← Bóng Ma Trả Thù
Chương 7 / 10

An siết chặt các ngón tay tái nhợt vào lồng ngực trống rỗng, đứng trân trân trên mép vách đá nhìn theo bóng tối đã nuốt chửng Đại.

Dưới vực sâu thăm thẳm, tiếng gió rít qua khe đá gầm rú dữ dội, nhưng tất cả nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng tịch mịch của núi rừng cao nguyên. Kẻ thù cuối cùng của cô đã tan xương nát thịt. Oán hận chất chồng suốt một năm ròng rã cuối cùng đã được gột rửa bằng máu và sự điên loạn của những kẻ thủ ác. Năm sinh mạng, năm cái chết tàn khốc phản chiếu đúng những gì chúng đã gây ra cho cô trong đêm mưa gió bão bùng năm ấy. Nhưng khi cái xác nát bấy của Đại chìm vào bóng tối vô tận, An không tìm thấy sự giải thoát. Cô đứng đó, tà áo phông trắng rách nát bay phần phật trong gió lạnh, trơ trọi giữa ranh giới của hai cõi âm dương.

Nỗi trống rỗng cào xé lồng ngực An, biến thành một hố đen hun hút hút cạn mọi ký ức ấm áp còn sót lại. Linh hồn cô vô định trôi dạt khỏi đỉnh núi hoang phế, lướt qua những thung lũng sâu hoắm, băng qua những tán thông già rêu phong để trở lại bờ suối hoang sơ. Cái lạnh cõi âm từ lòng đất hoang vu thấm sâu vào hồn phách cô, nhắc nhở cô về một thực tại tàn nhẫn: cô không còn là con người.

Khi lướt đi vô định trên lớp lá thông khô ẩm ướt, lòng An trào dâng một cảm giác dằn xé khôn nguôi. Cô đã giết sạch năm kẻ hãm hại mình. Lắm, Sáu, Bình, Tú và Đại. Mỗi cái xác ngã xuống đều mang theo một phần oán khí của cô, nhưng nó không hề lấp đầy khoảng trống hoác trong lồng ngực cô. Hố sâu của lòng căm thù đã biến mất, chỉ để lại một khoảng không lạnh ngắt, tịch mịch đến đáng sợ. Cô tự hỏi linh hồn mình sẽ đi về đâu khi chuỗi ngày báo thù kết thúc. Cô không thể siêu thoát, cũng không thể quay trở lại làm người. Thể xác cô đã mục nát dưới lớp đất ẩm bên bờ suối hoang sơ, còn vong hồn cô thì mãi mãi bị giam cầm trong nấm mồ thiên nhiên lạnh lẽo này.

Ký ức về thời cô còn là một cô gái phượt thủ miền Tây phóng khoáng đột ngột ập về, tương phản sâu sắc với thực tại lạnh lẽo. Cô nhớ những ngày hè đầy nắng ấm ở miền sông nước Cửu Long. Nhớ mùi phù sa nồng đượm bốc lên từ những dòng suối, dòng sông lấp lánh ánh vàng. Cô nhớ cảm giác tự do khi chạy xe máy qua những cây cầu khỉ chông chênh, tiếng cười giòn giã của bạn bè đồng hành vang vọng giữa đồng lúa bao la. Khi ấy, da thịt cô ấm áp dưới ánh mặt trời rực rỡ, gió sông thổi lồng lộng tà áo thun năng động, mang theo hương vị ngọt ngào của dừa xiêm và hoa trái chín rộ. Cô từng có những buổi tối cắm trại vui vẻ, ngồi đàn hát bên đống lửa nhỏ với lòng đầy hoài bão và niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp.

Nhưng giờ đây, cô chỉ là một ma nữ tàn tạ, vất vưởng qua những gốc thông già rêu phong, gặm nhấm cái lạnh thấu xương của núi rừng. Da thịt cô không còn cảm giác ấm áp, chỉ có hơi lạnh cõi âm tỏa ra lạnh ngắt. Cô không tìm thấy đường về miền đất đầy nắng ấm và phù sa của quê hương. Nơi đây chỉ có sương mù đặc quánh và tiếng thú hoang gầm rú.

Suốt một năm qua, cô đã quen với việc bầu bạn cùng bóng tối đặc quánh, tiếng cành cây khô gãy răng rắc dưới bước chân của những con thú đêm, và hơi lạnh cõi âm tỏa ra từ chính da thịt mình. Cô tưởng như bản thân sẽ mãi mãi trôi dạt trong hư vô, cho đến đêm nay.

