Tùng co rúm người lại, kéo mạnh chiếc chăn mỏng trùm qua đầu để trốn tránh tiếng gió rên rỉ ngoài vách lá. Anh ghìm chặt hai tai, cố dùng hai khuỷu tay ép sát vào thái dương nhằm ngăn chặn những luồng âm thanh u uất đang luồn lách qua từng kẽ hở của căn chòi sàn. Chiếc gối bông dưới gáy đã xẹp lép từ lâu, bốc lên mùi mốc meo của vải thô lâu ngày không gặp nắng, trộn lẫn với mùi mồ hôi dầu của chính anh tiết ra sau một ngày đánh vật với đống đồ đạc bám đầy bụi đất. Anh muốn chìm sâu vào giấc ngủ, muốn cơn mệt mỏi thể xác chiến thắng sự nhạy cảm của thần kinh, nhưng cái lạnh buốt của hơi nước ngoài vuông tôm cứ như một thứ chất lỏng vô hình, len lỏi qua lớp mùng tuyn cũ kỹ rồi áp sát vào da thịt trần trụi. Lớp vải cotton cũ kỹ cọ xát vào làn da nhạy cảm của anh, tạo nên một cảm giác ngứa ngáy khó chịu, nhưng anh không dám bỏ chăn ra. Sự cô độc nơi hoang dã sông nước này đang bắt đầu gặm nhấm tâm trí anh, biến căn chòi tre lá đơn sơ thành một chiếc hộp giam lỏng đáng sợ.
Dưới sàn gỗ ghép tạm, gió vẫn rít lên từng hồi gắt gao. Những tấm lá dừa nước lợp vách bị gió bẻ cong, cọ vào nhau sột soạt, tạo nên những tiếng động hỗn loạn tựa như có hàng chục bàn tay đang cào cấu, tìm cách luồn lách vào bên trong. Tùng cố nhắm chặt mắt. Anh tự nói với mình rằng đây chỉ là những âm thanh bình thường của miền sông nước lúc vào mùa lũ. Ở cái xóm cồn biệt lập này, khi con nước từ thượng nguồn đổ về đỏ quạch phù sa thì vạn vật đều chìm trong tiếng sóng, tiếng gió. Nhưng dù có tự trấn an thế nào, lồng ngực anh vẫn thắt lại. Nhịp tim đập dồn dập vào mớ cơ thịt mỏi nhừ bên sườn trái. Anh chợt nhớ đến ánh đèn đường rực rỡ của Sài Gòn, tiếng còi xe inh ỏi náo nhiệt trên những cung đường quen thuộc, cả tiếng nói cười ồn ã của đám bạn nhậu đêm. Tất cả những thứ đó giờ đây xa xôi như một thế giới khác. Sự đối lập giữa ký ức phố thị ồn ào và thực tế tĩnh lặng đến rợn người của vuông tôm biệt lập làm dấy lên trong lòng anh một nỗi hối hận muộn màng. Tại sao anh lại đồng ý với lời khẩn khoản của chú Ba để về đây giữ cái chòi hoang vắng này? Chỉ vì vài đồng tiền công, hay vì cái ảo tưởng muốn tìm kiếm một chốn bình yên tạm thời sau những đổ vỡ ở thành phố? Giữa những đợt gió giật gào rú ấy, một tiếng động khác, lạc điệu và nặng nề, bắt đầu len lỏi vào thính giác đang căng ra của anh.
