Cơn co rút từ thớ cơ đùi rách nát lan nhanh lên hông, ép chặt hai khớp háng của Tùng vào mặt sàn gỗ dơ bẩn ngay khi anh cố lật trở thân xác rã rời. Anh nằm sấp, má dán chặt vào lớp bụi đất ẩm ướt lẫn lộn với những vệt dịch thể đã khô cứng thành một lớp vảy giòn từ đêm hoan lạc kinh hoàng trước đó. Mỗi hơi hít vào khó nhọc làm lồng ngực xẹp lép của anh phập phồng đau đớn, từng chiếc xương sườn nhô lên rõ rệt dưới lớp da xám ngoét, nhăn nheo như da của một cái xác chết trôi sông nhiều ngày. Hạ bộ của anh đau buốt dữ dội. Đầu dương vật co rút lại giữa hai đùi, dính bết thứ dịch nh��y màu hồng nhạt lẫn máu đã bắt đầu bốc mùi hoai tanh nồng nặc. Anh đưa những ngón tay gầy guộc xuống quẹt nhẹ. Thứ dịch ấy dính dính, kéo sợi giữa các ngón tay, mang theo hơi lạnh buốt thấu tận xương tủy mà không cách nào gột rửa bằng ý chí.
Tùng nằm đó, cố hít một hơi sâu nhưng lồng ngực trống rỗng như một cái ống tre bị mối ăn mòn. Từng thớ thịt, từng giọt máu trong cơ thể anh dường như đã trôi tuột theo dòng tinh dịch đỏ đục đêm qua, bị hút sâu vào trong lồn của vong hồn đàn bà lạnh ngắt kia. Anh muốn nằm yên như thế, muốn tan ra cùng bóng tối u ám dưới gầm sàn, chìm vào cái chết yên bình thay vì phải gánh chịu sự hành hạ thể xác này. Nhưng sự thèm khát—thứ dục vọng đen tối vẫn âm ỉ cháy ở bụng dưới—lại giật giật từng cơn, thôi thúc anh phải sống, phải chờ đợi đêm tiếp theo để lại được đắm chìm trong bầu ngực dài lạnh ấm của ả.
Anh đưa bàn tay run rẩy sờ lên lồng ngực mình. Da thịt ở đây đã mỏng đến mức anh có thể dễ dàng đếm được từng dẻ sườn nhô cao, khô khốc dưới lớp áo ba lỗ rách nát sờn cũ. Trên da ngực là những vết cào đỏ tấy đã bắt đầu mưng mủ vàng, dấu vết để lại từ những móng tay sắc nhọn, lạnh buốt của vong hồn khi ả ghì chặt anh vào lồng ngực trần của mình. Mỗi vết cào đều đau nhức nhối khi cọ xát vào lớp áo ba lỗ rách nát, nhưng cơn đau ấy lại đồng thời mang theo một dư âm kích thích kỳ lạ. Anh đưa những đầu ngón tay khẳng khiu của mình chạm nhẹ vào mép vết thương đang rỉ mủ. Cảm giác đau rát buốt nhói chạy thẳng lên đại não, nhưng ngay sau đó là một sự thỏa mãn kỳ dị. Những vết thương này là chứng tích cho thấy ả đã ở đây, đã ôm ghì lấy anh và biến anh thành của riêng ả.
