Minh tiếp tục miết nhẹ ngón tay trỏ qua làn da buốt giá của An, gạt nốt mảnh đá lệ cuối cùng đang bám chặt trên gò má cô. Lực từ đầu ngón tay anh ấm áp, sưởi ấm vùng da nhợt nhạt, nhưng cái lạnh từ cõi âm vẫn râm ran truyền qua lớp biểu bì, khiến khớp ngón tay anh đông cứng lại. Nhưng anh không buông. Anh áp cả lòng bàn tay ấm nóng của mình lên một bên má cô gái miền Tây tội nghiệp. Anh muốn dùng chính nhiệt độ cơ thể mình để xoa dịu đi sự buốt giá đã bám rễ sâu vào linh hồn cô suốt một năm ròng rã qua.
"Tôi không sợ," Minh khẽ nói, giọng anh trầm thấp mà vững chãi giữa tiếng gió đêm rít qua những tán thông ngoài lều. "Nước mắt của cô lạnh, nhưng tôi tin trái tim cô vẫn nhớ thế nào là sự ấm áp. Đừng gồng mình chịu đựng nữa."
An khép hờ hàng mi đen dài, đầu cô chầm chậm nghiêng đi, ngả hẳn vào lồng ngực rộng của Minh. Cô áp tai mình vào sát ngực anh, nơi nhịp tim của một con người bằng xương bằng thịt đang đập đều đặn, mạnh mẽ. Tiếng thình thịch ấy vang lên bên tai cô như một thứ âm thanh diệu kỳ của trần thế mà suốt một năm qua cô bị tước đoạt. Cô nhắm mắt lại, tham lam hít hà mùi hương của đất ẩm, mùi cà phê nồng và mùi da thịt ấm áp tỏa ra từ cơ thể Minh. Sự che chở này là thứ cô khao khát kể từ giây phút bị những kẻ ác nhân dồn vào đường cùng trong đêm mưa gió năm xưa. Vòng ôm của Minh chặt chẽ, bao bọc lấy cơ thể mảnh dẻ đang run rẩy của cô, tạo thành một lá chắn ngăn cách cô với cõi âm ti lạnh lẽo ngoài kia.
"Bao lâu rồi..." An thì thầm, giọng cô run lên theo từng hơi thở lạnh ngắt phả vào ngực áo Minh. "Tôi cứ ngỡ mình chỉ còn biết đến hận thù. Tôi nghĩ thế giới này chỉ có những bàn tay thô bạo, những tiếng cười man rợ và bóng tối dưới lòng đất lạnh. Tôi đã quên mất con người lại có thể dịu dàng đến thế này."
Minh siết nhẹ vòng tay, lòng bàn tay anh vuốt ve tấm lưng lạnh lẽo dưới lớp áo phông rách nát của cô. Anh có thể cảm nhận được từng đốt xương sườn gầy gộc của cô gái trẻ, cảm nhận được sự cô độc đến tận cùng của một vong hồn không chốn dung thân. Anh cúi đầu, đặt cằm mình lên mái tóc đen dài ẩm ướt của cô, để mặc cho hơi lạnh từ tóc cô thấm vào da cổ mình.
"Bọn chúng đã phải trả giá," Minh dịu dàng nói. "Oán hận của cô đã được khu rừng này chứng kiến, và bóng tối đã nuốt chửng tất cả bọn chúng. Bây giờ, cô không cần phải là một ma nữ báo thù nữa. Hãy để tôi chia sẻ cái lạnh này với cô."
An ngước khuôn mặt nhợt nhạt lên nhìn anh. Trong khoảng cách gần gũi, đôi mắt cô không còn ánh lên tia sáng đỏ ma mị của sự thù hận, chỉ còn sự trong trẻo, sâu thẳm của một cô gái miền Tây ngây thơ thuở nào. Đôi môi cô khẽ mấp máy, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Cô cảm thấy một sự thôi thúc từ sâu trong linh hồn, một sự thèm khát được chạm vào, được hòa quyện vào hơi ấm của người đàn ông trước mặt trước khi mọi thứ chấm dứt.