*Bõm... bõm... kịch... bõm...*
Tiếng nước vỗ vào hàng cột tràm nâng đỡ căn chòi đột ngột thay đổi nhịp điệu. Nó không còn là tiếng xao động vô định của những con sóng nhỏ đánh dạt vào bờ đất, cũng không phải tiếng va đập rì rào của rác rưởi trôi sông. Tiếng động này chậm rãi, đều đặn và mang một lực đẩy rõ rệt dưới lòng nước tối đen. Cứ sau mỗi tiếng *bõm* đục ngầu, mặt sàn gỗ dưới lưng Tùng lại khẽ rung nhẹ một nhịp, truyền lên một rung động rất nhỏ nhưng đủ để khiến da gà anh nổi lên rần rần. Cảm giác ấy giống như có một thực thể nặng nề đang lội từng bước nhọc nhằn dưới lòng vuông tôm ngập nước, tiến từng thước một về phía chiếc thang dẫn lên sàn nhà. Tùng nằm nghiêng người, áp sát tai xuống mặt ván gỗ rách rưới, lắng nghe từng chấn động truyền qua các thớ gỗ.
Đầu óc anh bắt đầu hoạt động điên cuồng để tìm kiếm một lời giải thích hợp lý. Có thể là một bè lục bình lớn bị dòng nước xiết đẩy đi, vướng vào chân cột tràm? Hay là một con cá tra dầu đi ăn đêm, quẫy mạnh đuôi sát mép nước? Nhưng anh biết rõ, không có bè lục bình nào lại di chuyển ngược dòng nước đang chảy băng băng từ mép kênh vào vuông. Và cũng chẳng có loài cá nào lại tạo ra những chấn động đều đặn, tuần tự như bước chân người đi lội nước đến thế. Mỗi tiếng *bõm* phát ra đều cách nhau khoảng một giây rưỡi, chính xác như nhịp bước của một kẻ đang cố bấm ngón chân vào lớp bùn nhão dưới đáy nước để giữ thăng bằng chống lại sức đẩy của dòng lũ. Sự im lặng giữa những khoảng ngắt quãng của tiếng nước càng làm cho bầu không khí trở nên ngột ngạt. Tùng cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán, chảy dọc xuống thái dương rồi thấm vào lớp vải gối ẩm mốc. Anh siết chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch ra dưới bóng tối của tấm chăn trùm kín.
Nếu đó không phải là cá, không phải là lục bình, thì là cái gì? Có phải là trộm? Ý nghĩ về một kẻ đột nhập có vũ khí khiến Tùng run rẩy. Ở cái cồn đất biệt lập này, xung quanh chỉ có nước lũ trắng xóa, nếu xảy ra đụng độ, anh hoàn toàn đơn độc. Chiếc điện thoại cục gạch đặt bên cạnh lúc này cũng trở nên vô dụng khi sóng điện thoại chập chờn lúc có lúc không. Tùng khẽ cựa mình, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào trên những tấm ván sàn ghép tạm vốn cực kỳ dễ phát ra tiếng kêu *ken két*. Lòng anh dâng lên một sự hối tiếc tột cùng vì đã không chuẩn bị sẵn m��t thứ vũ khí gì phòng thân, ngoại trừ con dao cắt vuông tôm cùn mòn đang để ngoài gian bếp tạm phía sau.
Tiếng lội nước mỗi lúc một gần hơn. Căn chòi sàn khẽ rùng mình, phát ra những tiếng động khô khốc từ các mối buộc dây kẽm của bộ khung tre. Tùng nghe thấy tiếng nước khua động ngay dưới sàn gỗ, sát bên dưới vị trí tấm ván nơi anh đang đặt lưng nằm. Hơi ẩm mốc của bùn non miền Tây và mùi tanh nồng của rong rêu chết xộc lên từ các khe ván hở rộng chừng nửa lóng tay, quấn chặt lấy khoang mũi anh. Mùi hương ấy nồng nặc và đặc quánh, mang theo hơi lạnh từ đáy sông sâu, khiến cổ họng anh khô khốc, ngột ngạt đến khó thở. Tùng cảm thấy như có một bàn tay vô hình làm bằng hơi nước đang bóp nghẹt lấy khí quản của mình, ép anh phải hít thở thật khẽ, thật nông để tránh việc hít phải cái mùi u uất khó chịu đó.
