Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Bóng Ma Trả Thù
Chương 2 / 10

Ngón tay An vừa chạm vào phần kim loại lạnh buốt của đầu khóa kéo thì một bàn tay thô ráp, nồng nặc mùi thuốc lá và mồ hôi dầu ập tới từ phía sau, bịt chặt lấy miệng cô. Tiếng hét chưa kịp thoát ra khỏi cuống họng đã biến thành một âm thanh nghẹn ứ, nghẹt thở. Cổ họng cô đau nhói khi cả cơ thể bị một lực cánh tay rắn như sắt nguội ghì chặt, kéo xộc ngược về phía sau. 

Chiếc khóa kéo lều chưa kịp khép lại. Dưới sức nặng của cú giật mạnh, tấm bạt lều mỏng manh rách toạc một đường dài. An ngã nhào ra nền đất ẩm ướt đầy lá mục bên ngoài lều. Gió lạnh cao nguyên ùa vào da thịt, nhưng cái lạnh đó không thấm tháp gì so với nỗi sợ hãi đang làm đông cứng mọi tế bào trong người cô. 

Đại “Đồ Tể” đè nghiến nửa thân trên hộ pháp của gã lên bả vai An, đầu gối gã húc mạnh vào thắt lưng cô để khóa chặt mọi nỗ lực vùng vẫy. Gã ghé sát khuôn mặt bặm trợn đầy sẹo vào tai cô, phả ra luồng hơi thở nóng hổi, khét lẹt mùi rượu đế rẻ tiền:

“Ngoan ngoãn thì tao cho sống. Cựa quậy tao bẻ gãy cổ.”

Từ trong bóng tối của những lùm cây rậm rạp xung quanh, bốn bóng đen còn lại nhanh chóng bước ra, vây kín lấy khoảng đất trống nhỏ hẹp trước cửa lều. Ánh đèn bão treo trên cành cây sát đó hắt ra những vệt sáng vàng vọt, chập chờn, rọi rõ những khuôn mặt đầy thú tính đang đỏ sọc lên vì kích thích.

“Đại ca, nhanh lên! Nhìn con nhỏ ngon lành thế này, em chịu không nổi rồi!” Lắm sốt ruột thúc giục. Tay gã đã thọc vào trong túi quần, liên tục xoa nắn đũng quần đang phồng cứng lên.

“Thằng Lắm, thằng Sáu vào giữ chặt hai chân nó cho tao!” Đại ra lệnh, giọng khàn đục và dứt khoát của một kẻ quen chỉ huy những phi vụ săn trộm trong rừng sâu. “Thằng Bình, thằng Tú khóa hai tay nó lại. Đứa nào để nó chạy thoát, tao bắn nát gáo từng thằng.”

Tú run run bước tới, đôi bàn tay ướt đẫm mồ hôi ghì chặt lấy cổ tay phải của An. Gã lắp bắp:

“Đại đại ca... mình chơi thôi đúng không? Đừng... đừng làm gì bậy bạ khác...”

“Câm mồm, thằng nhát chết!” Sáu gầm ghè, lao tới chộp lấy cổ chân trái của An rồi giật mạnh. “Đã tới đây rồi còn lo bò trắng răng. Đè nó xuống!”

An giãy giụa điên cuồng. Đôi chân trần của cô đạp loạn xạ vào không khí, cố gắng tìm một điểm tựa trên mặt đất ẩm để đẩy cơ thể thoát khỏi gông cùm. Trong lúc giằng co dữ dội, chiếc vòng tay chỉ đỏ may mắn đeo ở cổ tay trái của cô bị móng tay sắc nhọn của Bình quẹt trúng, đứt phăng một nửa, sợi chỉ đỏ buông lơi, đung đưa theo nhịp giãy giụa vô vọng. Nhưng sức lực của một cô gái thành thị hoàn toàn bất lực trước bốn gã đàn ông lực điền quen lao dịch. Lắm lao vào như một con chó đói, gã dùng cả trọng lượng cơ thể đè nghiến lên đùi phải của An, tay kia bấu chặt lấy mắt cá chân cô, kéo dạng rộng ra hai bên.

