Đại giật phắt chiếc nanh heo rừng treo trên cổ, các ngón tay thô ráp miết chặt vào lớp xương cáu bẩn khi hơi lạnh buốt từ phía sườn đồi đột ngột xộc thẳng lên đỉnh núi hoang phế. Gã ngồi thụp sau bệ thờ nứt nẻ của ngôi miếu cổ, ghì chặt báng khẩu súng săn hai nòng đã lên đạn sẵn. Toàn thân gã run lên bần bật theo từng nhịp thở dồn dập. Khẩu súng săn vốn là vật bất ly thân giúp gã xưng hùng xưng bá khắp vùng núi cao nguyên này, giờ đây nặng trĩu như một khối sắt nguội vô dụng. Nỗi sợ hãi gặm nhấm tâm trí gã suốt nhiều tiếng đồng hồ trôi qua, biến gã từ một gã lâm tặc thâm độc, hung hãn thành một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.
Đại ngồi dựa lưng vào bệ thờ bằng đá nhám, hai tay gã ghì chặt lấy thân súng săn ấm nóng từ mồ hôi tay của gã rỉ ra. Họng súng kép chĩa thẳng về phía khoảng trống đen ngòm trước cửa miếu cổ. Gã khẽ kéo nhẹ cần gạt khóa nòng, xác nhận lại hai viên đạn chì cỡ lớn vẫn nằm im lìm trong ổ đạn. Tiếng lách cách nhỏ nhoi của kim loại va chạm vang lên trong không gian tĩnh mịch càng làm tăng thêm sự căng thẳng tột độ. Gã là một kẻ đi rừng lão luyện, từng hạ gục không biết bao nhiêu thú hoang, từ lợn rừng nanh nhọn cho đến gấu xám dữ tợn. Đôi bàn tay gã đã nhuốm máu của muôn loài, chưa từng một lần run rẩy trước nòng súng. Nhưng đêm nay, kẻ thù của gã không phải là một sinh vật bằng xương bằng thịt. Nó là một thực thể vô hình, một vong hồn hiện về đòi nợ máu.
Mùi ẩm mốc của những mảng rêu phong bám trên vách đá tróc lở xộc vào mũi Đại. Gã cố đảo mắt nhìn xung quanh. Ngôi miếu hoang phế này vốn thờ một vị thần rừng từ thời xa xưa, nay chỉ còn lại những phế tích điêu tàn. Bốn bức tường đá của ngôi miếu cổ nứt hoác từ lâu, mái ngói đổ sụp một nửa lộ ra khoảng trời đêm âm u không một ánh sao. Những mảnh ngói vỡ vụn dưới đất kêu lên những tiếng răn rắc nhỏ mỗi khi gió lốc tràn qua vách tường nứt nẻ. Rặng thông già bao quanh ngôi miếu lay động dưới sức ép của cơn dông sắp tới, cành lá ma sát vào nhau tạo ra âm thanh tựa tiếng móng tay cào cấu lên gỗ mục. Đại bặm môi thật chặt ngăn những tiếng răng va vào nhau lập cập. Gã cố điều hòa nhịp thở dồn dập, nhưng lồng ngực cứ phập phồng liên tục như búa nện vào đe sắt. Mồ hôi dầu từ trán chảy ròng ròng xuống hai bên thái dương đen sạm, đọng lại nơi khóe mắt cay xè. Gã không dám đưa tay lau. Gã sợ chỉ cần một giây lơ là, một lần chớp mắt, bóng ma ấy sẽ hiện ra từ bóng tối và bóp nẹt lấy cổ họng gã. Đầu nòng khẩu súng săn chốc chốc lại run lên bần bật, vẽ ra những vòng tròn vô định trong khoảng không tối om.