Từ khoảng đất trống bên bờ suối hoang sơ – nơi chôn giấu phần xác mục nát của cô dưới gốc cây cổ thụ – một nguồn sáng ấm áp đột ngột bùng lên.

Đó là lửa. Nhưng không phải thứ lửa rừng tàn phá, hủy diệt mà cô vẫn thường thấy mỗi mùa khô, mà là ngọn lửa trại đỏ hồng, bập bùng reo vui giữa đêm tối. Ánh lửa hắt lên những tán lá thông già, nhuộm đỏ một góc rừng hoang cô tịch.

Đối với một vong hồn vốn đã quen với bóng tối và hơi lạnh buốt giá, sự xuất hiện của ánh lửa tựa như một sự xâm phạm thô bạo vào lãnh địa của cô. Nó gợi lại trong cô ký ức về đêm kinh hoàng ấy, khi ngọn đèn dầu của lũ ác nhân soi rọi sự tuyệt vọng của cô. Sát khí trong lòng An đột ngột trỗi dậy, cuồn cuộn như sóng dữ. Cô lướt nhanh qua những tán lá mục, tà áo phông rách nát bay phần phật, cuốn theo luồng khí đen kịt rít lên qua kẽ lá. Cô muốn bóp nghẹt kẻ dám mang hơi ấm đến nơi cô từng phải nằm xuống trong lạnh lẽo, muốn dùng đôi bàn tay lạnh ngắt của mình dập tắt ngọn lửa đang kiêu hãnh cháy kia.

Bên bờ suối cũ, người đàn ông ngồi tựa lưng vào chiếc ghế dã ngoại thấp, hoàn toàn không hề hay biết về sự phẫn nộ đang lao đến từ phía sau.

Minh ngồi lặng lẽ, đôi mắt trầm lặng phản chiếu những đốm lửa đỏ hồng đang nhảy múa trên củi khô. Nhiều vết chai sạn hằn lên hai bàn tay ngăm đen, thô ráp đang ôm chặt lấy ly sứ đựng thứ nước màu nâu sẫm bốc khói nghi ngút. Trên đùi anh, chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ nằm im lìm, lớp vỏ kim loại xước xát bắt lấy ánh sáng bập bùng từ bếp lửa.

Đó là chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ mà cha anh đã để lại trước khi ông qua đời trong một tai nạn giao thông trên đường đi chụp ảnh tư liệu. Đối với Minh, chiếc máy ảnh này không chỉ là một công cụ làm việc, mà là nhân chứng cho những năm tháng anh lăn lộn ở các tòa soạn, cố gắng ghi lại những mảnh đời chân thực nhất của xã hội. Nhưng cuộc sống đô thị phồn hoa lại đầy rẫy sự giả dối. Anh nhớ lại những buổi triển lãm sang trọng, nơi người ta trầm trồ khen ngợi những bức ảnh được dàn dựng giả tạo, nhớ lại cái cách người đồng nghiệp thân thiết nhất đã đánh cắp tập phim phóng sự độc quyền của anh để đổi lấy chiếc ghế phó biên tập. Sự phản bội ấy, cùng với những cuộc đối thoại sáo rỗng, những nụ cười xã giao đeo mặt nạ ở thành phố đã bóp nghẹt nguồn cảm hứng của anh. Anh nhận ra mình không thuộc về nơi đầy rẫy sự tranh đoạt ấy. Anh thu dọn hành lý, mang theo chiếc máy ảnh kỷ vật và những cuốn sổ tay ghi chép thô ráp, quyết định lên cao nguyên để tìm kiếm một khoảng lặng cho riêng mình. Anh cần trốn chạy khỏi những ồn ào và giả dối của thế giới loài người, tìm về với tự nhiên hoang sơ để tự chữa lành vết thương lòng.

Minh đưa ly nước lên môi, chậm rãi nhấp một ngụm. Vị đắng nồng của cà phê đen sưởi ấm cuống họng anh, xua đi phần nào cái lạnh buốt của đêm rừng. Anh thích cái lạnh của cao nguyên, thích cái cách mà bóng tối bao trùm lấy mọi thứ, bắt người ta phải đối diện với chính mình. Nhưng sự bình yên ngắn ngủi của anh nhanh chóng bị phá vỡ.