Bình dùng cả hai tay khóa chặt cổ tay trái của An sát đất. Hai bả vai cô bị găm chặt xuống đống lá khô sắc nhọn, cào xước làn da lưng non nớt. 

“Xin các anh... tha cho tôi... tôi có tiền... trong ví có tiền...” An khóc nghẹn ngào, nước mắt hòa lẫn với bụi đất lem nhem trên má. Cô lắc đầu quầy quậy, cố giấu gương mặt vào khoảng tối để né tránh những cái nhìn hau háu của lũ đàn ông.

“Tiền bạc cái gì tầm này!” Đại cười gằn. Gã cúi xuống, một tay túm lấy cổ áo phông trắng của An, tay kia dùng sức giật mạnh. 

Tiếng vải gai rách xoạc vang lên khô khốc trong đêm tĩnh lặng của đại ngàn. Chiếc áo phông rách đôi từ cổ xuống vạt áo, phơi bày bầu ngực trần nõn nà, trắng muốt dưới ánh đèn bão vàng vọt. Cặp nhũ hoa hồng hào co rúm lại ngay tức khắc khi chạm phải luồng gió đêm lạnh buốt và nỗi kinh hoàng tột độ. 

Nhìn thấy da thịt trắng ngần của cô gái, mắt Đại đỏ ngầu lên. Gã cúi rạp người xuống, áp khuôn mặt đầy râu quai nón lởm chởm vào bầu ngực phập phồng thở dốc của An. Gã liếm láp, cắn xé bạo lực lên hai gò bồng đảo, mặc cho An đau đớn oằn người né tránh. Những vệt nước bọt nhớp nháp của gã loang lổ trên làn da mịn màng, để lại những vết hằn đỏ tấy.

“Thơm quá... Con mẹ nó, da dẻ gái thành phố có khác!” Đại rú lên một tiếng thỏa mãn, tay gã luồn xuống thắt lưng An, thô bạo giật phăng chiếc quần short jean cùng chiếc quần lót nhỏ màu trắng của cô. 

Toàn bộ phần thân dưới của An bị phơi bày hoàn toàn trước mắt năm kẻ thủ ác. Vùng lông mu đen nhánh đối lập với làn da đùi trắng trẻo, lồn hồng hào khép chặt, run rẩy theo từng nhịp nấc nghẹn của cô gái trẻ. 

Đại đứng bật dậy, tay gã nhanh chóng cởi chiếc thắt lưng da của quần rằn ri, tuột quần xuống tận đầu gối. Cu đen đúa, gân guốc của gã đã dựng đứng, đỏ ửng lên đầy hung hãn. Không một chút dạo đầu, không một lời thủ thỉ, gã nắm lấy hai đùi An gác lên vai Lắm và Sáu, rồi đâm sầm cu thô bạo vào lồn chật hẹp, khô khốc của cô.

Một tiếng thét xé lòng vang dội cả một góc rừng. Cơn đau thắt xé từ vùng kín chạy thẳng lên đỉnh đầu khiến cơ thể An giật nảy lên, lưng cong gập lại. Cảm giác như có một thanh sắt nóng đỏ đâm xuyên qua da thịt, xé rách màng trinh và cọ xát điên cuồng vào những thớ thịt nhạy cảm nhất. Khóe lồn An lập tức rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, chảy dọc xuống cặp đùi trắng ngần.

Mặc kệ sự đau đớn của nạn nhân, Đại bắt đầu dập mạnh liên hồi. Mỗi cú thúc của gã đều cắm sâu sát lút cán vào lồn chật hẹp, tạo ra những tiếng bạch bạch đầy thú tính của da thịt va chạm. Gã thở hồng hộc, nước mồ hôi từ trán gã nhỏ giọt xuống bầu ngực đang run rẩy của An. 

“Ư... ư... đau... xin anh... dừng lại...” An cầu xin trong vô vọng, hai tay bị Bình và Tú ghì chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, không thể cử động.