Anh nhớ lại đêm qua, khi vong hồn đàn bà trườn lên người anh như một con rắn nước khổng lồ sũng nước sông lũ. Bộ ngực dài thượt của ả lạnh ngắt, quét dọc trên da ngực anh, mang theo thứ sữa hoai tanh nồng rỉ ra từ đầu vú xám xịt. Khi ả đè đầu vú vào miệng anh, anh đã điên cuồng mút mát thứ chất lỏng đặc quánh, lờ lợ và tanh nồng ấy. Từng ngụm sữa trôi xuống thực quản làm bụng anh co thắt dữ dội, một cảm giác buồn nôn trộn lẫn với cơn phê dại dột dâng lên ngập tràn. Thứ sữa ấy không mang lại chất dinh dưỡng của thế giới người sống, mà nó là một loại độc dược mị hoặc, vừa rút cạn sinh khí của anh qua đầu dương vật, vừa ru ngủ lý trí của anh trong cơn say dục vọng điên cuồng. Sau mỗi lần uống sữa hoai, bụng anh lại rỗng tuếch, đói cào ruột nhưng miệng vẫn còn đọng lại mùi vị ngòn ngọt, tanh nồng khó tả của cõi âm.
Mỗi thớ thịt trên đùi và hông anh tê liệt, không thể cử động nổi. Tùng cảm nhận rõ ràng ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết đang dần bị xóa nhòa. Từng khớp xương nhức buốt như thể có hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm bên trong tủy. Lớp dịch nhầy khô cứng trên đùi trong bám chặt vào lông tơ, mỗi lần anh thử co chân là mỗi lần da thịt bị kéo giật đau rát. Anh đưa tay cào nhẹ lớp vảy khô ấy, những mảnh vảy xám đục lẫn lộn với những thớ da chết bong ra rơi lả tả xuống mặt ván gỗ dơ bẩn. Mùi tanh tao, nồng nặc bốc lên từ lòng bàn tay khiến anh có một cảm giác lờ đờ, chao đảo như người say thuốc. Anh biết thứ chất dịch này chính là dấu ấn của cõi âm, là thứ xích xiềng vô hình trói buộc anh vào với vong quỷ dưới sông sâu.
Trong thẳm sâu tâm trí, Tùng biết mình đang chết dần. Làn da anh từ màu bánh mật khỏe mạnh giờ đã chuyển sang màu xám ngoét đầy tử khí, hốc mắt sâu hoắm, nhãn cầu đục lờ như mắt cá ươn. Hai đùi anh teo tóp lại, các khớp xương nhức mỏi đến mức chỉ cần nhúc nhích nhẹ cũng đủ khiến anh rùng mình vì đau đớn. Vậy mà, nỗi sợ hãi cái chết lại hoàn toàn bị lấn át bởi một thứ dục vọng điên cuồng, một sự nghiện ngập thân xác ma mị mà anh không thể và cũng không muốn thoát ra. Anh tự hỏi, nếu không có vong hồn ấy xuất hiện mỗi đêm, cuộc sống của anh trong căn chòi cô lập giữa mùa nước nổi này sẽ ra sao? Chỉ có sự cô đơn gặm nhấm, tiếng gió rít qua vách lá và tiếng nước vỗ vào chân cột tràm đến phát điên.
Anh xoay nhẹ đầu, áp bên má còn lại xuống sàn gỗ. Những thớ gỗ mục nát, thô ráp cọ xát vào da mặt khô ráp của anh, mang theo mùi ẩm mốc của dăm gỗ mục và mùi bùn non ngai ngái từ lòng sông bốc lên qua các khe sàn. Mùi hương ấy trộn lẫn với thứ mùi sữa hoai tanh nồng bám dai dẳng trên cơ thể anh tạo thành một hỗn hợp mùi quái dị, khó ngửi nhưng lại vô cùng quen thuộc. Tùng khẽ nhắm mắt, cố gắng tìm kiếm trong trí nhớ của mình một hình ảnh ấm áp từ đất liền, từ thời anh còn ở thành phố với những ánh đèn đường rực rỡ và những tiếng còi xe ồn ã. Nhưng tất cả những ký ức ấy giờ đây đều mờ nhạt, như bị phủ lên một lớp sương mù dày đặc của dòng nước lũ. Chỉ có hình ảnh người đàn bà sũng nước đứng ngoài vách lá đêm mưa, đôi vú dài thượt rủ xuống tận hông và nụ cười ma mị là rõ nét nhất.