Anh siết chặt mười đầu ngón tay vào mép chăn, cảm nhận rõ rệt từng thớ vải thô ráp cọ vào lớp da tay. Nỗi sợ hãi tột cùng của một kẻ thành phố lần đầu tiên đối mặt với sự cô độc giữa bốn bề nước lũ bắt đầu bóp nghẹt lấy tâm trí anh. Ở nơi này, nếu có chuyện gì xảy ra, tiếng hét của anh cũng sẽ bị tiếng gió và tiếng sóng nuốt chửng. Khoảng cách từ căn chòi này đến nhà chú Ba ở sâu trong đất liền là cả một quãng đường sông dài hơn ba cây số, di chuyển bằng xuồng máy cũng phải mất mười lăm phút. Không có ai nghe thấy anh, không có ai cứu được anh nếu hàng cột tràm nâng đỡ căn nhà này bị sụp đổ hoặc có kẻ ác đột nhập. Nỗi ám ảnh về sự cô lập hoàn toàn biến bóng tối xung quanh thành một kẻ thù hữu hình, đang chực chờ nuốt chửng lấy anh bất cứ lúc nào.
Tiếng lội nước đột ngột dừng hẳn.
Không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng gió lùa qua mái lá xào xạc và tiếng xập xình yếu ớt của những tấm ván sàn ghép vội. Tùng áp sát tai xuống mặt chiếu cói rách, cố lắng nghe bất kỳ động tĩnh nào bên dưới gầm chòi. Anh hy vọng thứ đó chỉ là một khúc gỗ trôi nổi, sau khi va đập vào cột nhà đã theo dòng nước chảy xiết trôi đi nơi khác. Anh nín thở, đếm nhẩm từng giây trong đầu, cầu mong tiếng *bõm* tiếp theo sẽ không vang lên nữa. Một giây, hai giây, rồi mười giây trôi qua. Sự tĩnh lặng kéo dài như một sợi dây cao su đang bị kéo căng hết cỡ, chỉ chờ một lực tác động nhỏ là đứt phăng.
Nhưng sự im lặng ấy không mang lại sự bình yên, mà nó giống như một khoảng lặng ngột ngạt trước cơn bão dữ. Một âm thanh mới trỗi dậy, mỏng manh nhưng rõ mồn một ngay sát bên tai anh.
*Sột... soạt... sột...*
Tiếng động phát ra từ phía sau vách lá dừa nước, ngay sát đầu nằm của Tùng. Nó không phải tiếng lá khô cọ xát vào nhau khi gió thổi qua, mà là tiếng móng tay đang cào nhẹ, miết từng đường dọc theo lớp vách dừa khô rách nát. Âm thanh khô khốc, rờn rợn kéo dài từ dưới sàn nhà đi ngược lên trên, dừng lại ngay vị trí đầu anh chỉ cách một lớp vách mỏng chừng vài phân. Tùng nín thở, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng tối tăm bên trong chiếc chăn. Anh có thể cảm nhận được độ rung động truyền qua lớp lá dừa khô héo, lan vào bộ khung tre rồi truyền thẳng vào da đầu mình.
Tùng cảm nhận rõ ràng tấm vách lá hơi phồng lên, rung nhẹ theo từng nhịp cào. Những sợi xơ dừa khô lác đác rơi xuống sàn gỗ bên ngoài mùng, phát ra tiếng động li ti như mưa rào nhẹ. Một cơn ớn lạnh chạy dọc từ xương sống lên đến tận đỉnh đầu, làm toàn bộ cơ thể anh cứng đờ như gỗ mục. Anh nằm im như một xác chết, không dám thở mạnh, hai mắt mở trừng trừng trong bóng tối của chiếc chăn trùm kín đầu. Từng thớ cơ trên người anh căng cứng đến mức đau nhức, nhưng anh không dám đưa tay lên xoa bóp hay dịch chuyển dù chỉ một milimet. Cảm giác như bất kỳ một cử động nhỏ nào, một tiếng sột soạt của vải chăn, hay thậm chí là một nhịp thở mạnh cũng sẽ tố cáo sự hiện diện của anh với thứ đang ở bên ngoài vách lá.
