Cú chao nghiêng đột ngột của mặt sàn gỗ mục dưới chân cột tràm làm Tùng mất đà, hai lòng bàn tay anh chống trụ đầy tuyệt vọng trên mặt gỗ trơn nhớt để cố đẩy cái thân xác lạnh toát, nhão nhoét của vong hồn người đàn bà ra khỏi lồng ngực lép kẹp của mình. Sự tiếp xúc giữa hai làn da lúc này không còn mang lại chút hơi ấm đồng lõa nào của những đêm trước. Nó chỉ còn là sự cọ xát ghê tởm của một thứ dịch thể xám đục, đặc quánh như bùn non trộn lẫn với chất nhớt thối rữa từ xác chết sông nước. Mỗi lần Tùng gồng hai bả vai gầy guộc lên để đẩy lùi sức nặng của ả, lòng bàn tay anh lại trượt đi trên bờ vai nhầy nhụa lạnh lẽo như sáp nến của vong hồn. Da thịt ả nhão nhoét, lún xuống dưới áp lực từ những ngón tay khẳng khiu của anh, tạo ra những tiếng lép nhép kinh tởm. Mùi xác chết sình chương quyện với mùi sữa hoai bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào mũi Tùng khiến anh muốn nôn mửa, nhưng cổ họng đã nghẹn ứ nước dịch vàng đục.
Từng luồng nước phù sa đục ngầu lạnh buốt xô qua những khe vạt tre mục nát, liếm láp lên mông và đùi trong trần trụi của Tùng. Cái lạnh từ dòng nước sông Mekong mùa lũ tựa như muốn thấm vào tận xương tủy, làm anh run cầm cập. Trên người anh, cái xác trôi sông nhợt nhạt của vong hồn người đàn bà vẫn đè nặng như một khối đá ngâm nước lâu ngày. Sức nặng của ả ép chặt lấy lồng ngực lép xẹp của anh, khiến từng phế nang bị nghẹt thở, van nài chút không khí ít ỏi còn sót lại trong căn chòi ngập bão. Tùng cố giãy giụa, hai chân đạp mạnh xuống sàn gỗ trơn trượt để tìm điểm tựa, nhưng những đầu ngón chân của anh chỉ chạm phải lớp bùn trơn tuột bám trên mặt gỗ. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, từng nhịp thở trở nên đứt quãng, phát ra những tiếng khò khè đau đớn.
Anh cảm nhận rõ rệt sự trượt đi của các thớ cơ ngực khi cố sức dùng hai cùi chỏ đẩy vùng vai nhầy nhụa của ả ra xa. Nhưng mỗi lần anh dùng lực, cái xác lại càng thêm nặng nề, dính chặt lấy da thịt anh như một loài ký sinh hút máu. Da của ả lạnh buốt, một cái lạnh thấu xương của đáy sông sâu ngập bùn, không hề có một chút dấu hiệu nào của sự sống. Những sợi tóc đen dài của ả dính bết nước mưa, quấn quýt lấy cổ và mặt anh, mang theo mùi sình bùn thối rữa đặc trưng của những bãi bồi ven sông mùa lũ. Mỗi hơi thở của Tùng lúc này đều phải trải qua sự tra tấn của thứ mùi kinh tởm ấy, khiến dạ dày anh co thắt liên tục, chỉ muốn nôn ra hết những gì còn lại trong bụng.
Ở phía dưới hông, dương vật của Tùng đang run rẩy co quắp, từ từ tuột ra khỏi cửa lồn lạnh buốt như một cái hang đá âm u của vong hồn. Thứ dịch nhờn của ả dính chặt lấy phần da quy đầu nhạy cảm của anh, kéo thành những sợi dài hôi hám trước khi đứt đoạn. Mỗi centimet da thịt rút ra khỏi âm đạo lạnh ngắt đó đều mang lại một cảm giác bỏng rát, tê dại chạy dọc sống lưng, như thể có hàng ngàn chiếc kim băng bằng nước đá đang đâm sâu vào các mạch máu ở hạ bộ. Tùng đau đớn đến mức quai hàm mỏi nhừ, răng nghiến chặt vào nhau phát ra những tiếng ken két khô khốc. Cơ thể anh lúc này đã kiệt quệ đến cực hạn, phần da bụng teo tóp dính sát vào xương sống, lồng ngực phập phồng đứt quãng lộ rõ từng dẻ sườn nhô cao như những thanh củi khô bọc dưới lớp da xám ngoét. Từng thớ thịt trên đùi anh co rút lại, giật mạnh mỗi khi anh cố lết hông ra xa khỏi vùng xương chậu lạnh lẽo của xác chết.