Bất thình lình, ngọn lửa trại đang cháy bùng bỗng chốc rụt nhỏ lại. Những tia lửa đỏ hồng đang reo vui đột ngột lụi tàn, chỉ còn lại những đốm than thoi thóp dưới làn khói xám. Bóng tối từ bốn phía ập xuống, đặc quánh và nặng nề như một tấm màn sắt. Hơi lạnh buốt giá tựa hàng ngàn lưỡi dao băng từ bụi rậm xộc tới, khiến mặt nước suối đang chảy bỗng chốc ngưng đọng một tầng sương mỏng. Tiếng xào xạc của lá thông tắt bặt. Cả khu rừng rơi vào sự lặng lẽ chết chóc.

Minh cứng đờ người. Hơi thở anh vừa thoát ra ngoài lập tức ngưng tụ thành luồng khói trắng xóa. Da gà trên cánh tay anh dựng đứng dưới lớp áo khoác gió màu xanh rêu. Căng thẳng tột độ đè nặng lên gáy, từng sợi lông tơ dựng ngược lên vì cảm giác nguy hiểm cận kề. Anh cảm nhận được luồng âm khí cực hạn đang tiến lại gần, thọc sâu vào da thịt, buốt nhói như kim châm, khiến khớp xương ngón tay anh tê dại. Minh siết chặt các ngón tay quanh ly sứ ấm nóng, cố giữ chút nhiệt lượng cuối cùng từ món đồ uống nóng hổi để bản thân không bị đông cứng hoàn toàn. Đôi mắt anh nheo lại, nhìn đăm đăm vào màn sương dày đặc đang cuộn xoáy trước mặt.

Từ trong bóng tối bước ra một bóng người.

Làn da cô gái trắng bệch nhợt nhạt hiện ra dưới mái tóc đen dài ẩm ướt rũ rượi xõa xuống. Những sợi tóc dính bết vào hai bên gò má gầy gò, để lộ đôi mắt trừng lên đỏ ngầu sắc lạnh. Chiếc áo phông rách nát bao quanh cơ thể cô gái co rúm lại, oán khí đen kịt cuộn xoáy quanh người như những sợi xích vô hình chực chờ vồ lấy con mồi. Vết sẹo đỏ quanh cổ cô, dấu tích của sợi dây siết cổ năm xưa, chợt đỏ rực lên như một sợi dây xích nung nóng dưới làn da xám ngoét.

An giơ đôi bàn tay với móng tay dài nhọn hoắt ra phía trước. Mũi móng vuốt nhắm thẳng vào cổ họng Minh. Một tiếng rít ghê rợn phát ra từ cổ họng cô, khàn đặc và chứa đựng sự căm phẫn tích tụ suốt trăm ngàn đêm lạnh giá dưới lòng đất sâu. Cô muốn bẻ gãy cổ kẻ phàm trần này, muốn máu anh nhuộm đỏ dòng suối để trả giá cho việc phá vỡ sự yên lặng trong ngôi mộ thiên nhiên của cô. Cô muốn anh phải sợ hãi, phải van xin như những kẻ trước đó.

Thế nhưng, người đàn ông bên đống lửa không hề hét lên. Anh không đứng bật dậy, không tìm kiếm vũ khí, cũng không nháo nhào bỏ chạy.

Minh điềm tĩnh ngẩng đầu. Ánh mắt nâu trầm ấm của anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận của ma nữ. Đối diện với luồng âm khí đang muốn xé nát mình, lồng ngực anh chỉ phập phồng những nhịp thở đều đặn, không hề có sự dao động sợ hãi. Anh nhìn sâu vào gương mặt thanh tú bị biến dạng bởi oán khí của An. Trong mắt anh, cô không thấy sự ghê tởm, không thấy sự kinh hoàng, chỉ thấy một nỗi buồn mênh mông, tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Đó là ánh mắt của một người đã nhìn thấu những mất mát, một ánh mắt chứa đựng sự thấu cảm dịu dàng mà từ lâu cô không còn được nhận từ bất kỳ ai.

Đầu móng tay nhọn hoắt của cô dừng lại cách da cổ của Minh chỉ một gang tay. Sự đối đầu tĩnh lặng kéo dài giữa hai thế giới âm dương.