Gã biết hết rồi, cái chết đã đuổi sát nút sau lưng. Ba tuần trước, tiếng thét xé lòng của thằng Lắm vọng ra từ bìa rừng phía đông đã khiến gã chột dạ, dù lúc đó gã cố tự lừa dối bản thân rằng đó chỉ là tiếng hoẵng kêu đêm hay tiếng thú hoang bị sập bẫy. Nhưng rồi đến lượt thằng Sáu và thằng Bình. Chính gã là người đầu tiên tìm thấy xác thằng Sáu và thằng Bình vào sáng hôm sau khi không thấy chúng trở về. Cảnh tượng trong lán cưa gỗ lúc đó tàn khốc như một lò sát sinh thực sự. Thằng Bình chết gục trên sàn gỗ with vũng máu loang lổ, đầu lìa khỏi cổ bởi những nhát rìu tàn nhẫn. Thằng Sáu nằm cách đó không xa, đôi mắt trợn ngược trừng trừng nhìn lên trần nhà, toàn thân co quắp và khô héo như một khúc củi mục. Trên khuôn mặt biến dạng của cả hai vẫn còn hằn rõ nét cuồng loạn, thèm khát pha lẫn sự kinh hoàng tột độ. Đại lúc đó đã nhận ra có điều gì đó không bình thường. Lán cưa gỗ vốn là nơi năm anh em bọn gã tụ họp ăn nhậu, nay lại trở thành mồ chôn của hai thằng em thân thiết.
Và rồi là thằng Tú. Thằng Tú là kẻ khỏe mạnh nhất trong nhóm, sở hữu thân hình hộ pháp và sức lực vô song. Vậy mà chỉ trong một đêm, gã đã trở thành cái xác khô xám xịt nằm im lìm trên chiếc giường tre chật hẹp. Mới chập tối nay, khi đi ngang qua căn nhà của thằng Tú, gã đã nhìn thấy qua khe cửa sổ một bóng trắng lướt đi mờ ảo, theo sau là tiếng rên rỉ nghẹn họng rồi tắt lịm của thằng em. Linh cảm hắc ám lúc đó thúc giục gã phải chạy, chạy thật nhanh lên đỉnh núi hoang phế này để trốn chạy. Giờ đây, chắc chắn thằng Tú cũng đã thành một cái xác khô không hồn. Chỉ còn lại gã. Kẻ cầm đầu, kẻ nghĩ ra mọi mưu chước tội lỗi, và cũng là kẻ trực tiếp dùng đôi tay đầy vết chai này tước đi mạng sống của cô gái phượt thủ tội nghiệp kia.
Gã nhớ lại đêm mưa bão kinh hoàng hôm đó. Khi An cố gắng chống cự, gã đã đè nghiến cô xuống nền đất lạnh, bỏ qua mọi lời van xin khóc lóc thảm thiết. Sự tàn ác lúc đó mang lại cho gã cảm giác quyền lực tối thượng của kẻ săn mồi. Gã nhớ rõ cảm giác thô bạo khi xé rách chiếc áo phông của cô, nhớ cả nụ cười đắc ý của đồng bọn khi thay nhau chà đạp cô gái tội nghiệp. Và khi cô ngừng thở, chính gã đã ra lệnh kéo xác cô đi chôn sâu dưới gốc cây cổ thụ bên bờ suối hoang để phi tang mọi dấu vết. Gã cứ nghĩ mặt đất lạnh lẽo và khu rừng hoang vắng này sẽ giữ kín bí mật đó mãi mãi. Nhưng gã đã lầm. Oán khí của cô gái đã biến thành ác quỷ, quay lại đòi mạng từng kẻ một.
"Không thể nào... Tao có bùa. Tao có súng. Mày chỉ là con ma cỏ..." Đại lẩm bẩm, giọng khàn đặc, cố xua đi nỗi sợ đang bóp nghẹt khí quản. Gã cố bấu víu vào chiếc nanh heo rừng được thầy cúng dưới bản sương trì chú cẩn thận, hy vọng linh vật này có thể đẩy lùi oán khí cõi âm. Gã dùng ngón tay cái miết mạnh vào chiếc nanh heo đến mức bật máu, lấy cái đau thể xác để níu giữ chút lý trí đang trên đà đổ vỡ. Nhưng mọi thứ dường như vô ích. Không gian xung quanh ngày càng đặc quánh lại, khí lạnh len qua từng thớ vải trên chiếc áo ba lỗ bạc màu, thấm sâu vào tận xương tủy gã.
Và rồi, một mùi vị kỳ dị bắt đầu lan tỏa trong không khí, khiến sống lưng Đại dựng đứng.
Đó là mùi thịt thối rữa.