Vùng bẹn của Tùng co thắt liên hồi, các thớ cơ đùi trong bị rút căng cứng đến mức anh muốn hét lên nhưng không thể phát ra tiếng. Da thịt ở hạ bộ đỏ ửng, rát buốt do sự cọ sát thô bạo. Chất dịch xám xịt từ âm đạo vong hồn bám đầy trên bao quy đầu và thân dương vật của anh bắt đầu khô đi dưới làn gió lùa, co rút lại thành một lớp màng mỏng tanh, dính chặt làm mỗi cử động nhỏ nhất cũng tựa như bị lột da sống. Sự mệt mỏi tích lũy từ những đêm hoan giao cùng quỷ dữ giờ đây bộc phát toàn bộ, biến cơ thể của một thanh niên trẻ khỏe ngày nào thành một bộ xương khô di động, không còn một giọt sinh khí nào để tự bảo vệ mình trước những tác động của môi trường lạnh giá xung quanh. Anh có thể thấy những vết cào cấu rớm máu đen kịt dọc theo đùi trong của mình, kết quả của những đợt bấu víu điên cuồng từ những ngón tay không xương của vong hồn trong những đêm trước.
Căn chòi sàn gỗ chao nghiêng dữ dội hơn dưới một cú giật mạnh của dòng nước lũ bên dưới. Những cây cột tràm cắm sâu dưới lòng đất bùn đang chịu lực ép quá tải từ dòng nước lũ cuồn cuộn, phát ra những tiếng răng rắc khô khốc, ghê rợn như xương người bị bẻ gãy. Tùng không màng đến chiếc quần cộc đã bị kéo tuột xuống tận gối, làm lộ ra hai đùi trong gầy khẳng khiu bám đầy những vệt cào rớm máu đen kịt. Anh cố lết đầu gối trên những tấm vạt tre mục nát, hướng về phía cửa trước. Mặt sàn lúc này đã nghiêng lệch hẳn sang một bên, nước lũ đục ngầu tràn qua khe hở giữa các tấm gỗ, liếm láp lấy phần đùi trần truồng của anh. Nỗi sợ hãi cái chết đang thét gào bên trong đầu óc u mê của Tùng. Anh phải thoát ra ngoài, phải tìm được chiếc ghe đang neo bên mép cột để chèo vào đất liền trước khi căn chòi này sụp đổ hoàn toàn. Cơn nước lớn cuộn trào bên dưới khe sàn gỗ kêu gào ầm ĩ, mỗi đợt sóng xô lên lại đẩy những dải bong bóng nước nhớt dính bết vào ngón chân anh.
Gió bão bên ngoài hú lên từng hồi điên dại, đập mạnh vào những vách lá dừa nước đã mục ruỗng. Từng mảng vách lớn bị gió giật tung ra, bay biến vào màn đêm sẫm màu. Mưa xối xả tràn vào từ những lỗ hổng lớn, quất liên tiếp vào mặt, vào mắt Tùng làm anh cay xè không thể mở mắt nhìn rõ đường. Sàn gỗ dưới chân anh rung chuyển dữ dội, nghiêng ngả như muốn sụp xuống sông bất cứ lúc nào. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng nước sông gầm réo cuồn cuộn bên dưới chân sàn, một âm thanh trầm đục, đói khát như muốn nuốt chửng lấy sinh mạng nhỏ bé của anh. Tùng bấu chặt các đầu ngón tay vào những kẽ sàn gỗ trơn nhớt để nhích người từng chút một, mặc cho các dằm gỗ đâm sâu vào móng tay rớm máu. Anh biết rằng chiếc ghe nhỏ neo ngoài cột tràm kia chính là con đường sống duy nhất của mình, nếu không tiếp cận được nó trước khi chòi sụp, anh sẽ bị nhấn chìm dưới dòng nước xiết không một dấu vết.
Từ vị trí nằm trượt sát cột tràm, Tùng cố nghếch đầu nhìn ra phía ngoài mép sàn. Chiếc ghe lườn nhỏ, phương tiện di chuyển duy nhất của anh giữa mênh mông sông nước này, đang bị sóng đánh dập dềnh liên tục. Sợi dây neo bằng xơ dừa buộc vào chân cột tràm đã bị căng ra hết cỡ, phát ra tiếng kêu cót két chịu lực ép. Nước mưa và nước sông đã ngập gần bằng mạn ghe, chỉ cần một con sóng lớn nữa hoặc gió giật mạnh làm đứt dây neo, chiếc ghe sẽ trôi mất vào bóng đêm trắng xóa của bão tố. Không có ghe, Tùng biết mình sẽ cầm chắc cái chết khi căn chòi này hoàn toàn sụp đổ.
Nhưng ngay khi anh vừa rướn người lên, định bám lấy chân cột tràm bên mép cửa, một tiếng rú thê lương bỗng vang lên, xé toạc màn mưa bong bóng ngoài kia. Tiếng rú không phải tiếng người, nó trầm đục, nghẹn ngào như tiếng gió luồn qua những chiếc sọ dừa rỗng, rồi đột ngột cao vút lên đầy oán giận. Vong hồn người đàn bà không để anh đi. Trong khoảng tối âm u của căn chòi đang sập sệ, hai bầu vú dài thượt, xám ngoét của ả đột nhiên vươn dài ra một cách phi tự nhiên. Chúng co giãn như hai sợi dây thừng bằng thịt nhão, phóng thẳng về phía Tùng trong không trung.
