Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Oan Hồn Ma Vú Dài
Chương 4 / 12

Tùng dán chặt mắt vào vệt nước nhầy nhụa vừa dừng sát mép chiếc chiếu cói ấm mốc. Trái tim trong lồng ngực anh đập dữ dội, từng nhịp liên hồi như muốn nứt toác xương sườn. Hơi lạnh từ dòng nước lũ dưới chân cột tràm xông lên qua khe sàn, mang theo độ ẩm đậm đặc khiến lớp lông tơ trên da thịt anh sởn gai ốc. Tùng không nhúc nhích, chỉ có đôi mắt lồi ra dưới ánh trăng tàn, chực chờ phản ứng của thứ dịch lỏng đang nằm bất động kia. Nó không thấm xuống thớ gỗ mục như nước thường, mà đọng lại thành một dải chất lỏng phồng lên, óng ánh sắc xám tro nhạt, chứa đầy những bọt khí nhỏ li ti tựa như bọt cua nước lợ. Anh run rẩy đưa ngón tay trỏ, chậm rãi hạ xuống rồi quẹt lấy chất dịch đặc quánh đang lấp loáng dưới ánh sáng mờ đục. 

Cảm giác đầu tiên khi đầu ngón tay chạm vào chất dịch ấy là sự trơn tuột, dính nhớp và một cái lạnh tê dại xộc thẳng vào da thịt. Cái lạnh ấy không giống như đá buốt thông thường, mà buốt giá hệt như thứ nước sâu thẳm dưới đáy sông lúc nửa đêm, nơi ánh mặt trời chưa từng rọi tới. Tùng giật nảy mình định rụt tay lại theo bản năng, nhưng chất dịch xám đục ấy đã bám chặt lấy đầu ngón tay anh như một loài ký sinh đói khát, dẻo quánh và dính sát, kéo theo một sợi mảnh không chịu đứt rời. Anh giơ ngón tay lên gần sát mũi để ngửi. 

Lập tức, một mùi sữa hoai nồng nặc trộn lẫn với mùi bùn non ngai ngái xộc thẳng vào khứu giác Tùng. Đó không phải là thứ hương thơm dịu nhẹ của sữa tươi thông thường, mà là thứ mùi béo ngậy đã lên men nặng, bị ôi thiu lâu ngày trong những hũ gốm chôn sâu dưới lòng đất ẩm, pha lẫn cái vị tanh nồng của xác cá mục rữa dưới lòng sông nước nổi miền Tây. Mùi hương kỳ lạ và quái đản đó mạnh đến mức khiến thái dương Tùng giật mạnh liên hồi. Anh đưa hai ngón tay cái và ngón trỏ chà sát vào nhau. Thứ dịch xám đục dính dáp lập tức kéo thành những sợi mỏng mảnh dài đến vài phân, phản chiếu những tia sáng yếu ớt của vầng trăng khuyết ngoài kia. Chúng dai và dẻo một cách bất thường, mịn màng một cách kỳ dị, không hề có chút cặn cát nào dù mang mùi bùn phù sa đậm đặc. 

Cái mùi sữa hoai ấy dường như không chỉ dừng lại ở khoang mũi. Nó len lỏi qua từng kẽ răng anh, bám chặt vào vòm họng khô khốc và thấm qua lớp biểu bì da thịt. Một luồng điện râm ran, nóng bỏng đột ngột xuất hiện ở sống lưng Tùng, chạy dọc xuống tận xương cùng, rồi dội ngược lên đại não với tốc độ khủng khiếp. Tùng run bắn người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Nỗi sợ hãi ban đầu vốn đang siết chặt lấy tâm trí anh bỗng nhiên nứt vỡ ra một khe hở lớn. Sự tò mò bệnh hoạn và một luồng ham muốn xa lạ bắt đầu bén rễ, chiếm lấy quyền kiểm soát cơ thể đang run rẩy của gã trai trẻ.