Những cú thúc điên cuồng của Đại kéo dài chừng mười phút. Khi khoái cảm đạt đến đỉnh điểm, gã gầm lên một tiếng như thú hoang, thúc mạnh liên tiếp mấy phát rồi bắn luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu tận cổ tử cung của cô gái. Gã rút cu ướt đẫm dịch và máu ra, lảo đảo đứng dậy, vừa kéo quần vừa ra hiệu cho đồng bọn:

“Đến lượt tụi bây. Thằng Lắm vào trước đi.”

Lắm nuốt nước bọt ực một cái, lập tức tháo phăng chiếc quần đùi bẩn thỉu. Cu của gã nhỏ hơn Đại nhưng ngắn và thô. Gã bò tới đè nghiến lên người An khi cô đã gần như kiệt sức, hai mắt trợn trừng nhìn lên tán lá rừng tối sẫm phía trên. Lắm không thèm để ý đến những vết máu đang loang lổ trên đùi cô, gã thô bạo nhét cu của mình vào lồn đã đầy dịch nhầy và máu.

Lắm thích tư thế cưỡi ngựa. Gã kéo hai tay An vòng qua cổ mình, rồi bắt đầu nhấp nhô liên tục. Sự cọ xát bạo lực làm tổn thương nghiêm trọng lớp niêm mạc lồn vốn đã bị rách của An. Cô chỉ biết nghiến chặt răng, cảm nhận sự nhục nhã và đau đớn cào xé tâm can. 

Nỗi sợ hãi âm thầm bắt đầu len lỏi vào tâm trí những kẻ đứng xem. Tú nhìn cơ thể An bầm dập, những vết bầm tím loang lổ từ cổ xuống đùi, máu tươi vẫn rỉ ra từ đùi trong chảy xuống tấm bạt lều bết đất. Gã rùng mình, giọng run rẩy:

“Đại... Đại ca, nó chảy nhiều máu quá. Có khi nào... nó chết không?”

“Câm miệng!” Đại trừng mắt quát lớn, tay gã siết chặt báng súng săn. “Đã leo lên lưng cọp rồi thì phải đi đến cùng. Sợ cái gì! Giữa rừng rú này, không ai biết đâu mà lần.”

Sau Lắm là đến Sáu. Hắn bắt An phải xoay người lại, quỳ gối trên nền đất trong tư thế từ phía sau. Sáu nắm chặt lấy hông cô, giật mạnh ra sau rồi đâm cu vào lồn cô một cách tàn nhẫn. Đầu An bị ấn sát xuống đống lá khô mục nát, mùi đất ẩm và mùi phân thú vật xộc thẳng vào mũi cô. Mỗi cú thúc từ phía sau của Sáu khiến cơ thể An lao về phía trước, trán đập vào những rễ cây gồ ghề.

Bình và Tú cũng không thể cưỡng lại bản năng dục vọng đê hèn. Dù sợ hãi, chúng vẫn lần lượt lao vào ngấu nghiến thân xác tàn tạ của cô gái trẻ dưới sự giám sát và cổ vũ đầy thú tính của Đại. Cả lán trại chật hẹp ngập tràn mùi tinh dịch nồng nặc, mùi máu tanh và tiếng rên rỉ đứt quãng của nạn nhân.

Đến lượt Bình, gã lật ngửa An ra một lần nữa. Lúc này, đôi mắt An đã mờ đi, tầm nhìn chỉ còn là những vệt sáng nhạt nhòa của chiếc đèn bão đang lắc lư dữ dội trước gió đêm. Cô không còn sức để khóc, cũng không còn nước mắt để chảy. Chỉ có những tiếng thở khò khè phát ra từ lồng ngực đang phập phồng yếu ớt.

Khi Bình kết thúc và rút ra, An bất ngờ dồn chút sức tàn cuối cùng. Cô biết nếu không hành động bây giờ, cô sẽ chết dưới tay lũ quỷ này. Cô há miệng, cắn mạnh vào bắp tay của Bình khi gã vừa cúi xuống định nhặt quần áo.

“Á! Con đĩ này cắn tao!” Bình hét lên đau đớn, vung tay tát mạnh vào mặt An khiến đầu cô ngoẹo sang một bên, khóe miệng rỉ máu.