Hai sợi dây thịt ấy uốn lượn ngoằn ngoèo trong không trung sũng nước, da thịt chúng nhăn nheo, sần sùi đầy những nốt sần nhỏ li ti và rỉ ra thứ nước sữa vàng đục bốc mùi chua loét. Sợi vú bên trái thô ráp và lạnh lẽo quấn chặt lấy cổ chân trần của anh, thắt nút một vòng đau đớn làm da thịt anh lún hẳn xuống. Sợi còn lại lao vút lên, quấn quanh cổ Tùng như một con rắn nước khổng lồ. Cái lạnh buốt từ bầu vú ả cắm sâu vào da cổ anh, ép chặt lấy thực quản làm Tùng nghẹt thở. Ả giật mạnh một cái. Thân hình gầy gò, hốc hác của anh bị kéo lê lết ngược trở lại lòng sàn gỗ sũng nước. Lưng Tùng đập mạnh xuống những thanh tre mục, đau điếng đến mức mắt anh hoa lên. Gỗ sàn vạch ra những đường rách sâu trên da lưng trần truồng của anh, máu rỉ ra nhanh chóng bị nước bão hòa loãng xám xịt.
Đầu Tùng đập mạnh xuống một thanh xà ngang, khiến óc anh ong lên, hai tai lùng bùng. Sợi vú quấn quanh cổ anh siết ngày một chặt, làm vỡ nát mọi nỗ lực hít thở cuối cùng. Cổ họng anh phát ra những tiếng nghẹn ứ, mắt trợn trừng nhìn lên khoảng trống hoác trên trần chòi. Anh cảm nhận rõ cấu trúc sụn cổ họng mình như đang móp méo đi dưới lực siết tàn bạo của thứ thịt nhão thối kia. Từ phía đầu chân giường, vong hồn người đàn bà trườn tới với một tốc độ kinh hoàng, cơ thể ả không có xương cốt, bò sát đất tựa như một con sâu khổng lồ sũng nước sông. Những móng tay dài đen đúa của ả cào sột soạt trên mặt gỗ, kéo theo cả thân mình nhầy nhụa bùn non.
Ả bò trườn theo sát sau đó, mớ tóc đen dài ướt nhẹp phủ kín cả mặt mũi anh, mang theo mùi sữa hoai tanh tưởi dính đầy bùn sông. Tùng giãy giụa điên cuồng, hai chân đạp loạn xạ vào không khí để cố thoát khỏi vòng vây của hai bầu vú đang siết ngày một chặt. Cổ họng anh nghẹn đặc, không thể phát ra tiếng kêu cứu. Dưới ánh chớp từ bên ngoài vách lá rách nát thỉnh thoảng lóe lên, anh nhìn thấy khuôn mặt rữa nát một nửa của vong hồn đang kề sát bên má mình. Đôi hốc mắt đen ngòm không có tròng trắng của ả chằm chằm nhìn anh, khóe miệng rách toác đến tận mang tai co giật liên hồi như đang cười cợt sự vùng vẫy yếu ớt của con mồi. Những sợi tóc ướt dính như những xúc tu len lỏi vào miệng anh, quấn chặt lấy đầu lưỡi làm anh nghẹn đắng. Tùng có thể ngửi thấy mùi đất ẩm ướt, mùi da thịt hoại tử phân hủy chậm rãi của ả, thứ mùi kinh tởm mà không một người sống nào có thể chịu đựng được.
Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, tay phải của Tùng quờ quạng trên mặt sàn trơn nhớt. Ngón tay anh chạm phải cán gỗ thô ráp của con dao cắt vuông tôm vốn được giắt bên mép cột tràm từ những ngày đầu anh về coi vuông. Lòng bàn tay anh siết chặt lấy cán dao mục nát. Dùng hết phần sức lực cuối cùng của cơ thể đang bị siết chặt, Tùng vung dao chém điên cuồng vào bóng tối trước mắt, hy vọng sẽ cắt đứt được hai bầu vú đang trói buộc thân xác mình.
Lưỡi dao bén ngót chém vào khoảng không, nhưng cảm giác truyền lại nơi cổ tay anh lại vô cùng kỳ dị. Nó không phải là cảm giác cắt vào da thịt thối rữa lạnh ngắt của vong hồn, mà lại mềm mại, ấm áp lạ thường. Lưỡi dao như ngập vào một khối bơ ấm nóng, mịn màng. Mỗi nhát dao vung lên, trong đầu Tùng lại vang lên những tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ, đầy mời gọi của một người đàn bà đang ở đỉnh điểm của sự hoan lạc. Cổ họng ả phát ra tiếng khanh khách nũng nịu, ngọt ngào như sương mai đọng trên lá dừa ngọt lịm.