Tùng ngồi bó gối trên chiếc chiếu cói rách, hai mắt vẫn chăm chăm nhìn vào vệt nhầy đang lấp lánh trên mặt sàn gỗ. Sự im ắng của căn chòi lúc này bị phá vỡ bởi tiếng thở dốc đầy nặng nề của chính anh. Lồng ngực anh phập phồng dưới chiếc áo ba lỗ cũ kỹ cháo lòng, da thịt rịn ra một lớp mồ hôi dính dấp. Đầu ngón tay dính thứ dịch xám đục vẫn đưa ra trước mặt như một lời mời gọi đầy ma mị từ bóng tối. Anh liếm nhẹ môi, cảm nhận sự khô khốc của da thịt mình trước khi đưa ngón tay ấy chạm vào đầu lưỡi. Anh muốn nếm thử nó. Đó là một quyết định điên rồ, vượt xa mọi lý trí thông thường của một con người bình thường, nhưng lúc này, Tùng cảm thấy đầu óc mình đã bị sương mù mờ đục che lấp hoàn toàn.

Đầu lưỡi anh vừa chạm vào chất dịch xám đục, một cảm giác tê dại lập tức lan rộng ra toàn bộ khoang miệng, làm mất đi mọi cảm giác của các gai vị giác. Vị chát ngầm đặc trưng của phù sa sông nước miền Tây cuộn lên trước, rồi ngay sau đó là vị béo ngậy đến lợm giọng của dòng sữa hỏng đọng lại rất lâu trên cuống họng. Nó chua loét, nồng nặc và mang theo vị đắng chát của rễ cây mục dưới đáy nước sâu. Thế nhưng, thứ dịch ấy trôi qua cổ họng Tùng không hề lạnh lẽo như xúc giác ban đầu mà lại nóng bỏng, rát bỏng giống như anh vừa nuốt chửng một ngụm rượu đế mạnh nguyên chất chưng cất bằng men trấu. Luồng khí nóng từ ngụm dịch ấy lan tỏa xuống lồng ngực, rồi tụ lại ở vùng bụng dưới, kích thích các giác quan của anh một cách điên cuồng.

Dưới lớp quần cộc đen cũ kỹ, dương vật của Tùng đột ngột giật mạnh rồi cương cứng lên nhanh chóng. Sự cương cứng đến quá nhanh và mạnh mẽ đến mức khiến anh cảm thấy hơi đau nhức ở phần gốc cu, nhưng nỗi đau ấy lại đi kèm với một khoái cảm âm ỉ, đê mê chưa từng có trong đời. Anh rùng mình, hai tay ôm lấy đầu gối, cố gắng đè nén luồng nhiệt nóng ran đang chạy dọc khắp cơ thể. Căn chòi gỗ cô lập giữa bốn bề nước lũ dâng cao lúc này không còn mang lại cho anh cảm giác sợ hãi của một cái lồng giam đáng sợ nữa. Nó biến thành một chiếc kén ấm áp, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, che giấu và dung túng cho những ham muốn tà ác đang trỗi dậy trong lòng anh.

Tùng nhắm mắt lại, đầu óc quay cuồng trong một trận chiến nội tâm dữ dội. Một phần lý trí nhỏ bé, yếu ớt còn sót lại đang gào thét, bảo anh phải đứng dậy ngay lập tức, chạy ra cửa trước và nhảy xuống ghe để thoát thân, hoặc ít nhất là tìm cách đốt lá bùa hộ mệnh vẽ bằng mực tàu đỏ mà chú Ba đã dặn phải giữ kỹ bên mình trên then cửa gỗ. Thế nhưng, cơ thể anh lại phản bội hoàn toàn mệnh lệnh đó. Từng thớ cơ trên người anh run rẩy đòi hỏi một sự đụng chạm da thịt ấm áp, một bàn tay mơn trớn vuốt ve để giải tỏa cơn khát dục vọng đang thiêu đốt. Nỗi cô đơn tịch mịch suốt những ngày qua giữa mùa nước nổi mênh mông đã bào mòn hoàn toàn lớp giáp đạo đức của anh. Sự giam hãm trong không gian chật hẹp này đã đánh thức phần bản năng hoang dại, thèm khát dục vọng nhất của một người đàn ông trẻ tuổi.