Trong tâm trí An, một cuộc đấu tranh dữ dội bùng lên. Oán khí đen kịt xung quanh cô gầm rú, đòi hỏi cô phải cắm sâu bộ móng vuốt vào da thịt người đàn ông, hút cạn sinh khí của anh ta để thỏa mãn cơn khát máu. Nhưng ánh mắt dịu dàng kia như một tấm lưới mềm mại bao bọc lấy sự điên cuồng của cô. Sự lương thiện và nỗi buồn trong mắt Minh chạm vào phần linh hồn yếu ớt nhất của cô gái miền Tây tội nghiệp. Cô nhớ lại bản thân của một năm trước, khi cô còn là một con người được yêu thương, được đối xử tử tế, chứ không phải một ác quỷ bị ruồng bỏ dưới lòng đất. Bàn tay cô run rẩy dữ dội trong không trung, ngón tay duỗi ra rồi lại co vào, giằng xé giữa bản năng báo thù tàn bạo và khao khát được thấu hiểu đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Minh thở ra một hơi dài tạo thành lớp sương trắng, rồi chậm rãi vươn tay ra. Các ngón tay anh chạm vào thành chiếc ghế dã ngoại bằng vải bạt trống đối diện, nhẹ nhàng kéo nó sát lại gần bếp lửa hơn, hướng về phía An. Đó là một cử chỉ đón chào thầm lặng, bình thản đến mức kỳ lạ giữa một đêm rừng ma mị. Anh không coi cô là một con quỷ khát máu, mà đối xử với cô như một người khách đường xa trễ nải vừa ghé qua bếp lửa của mình.

Động tác ấy khiến An khựng lại hoàn toàn.

Cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh, một luồng nhiệt sống động mà cô đã mất đi từ lâu. Sự tiếp xúc vô hình giữa âm và dương khiến cả hai người khẽ run lên. Oán khí đen kịt cuồn cuộn xung quanh cô chợt chao đảo, những tia máu đỏ ngầu trong hốc mắt khẽ co rút lại trước sự thấu cảm dịu dàng phát ra từ gương mặt người đàn ông xa lạ.

Cổ họng An phát ra tiếng khè khè đứt quãng, nhưng lực sát thương trong đôi tay cô đã tiêu tán. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trống mà anh vừa kéo lại gần. Sự ấm áp từ ngọn lửa bập bùng và từ ánh mắt của Minh như một nguồn năng lượng len lỏi qua lớp oán khí dày đặc, sưởi ấm phần nào linh hồn buốt giá của cô gái miền Tây tội nghiệp. An chớp mắt. Bóng tối trong đôi đồng tử khẽ lay động, để lộ ra vẻ bàng hoàng ngơ ngác của một con người đã quá lâu không được đối đãi bằng lòng tốt. Cô đã quen với những tiếng hét thất thanh, những gương mặt méo mó vì sợ hãi và những lời van xin hèn nhát của kẻ thù. Sự bình yên này là thứ cô chưa từng chuẩn bị để đối mặt.

Minh nhìn cô, khóe môi khẽ động đậy như muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại giữ lặng im. Anh biết, bất kỳ lời giải thích hay lời nói nào lúc này cũng đều thừa thãi trước một linh hồn đã chịu quá nhiều thương tổn. Anh nhìn thấy chiếc áo phông trắng rách nát của cô, nhìn thấy những vết bùn đất hoang phế bám trên làn da trắng bệch, và cả vết sẹo đỏ rực quanh cổ cô. Trái tim anh nhói lên một nhịp đau đớn.

Anh chậm rãi đứng dậy. Động tác của anh nhẹ nhàng, không một chút phòng bị hay sợ hãi, tựa như anh đang đối mặt với một người bạn đường trễ nải hơn là một ác quỷ cõi âm. Minh đặt chiếc máy ảnh cơ sang một bên, tiến lên một bước ngắn để thu hẹp khoảng cách giữa cả hai. Sự di chuyển của anh khiến luồng âm khí xung quanh An hơi dạt ra, để lộ rõ hơn hình hài mảnh dẻ, tàn tạ của cô gái trẻ.

Minh nâng ly cà phê bằng cả hai tay, chầm chậm đưa về phía trước. Hơi nóng từ ly sứ bốc lên, mang theo mùi thơm nồng nàn của hạt cà phê cao nguyên được rang xay kỹ lưỡng. Mùi hương mộc mạc ấy len lỏi vào khứu giác của An, đối lập hoàn toàn với mùi máu thịt thối rữa và hơi lạnh cõi âm đang tỏa ra từ cơ thể cô. Nó gợi lại cho cô những buổi sáng ấm áp ở quê nhà, khi cô còn có thể tự tay pha một ly nước ấm đón chào ngày mới.

"Uống chút đi," Minh khẽ nói, giọng trầm ấm và đều đặn, phá vỡ tiếng gió rít qua những tán thông. "Nước ấm sẽ giúp cô dễ chịu hơn."

Anh chìa ly cà phê ấm áp bốc khói về phía bàn tay đang run rẩy vì lạnh lẽo của bóng ma An.