Không gian xung quanh anh đột ngột thay đổi. Tiếng bão rú dường như lùi xa, thay vào đó là làn hơi ấm áp của một đêm hè oi ả. Tùng thấy mình không còn nằm trên mặt sàn gỗ mục nát, mà đang nằm trên một chiếc chiếu cói mới thơm mùi nắng ấm. Những bàn tay mềm mại, nóng hổi vô hình đang mơn trớn khắp lồng ngực anh, vuốt ve dọc xuống vùng bụng dưới rồi dừng lại ở ngã ba đùi. Cảm giác ấm áp đó ngọt ngào đến mức khiến anh muốn rên rỉ lên thành tiếng. Làn da anh run rẩy, từng sợi lông tơ dựng ngược dưới những cái vuốt ve đầy ma lực. Bàn tay mỏng manh ấy trượt dọc theo hai bên hông gầy guộc, luồn lách qua lớp vải quần cộc thô ráp rồi miết nhẹ lên hai quả tinh hoàn đang săn lại. Sự kích thích dội thẳng vào não bộ, khơi dậy ngọn lửa ham muốn rực cháy trong cơ thể vốn đã suy kiệt.
Bóng tối lạnh lẽo của căn chòi bỗng hóa thành một màn lụa mỏng màu hồng nhạt đung đưa trước gió nhẹ. Mùi hương ngai ngái ngọt ngào của phấn hoa và sữa tươi ngào ngạt lan tỏa khắp gian phòng ảo ảnh, lấp đầy khứu giác của Tùng, tẩy sạch cái mùi bùn thối rữa và tử khí trước đó. Anh không còn cảm giác bị siết cổ, mà là sự ôm ấp dịu dàng của một thân thể ngọc ngà. Một khuôn mặt người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần hiện ra trong tâm trí anh, đôi mắt lá liễu lấp lánh hơi nước nhìn anh đầy âu yếm, làn da mịn màng hồng hào không một tì vết. Ả ghé sát tai anh, phà ra hơi thở ấm nóng thơm mùi trầu cau và mật ong ngọt lịm.
'Tùng... thương em... ôm em đi anh...' Giọng nói ngọt như mía lùi của ả vang lên, rót mật vào tai anh, cuốn trôi lý trí cuối cùng đang cố bám víu vào thực tại hiểm nghèo.
Những ngón tay thon dài, ấm áp của người đàn bà khẽ lướt qua đôi môi khô khốc của Tùng, rồi trượt xuống cằm, mơn trớn vùng cổ trần truồng của anh nơi sợi vú lạnh ngắt vừa siết chặt. Mỗi điểm đi qua của ngón tay ả đều để lại một vệt nóng rực, sưởi ấm các mạch máu đang đông cứng. Tùng bất giác hé mở môi, đón nhận những nụ hôn ướt át của ả. Đầu lưỡi ả mềm mại, ngọt ngào luồn vào miệng anh, quấn quýt lấy lưỡi anh đầy khiêu khích. Cảm giác ấm áp và ngọt ngào này làm tê liệt hệ thần kinh của Tùng, khiến anh quên đi cái lạnh buốt của nước lũ đang ngập dưới lưng. Anh muốn buông xuôi tất cả để chìm đắm vào trong vòng tay mềm mại ấm nóng này mãi mãi.
Những ngón tay vô hình mơn trớn trên da thịt anh mềm mại như tơ lụa. Chúng trượt nhẹ qua những vết cào rướm máu trên ngực Tùng, nhưng kỳ lạ thay, không hề mang lại cảm giác đau rát nào mà lại êm dịu, ấm nóng, khiến các vết thương như được chữa lành ngay lập tức. Những cái vuốt ve ấy lướt xuống vùng bụng dưới phẳng lì, rồi len lỏi xuống tận hai đùi trong. Sự đụng chạm đầy dục tính mơn trớn trên làn da nhạy cảm của Tùng, kích thích các dây thần kinh ở hạ bộ. Tùng cảm thấy một luồng hơi nóng chạy rần rần trong huyết quản, xua tan hoàn toàn cái lạnh buốt của nước lũ và giông bão thực tại. Anh không muốn suy nghĩ nữa, không muốn nhớ mình đang ở giữa cơn bão tử thần, anh chỉ muốn chìm sâu vào sự chăm sóc đầy khoái lạc này.
Dưới tác động của ảo ảnh dục vọng đen tối đó, dương vật của Tùng lại giật mạnh một cái, đột ngột cương cứng lên giữa hai đùi trần truồng dù cơ thể anh đang kiệt quệ đến ranh giới cái chết. Sự sung sướng bệnh hoạn từ hạ bộ truyền thẳng lên não bộ, làm tê dại toàn bộ ý chí phản kháng của anh. Anh thấy phần quy đầu dương vật cương to, đỏ ửng đang run rẩy hướng lên trên. Những bàn tay vô hình kéo chân anh dang rộng ra, phơi bày toàn bộ hạ bộ nóng bỏng trước bóng tối mộng mị. Anh cảm thấy âm đạo của vong hồn đang áp sát vào đầu khấc dương vật của mình, không còn lạnh ngắt như băng đá nữa mà nóng hổi, ẩm ướt và co thắt liên tục đầy kích thích. Cửa lồn ả nở rộng, tiết ra thứ chất dịch trơn tru, nóng bỏng như mật ngọt, bao bọc lấy toàn bộ thân dương vật của anh.