An không từ bỏ. Cô thu hết tàn lực, hét lên một tiếng thật lớn vang vọng khắp góc rừng tối tăm:

“Cứu... cứu tôi với! Có giết người...”

“Câm mồm!” Đại gầm lên như một con dã thú bị chọc giận. 

Để dập tắt tiếng kêu khóc có thể đánh động đến những người đi rừng hoặc kiểm lâm xung quanh, Đại lao tới. Gã đưa hai bàn tay hộ pháp thô ráp, đầy vết chai sạn bóp nghẹt lấy cổ An. 

Gân xanh trên trán Đại nổi lên cuồn cuộn dưới ánh đèn vàng vọt. Gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể to béo của mình xuống hai bàn tay, siết chặt thực quản và khí quản của cô gái trẻ. 

An trợn trừng mắt. Cơn thiếu oxy ập đến ngay lập tức khiến lồng ngực cô phập phồng dữ dội, cố gắng hít thở chút dưỡng khí nhưng vô vọng. Hai tay cô cào cấu điên cuồng vào cánh tay đầy lông lá của Đại, để lại những vệt móng tay dài, rỉ máu. Đôi chân cô co giật, đạp mạnh xuống nền đất ẩm, cọ xát đến rỉ máu ở các đầu ngón chân.

“Đại... Đại ca... buông tay ra... nó chết mất!” Tú hoảng hốt lao vào can ngăn nhưng bị Đại vung cùi chỏ huých mạnh vào ngực ngã nhào ra đất.

“Thằng nào xen vào tao bắn chết!” Đại gầm gừ qua kẽ răng, lực tay của gã không hề giảm đi mà càng lúc càng siết chặt hơn.

Tầm nhìn của An nhạt dần. Vệt sáng từ chiếc đèn bão nhòe đi, biến thành một quầng sáng mờ ảo rồi tắt lịm hẳn. Sự lạnh lẽo của cõi chết bắt đầu xâm chiếm từ các đầu ngón tay, ngón chân rồi lan dần vào tim. 

Trái tim An đập những nhịp yếu ớt cuối cùng, loạn nhịp rồi dừng hẳn. Đôi mắt cô vẫn mở trừng trừng hướng về phía khuôn mặt dữ tợn của Đại, tròng mắt giãn ra, đọng lại nỗi oán hận thấu xương tủy trước khi chìm vào bóng tối vĩnh cửu.

Đại buông tay ra khỏi cổ cô gái. Cơ thể An đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ không còn sức sống. Đầu cô ngoẹo sang một bên, mái tóc đen dài xõa tung trên đống lá mục ẩm ướt.

Căn lều đột ngột trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng gió rít qua những tán lá trên cao và tiếng thở hồng hộc của năm kẻ thủ ác.

Tú run rẩy tiến lại gần, đưa một ngón tay lên dưới mũi An. Gã rụt tay lại ngay tức khắc như vừa chạm phải lửa, mặt cắt không còn giọt máu:

“Đại... đại ca... nó chết thật rồi. Không còn thở nữa...”

Bình ngồi sụp xuống đất, hai tay ôm lấy đầu gối run bần bật:

“Chết người rồi... Công an mà biết thì cả lũ rũ tù... Tao không muốn đi tù đâu!”

“Câm miệng hết cho tao!” Sáu run giọng quát lớn, dù chính gã cũng đang bấu chặt hai tay vào nhau để giấu đi sự run rẩy. Hắn nhìn sang Đại. “Đại ca, giờ tính sao? Xác nằm lù lù ở đây, sáng mai người ta đi rừng phát hiện ra thì chết cả lũ.”

Đại đứng lặng nhìn cái xác không còn nhịp thở của An một lúc. Đôi mắt gã lóe lên tia sáng tàn nhẫn và quyết đoán của một kẻ đã lún sâu vào bùn đen tội lỗi. Gã bước tới tát mạnh vào mặt Tú một cái đau điếng để kéo gã ra khỏi cơn hoảng loạn:

“Khóc lóc cái gì! Muốn sống thì ngậm miệng vào rồi phụ một tay! Đứa nào hé răng nửa lời, tao chôn chung với nó luôn dưới gốc cây này!”