Khoảng không gian cô lập này đã đồng hóa anh. Căn chòi sàn gỗ rách nát, lung lay trước mỗi cơn sóng dữ đã trở thành ngôi mộ sống của anh, và vong hồn người đàn bà ấy chính là kẻ canh giữ ngôi mộ đó. Người chú của anh đã bỏ anh lại đây để coi vuông tôm, dặn dò vài câu kiêng kỵ sáo rỗng rồi biến mất tăm vào đất liền để tránh bão. Điện thoại thỉnh thoảng mới reo lên vài tiếng chuông uể oải, chỉ để hỏi han qua loa về tình hình vuông tôm chứ không hề quan tâm đến việc anh đang sống chết thế nào trong căn chòi hoang vắng này. Sự cô đơn ấy như một con quái vật vô hình, từng ngày từng giờ gặm nhấm tinh thần anh, đẩy anh vào vòng tay lạnh giá của vong quỷ dưới lòng sông sâu.
Anh đưa ngón tay trỏ quẹt lấy vệt nước nhầy nhụa đã khô cứng trên đùi mình. Khi lớp vảy bong ra, để lộ lớp da non đỏ hửng và đau rát bên dưới. Tùng đưa ngón tay lên sát mũi, hít một hơi thật sâu. Mùi sữa hoai nồng nặc lập tức xộc thẳng vào phế quản, tanh tưởi, lờ lợ nhưng lại làm mạch máu nơi bụng dưới của anh giật mạnh một cái đầy kích thích. Thứ dịch thể ấy bám dai dẳng, dính chặt như một khế ước ngầm giữa anh và vong hồn, không cách nào tẩy sạch. Anh khẽ cười dại dột, cảm giác như mình đã không còn thuộc về thế giới của người sống nữa. Anh đã trở thành một phần của cõi âm, thành con mồi tự nguyện để ả vắt kiệt sinh lực mỗi đêm.
Giữa cơn mê sảng mệt mỏi, một âm thanh khàn khàn, đứt quãng từ phía ngoài sông vọng vào, len qua những khe vách lá dừa nước mục nát:
“Ai khoai củ, hành tỏi, nhu yếu phẩm không… Ai mua đồ không…”
Tiếng rao ấy lơ lửng trên dòng nước lũ, chậm rãi và đơn điệu. Đối với Tùng, nó như một sợi dây mỏng manh nhưng chắc chắn kéo giật anh ra khỏi cái hố đen ngóm của cơn hôn mê. Anh chớp chớp mắt, cố xua đi lớp màng đục mờ đang phủ lên nhãn cầu như lòng trắng trứng. Cổ họng anh lúc này đau rát như bị ai cào xé bằng móng tay sắc nhọn, khô cháy đến mức mỗi lần nuốt nước bọt là một lần lồng ngực co thắt vì nhức nhối. Nước. Anh cần nước ngọt để thấm giọng. Nếu không có nước, anh sẽ chết khô trước khi đêm tối kịp buông xuống để đón người tình vong quỷ.
Tùng dùng chút sức tàn chống hai bàn tay xuống sàn. Hai cánh tay khẳng khiu, nổi đầy những đường gân xanh xao run rẩy kịch liệt dưới sức nặng của cái thân xác đã mất đi hơn nửa trọng lượng cơ thể. Khớp gối nhức mỏi tột cùng nhấc lên, kéo lê thân thể teo tóp dọc theo những tấm ván gỗ lồi lõm đầy đinh rỉ. Mỗi thước bò là một lần da đầu gối cọ sát vào dằm gỗ dăm đau nhói. Một cái dằm mục đâm sâu vào thịt đùi làm máu rỉ ra, nhưng anh không còn sức để kêu lên thành tiếng. Khóe miệng khô khốc, đóng vảy trắng bợt chỉ phát ra những tiếng khè khè yếu ớt như một con thú sắp chết. Anh ngửi thấy mùi của chính mình: mùi mồ hôi chua loét pha lẫn mùi sữa hoai ngai ngái, một thứ mùi kinh tởm báo hiệu sự phân hủy của một sinh mạng đang héo úa.