Người đàn bà nở nụ cười lẳng lơ, đôi mắt lấp lánh tia nước nhìn chằm chằm vào cây nọc thịt đang run rẩy của anh. Ả dang rộng hai chân, để lộ ra vùng tam giác mật đầy đặn với bờ môi lồn múp míp hồng hào, sũng nước nhờn. Thứ dịch lồn trong suốt, nóng hổi tiết ra thơm mùi mật ngọt dừa xiêm, phủ đầy lên hai cánh lồn mềm mại đang co thắt liên tục như đang thèm khát được lấp đầy. Ả từ từ ngồi dậy, ôm lấy dương vật của Tùng bằng những ngón tay mềm mại, ấm áp như nhung. Ả miết nhẹ ngón tay lên rãnh quy đầu, xoa nắn dọc theo thân dương vật đang nổi đầy gân máu của anh, khiến Tùng uốn cong người, phát ra những tiếng thở dốc đầy sung sướng. Rồi, không để anh chờ đợi lâu, ả nâng hông lên, từ từ hạ mình xuống, dẫn đầu dương vật của anh vào sâu trong âm đạo nóng bỏng của mình.
Mỗi nhịp co thắt của lồn vong hồn như một cái máy hút chân không, điên cuồng vắt kiệt chút tinh khí còn sót lại trong cơ thể Tùng. Anh cảm nhận rõ ràng luồng hơi ấm giả tạo đó đang lan tỏa khắp khoang bụng, khiến các thớ cơ háng run lên bần bật trong khoái cảm tột độ. Cái cảm giác được bao bọc, được mút mát bởi một vũng nước ấm nóng giữa mùa nước nổi lạnh lẽo này có một sức quyến rũ không thể cưỡng lại. Nó đối lập hoàn toàn với cái lạnh thấu xương của gió bão đang rít gào bên ngoài vách lá. Các vách ngăn âm đạo của ả như có hàng vạn xúc tu nhỏ li ti, bám chặt lấy từng thớ da trên dương vật anh, siết mạnh rồi lại nhả ra theo một nhịp điệu dồn dập, tàn nhẫn. Tùng thở dốc, hai tay bấu chặt vào chiếu cói, hông tự chủ được mà rướn lên, cố đẩy dương vật sâu hơn vào trong cái hang thịt ấm áp, ẩm ướt đang không ngừng mời gọi ấy.
Trong cơn ảo giác, Tùng thấy người đàn bà khỏa thân có làn da mịn màng như sữa đang nằm đè lên người mình. Hai bầu vú của ả không còn dài thượt, xám ngoét mà tròn trịa, trắng ngần, đầu vú hồng hào đang cọ xát vào ngực anh. Lớp da ngực anh cọ vào làn da mịn màng của ả phát ra những tiếng sột soạt đầy hưng phấn. Ả cúi xuống, ngậm lấy môi anh, truyền vào miệng anh một dòng sữa ngọt lịm, nóng hổi. Dòng sữa béo ngậy chảy dọc xuống thực quản, mang theo luồng sinh khí giả tạo sưởi ấm lồng ngực lạnh giá của anh. Dưới hạ bộ, sự gắn kết giữa dương vật anh và âm hộ ả càng lúc càng khăng khít. Ả bắt đầu nhấp hông đều đặn theo tư thế Nữ trên, cơ thể ả nhún nhảy lên xuống nhịp nhàng trên cây nọc thịt của anh. Mỗi lần ả lún sâu là một lần các vách ngăn trong lồn ả xiết chặt lấy thân dương vật của anh, tạo ra một lực mút mát tàn nhẫn nhưng đầy hưng phấn.
Để tăng thêm khoái cảm điên rồ, người đàn bà trong ảo ảnh đột ngột xoay người lại, đưa tấm lưng trần mịn màng, trắng ngần về phía mặt Tùng, chuyển sang tư thế Cưỡi ngựa ngược. Hai bầu mông tròn trịa, căng nẩy của ả đè nặng lên vùng xương chậu của anh, ép chặt lấy gốc dương vật đang cương cứng. Ả chống hai bàn tay thon thả xuống đầu gối của Tùng, bắt đầu nhấp hông lên xuống một cách mạnh mẽ. Từ góc độ này, Tùng nhìn thấy những chuyển động uốn lượn uyển chuyển của chiếc eo thon và bờ mông đầy đặn của ả. Mỗi lần ả hạ hông xuống, lồn ả lại mở rộng hết cỡ để nuốt trọn lấy toàn bộ chiều dài dương vật của anh, ép sát hai tinh hoàn vào khe mông ẩm ướt của ả.