Mùi vị ấy ban đầu chỉ thoảng qua nhàn nhạt, lẫn trong mùi ẩm mốc của những lớp lá thông mục nát tích tụ lâu ngày bên trong miếu hoang. Nhưng chỉ vài phút sau, nó đậm đặc dần, xộc thẳng vào mũi Đại, bám chặt lấy cổ họng khiến gã lợm giọng, muốn nôn mửa. Nó tanh nồng mùi máu khô, quánh đặc hương vị của xác động vật bị chôn dưới lòng đất ẩm lâu ngày nay bị bới móc lên. Đại biết rõ mùi này hơn ai hết. Chính gã là kẻ đã cầm xẻng, đổ những xẻng đất đầu tiên lên khuôn mặt trương phình, rách nát của An bên bờ suối ba tuần trước. Mùi đất ẩm trộn lẫn với da thịt thối rữa của cô gái trẻ lúc ấy đã ám ảnh gã trong từng giấc ngủ mộng mị, và giờ đây, nó hiện hữu ngay tại đây, chân thực và tàn khốc đến mức không thể chối cãi.
"Mẹ kiếp... Đứa nào? Đứa nào ngoài đó? Ra đây!"
Đại gầm lên khàn đặc, họng súng săn run rẩy chĩa mạnh về phía cửa miếu tối om. Giọng gã lạc đi, mất sạch vẻ hung hãn, tàn nhẫn thường ngày của một gã đồ tể chuyên săn thú rừng, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột cùng của một con mồi yếu thế. Gã cố căng mắt nhìn vào khoảng tối mênh mông ngoài kia, nơi những rặng thông già đang gào rú trong gió bão. Không có một bóng người, không có một tiếng động nào ngoài tiếng gió rít qua những khe đá nứt của ngôi miếu. Sự im lặng kéo dài khiến dây thần kinh của Đại căng ra như dây đàn, chực chờ đứt phựt.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng xào xạc sát mặt đất ngày một rõ hơn, tiếng bùn nhão bị giẫm lên nghe lép nhép dội vào tai gã. Mùi tử khí nồng nặc đến mức nghẹt thở, như một tảng thịt thối khổng lồ đang được kéo lê trên những phiến đá xám, chầm chậm tiến sát về phía bệ thờ nơi gã đang ẩn nấp. Đại muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng đôi chân gã như đã hóa đá, bám chặt lấy nền đất đầy bụi bặm và phân dơi. Gã chỉ biết run rẩy nâng khẩu súng lên, ngón tay đặt trên cò súng đẫm mồ hôi.
Từ trong màn sương mù dày đặc tràn qua ngưỡng cửa đổ nát của ngôi miếu cổ, bóng người chầm chậm hiện ra.
Đại nín thở, hai mắt trợn trừng, đồng tử co rút lại chỉ bằng hạt ngô. Dưới ánh trăng mờ nhạt rọi xuống từ phần mái miếu đổ sụp, kẻ đứng trước mặt gã không phải là cô gái phượt thủ miền Tây với bờ vai trần nõn nà gợi dục dưới trăng như ảo ảnh đã dụ dỗ đồng bọn của gã. Đó là một cái xác không vẹn toàn, hình hài rách nát phản chiếu chân thực tội ác mà năm kẻ ác nhân đã gây ra trong đêm mưa bão ấy.
Chiếc áo phông trắng của An rách nát tả tơi, bết chặt vào làn da xám ngoét, trương phình do tích nước dưới lòng đất lạnh. Những vết cào xé, bầm dập tím tái hằn sâu trên bầu ngực và đùi cô, mảng da thịt bị cào rách lộ ra lớp mỡ xám và cơ thịt thối rữa đang rữa ra từng mảng. Đáng sợ nhất là cái cổ vẹo hẳn sang một bên một góc chín mươi độ, xương cổ gãy nhô cả đầu nhọn trắng hếu ra ngoài da, liên tục rỉ dòng nước dịch vàng đục xen lẫn máu đen sẫm. Một bên mắt của cô lồi hẳn ra ngoài hốc mắt, lỏng lẻo treo trên những sợi dây thần kinh thị giác xám xịt, bên còn lại là hốc đen sâu hoắm, trống rỗng và đăm đăm nhìn về phía Đại.
Cái xác ấy bước đi bằng những khớp xương co rút, phát ra tiếng kêu răng rắc khô khốc đến rợn người. Mỗi bước tiến của cô để lại vệt bùn đen lẫn những mảnh thịt rữa bốc mùi nồng nặc trên nền đá xám. Cô không huýt sáo, cũng không cười. Cô chỉ lặng lẽ tiến lại gần, mang theo sự lạnh buốt của nấm mồ sâu dưới gốc cổ thụ. Những bước chân chậm rãi nhưng vững chắc của cô như những nhát búa nện thẳng vào tâm trí đã kiệt quệ của Đại.