Mỗi thớ gỗ dưới bụng anh cọ xát đau đớn. Tùng bò qua những vệt nước nhầy nhụa kéo dài từ chiếc giường tre ra đến cửa chòi. Những vệt nước ấy lấp loáng dưới ánh sáng yếu ớt lọt qua khe vách lá, trông như những vệt nhớt của một con ốc sên khổng lồ bò qua. Đó chính là lối đi của vong hồn đàn bà đêm qua khi ả trườn từ dưới dòng nước lũ lên giường của anh. Nhìn những vệt nước ấy, Tùng cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi mà vì một niềm hân hoan bệnh hoạn. Anh thầm nghĩ, đêm nay ả sẽ lại trườn qua con đường này để đến bên anh, quấn đôi bầu vú dài thượt quanh cổ anh và ép chặt anh vào lồng ngực lạnh ngắt của ả.
Anh bò từng chút một, mắt dán chặt vào khoảng sáng mờ ảo nơi cánh cửa gỗ đang mở toang phía trước. Khoảng cách từ giường tre ra đến mép sàn chỉ chưa đầy năm mét, nhưng đối với Tùng lúc này, nó dài dặc như một con đường không có điểm kết thúc. Mỗi lần chuyển dịch thân mình, khớp háng của anh lại nhói lên một cơn đau buốt thấu tim, dương vật co rút cọ xát vào mặt sàn gỗ thô ráp khiến anh phải nghiến răng chịu đựng. Những thớ gỗ mục nát dưới sàn đầy bụi đất, dăm gỗ và xác côn trùng chết bám đầy vào da thịt trần trụi của anh, nhưng anh không còn tâm trí nào để bận tâm đến sự dơ bẩn ấy. Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải ra đến mép sàn, phải xin được nước uống để tiếp tục sinh tồn, để chờ đợi đêm tối buông xuống.
Sau mỗi mét lết đi, Tùng lại phải gục đầu xuống sàn gỗ, thở dốc trong vài phút để lấy lại chút sức lực tàn tạ. Tai anh lùng bùng nghe thấy tiếng nước lũ vỗ vào chân cột tràm bên dưới sàn gỗ kêu bõm, bõm liên hồi. Âm thanh ấy vang lên đều đặn, giống như một nhịp tim khổng lồ của dòng sông lũ đang đập dưới thân thể anh. Anh tưởng tượng như vong hồn đàn bà ấy đang lội bì bõm dưới gầm sàn, dùng đôi tay lạnh buốt bấu chặt vào những cột tràm mục nát, ngửa cổ nhìn lên khe ván gỗ để theo dõi từng chuyển động của anh. Sự tưởng tượng ấy làm da gà trên khắp người anh nổi lên rào rào, nhưng ở hạ bộ, một dòng máu nóng lại bắt đầu di chuyển, làm dương vật teo tóp của anh khẽ rục rịch.
Cuối cùng, sau những nỗ lực tột cùng của thể xác, Tùng cũng lết được ra đến mép sàn gỗ. Ánh sáng ban ngày u ám của mùa lũ chiếu thẳng vào khuôn mặt hốc hác khiến anh phải nheo mắt đau đớn. Nước lũ đục ngầu phù sa cuồn cuộn chảy sát dưới mép sàn, mang theo những đám lục bình tím ngắt dập dềnh. Cách đó không xa, một chiếc ghe bầu cũ kỹ đang trôi chậm qua. Một bà lão đội nón lá rách, mặc chiếc áo bà ba đen bạc màu đang khom lưng chèo gạt nước chống lại dòng chảy xiết. Trên ghe chất đầy những rổ khoai lang đất đỏ, những túm tỏi khô vỏ trắng xơ xác, hành tím và vài chai dầu gió.