Anh chậm rãi đưa bàn tay run rẩy xuống dưới lớp quần cộc, chạm vào dương vật đang căng cứng như khúc gỗ tràm của mình. Da thịt ở đầu khấc đã rỉ ra một chút dịch nhờn nóng hổi, hòa cùng với cảm giác ngứa ngáy râm ran chạy dọc thân cu. Anh tự vuốt ve mình một cách chậm rãi, mắt vẫn hướng về phía vệt nhầy trên sàn. Đầu óc anh lúc này tràn ngập hình ảnh về một thân thể đàn bà. Anh thèm khát được ôm ấp, được áp sát lồng ngực trần của mình vào một làn da mềm mại, được ngửi mùi tóc thơm và được vuốt ve những đường cong mềm mại, cho dù thân thể ấy có mang cái lạnh lẽo của một vong hồn dưới đáy sông sâu đi chăng nữa. Sự cô độc giữa biển nước đã biến anh thành một con thú đói khát, sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để lấy một khoảnh khắc được lấp đầy khoảng trống tính dục.

Bên ngoài, gió đột ngột đổi chiều, rít lên từng hồi ghê rợn qua những kẽ hở của vách lá dừa nước. Cơn giông ập đến nhanh chóng, mang theo những hạt mưa rào nặng hạt gõ chan chát lên mái lá rách nát của căn chòi. Nước mưa len qua các kẽ hở lớn trên trần nhà, nhỏ xuống sàn gỗ những tiếng tõm, tõm khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Căn chòi sàn khẽ rùng mình dưới sức ép của những luồng gió giật liên hồi từ ngoài sông thổi vào. Tiếng mưa rơi rầm rì mỗi lúc một lớn hơn, phủ kín cả không gian một màn âm thanh hỗn độn, nhấn chìm mọi tiếng động của thế giới loài người.

Giữa tiếng mưa rầm rì dữ dội ấy, tai Tùng chợt giật mạnh. Anh nghe thấy tiếng nước động bì bõm ngay sát vách chòi phía sau. Âm thanh ấy rất nhẹ, dứt khoát và đều đặn, không hề giống tiếng cá quẫy hay tiếng những khúc gỗ trôi nổi va đập vào cột tràm bên dưới. Ngay sau đó là tiếng cào khẽ sột soạt trên lớp lá dừa nước mục nát bên ngoài. Những tiếng động ấy vang lên đều đặn: xoẹt... xoẹt... xoẹt... như tiếng móng tay sắc nhọn của ai đó đang cào cấu vào vách lá để tìm lối vào. Tiếng cào rợn người ấy không làm Tùng sợ hãi tháo chạy, trái lại, nó có một sức hút kỳ lạ, thôi thúc anh phải đứng lên để kiểm tra. Sự tò mò dục vọng đã lấn át hoàn toàn bản năng sinh tồn yếu ớt.

Tùng gượng dậy khỏi chiếc chiếu cói ấm mốc. Đôi chân anh run rẩy, những ngón chân bám chặt lấy mặt ván sàn trơn trượt vì hơi ẩm của nước sông dâng cao. Anh chậm rãi bước từng bước một, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, tiến về phía góc vách lá dừa nước bị gió bão xé rách một vệt dài khoảng hai ngón tay. Mỗi bước đi, anh cảm nhận rõ rệt sự co thắt của dương vật đang căng cứng dưới lớp vải quần cộc chật chội. Cơn thèm khát thúc đẩy anh tiến sát hơn về phía khe vách. Gió ngoài sông thổi mạnh qua khe hở, tạt thẳng những tia nước mưa lạnh buốt vào mặt Tùng, làm mái tóc cắt ngắn của anh sũng nước, bết chặt vào trán. Anh ghé mắt, áp sát mặt vào khe vách hẹp, cố nhìn ra khoảng không đen ngòm bên ngoài.