"An... mày... mày chết rồi mà... Tha cho tao... tao lạy mày... tao không cố ý mà..."
Giọng Đại nghẹn lại, nước mắt sinh lý vì quá sợ hãi tuôn rơi, hòa cùng mồ hôi dầu nhầy nhụa trên mặt. Sự xuất hiện của cái xác trương phình trước mắt đánh sập chút lý trí cuối cùng của gã. Nỗi sợ hãi tột cùng biến thành cơn điên loạn dại dột. Gã siết chặt cò súng.
Đoàng! Đoàng!
Hai tiếng nổ chát chúa vang lên liên tiếp, xé toạc khoảng không tĩnh lặng của đỉnh núi hoang hoải. Ánh lửa từ nòng súng lóe lên giữa đêm tối, soi rõ khuôn mặt đầy sẹo đang méo mó, giật giật của Đại. Luồng đạn chì găm thẳng vào lồng ngực An ở cự ly gần, sức công phá mạnh mẽ xé toạc da thịt cô thành những khoảng trống hoác lộ ra khung xương sườn gãy nát bên trong. Những mảnh thịt thối rữa và dịch vàng bắn tung tóe lên những phiến đá xám của ngôi miếu. Đại há hốc mồm thở dốc, hy vọng loạt đạn này sẽ chấm dứt cơn ác mộng.
Nhưng không có tiếng hét đau đớn nào cất lên, cũng không có dòng máu đỏ tươi nào phun ra. An chỉ khẽ khựng lại một nhịp. Những cái hố sâu hoắm trên ngực cô bắt đầu đùn ra lớp bùn đất đen kịt, quánh đặc và nhớp nháp. Lớp bùn ấy như có sự sống riêng, tự động len lách qua các thớ thịt rách, tự vá lành vết thương trước mắt Đại chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Da thịt cô kéo lại với nhau, che đi những chiếc xương sườn gãy nát, chỉ để lại những vệt bùn đen loang lổ. Quá trình tự vá lành da thịt diễn ra trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng bùn nhão sủi bọt lép nhép.
Cô ngẩng đầu lên. Khớp cổ gãy lìa đột ngột xoay ngược lại, thẳng thớm một cách kỳ dị với tiếng xương kêu giòn giã. Đôi hốc mắt đen ngòm rỉ máu đăm đăm nhìn gã thợ săn đang rúm ró dưới chân bệ thờ.
"Mày bắn tao... đau lắm..."
Giọng nói của cô dội thẳng vào não bộ Đại. Đó không phải âm thanh truyền qua không khí, mà là thứ sóng âm nhão nhoét như tiếng nước bùn bị giẫm đạp dưới chân, dội lên từ sâu thẳm vỏ não, khiến tai gã đau buốt như bị kim châm. Đầu Đại ong ong, gã ôm lấy đầu, gào hét trong vô vọng để xua đi thứ âm thanh quỷ dị đang hành hạ trí óc mình.
Đại quăng khẩu súng vô dụng xuống đất, định tháo chạy nhưng hai chân rệu rã, mất sạch lực chiến đấu, quỵ xuống bên bệ thờ nứt nẻ. Gã cố bò bằng hai tay và hai đầu gối trên nền đá lạnh, nhưng trước khi kịp tiến ra đến ngưỡng cửa miếu, An đã áp sát. Khí lạnh lẽo từ người cô bao trùm lấy gã, biến không khí xung quanh thành khối băng dày đặc khóa chặt mọi cử động. Đại cảm giác mình đang bị đóng băng từ trong xương tủy, toàn thân đông cứng không thể nhúc nhích nổi một ngón tay. Gã muốn mở miệng kêu cứu, nhưng ngay cả cơ hàm cũng đã tê cứng dưới làn âm khí buốt giá.
Đôi bàn tay tái nhợt, móng tay bết bùn đất của An vươn ra. Các ngón tay cô buốt giá như băng cõi âm, chầm chậm áp chặt vào hai bên thái dương của Đại.
Oán khí đen ngòm từ các đầu ngón tay cô luồn lách qua da thịt, đâm thẳng vào não bộ gã thợ săn.
Toàn bộ ký ức đau đớn thể xác và tinh thần của An trong đêm thảm kịch ba tuần trước bắt đầu ùa vào đầu Đại với cường độ kinh khủng nhất, được tái hiện chân thực đến từng chi tiết thông qua các dây thần kinh cảm giác.