Tùng cố hết sức mở miệng, giọng nói khản đặc như tiếng hai miếng tôn rỉ cọ xát vào nhau giữa cơn giông:
“Nước… cho tôi… xin nước…”
Bà lão chèo ghe giật mình ngừng tay chèo. Chiếc ghe chao đảo nhẹ trên sóng nước. Bà ngẩng đầu lên, chiếc nón lá rách lệch sang một bên, để lộ khuôn mặt chằng chịt nếp nhăn và đôi mắt kèm nhèm nước vàng. Khi ánh mắt bà chạm vào thân hình đang bò lết sát mép sàn của Tùng, động tác của bà lập tức đông cứng như hóa đá.
Bà lão trố mắt nhìn, miệng há hốc không thốt nên lời. Trước mặt bà không còn là một thanh niên trẻ khỏe giữ vuông tôm ngày nào, mà là một bộ xương biết đi. Làn da Tùng xám ngoét, bọc sát lấy xương sườn, đôi mắt trũng sâu hoắm đầy tia máu đỏ ngầu, khóe miệng đóng vảy trắng bợt dính dáp vệt sữa hoai xám đục. Trên ngực anh là những vết cào rách da rỉ mủ vàng, và dưới chiếc quần cộc rách nát dơ bẩn, phần đùi trong vẫn còn dính dấp thứ chất dịch xám đục nhầy nhụa chưa rửa sạch, bốc lên một mùi tanh nồng kinh dị.
“Trời đất cản ngăn ơi!” Bà lão kinh hãi kêu lên một tiếng thất thanh, vội vàng giật mái chèo lùi ghe ra xa mép nhà sàn vài thước như thể sợ chạm phải một dịch bệnh chết người. Chiếc ghe chao đảo mạnh trên sóng lũ cuồn cuộn. Bà chỉ cây chèo vào mặt Tùng, giọng run bắn lên vì sợ hãi:
“Mày… mày là người hay là ma quỷ hiện hình vậy con? Tùng... Tùng phải không con? Sao người ngợm ra cái nông nỗi này?”
Tùng không thể trả lời rõ ràng, chỉ có tiếng khè khè yếu ớt thoát ra từ vòm họng khô khốc. Anh duỗi một bàn tay khẳng khiu run rẩy về phía chiếc ghe, những ngón tay bấu chặt vào mép sàn gỗ mục nát như muốn bấu víu lấy sợi dây sinh mệnh duy nhất của mình. Nước bọt khô quánh bám chặt lấy khóe môi khiến anh không thể nói thêm được lời nào, mắt anh lờ đờ nhìn bà lão như khẩn cầu một sự cứu rỗi.
Nhìn thấy bộ dạng tàn tạ, thoi thóp của đứa cháu coi vuông tôm cho ông Bảy, bà lão tuy sợ hãi nhưng lòng trắc ẩn của người già sông nước trỗi dậy. Bà chống cây chèo xuống lòng sông, khéo léo điều khiển chiếc ghe bầu ghé sát vào mép sàn gỗ nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn, mắt không rời khỏi những vết thương mưng mủ đầy tử khí trên ngực anh.
“Bị vong theo rồi... Mắc đằng dưới rồi con ơi!” Bà lão hạ giọng, khuôn mặt chằng chịt nếp nhăn co rúm lại vì kinh sợ. Bà vừa chèo ghe sát lại vừa lầm rầm khấn vái điều gì đó trong miệng. “Mùi này... mùi sữa của con Ma Vú Dài dưới sông sâu. Nó ám mày, nó rút ruột rút gan mày rồi!”