Mưa giông mù mịt ngoài kia đã xóa nhòa mọi ranh giới giữa bầu trời đêm và mặt nước lũ cuồn cuộn. Dưới những tia chớp giật liên hồi rạch đôi bóng tối, Tùng nín thở khi nhìn thấy bóng dáng một người đàn bà khỏa thân đứng nổi trên mặt nước lũ mênh mông. Làn nước đục ngầu cuồn cuộn chảy xiết xung quanh, nhưng người đàn bà ấy dường như đứng yên một chỗ, không hề bị dòng nước cuốn đi. Mái tóc đen dài rũ rượi, ướt nhẹp phủ lấy đôi vai gầy guộc, trắng bệch dưới ánh chớp sáng lòa. Nửa thân dưới của cô ta chìm trong nước lũ, còn nửa thân trên hoàn toàn trần trụi, lộ ra dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo của bầu trời đêm.

Tùng bám chặt hai tay vào thanh tre làm sườn vách lá. Các khớp ngón tay anh trắng bệch vì gồng lực. Anh không thể rời mắt khỏi hình dáng ấy. 

Nhịp chớp thứ nhất dội xuống đột ngột, xé toạc màn đêm và soi rõ làn da trắng bợt, nhầy nhụa nước của người đàn bà đứng ngoài mưa. Da thịt cô ta mịn màng một cách kỳ dị, lấp lánh dưới những hạt nước mưa đang trượt dài trên bầu ngực trần. 

Nhịp chớp tiếp theo dội xuống dữ dội hơn, soi rõ cặp vú dài thượt, dị dạng của người đàn bà khỏa thân đứng giữa dòng nước lũ. Hai bầu vú ấy nhăn nheo nhưng trĩu nặng, dài lòng thòng chạm đến tận hông, đung đưa nhẹ theo nhịp sóng vỗ vào cột sàn. Phần bầu ngực xám ngoét, căng mọng lên như thể chứa đầy thứ sữa xám đục mà anh vừa nếm trên sàn nhà. Những tia nước mưa chảy dọc theo khe ngực dài thượt của cô ta, tụ lại ở hai núm vú to bè, thâm đen và căng cứng. 

Thay vì cảm giác ghê tởm trước sự dị dạng của bộ ngực, Tùng lại cảm nhận một luồng kích thích tà ác vô lối dội thẳng vào não bộ. Bộ ngực dài ấy có một sức quyến rũ dâm mỹ kỳ lạ, thôi thúc anh muốn được chạm tay vào, muốn được cặp vú ấy quấn chặt lấy cổ mình, muốn được áp mặt vào làn da lạnh lẽo ấy mà mút lấy thứ sữa tanh tưởi béo ngậy. Dương vật dưới lớp quần cộc của Tùng cương lên hết cỡ, cứng đờ và giật mạnh theo từng nhịp tim đập. Đầu óc anh quay cuồng với mùi sữa hoai nồng nặc đang bốc lên từ vệt nước dưới chân và làn gió mang hơi ẩm từ ngoài sông tạt vào. Anh đưa tay tự bóp lấy cu mình qua lớp vải quần, thở dốc đầy thèm khát.

Khi ánh chớp thứ ba lóe lên giật cục, người đàn bà khỏa thân ngoài kia đột nhiên nâng hai cánh tay gầy guộc lên. Đôi bàn tay trắng bệch của cô ta luồn xuống dưới, nâng hai bầu vú dài thượt của mình lên. Cô ta bóp mạnh. Thứ nước sữa xám đục từ hai núm vú to bè phun ra thành dòng, hòa lẫn vào những hạt mưa rào lạnh buốt rồi rơi xuống mặt nước lũ cuồn cuộn bên dưới. Tùng run bắn người trước cảnh tượng kích thích tột cùng đó. Khuôn mặt người đàn bà từ từ hướng thẳng về phía khe vách nơi Tùng đang đứng. 