Đầu Đại như muốn nổ tung. Gã cảm nhận rõ ràng cái buốt giá của dòng nước suối khi bị ấn đầu xuống bùn, tiếng cười thú tính của chính mình dội ngược vào tai như những nhát búa tạ. Rồi đến cơn đau xé da xé thịt khi quần áo bị xé toạc, cơ thể bị đè nghiến xuống nền đất đầy sỏi nhọn. Gã cảm thấy những bàn tay thô bạo, dơ bẩn chà đạp lên da thịt mình, nỗi nhục nhã và oán hận tột cùng của An cào xé lồng ngực gã. Kinh hoàng nhất là cảm giác nghẹt thở. Khí quản gã co thắt lại, lồng ngực xẹp xuống, những xẻng đất ẩm nặng nề đổ ập xuống mặt gã, chèn chặt vào mắt, mũi, miệng. Gã đang nếm trải chính cái chết từ từ, đau đớn và cô độc dưới lòng đất lạnh mà gã đã ban tặng cho cô gái trẻ ba tuần trước.
"Áaaa! Tha cho tao! Buông tao ra!"
Đại gào rú, hai tay cào cấu điên cuồng lên mặt. Nhưng ảo ảnh không biến mất. Dù gã nhắm chặt mắt, khuôn mặt rách nát của An với hốc mắt chảy máu và cái cổ vẹo vẫn hiện lên rõ mồn một trong võng mạc, nhìn gã trừng trừng. Ánh nhìn oán độc của cô len lỏi vào từng tế bào não, thiêu đốt chút lý trí sót lại của gã thợ săn. Gã điên rồi. Nỗi sợ hãi tột độ hóa thành cơn cuồng loạn tự hủy hoại.
"Tao không muốn thấy nữa! Tao không muốn nhìn!"
Đại hét lên một tiếng man dại. Gã cong các ngón tay thô ráp, găm thẳng hai ngón tay cái vào hốc mắt của chính mình.
*Phụtttt!*
Tiếng mô thịt vỡ nát và tiếng hét xé lòng vang lên đồng thời. Máu tươi nóng hổi phun trào qua kẽ tay, chảy ròng ròng xuống gò má đầy sẹo lồi của gã. Cơn đau thấu xương tủy khiến gã giật nảy người, nhưng ảo ảnh vẫn không chịu buông tha. Trong bóng tối đỏ ngầu của kẻ vừa tự mù, tiếng huýt sáo miền Tây lẳng lơ của An vẫn vang lên bên tai, tiếng xương cổ gãy răng rắc của cô vẫn áp sát ngay sau gáy.
Đại loạng choạng đứng dậy, gạt phăng những mảnh ngói vỡ và bệ thờ nứt nẻ. Gã không còn phương hướng, chỉ biết đâm sầm về phía trước để chạy trốn bóng ma trong đầu. Đôi bàn tay đẫm máu quờ quạng trong không khí, gã vấp ngã rồi lại bò dậy, loạng choạng lao ra khỏi ngưỡng cửa ngôi miếu cổ đổ nát.
Gió bão gào rú bên ngoài sườn đồi hoang phế, quất những hạt mưa lạnh ngắt vào khuôn mặt be bét máu của Đại. Gã điên cuồng cắm đầu chạy, đôi chân trần giẫm lên đá nhọn rách nát mà không hề hay biết. Ngay phía sau gã, hơi lạnh buốt giá vẫn bám đuổi sát nút.
Một bước hụt.
Trọng lực đột ngột biến mất dưới chân Đại. Gã lao thẳng vào khoảng không vô định, cơ thể va đập mạnh vào những vách đá nhô ra trước khi rơi sâu xuống vực thẳm tối tăm của đỉnh núi hoang phế. Tiếng thét thất thanh của gã bị tiếng gió rít nuốt chửng hoàn toàn.
Trên mép vách đá dựng đứng, sương mù chầm chậm tản ra. An đứng lặng lẽ ở đó, tà áo phông trắng rách nát bay phần phật trong gió đêm. Cô cúi đầu nhìn xuống vực thẳm đen ngòm, nơi cái xác nát bấy của kẻ thù vừa chìm vào bóng tối. Gió rừng vẫn thổi mạnh, nhưng tiếng huýt sáo của cô đã tắt. Nụ cười ma mị trên môi cô biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại đôi hốc mắt đen ngòm hướng về cõi vô định, chở che một nỗi trống rỗng vô bờ bến.