Tiếng nước lồn tiết ra kêu nhóp nhép, phầm phập liên hồi vang lên trong không gian ảo mộng. Chất dịch trơn nhầy nóng hổi trào ra từ cửa lồn ả, chảy dọc theo bẹn và hai bên đùi của Tùng, tạo nên sự cọ xát trơn tru nhưng vô cùng kích thích. Tùng không kìm nén được nữa, anh đưa hai bàn tay gầy gò của mình lên ôm chặt lấy hông ả, ngón tay bấu sâu vào da thịt mịn màng của bờ mông để kéo ả dập mạnh hơn xuống dưới. Anh tự chủ được mà ưỡn hông đón nhận từng cú lún sâu tàn nhẫn của ả. Đầu khấc dương vật của anh bị chèn ép liên tục bởi các thớ cơ co thắt bên trong lồn ả, mang lại những luồng xung điện khoái cảm chạy dọc sống lưng, làm anh tê dại toàn thân.
Ả tiếp tục xoay người nằm nghiêng sang một bên, kéo Tùng vào tư thế Úp thìa đầy khêu gợi. Từ phía sau, Tùng áp sát lồng ngực gầy gò của mình vào lưng trần nóng bỏng của ả, hai tay luồn ra trước bóp mạnh lấy hai bầu vú căng mọng, cảm nhận các đầu vú săn cứng lại dưới lòng bàn tay. Ả dạng cao một chân lên để anh dễ dàng đưa dương vật đâm thẳng từ phía sau vào sâu trong lồn. Tư thế này cho phép Tùng ôm trọn lấy toàn bộ thân hình người đàn bà, ngửi lấy hương thơm tóc gáy của ả trong khi hông dập liên hồi. Mỗi nhịp đâm của anh làm dịch lồn trào ra ngoài ướt đẫm bẹn hai người, tạo nên những tiếng kêu nhóp nhép dồn dập. Các thớ thịt bên trong lồn ả ôm sát lấy dương vật anh, siết chặt từng đợt như muốn cướp đi toàn bộ tinh khí còn lại.
Ả lại đổi tư thế, nằm ngửa ra trên chiếu, co hai chân lên sát ngực để phơi bày toàn bộ vùng kín sũng nước trước mắt Tùng. Ả dùng hai tay kéo Tùng nằm đè lên người mình, quấn hai chân quanh thắt lưng anh để giữ chặt cơ thể anh trong tư thế Truyền thống. Hai bầu vú tròn trịa, trắng ngần của ả cọ xát mãnh liệt vào ngực anh, đầu vú hồng hào dựng đứng cọ vào đầu ti của Tùng làm anh run rẩy dữ dội. Ả ngậm lấy môi anh, truyền vào miệng anh một dòng sữa ngọt lịm, ấm nóng. Dòng sữa béo ngậy chảy dọc xuống thực quản làm dịu đi cơn rát bỏng trong cổ họng anh. Dưới hạ bộ, sự gắn kết giữa dương vật anh và âm hộ ả càng lúc càng khăng khít. Ả bắt đầu nhấp hông đều đặn, nhún nhảy lên xuống nhịp nhàng trên cây nọc thịt của anh. Mỗi lần ả lún sâu là một lần các vách ngăn trong lồn ả xiết chặt lấy thân dương vật của anh, tạo ra một lực mút mát tàn nhẫn nhưng đầy hưng phấn.
Dịch lồn ả tiết ra nhiều đến mức trào cả ra ngoài, dính ướt đẫm hai bên bẹn và đùi trong của Tùng. Anh có thể nghe rõ tiếng nước nhóp nhép, phầm phập phát ra từ nơi giao hợp của hai cơ thể. Cực khoái dâng lên dữ dội, mạch máu dọc thân dương vật căng phồng như muốn nứt vỡ dưới sự co bóp điên cuồng của âm đạo vong hồn. Ả cúi rạp người xuống, áp sát hai bầu vú căng tròn vào mặt anh, để đầu vú cọ xát trên má, trên môi anh. Tùng cong người lên, hai tay buông lơi cán dao, ôm chặt lấy tấm lưng trần mềm mại của ả. Anh bóp mạnh vào mông ả, cảm nhận thớ thịt săn chắc, nóng hổi đang chuyển động. Anh muốn chìm đắm mãi mãi trong cái ấm áp này, muốn để mặc cho hai bầu vú ấy siết cổ mình chết đi để không phải đối mặt với nỗi cô đơn tột cùng giữa bốn bề sóng nước.
"Tùng... ở lại... ôm em..."
Giọng nói thì thầm rên rỉ của vong hồn vang lên ngay sát vành tai anh. Lần này, nó không còn là giọng nói dịu dàng trong ảo ảnh nữa, mà mang theo làn hơi lạnh ngắt của nước sông sâu cùng mùi bùn thối rữa nồng nặc. Làn hơi lạnh buốt ấy thổi mạnh vào tai anh, như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu óc đang mụ mị của Tùng.