Trong đầu anh, những lời dặn dò của chú Ba ban chiều hiện lên mồn một: *“Tối nhớ cài then chặt, không huýt sáo, có tiếng gì lạ cũng mặc kệ...”* Lúc nghe dặn, anh chỉ nghĩ chú mình quá mê tín và nghiêm trọng hóa vấn đề của vùng sông nước miền Tây. Anh thầm nghĩ người già ở quê hay vẽ chuyện ma quỷ để dọa dẫm thanh niên thành thị, giữ chân họ ở lại mảnh đất quê hương nghèo khó này. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với tiếng cào vách kỳ dị này, anh mới thấy chiếc then gỗ thô sơ ở cửa sau mỏng manh đến nhường nào. Chỉ cần một lực đẩy nhẹ từ bên ngoài, cánh cửa lá ấy sẽ lập tức đổ sụp, phơi bày tấm thân trần trụi của anh trước những thứ ma quái trong đêm nước nổi.
*Sột... sột... soạt...*
Tiếng cào dường như dịch chuyển dần sang bên cạnh, dừng lại ngay khe hở nhỏ nơi vách lá bị gió bão xé rách một mảng lớn. Tùng tự bấm móng tay vào lòng bàn tay để tìm kiếm chút thực tế từ nỗi đau thể xác, cố xua đi sự hoảng loạn đang dâng trào trong ngực. Anh cố bấu víu vào một lời giải thích khoa học để xoa dịu thần kinh đang căng thẳng.
“Là chuột... chắc chắn là chuột đồng,” anh tự lẩm bẩm trong đầu, cố lặp đi lặp lại câu nói ấy như một câu thần chú để bấu víu vào chút lý trí cuối cùng. Mùa lũ lên, nước ngập trắng băng cả những cánh đồng và bờ bãi, lũ chuột không còn chỗ trú ẩn nên thường bơi tìm đến những nhà sàn cao ráo để leo lên vách lá lánh nạn. Chuyện này quá đỗi bình thường ở nông thôn. Con chuột cống miền Tây to bằng bắp chân, móng vuốt của nó cào vào lá dừa khô đương nhiên sẽ phát ra âm thanh khô khốc như thế này. Có khi nó đang cố leo lên để tìm kiếm thức ăn thừa hoặc tìm một góc khô ráo trên mái lá để tránh rét. Đúng vậy, chỉ là chuột thôi. Một con vật nhỏ bé, vô hại đang tìm đường sống giữa dòng lũ dữ. Anh không việc gì phải sợ hãi một sinh vật tội nghiệp như thế.
Tùng cố bám chặt lấy suy nghĩ đó để trấn an nhịp tim đang đập liên hồi như trống trận. Anh nằm im chịu đựng, kiên nhẫn chờ đợi sinh vật bên ngoài bỏ đi. Anh không muốn và không dám động đậy, sợ rằng bất kỳ một cử động nhỏ nào của mình cũng sẽ thu hút sự chú ý của thứ đang ở bên ngoài vách lá. Thời gian trôi đi chậm chạp như sên bò. Từng phút, từng phút một trôi qua dưới sự tra tấn của những tiếng động li ti nhưng đầy đe dọa.
Sau một hồi cào cấu không mang lại kết quả, tiếng sột soạt trên vách lá thưa dần rồi tắt hẳn. Chỉ còn tiếng gió đêm vẫn rì rào thổi qua vuông tôm mênh mông nước. Cơn căng thẳng tột độ tạm thời lắng xuống, để lại một sự mệt mỏi rã rời bao trùm lấy toàn thân Tùng. Một ngày dài di chuyển bằng xe đò từ Sài Gòn về dưới tỉnh, rồi lại ngồi ghe máy lắc lư hơn hai tiếng đồng hồ, cộng với việc dọn dẹp căn chòi cũ kỹ đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của anh. Mí mắt Tùng nặng trĩu, anh dần buông lỏng cơ thể đang co rút, để mặc cho sự mệt mỏi kéo mình chìm sâu vào giấc ngủ chập chờn.