Minh nhìn sâu vào mắt cô, đọc được sự lưu luyến và khát khao thầm kín ấy. Anh chầm chậm cúi xuống, tìm kiếm đôi môi nhợt nhạt của cô.
Khi đôi môi ấm nóng của Minh chạm vào làn môi lạnh buốt của An, cả hai đều khẽ run lên. Nụ hôn đầu tiên nhẹ nhàng và ngập ngừng, như một lời hỏi thăm giữa hai thế giới sinh tử. Nhưng cái lạnh cõi âm không làm Minh lùi bước; anh siết chặt gáy cô, đẩy nụ hôn sâu hơn. Hơi thở nóng ấm của anh truyền vào khoang miệng lạnh lẽo của An, đánh thức những cảm giác xác thịt đã ngủ vùi dưới nấm mồ sâu. An vụng về đáp lại, hai tay cô vòng qua cổ anh, bám chặt lấy như người sắp chìm nghỉm bám vào khúc gỗ trôi trên dòng nước lũ.
Lồng ngực hai người ép sát vào nhau. Bàn tay Minh chầm chậm luồn vào dưới vạt áo phông trắng rộng của cô, vuốt ve làn da mịn màng nhưng buốt giá dọc theo hông và eo. Sự đụng chạm trực tiếp này khiến An khẽ rên rỉ dưới làn môi anh. Cơ thể cô gái cõi âm mềm mại như nước, nhưng lại mang cái lạnh thấu xương của sương đêm cao nguyên. Minh dùng lòng bàn tay ấm áp của mình vuốt ve từng tấc da thịt cô, cố gắng mang lại hơi ấm cho những vùng cơ thể đã lâu không có máu chảy qua.
Anh chầm chậm cởi bỏ chiếc áo phông rách nát của An. Dưới ánh lửa bập bùng từ bếp lửa ngoài lều hắt qua khe cửa hở, cơ thể trần trụi của cô hiện ra mảnh dẻ và trắng muốt như một pho tượng ngọc thạch. Trên cổ cô, vết sẹo đỏ tía do bị siết cổ năm xưa nổi bật trên làn da trắng nhợt nhạt. Minh không hề tỏ ra sợ hãi hay ghê tởm. Anh cúi đầu, đặt những nụ hôn dịu dàng lên vết sẹo ấy, như muốn xoa dịu đi nỗi đau đớn cuối cùng của cô trước khi chết.
An run rẩy ôm lấy đầu anh, những ngón tay cô cắm sâu vào mái tóc ngắn của Minh. Cảm giác ấm áp từ đôi môi anh chạm vào vết thương khiến linh hồn cô như có một luồng điện chạy qua, làm tan chảy những băng giá tích tụ quanh cổ. Cô ngửa cổ ra sau, đón nhận những nụ hôn tiếp theo dọc theo xương quai xanh mảnh mai rồi xuống đến bầu ngực tròn trịa.
Minh chầm chậm nằm đè lên người cô, để da thịt ấm nóng của mình áp sát vào làn da lạnh ngắt của An. Sự tiếp xúc giữa hai cơ thể tạo ra một làn sương mỏng, mờ ảo bốc lên xung quanh họ. Đó là sự va chạm giữa sinh khí dồi dào của người sống và âm khí của cõi chết. An dang rộng đôi chân trần, đón nhận anh vào trong cơ thể mình.
Khi dương vật ấm nóng của Minh tiến vào âm đạo lạnh buốt của cô, cả hai đều thở dốc. Minh cảm giác như mình đang bước vào một hang đá băng giá, nhưng anh không dừng lại. Anh di chuyển chầm chậm, từng nhịp đẩy đưa đều mang theo sự trân trọng và dịu dàng tột cùng. Anh không muốn đây là một cuộc chiếm đoạt thể xác thông thường, mà là một nghi thức giải thoát, một sự giao thoa thiêng liêng giữa hai linh hồn.