Ảo ảnh ấm áp biến mất ngay lập tức trong một cái chớp mắt. Chiếc chiếu cói thơm tho biến mất, nhường chỗ cho mặt sàn gỗ lạnh buốt, sũng nước và trơn nhớt. Người đàn bà xinh đẹp trên người anh lại hiện nguyên hình là cái xác trôi sông nhợt nhạt, rữa nát một nửa khuôn mặt. Dương vật của anh vẫn đang bị kẹp chặt trong cửa lồn lạnh ngắt, cứng đờ của ả, nhưng không còn cảm giác ấm áp nữa mà chỉ còn sự buốt giá tột cùng như bị chôn vùi dưới đáy sông băng. Sự co thắt tàn bạo của các thớ thịt rữa nát bên trong lồn ả lúc này giống như những gọng kìm bằng đá bóp nghiến lấy dương vật anh, khiến da thịt anh thâm tím, đau đớn tột cùng.
Lớp da nhạy cảm trên dương vật Tùng rát buốt tựa như bị hàng vạn mảnh sành đâm vào khi cơ lồn lạnh giá của ả thắt chặt lại. Mùi xác chết sình chương bốc lên nồng nặc từ vùng kín của vong hồn, không còn là hương thơm dịu ngọt của dừa xiêm hay sữa tươi nữa, mà là mùi tanh tưởi của thịt rữa và bùn sình tích tụ dưới đáy sông sâu. Tùng nhìn xuống hạ bộ của mình và kinh hoàng nhận ra dương vật của anh đang bị nuốt chửng bởi một cái khe xám ngoét đầy những sợi dịch đặc quánh bốc mùi thối hoai. Lớp thịt rữa nát xung quanh cửa lồn ả co thắt điên cuồng, cố kéo anh lún sâu hơn vào cái hố tử khí của ả.
Sự tương phản đột ngột giữa khoái lạc giả tạo và thực tại kinh hoàng làm Tùng rùng mình dữ dội. Ý thức sinh tồn trong anh một lần nữa thức tỉnh. Anh nhận ra rằng nếu anh buông tay bây giờ, nếu anh để bản thân chìm vào sự vuốt ve của vong quỷ thêm một lần nữa, cơ thể anh sẽ chỉ còn là một cái xác không hồn trôi nổi trên dòng nước lũ miền Tây rộng lớn. Anh cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, vị chát mặn của máu tươi tràn vào đầu lưỡi giúp anh lấy lại chút lý trí cuối cùng. Sức lạnh từ âm đạo vong hồn lan tỏa từ hạ bộ lên đến tận xương sống, làm đông cứng mọi khớp xương của anh. Anh không thể đầu hàng lúc này, anh muốn sống, muốn thoát ra khỏi cái hố đen sâu thẳm đầy rẫy sự thối rữa này.
Dương vật của anh bị thắt chặt bởi những thớ thịt thối rữa đã chuyển sang màu xám ngoét của xác chết sông nước. Cái lạnh buốt thấu xương lan tỏa từ đầu khấc dương vật truyền thẳng vào bàng quang, làm tê liệt các dây thần kinh cảm giác ở hạ bộ. Tùng cảm thấy tựa như dương vật của mình đang bị một tảng băng nhọn hoắt đâm xuyên qua, đông cứng và muốn vỡ vụn. Anh cố rút người ra sau nhưng không thể, các cơ lồn rữa nát của ả siết chặt lấy rãnh quy đầu của anh như một chiếc khóa sắt rỉ sét. Mỗi lần anh giãy giụa, lớp da nhạy cảm trên dương vật lại bị cọ xát với những mảnh xương hoặc móng tay ẩn giấu bên trong âm đạo của vong hồn, tạo ra những cơn đau buốt thấu tim gan.
Tùng gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng bị siết chặt. Hai tay anh run rẩy tìm lại cán dao cắt vuông tôm nằm vương vãi bên cạnh. Dùng hết sức bình sinh của một kẻ sắp chết đuối, anh vung dao chém mạnh một nhát vào bầu vú đang quấn quanh cổ mình.
Nhát dao chuẩn xác cắt đứt một phần cấu trúc thịt nhão của bầu vú vong hồn. Không có máu đỏ tuôn ra, chỉ có một thứ dịch thể màu đen xám, đặc quánh và hôi thối như nước cống lâu ngày phun ra xối xả, bắn đầy lên khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của Tùng. Chất dịch đen ngòm ấy xộc thẳng vào mũi, vào miệng anh, mang theo vị đắng ngắt và lạnh ngắt của nước sông sâu. Vong hồn rú lên một tiếng đau đớn, tiếng rú kinh hoàng làm rung chuyển cả những tấm vách lá dừa nước xung quanh. Two breasts of hers immediately loosened, shrinking back towards her body like earthworms scalded by boiling water. We writhed on the wet floor, leaking grey, foul fluid.