Dưới ánh chớp chói lòa, khuôn mặt cô ta hiện rõ mồn một. Cô ta nở một nụ cười ma mị, đôi môi tím tái ngoác rộng lộ ra hàm răng trắng ởn, cùng đôi mắt đen ngòm không có tròng trắng đang nhìn xoáy vào tâm trí anh. Cái nhìn của vong hồn ngoài mưa không mang lại cho Tùng cảm giác lạnh lẽo của cái chết. Ngược lại, một luồng nhiệt mạnh mẽ từ bụng dưới bùng lên, thiêu đốt mọi dây thần kinh của anh. Hình ảnh bầu ngực dị dạng, dài thượt của người đàn bà khỏa thân đứng giữa dòng nước lũ không làm Tùng ghê tởm, mà lại khơi dậy một sự kích thích tà ác vô lối. Đầu óc anh quay cuồng với mùi sữa hoai nồng nặc đang bốc lên từ vệt nước dưới chân. Cảm giác cô đơn, tù túng suốt những ngày qua biến mất, thay vào đó là sự thèm khát da thịt điên cuồng.

Tùng đứng chôn chân bên khe vách, lồng ngực phập phồng thở dốc khi nhận ra dương vật dưới lớp quần cộc của mình đang cương lên cứng ngắc trước hình ảnh bầu ngực dị dạng của vong hồn ngoài mưa. Anh áp sát trán vào vách lá dừa nước lạnh ngắt, mắt nhìn trừng trừng vào bóng hình người đàn bà đang từ từ chìm xuống mặt nước đen ngòm, để lại những vòng sóng loang lổ tan vào màn mưa giông dữ dội.

Anh đứng đó hồi lâu, hơi thở hổn hển phả ra luồng hơi nóng ấm áp lên vách lá ẩm ướt. Cơn giông bão bên ngoài vẫn gầm rú, nhưng trong tâm trí Tùng lúc này chỉ còn lại hình ảnh hai bầu vú dài thượt cùng dòng sữa xám đục phun ra giữa màn mưa. Sự kích thích điên cuồng chạy dọc các dây thần kinh khiến anh không thể kiềm chế được nữa. Tùng đưa tay luồn vào trong quần cộc, thô bạo nắm lấy dương vật đang căng cứng của mình. Anh kéo chiếc quần cộc xuống quá đùi, để lộ ra cây cu gân guốc đỏ bừng, đầu khấc bóng lưỡng rỉ nước nhờn lấp loáng dưới ánh trăng. 

Anh bắt đầu tự vuốt ve một cách nhanh và mạnh. Tiếng da thịt cọ xát vào nhau sột soạt hòa lẫn vào tiếng mưa rơi chan chát trên mái lá. Mỗi lần tay anh đưa lên tuột xuống dọc theo thân dương vật nóng hổi, anh lại tưởng tượng ra cảnh tượng đôi bàn tay trắng bệch của người đàn bà khỏa thân ngoài kia đang vuốt ve mình, dùng hai bầu vú dài mềm mại và lạnh lẽo ấy quấn chặt lấy cơ thể anh, đưa núm vú thâm đen chọc vào khóe môi anh. 

Nước nhờn từ đầu dương vật tiết ra dính dính trên lòng bàn tay Tùng, bôi trơn cho những cú nhấp tay đầy thô bạo. Anh nhắm nghiền mắt, đầu tựa sát vào vách lá, cảm nhận cái lạnh buốt của nước mưa rò rỉ qua kẽ hở tạt vào trán, đối lập hoàn toàn với luồng nhiệt đang thiêu đốt bên dưới bụng. Sự hưng phấn tột độ dâng lên đến tận cổ họng, khiến anh phải cắn chặt môi để không phát ra những tiếng rên rỉ dâm đãng. Đầu óc anh hoàn toàn mụ mị, chỉ có hình ảnh khuôn mặt người đàn bà với nụ cười ma mị và hàm răng trắng ởn hiển hiện rõ mồn một trong bóng tối phía sau mí mắt. 