Trong cơn mộng mị, Tùng thấy mình đang nằm trên sàn gỗ của căn chòi, nhưng xung quanh không còn mùng mền hay vách lá bảo vệ. Căn chòi hoang hoác như một bộ khung xương trơ trọi giữa trời đất, phơi bày ra dưới ánh trăng vàng vọt, bệnh hoạn. Ánh trăng chiếu xuống mặt nước lũ đỏ quạch màu phù sa đang dâng cao sát mép sàn gỗ, phẳng lặng và đen ngòm như dầu hắc. Dòng nước ấy không động đậy, không một gợn sóng, phản chiếu ánh trăng lu mờ tạo nên một cảm giác ngột ngạt, tù túng đến khó thở.
Ở phía mép sàn nước sau nhà, một bóng người đàn bà đang ngồi im lìm.
Ả quay lưng về phía anh, đôi vai gầy guộc hơi nhô lên dưới lớp áo bà ba màu xám tro rách nát và sũng nước. Mái tóc đen dài rũ rượi, ướt nhẹp rủ xuống tận mặt sàn gỗ, che kín cả hai bên má. Nước từ người ả chảy ra ròng ròng, tạo thành một vũng nước đen ngòm, nhớp nháp lan rộng khắp mặt sàn rồi bò dần về phía chiếc chiếu của Tùng. Từng dòng nước đen đục như bùn non chuyển động chậm rãi, uốn lượn như những con rắn nhỏ đang tìm đường tiếp cận con mồi.
Trong giấc mơ, Tùng ngửi thấy một mùi hương vô cùng kỳ lạ và nồng nặc. Nó không hoàn toàn là mùi tanh của bùn đất hay sình lầy dưới sông, mà pha lẫn một mùi sữa hoai, ngòn ngọt nhưng lợm giọng, giống như mùi của sữa để lâu ngày bị lên men và phân hủy dưới cái nắng oi nồng. Mùi hương ấy quấn quýt lấy chóp mũi anh, luồn vào cuống họng, khiến đầu óc anh trở nên tê dại, cả cơ thể râm ran một thứ cảm giác rạo rực khó tả. Đó là một mùi hương tà ác, vừa gợi lên sự kinh tởm tột cùng của xác chết phân hủy, lại vừa mang một lực hấp dẫn tính dục nguyên thủy, đánh thẳng vào bản năng thèm khát của một gã đàn ông cô độc.
Bất chấp nỗi sợ hãi đang thắt chặt cơ đùi, Tùng cảm thấy một luồng điện nóng hổi chạy dọc xuống phía dưới hông. Dương vật của anh bắt đầu cương cứng lên dưới lớp quần đùi mỏng, căng nhức và trào dâng một luồng dục vọng tà ác, đi ngược lại hoàn toàn với bản năng sinh tồn của con người. Anh muốn lùi lại, muốn thét lên để xua đuổi cái mùi sữa tanh tưởi ấy, nhưng phần dưới cơ thể lại phản ứng dữ dội trước sự hiện diện của bóng người đàn bà sũng nước. Sự căng cứng ở hạ bộ mang lại một khoái cảm đau đớn, nhức nhối, thôi thúc anh phải chạm vào, phải đến gần hơn với nguồn gốc của mùi hương kỳ lạ kia. Đầu óc anh ngập tràn những hình ảnh hỗn loạn, nhục dục và kinh hoàng đan xen vào nhau, biến cơn ác mộng thành một bữa tiệc của những ham muốn cấm kỵ.
Bóng người đàn bà từ từ động đậy.