Bà lão buông chèo, vội vàng thọc bàn tay nhăn nheo vào túi áo bà ba đen ướt sũng. Bà lục lọi một hồi rồi lôi ra một gói giấy nhỏ bọc trong lớp nilon cũ kỹ. Mở lớp nilon ra, bên trong là một lá bùa bằng giấy màu vàng úa, nét mực đỏ vẽ những hình thù ngoằn ngoèo kỳ dị đã hơi nhòe đi vì hơi nước ẩm của mùa lũ. Lá bùa đã cũ, bốn góc sờn rách, toát ra một mùi nhang thơm dịu nhẹ, tương phản hoàn toàn với mùi hôi thối hoai tanh đang bốc lên từ người Tùng.
Bà lão không dám đưa trực tiếp cho Tùng. Bà đặt lá bùa màu vàng lên bản dẹt của mái chèo gỗ, rồi từ từ vươn dài cánh tay chèo về phía mép sàn nơi Tùng đang nằm lết.
“Cầm lấy đi con!” Giọng bà lão run rẩy, thúc giục. “Cầm lấy lá bùa này. Đây là bùa lánh nạn của thầy trên núi ban cho, có thần lực ngăn vong lánh nạn. Mày nghe tao dặn kỹ đây, muốn giữ mạng thì phải làm theo đúng lời tao.”
Tùng run rẩy đưa ngón tay khẳng khiu của mình ra, khó khăn lắm mới kẹp được lá bùa vàng khỏi bản chèo gỗ. Cảm giác khô ráo, ráp nhẹ của tờ giấy bùa chạm vào đầu ngón tay dính dịch nhầy làm anh giật mình một cái.
Bà lão chèo ghe thấy anh đã nhận bùa liền vội vã ghì chặt mái chèo, nói nhanh như sợ bóng tối sẽ ập xuống bất cứ lúc nào:
“Chiều nay, ngay khi mặt trời vừa khuất bóng dưới rặng dừa nước, mày phải đốt lá bùa này thành tro. Nhớ kỹ, đốt sạch không chừa một góc. Sau đó lấy tro bùa hòa vào một chén nước mưa sạch mà uống cạn. Còn cái xác của mày... trời ơi, da thịt đã bắt đầu rữa ra rồi. Mày phải giã tỏi thật nhiều, lấy nước tỏi đặc pha với nước ấm dội từ đầu xuống chân. Phải chà xát thật mạnh vào mấy vết cào trên ngực, cả đùi trong và chỗ hạ bộ của mày nữa! Phải tẩy sạch thứ dịch nhầy màu xám đục kia đi. Mùi tỏi nóng sẽ lấn át mùi âm khí của nó, nó mới không ngửi thấy hơi người sống của mày mà tìm vào phòng nữa.”
Tùng nắm chặt lá bùa trong lòng bàn tay. Da tay anh lạnh ngắt, khô ráp như da rắn, còn lá bùa lại có một hơi ấm nhẹ từ hơi người của bà lão vừa truyền sang. Tai anh lùng bùng nghe tiếng dặn dò của bà lão, từng chữ, từng lời như những nhát búa gõ vào tâm trí u tối của anh.
“Tối nay...” Bà lão nói tiếp, mắt lấm lét nhìn xuống dòng nước lũ đục ngầu cuồn cuộn chảy dưới gầm sàn. “Nhớ cài then chặt cửa sau, tuyệt đối không được mở dù cho bên ngoài có tiếng gọi hay tiếng khóc lóc gõ vách thế nào đi nữa. Nếu mày mở cửa, hay nếu mày không tẩy sạch mùi của nó trên người, đêm nay nó sẽ quay lại vắt kiệt giọt máu cuối cùng của mày. Khi ấy thần thánh cũng không cứu nổi!”
Bà lão nói xong liền giật cây chèo gạt nước mạnh mẽ. Chiếc ghe bầu chao đảo nhẹ trên dòng nước chảy xiết rồi nhanh chóng lướt đi, bỏ lại Tùng nằm chơ vơ sát mép sàn gỗ dơ bẩn. Bóng dáng bà lão cùng tiếng chèo khua nước khuất dần sau khúc quanh sông, chỉ còn lại tiếng rao mua bán khàn khàn tắt lịm giữa mênh mông sông nước.