Sau một loạt những cú vuốt ve nhanh dần và dồn dập, cơ thể Tùng đột ngột căng cứng lên. Anh giật mạnh người, dương vật phun ra những tia tinh dịch nóng hổi dọc theo vách lá và xuống sàn gỗ cũ kỹ. Trận bắn tinh dữ dội làm cơ thể anh run lên bần bật, đầu gối khuỵu xuống khiến anh phải bám chặt lấy thanh tre sườn vách để không ngã sấp mặt. Tinh dịch màu trắng đục bắn thành vệt dài, trộn lẫn với vệt dịch xám đục đang đọng dưới sàn, tỏa ra một thứ mùi nồng tanh khó tả, vừa mang vị tanh của giống đực vừa có mùi chua hoai của sữa hỏng.

Tùng nằm sấp trên sàn gỗ bên cạnh vệt tinh dịch của mình, lồng ngực phập phồng thở dốc như một con cá mắc cạn. Đầu óc anh trống rỗng, toàn thân rã rời không còn chút sức lực. Nước mưa vẫn nhỏ giọt từ trên trần nhà xuống, lạnh ngắt chạm vào da thịt trần trụi của anh, nhưng luồng nóng rực trong bụng dưới vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Cơn khoái cảm bệnh hoạn vừa rồi đã cắm rễ sâu vào tâm trí anh, biến nỗi sợ hãi ban đầu thành một thứ nghiện ngập đầy tà ác.

Khi cơn giông bên ngoài bắt đầu ngớt, chỉ còn tiếng mưa lâm thâm rơi trên mái lá, Tùng mới gượng dậy. Đôi chân anh run rẩy không vững, bước đi lảo đảo trong bóng tối của căn chòi. Anh tiến về phía lu nước mưa đặt ở góc chòi, múc một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu. Dòng nước mát lạnh chảy dọc thân hình hốc hác, gột rửa đi lớp mồ hôi và tinh dịch dính dáp trên da thịt. Anh rửa tay thật kỹ dưới dòng nước, dùng xà bông cục chà sát mạnh hai bàn tay để tống khứ thứ mùi sữa hoai tanh nồng ấy đi. Thế nhưng, dù anh có chà xát mạnh đến mức da tay đỏ ửng lên, mùi hương quái dị ấy dường như đã thấm sâu vào từng lỗ chân lông, biến thành một phần mùi cơ thể của anh, không cách nào tẩy sạch.

Cả ngày hôm sau, Tùng sống trong trạng thái lờ đờ như một kẻ mất hồn. Anh không màng đến việc nấu cơm, cũng không bước chân ra ngoài kiểm tra vuông tôm dẫu nước lũ vẫn đang cuồn cuộn dâng cao mấp mé mặt sàn. Hầu hết thời gian anh chỉ nằm trên chiếc chiếu cói ấm mốc, mắt nhìn trừng trừng lên mái lá dừa nước rách nát, tai chăm chú lắng nghe mọi tiếng động nhỏ nhất phát ra từ mặt nước dưới sàn chòi. Mỗi tiếng cá quẫy đuôi bì bõm dưới chân cột tràm, mỗi tiếng gió lùa qua vách lá đều khiến tim anh đập mạnh, dấy lên một sự mong chờ đầy bệnh hoạn. Dục vọng và nỗi cô đơn đã hoàn toàn đồng hóa anh, biến anh thành một kẻ canh giữ căn chòi rách nát chỉ để chờ đợi đêm tối buông xuống.

Khi bóng chiều tà dần buông, ánh hoàng hôn xám xịt phủ lên mặt nước sông lũ một màu đỏ ối như máu. Tùng ngồi bật dậy, hai tay nắm chặt lấy mép chiếu cói. Anh cảm nhận được luồng nhiệt nóng ran từ bụng dưới lại bắt đầu trỗi dậy, báo hiệu một đêm giông bão sắp sửa bắt đầu. Anh nhìn về phía then cửa sau chòi, nơi lá bùa đỏ đã bị nhòe mực vì hơi ẩm, và tự hỏi liệu đêm nay, người đàn bà ấy có gõ cửa để bước vào thế giới của anh hay không.