Cái tát của Đại khiến Tú im bặt, chỉ còn những tiếng nấc run rẩy trong cổ họng. 

“Sáu, Bình, dọn dẹp đồ đạc của nó nhét hết vào lều.” Đại ra lệnh, giọng lạnh lùng. “Thằng Lắm, thằng Tú kéo cái xác này ra phía bờ suối, chỗ có cây cổ thụ. Chúng ta chôn nó ở đó.”

Nỗi sợ hãi bao trùm lấy năm kẻ thủ ác. Chúng vội vã lấy tấm bạt lều màu cam đã rách quấn chặt lấy thi thể trần trụi, đầy những vết bầm dập và máu của An. 

Hành trình khiêng xác bắt đầu trong bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Rừng đêm cao nguyên hoang vu và tĩnh lặng đến mức tiếng bước chân giẫm lên lá mục cũng vang lên những âm thanh lạo xạo ghê người. Sương mù mỗi lúc một dày, len lỏi qua từng tán thông cổ thụ, phả hơi lạnh thấu xương vào da thịt năm gã đàn ông. Lắm và Tú khiêng phần đầu, hai tay run lẩy bẩy khiến thi thể quấn trong bạt liên tục chao đảo.

“Nặng... nặng quá, hình như xác người chết nặng hơn bình thường thì phải,” Lắm thở hồng hộc, giọng run lên bần bật. “Tao... tao cứ cảm giác như có cái gì đó đang ghì tấm bạt này xuống.”

“Đừng có nói bậy!” Tú lắp bắp, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm cả trán dù gió rừng thổi buốt giá. “Mày nói thế tao... tao buông tay ra bây giờ.”

“Hai thằng rác rưởi kia, câm mồm và đi tiếp cho tao!” Đại đi phía sau, khẩu súng săn lăm lăm trên tay, gầm ghè qua kẽ răng. “Đứa nào dám buông tay, tao bắn nát sọ ngay tại chỗ. Đi nhanh lên!”

“Đại ca, sao không vứt phăng xuống một cái khe núi nào đó cho rảnh nợ?” Bình vác hai chiếc xẻng sắt dã ngoại đi bên cạnh Sáu, vừa đi vừa ngoảnh đầu nhìn quanh quất như sợ có bóng người xuất hiện trong bóng tối. “Mang ra tận suối làm gì cho xa, ngộ nhỡ gặp kiểm lâm tuần tra đêm thì coi như xong đời.”

Sáu cũng tiếp lời, giọng đầy bất an:

“Đúng đó đại ca. Thằng Bình nói có lý. Rừng này kiểm lâm hay đi tuần lắm. Khiêng cái xác đi nghênh ngang thế này, lỡ có động thì chạy đằng trời.”

Đại dừng bước, trừng mắt nhìn hai gã. Khuôn mặt đầy sẹo của gã co rúm lại dưới ánh trăng mờ đục, trông dữ tợn như một con dã thú bị dồn vào đường cùng:

“Tụi bây ngu như bò. Vứt xuống khe núi, vài ngày thú rừng nó tha xác đi, xương cốt rải rác khắp nơi, kiểm lâm không thấy chắc? Chôn ở gốc cây cổ thụ bên bờ suối hoang, đất ở đó mềm, rễ cây sẽ nhanh chóng ăn sâu vào che lấp nấm mồ. Vài cơn mưa rừng đổ xuống là xóa sạch dấu vết đào bới. Đầu óc tụi bây chỉ để chứa cứt thôi à?”

Lời quát tháo của Đại dập tắt mọi ý kiến phản kháng. Nhóm ác nhân lại tiếp tục lầm lũi bước đi trong đêm tối. Tiếng gió hú qua những kẽ lá nghe như những tiếng than khóc oán hờn của cô gái trẻ vừa bị chúng tước đoạt mạng sống. Cứ đi được một đoạn, Tú lại giật mình thon thót khi một cành cây khô gãy rắc dưới chân, hay một con chim đêm giật mình vỗ cánh bay vụt qua đầu. Sự hoảng loạn và dằn vặt nội tâm bắt đầu gặm nhấm tâm trí từng tên một, ngoại trừ Đại. Gã vẫn lạnh lùng, bước những bước vững chãi, đôi mắt ti hí đảo liên tục để cảnh giới xung quanh.