Tùng nằm đó, một tay bấu chặt sàn gỗ, tay kia áp lá bùa vào trước ngực. Hơi ấm mỏng manh từ lá bùa lan tỏa qua lớp áo ba lỗ rách nát, chạm vào những vết cào đang rỉ mủ. Ngay lập tức, một cảm giác đau rát dữ dội như bị kim châm muối xát chạy dọc theo các dây thần kinh trên ngực anh. Những vết cào mưng mủ vàng co giật mạnh, như thể có những sinh vật nhỏ bé đang cựa quậy bên dưới lớp da thịt của anh để phản kháng lại sự hiện diện của lá bùa.
Cơn đau buốt từ ngực lan xuống bụng dưới, rồi chạy thẳng vào đầu dương vật đang teo tóp dính bết dịch nhầy. Cả hạ bộ của anh giật lên từng cơn đau đớn kịch liệt. Chất dịch nhầy xám đục dính chặt trên da đùi trong bắt đầu nóng ran lên, ngứa ngáy như bị hàng ngàn con sâu róm bò qua. Tùng nghiến chặt hai hàm răng khô khốc vào nhau, phát ra những tiếng nghiến ken két đau đớn.
Trong thẳm sâu nhận thức đang mờ mịt của mình, Tùng bắt đầu trải qua một sự giằng xé nội tâm dữ dội.
Lý trí yếu ớt của một con người bình thường gào thét trong đầu anh, thúc giục anh phải sống. Anh nhìn xuống cơ thể tàn tạ của mình: hai chân teo tóp như hai ống sậy, lồng ngực gầy trơ xương, da thịt bốc mùi hoai mục của cõi âm. Nếu tiếp tục thế này, anh sẽ chết thật. Anh sẽ trở thành một cái xác chết trôi trương phình trôi nổi trên dòng nước lũ, mắt bị cá rỉa, da thịt thối rữa hòa vào bùn đất sông nước. Anh nghĩ đến đất liền, nghĩ đến những ngày tháng tự do đi lại trên những con đường khô ráo ở thành phố, được ăn những bữa cơm nóng sốt và ngủ một giấc ngủ ngon lành không mộng mị trên chiếc giường êm ái. Lá bùa trong tay chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp anh cắt đứt sợi dây khế ước tà ác với vong hồn đàn bà kia, trả anh về với thế giới của người sống.
Nhưng rồi, một luồng ý nghĩ đen tối, mị hoặc khác lại trỗi dậy từ bụng dưới, nhanh chóng đè bẹp lý trí vừa nhen nhóm.
Anh nhìn lá bùa màu vàng trong tay. Nếu anh đốt nó, nếu anh uống tro bùa và tắm nước tỏi nồng nặc để xua đuổi vong hồn đàn bà ấy... điều đó có nghĩa là anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ được chạm vào cơ thể ả nữa.
Ả sẽ không bao giờ trườn lên giường tre của anh như một con rắn nước khổng lồ nữa. Anh sẽ không được cảm nhận đôi bầu vú dài thượt, lạnh toát nhưng lại mang hơi ấm kỳ lạ quấn chặt quanh cổ mình. Anh sẽ không bao giờ được áp mặt vào bầu ngực mềm nhũn, ngậm lấy đầu vú xám xịt để mút mát thứ sữa hoai tanh nồng, ngòn ngọt đầy mê hoặc. Và hơn tất cả, dương vật teo tóp của anh sẽ không bao giờ được cắm sâu vào âm đạo lạnh buốt, co thắt điên cuồng của vong hồn, nơi mang lại cho anh những cơn khoái cảm cuồng dại, buốt nhói tận xương tủy mà không một người đàn bà trần thế nào có thể mang lại.