An ôm chặt lấy lưng Minh, cảm nhận sự lấp đầy ấm áp bên trong cơ thể mình. Âm đạo cô chầm chậm co thắt, quấn chặt lấy dương vật của anh, hấp thụ từng luồng sinh khí nóng hổi. Sự lạnh lẽo bên trong cô dần bị đẩy lùi bởi nhiệt độ cơ thể Minh. Mỗi lần anh thúc nhẹ, cô lại cảm thấy linh hồn mình như được gột rửa, những mảnh ký ức đau đớn về đêm thảm án dần bị thay thế bằng cảm giác đắm chìm trong sự yêu thương và nâng niu.
Hơi thở của họ hòa quyện vào nhau trong không gian chật hẹp của căn lều. Những tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của An vang lên, không còn mang âm điệu oán hận hay ma mị của những đêm săn mồi trước đó, mà là tiếng lòng của một cô gái trẻ đang được yêu. Da thịt cô dưới sự mơn trớn của Minh dần hiện lên những vệt hồng hào nhạt, dấu hiệu của sự sống tạm thời được đánh thức bởi tình yêu thương chân thành.
Trong lúc sự giao hòa thể xác đạt đến độ thăng hoa dịu dàng nhất, oán khí đen tối bấy lâu nay bám chặt lấy linh hồn An bắt đầu có sự biến chuyển. Lớp sương đen u ám, lạnh lẽo vốn luôn cuộn xoáy xung quanh cơ thể cô giờ đây bắt đầu rã ra từng mảng. Dưới tác động của hơi ấm tình người và sự buông bỏ thù hận, thứ oán khí tàn ác ấy không biến mất vào hư vô, mà chầm chậm chuyển hóa thành những hạt sáng lung linh, nhỏ li ti như những đốm lửa đom đóm.
Những hạt sáng lấp lánh màu vàng nhạt và xanh lam dịu nhẹ bắt đầu bay lên từ làn da của An, tỏa ra xung quanh căn lều nhỏ. Chúng bay lơ lửng, tạo thành một quầng sáng ấm áp bao bọc lấy cả hai người. Minh ngẩng đầu nhìn những hạt sáng đang nhảy múa trong không trung, rồi cúi xuống nhìn gương mặt An. Gương mặt cô lúc này trở nên thanh thản, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh sáng của những hạt linh hồn đang bay lượn.
Bên ngoài vách lều, bóng tối đặc quánh của đêm đen đang loãng dần. Những tia sáng hừng đông đầu tiên của ngày mới bắt đầu len lỏi qua các tán lá thông già, rọi những vệt sáng yếu ớt xuống mặt đất ẩm ướt của khu rừng cao nguyên. Cùng với sự xuất hiện của ánh sáng mặt trời, những hạt sáng xung quanh họ bắt đầu bay ra ngoài qua khe lều, hòa vào không trung.
An mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và nhẹ nhõm nhất mà cô từng có kể từ khi qua đời. Cô đưa bàn tay lên vuốt ve khuôn mặt của Minh, nhưng lần này, Minh cảm thấy lòng bàn tay cô không còn lạnh buốt như trước nữa, nó ấm áp hơn, nhưng cũng nhẹ hơn, tựa như một làn gió thoảng qua da mặt anh.
Anh cúi xuống nhìn thì phát hiện những ngón tay của cô đang dần trở nên trong suốt. Dưới ánh sáng ngày mới đang mỗi lúc một rõ ràng, hình hài của An bắt đầu mờ nhạt dần. Những đường cong trên cơ thể cô, mái tóc đen dài và cả vết sẹo trên cổ đều đang chuyển hóa thành những hạt sáng nhỏ li ti và bay đi.
Minh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng. Anh biết giờ phút chia ly đã đến, nhưng anh không muốn buông tay. Anh siết chặt vòng tay ôm lấy bả vai cô, cố gắng dùng toàn bộ sức lực và hơi ấm của mình để giữ cô lại ở cõi trần này thêm một chút nữa. Nhưng cơ thể An cứ nhẹ dần, tan biến dần trong cái ôm của anh dưới những tia sáng hừng đông đầu tiên đang mỗi lúc một rạng ngời qua tán lá.