“Có... có ai đang đi theo chúng ta không?” Lắm bất ngờ dừng lại, giọng gợn lên sự kinh hoàng tột độ. Hắn ngoảnh đầu nhìn lại con đường mòn ngập tràn bóng tối phía sau.

“Cái gì? Mày thấy cái gì?” Bình và Sáu lập tức đứng khựng lại, hai tay siết chặt lấy chiếc xẻng sắt như muốn tìm kiếm một điểm tựa tinh thần.

“Tao... tao nghe thấy tiếng bước chân. Rất nhẹ. Ngay sau lưng.” Lắm nuốt nước bọt, mặt cắt không còn giọt máu.

Đại bước tới, giáng một báng súng mạnh vào vai Lắm khiến gã suýt ngã quỵ xuống đất:

“Mày điên rồi à? Tiếng chân của mày chứ tiếng của ai! Thằng nhát gan, bước tiếp! Đi qua rặng thông kia là đến bờ suối rồi.”

Cú đánh của Đại khiến Lắm đau đớn nhưng không dám kêu ca nửa lời. Chúng tiếp tục kéo lê cái xác đi qua những bụi gai cào rách cả quần áo. 

Cuối cùng, tiếng nước chảy róc rách của con suối hoang dã cũng vang lên mỗi lúc một gần. Dưới ánh trăng mờ đục bị mây đen che phủ nửa phần, năm bóng đen lục đục dừng lại bên bờ suối hoang, nơi có một cây cổ thụ khổng lồ với những chùm rễ xù xì, ngoằn ngoèo bám sâu vào lòng đất ẩm. Tiếng nước suối chảy xiết đập vào đá cuội bên tai lúc này nghe tựa như tiếng khóc oan ức, oán hận khôn nguôi của An.

“Đào ở đây. Sát gốc cây này, đất xốp dễ đào, rễ cây phát triển sẽ mau chóng phủ kín nấm mồ.” Đại chỉ ngón tay thô ráp xuống bãi đất trống kẹp giữa hai nhánh rễ lớn.

Lắm và Bình cầm hai chiếc xẻng dã ngoại mang theo, bắt đầu cắm mạnh xuống đất. Tiếng xẻng sắt va chạm vào đá cuội bên dưới phát ra những âm thanh lách cách chói tai trong đêm tĩnh lặng. Sáu và Tú đứng hai bên, mắt không ngừng dáo dác nhìn quanh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cổ áo.

“Đào sâu vào! Đứa nào đào cạn tao bắt nằm xuống đó thế chỗ nó!” Đại thúc giục, giọng lạnh lùng như băng đá. Gã ngồi trên một tảng đá gần đó, châm một điếu thuốc lá, ánh lửa đỏ lập lòe soi rõ gương mặt vô cảm của kẻ thủ ác.

Lắm và Bình ra sức đào. Từng tảng đất ẩm ướt trộn lẫn lá mục được hất lên hai bên. Tiếng thở dốc của hai gã hòa cùng tiếng gió rít qua rặng thông già. Càng đào sâu, mùi đất ẩm nồng nặc bốc lên càng mạnh. 

Sau khoảng gần một tiếng đồng hồ cật lực, một cái hố sâu chừng hơn một mét đã hoàn thành. 

“Được... được chưa đại ca? Đào sâu nữa đụng rễ lớn rồi, không đào nổi.” Bình dựa vào cán xẻng, thở hổn hển hỏi.

Đại ném đầu mẩu thuốc lá xuống đất, di chân lên dập tắt rồi bước tới nhìn xuống hố. Gã gật đầu:

“Được rồi. Thảy nó xuống.”

Lắm và Tú run rẩy khênh thi thể quấn bạt của An đến bên mép hố. Trong lúc nâng cái xác lên để thả xuống, tấm bạt lều rách đột ngột tuột ra một góc, để lộ một phần cơ thể trần trụi bầm dập và cổ tay trái của cô gái trẻ. Dưới ánh trăng mờ nhạt, chiếc vòng tay chỉ đỏ may mắn bị đứt một nửa vẫn bám hờ hững trên làn da trắng bệch, lạnh ngắt của An. Sợi chỉ đỏ đung đưa trước gió, nổi bật một cách ma mị trên nền da thịt không còn sức sống.

