc chia ly, đều khắc sâu vào tâm trí anh.
Minh cẩn thận quấn sợi chỉ đỏ quanh cổ tay mình, ngay cạnh chiếc đồng hồ cũ. Sợi chỉ ôm sát da thịt anh, mang đến một cảm giác an lòng kỳ lạ. Anh đứng dậy, điều chỉnh lại quai đeo balo, hướng mắt về phía con đường mòn dẫn ra khỏi khu rừng nguyên sinh.
Bầu trời cao nguyên lúc này đã hoàn toàn rộng mở, xanh ngắt một màu thanh khiết. Những đám mây trắng xốp trôi lững lờ trên đỉnh những rặng thông già. Minh bước những bước chân vững chãi trên thảm cỏ đẫm sương, lòng nhẹ nhõm bước vào một hành trình mới, mang theo câu chuyện về một linh hồn đã tìm thấy sự cứu rỗi giữa núi rừng hoang lạnh.