Tùng ho sặc sụa, giật mạnh chân ra khỏi vòng vây của sợi vú còn lại ở cổ chân. Sức lực cạn kiệt làm anh ngã chúi đầu về phía trước, hai bàn tay đập mạnh xuống sàn gỗ buốt giá. Dương vật anh cuối cùng cũng tuột hẳn ra khỏi cửa lồn thối rữa kia, mang theo một vệt máu đỏ tươi từ đầu khấc quy đầu bị trầy xước nặng nề. Anh lết hai đầu gối run rẩy trên sàn, cố kéo cái thân xác teo tóp của mình về phía cửa trước, nơi chiếc ghe đang bị bão xô đẩy dữ dội. Lòng bàn tay anh bấu vào những thớ gỗ mục rữa, da thịt rách ra rớm máu, nhưng anh không còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ có khát vọng sinh tồn đang bùng cháy dữ dội.
Bão dữ bên ngoài mạn sông đã đạt đến đỉnh điểm. Tiếng gió gầm thét như hàng trăm ngàn con quái thú đang đói mồi, đập điên cuồng vào cấu trúc rệu rã của căn chòi sàn gỗ. Những tiếng răng rắc liên tiếp vang lên bên dưới sàn. Tùng nhìn thấy một góc sàn gỗ ở phía sau đã hoàn toàn đứt lìa khỏi chân cột tràm, đổ sụp xuống dòng nước lũ đục ngầu cuồn cuộn với một tiếng uỳnh chấn động. Nước sông cuộn sóng dâng cao, tràn qua mép sàn gỗ đang nghiêng lệch hẳn sang một bên, cuốn bay mọi đồ đạc đơn sơ còn lại trong chòi trượt dài rồi rơi thẳng xuống sông lớn.
Nước dâng lên mấp mé mép đùi Tùng. Màu nước đục ngầu đất sét, phù sa vàng quánh cuốn theo những nhánh lục bình nát và rác rưởi trôi nổi xô vào người anh. Căn chòi sụp đổ một nửa khiến sóng dữ tràn thẳng vào lòng sàn gỗ. Cảm giác lạnh buốt của dòng nước lũ pha lẫn với chất dịch nhầy nhụa từ vết thương của vong hồn bám trên da thịt Tùng tạo nên một hỗn hợp trơn tuột ghê tởm, làm anh liên tục mất đà khi cố gắng trườn đi.
Gió giật liên hồi khiến căn chòi sàn nghiêng ngả dữ dội hơn. Tùng mất đi điểm tựa, thân thể anh trượt đi trên mặt gỗ trơn nhớt, đập mạnh vào chân cột tràm còn lại ở góc sàn. Cú va đập mạnh ở mạng sườn làm anh đau nhói, phổi nghẹn lại không thể hít thở. Anh nằm co quắp trên mép gỗ sàn đang rung bần bật trước sức mạnh hủy diệt của cơn bão miền Tây. Tùng cố rướn người lên để tìm sợi dây neo ghe, nhưng một luồng gió xoáy cực mạnh từ đâu ập tới, thốc thẳng vào lòng chòi.
Toàn bộ phần mái lá dừa nước và những thanh xà gồ bằng tre của căn chòi bị gió bão giật phăng hoàn toàn, cuốn bay mất hút vào khoảng không đêm tối. Căn chòi sàn giờ đây chỉ còn lại bốn bức vách rách nát và mặt sàn nghiêng ngả lộ thiên giữa cơn giông tố dữ dội. Những giọt nước mưa nặng hạt tựa như những cú tát liên tiếp vào da thịt trần trụi của Tùng, làm cơ thể anh lạnh buốt từ đầu đến chân.
Tùng ngã quỵ xuống sàn gỗ ướt sũng nước mưa, toàn thân run rẩy không còn chút sức lực để nhấc nổi một ngón tay. Anh nằm ngửa, hai mắt lờ đờ nhìn lên khoảng trời trống hoác vừa bị bão quét qua. Những tia chớp lóe sáng liên tục trên bầu trời đen kịt, rọi rõ khuôn mặt hốc hác, da thịt teo tóp bọc xương của anh. Dưới ánh sáng nhập nhòe của những tia chớp liên hồi, từ những thanh xà gỗ tràm còn sót lại bên trên, bóng đen của vong hồn Ma Vú Dài đang từ từ hiện ra. Ả bám chặt lấy thanh xà bằng những ngón tay khẳng khiu, nhọn hoắt, đầu hướng xuống dưới, mái tóc đen dài ẩm ướt rũ xuống như một tấm mạng che mặt chết chóc. Hai bầu vú dài của ả lòng thòng đung đưa trong gió bão, từ từ bò trườn xuống phía dưới, hướng thẳng về phía cơ thể trần truồng, bất động của Tùng.