Nỗi sợ hãi cái chết bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng trước sự thèm khát dục vọng bệnh hoạn đang cào xé tâm can. Cơn nghiện thể xác ma mị đã ăn sâu vào từng tế bào, từng thớ thịt của anh. Cuộc sống bình thường ở thành phố hay vuông tôm cô đơn này thì có nghĩa lý gì nếu không có những đêm hoan lạc kinh hoàng dưới ánh trăng tàn? Nếu không có ả, căn chòi này chỉ còn là một đống gỗ mục nát cô lập giữa biển nước lũ, với nỗi cô đơn gặm nhấm tinh thần anh mỗi ngày cho đến khi phát điên. Ả chính là nguồn sống duy nhất, là lối thoát duy nhất cho dục vọng đen tối trong anh.
Tùng nhìn xuống dòng nước lũ đục ngầu phù sa đang cuồn cuộn chảy sát ngay dưới mép sàn gỗ nơi anh đang nằm. Dòng nước chảy xiết tạo thành những xoáy nước nhỏ màu nâu sậm, mang theo những cánh lục bình tím ngắt dập dềnh trôi nổi.
Nghĩ đến việc đêm nay căn chòi sẽ trống rỗng, nghĩ đến việc không được đón nhận sự đụng chạm lạnh lẽo nhưng đầy kích thích từ đôi bàn tay mềm nhũn của ả, Tùng cảm thấy một nỗi sợ hãi còn kinh hoàng hơn cả cái chết.
Anh khẽ hé mở lòng bàn tay gầy guộc của mình ra. Lá bùa màu vàng úa nằm yên trên lòng bàn tay đầy vết chai sần và dịch nhầy khô ráp. Cơn đau nhức ở hạ bộ và ngực vẫn đang giật liên hồi như một lời cảnh báo cuối cùng của cơ thể.
Tùng hé môi, nở một nụ cười dại dột, đờ đẫn.
Anh lật nhẹ bàn tay hướng xuống mặt nước lũ.
Lá bùa màu vàng tuột khỏi lòng bàn tay anh, rơi xuống dòng nước đục ngầu nghe một tiếng *tách* rất nhỏ.
Nó lập tức bị dòng nước chảy xiết cuốn đi, xoay tròn vài vòng trên mặt nước rồi dạt vào giữa một đám lục bình tím ngắt đang trôi nhanh về phía hạ lưu. Tùng đưa mắt nhìn theo lá bùa màu vàng đang nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn sau những cánh hoa lục bình tím nhạt sũng nước sông sâu.
Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm bệnh hoạn lan tỏa khắp cơ thể. Cơn đau buốt dữ dội ở lồng ngực và hạ bộ đột nhiên dịu xuống, dig chuyển thành một luồng nhiệt nóng ấm chạy rần rần dưới da thịt. Thứ dịch nhầy nhầy nhụa trên đùi trong dường như không còn ngứa ngáy nữa, mà trở nên mát rượi, vuốt ve làn da nhạy cảm của anh.
Anh xoay người nằm ngửa ra trên mép sàn gỗ, mắt trừng trừng nhìn lên bầu trời u ám đầy những đám mây xám xịt của mùa lũ. Một cơn gió chướng thổi qua vách lá mục nát, mang theo hơi nước lạnh buốt phả vào khuôn mặt hốc hác của anh. Tùng không tránh né, anh hé miệng hít một hơi thật sâu, đón nhận cái lạnh ẩm ướt của dòng sông đang dần xâm chiếm trọn vẹn lấy linh hồn mình.
Chiều đang xuống rất nhanh. Bóng tối từ phía những rặng dừa nước xa xăm bắt đầu loang ra trên mặt nước lũ mênh mông, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của ban ngày. Tùng nằm đó, kiệt sức nhưng đầy mong đợi, lắng nghe tiếng nước vỗ *bõm, bõm* đều đặn vào chân cột tràm bên dưới sàn gỗ, chuẩn bị đón chào đêm hoan lạc kinh hoàng tiếp theo đang dần kéo đến.