Ả xoay đầu lại một cách chậm chạp, tiếng các đốt sống cổ kêu răng rắc rõ mồn một giữa tiếng sóng vỗ rì rào. Mái tóc đen trượt qua vai, để lộ khuôn mặt trắng bệch, nhăn nheo vì ngâm nước lâu ngày. Hốc mắt ả sâu hoắm, đen ngòm không có tròng trắng, nhìn thẳng về phía Tùng. Ả hé môi cười, một nụ cười méo mó để lộ hàm răng trắng nhởn dưới phần da thịt gò má đã thối rữa một nửa, lộ ra cả xương quai hàm ghê rợn. Dù khuôn mặt hủy hoại đến đáng kinh tởm, bầu ngực của ả dưới lớp áo bà ba rách nát lại phập phồng, căng đầy một cách bất thường, như thể chứa đựng dòng sữa ngọt ngào đang chờ chực tuôn trào. Bầu ngực ấy căng tròn, trắng nhợt dưới ánh trăng, tương phản hoàn toàn với phần da thịt đang phân hủy trên khuôn mặt ả. Nó run rẩy theo từng nhịp thở của ả, phình to ra như sắp sửa vỡ tung dưới lớp vải sũng nước sình.
Tùng muốn hét lên, muốn vùng dậy chạy trốn nhưng toàn thân anh cứng đờ như bị bóng đè. Lồng ngực anh nặng trĩu như có một tảng đá ngàn cân đè sụp xuống, chặn đứng mọi luồng khí quản. Luồng hơi lạnh buốt từ vũng nước dưới chân ả đã lan tới giường, ôm trọn lấy đôi bàn chân trần của anh. Cảm giác lạnh lẽo ấy bò dọc lên bắp chân, đùi, rồi dừng lại ở vùng hông đang nóng ran vì dục vọng. Sự kết hợp giữa cái lạnh buốt xương của nước lũ và cái nóng thiêu đốt của dương vật cương cứng tạo nên một sự tra tấn thể xác kinh hoàng. Anh nằm đó, bất lực, nhìn bóng người đàn bà bắt đầu bò trườn trên sàn gỗ hướng về phía mình, hai bầu vú dài quét lê lết trên những tấm ván sàn ẩm ướt.
Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt tâm trí khiến Tùng đột ngột giật mình tỉnh giấc.
Anh mở trừng mắt nhìn vào bóng tối dày đặc của căn chòi. Tim anh đập loạn xạ, lồng ngực phập phồng lên xuống thở dốc. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm chiếc áo ba lỗ dán chặt vào da thịt ẩm ướt. Căn chòi vẫn tĩnh mịch, tiếng gió ngoài kia đã ngớt hẳn, chỉ còn tiếng nước vỗ nhẹ vào chân cột gỗ từ dưới sàn vọng lên. Tùng đưa tay lên vuốt ngực, cố gắng bình tâm lại sau cơn ác mộng kinh hoàng vừa trải qua. Anh khẽ động đậy phần dưới, cảm nhận chiếc quần đùi vẫn còn ẩm ướt vì mồ hôi và luồng nhiệt nóng ran từ dương vật vẫn chưa hoàn toàn dịu đi. Cơn cương cứng tột độ từ giấc mơ vẫn còn dư âm rõ rệt, khiến anh cảm thấy xấu hổ và hoang mang tột cùng trước phản ứng sinh lý kỳ dị của chính mình.
Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, Tùng bỗng đờ người ra khi cảm nhận rõ ràng có một vật gì đó lạnh ngắt vừa rơi xuống từ khoảng tối tăm trên trần nhà.
*Tóc.*
Giọt nước lạnh thấu xương rơi trúng ngay gò má trái của anh. Cảm giác lạnh lẽo, buốt giá lập tức lan nhanh ra khắp nửa khuôn mặt, thấm sâu vào tận chân lông như một cái chạm trực tiếp của da thịt người chết. Giọt nước không trôi tuột đi mà đặc quánh lại, nhớp nháp và mang theo mùi sữa hoai nồng nặc quấn lấy da thịt anh. Tùng nằm im không dám động đậy, mắt hướng lên khoảng tối đen ngòm phía trên mái lá, nơi anh mơ hồ cảm thấy có một mái tóc đen dài đang rủ xuống ngay trên khuôn mặt mình.