Tú nhìn thấy sợi chỉ đỏ liền giật mình rú lên một tiếng nhỏ rồi buông tay. Thi thể An rơi sầm xuống đáy hố lạnh lẽo, đầu ngoẹo sang một bên, mái tóc đen dài xõa tung ra bám đầy bụi đất ẩm ướt.

“Mày làm cái gì thế hả thằng nhát chết kia?” Sáu quát nhỏ, giận dữ trừng mắt nhìn Tú.

“Chiếc vòng... chiếc vòng tay của nó...” Tú run rẩy chỉ tay xuống hố, giọng méo mó. “Lúc nãy ở lều tao thấy nó đeo chiếc vòng này. Bây giờ nó đứt rồi... Tao nghe người ta nói vòng chỉ đỏ đứt là điềm gở... linh hồn sẽ không siêu thoát được mà thành quỷ...”

“Mày câm ngay cái mồm thối lại cho tao!” Đại bước tới, giậm mạnh chân xuống đất. Gã nhìn xuống hố, ánh mắt không một chút lay động trước cái xác không hồn của An. “Thần thánh quỷ ma cái gì tầm này! Người chết thì cũng thành đất cát cả thôi. Sáu, Bình, lấp đất lại nhanh!”

Sáu và Bình không dám chần chừ, lập tức vung xẻng xúc đất đổ xuống hố. 

Từng xẻng đất ẩm ướt, lạnh lẽo trút xuống, phủ lên tấm bạt cam rách nát, rồi phủ dần lên đôi chân trần xây xước, lên vùng đùi trong còn dính những vệt máu khô khốc và tinh dịch nhớp nháp của năm kẻ thủ ác. Đất đá rơi rào rào lên thân thể tàn tạ của An. 

Bình xúc một xẻng đất lớn, nhắm thẳng vào khuôn mặt mở trừng trừng đôi mắt oán hận của An mà hất xuống. Lớp đất ẩm nặng nề ập đến, lấp đầy hốc mắt, phủ kín đôi môi tái nhợt và chiếc mũi không còn hơi thở của cô gái trẻ. Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy An dưới lòng đất sâu.

Chúng tiếp tục lấp đất cho đến khi nấm mồ phẳng lì với mặt đất xung quanh. Sáu dùng chân giậm mạnh lên lớp đất mới đắp để nén chặt lại, sau đó gom lá thông khô và cành cây mục phủ lên phía trên để ngụy trang, khiến nơi đây trông không khác gì một khoảng đất rừng bình thường.

“Xong rồi. Thu dọn xẻng, rút nhanh!” Đại ra lệnh, gã nhặt khẩu súng săn lên rồi quay lưng bước đi trước.

Bốn kẻ còn lại vội vã nhặt xẻng dã ngoại, không dám ngoảnh đầu nhìn lại nấm mồ hoang lạnh dù chỉ một lần. Chúng bước đi vội vã, gần như là chạy trốn khỏi bờ suối hoang vắng, bóng năm kẻ thủ ác nhanh chóng chìm vào làn sương mù dày đặc của rừng đêm cao nguyên, để lại không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo bao trùm lấy gốc cây cổ thụ.

Dưới lòng đất sâu ẩm ướt và tối tăm, lớp đất đá lạnh lẽo đang đè nặng lên khuôn mặt bết đất của An. Sự im lặng của cõi chết bao trùm. 

Nhưng ngay khi tiếng bước chân của năm kẻ ác hoàn toàn biến mất trong gió ngàn, dưới nấm mồ hoang lạnh, chiếc vòng chỉ đỏ đứt một nửa trên cổ tay trái của An chợt lóe lên một tia sáng đỏ sẫm ma mị. 

Giữa bóng tối đặc quánh của lòng đất, ngón tay trỏ tái nhợt, lạnh ngắt của An khẽ co rút, rồi đột ngột cử động dữ dội.