Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

← Oan Hồn Ma Vú Dài
Chương 7 / 12

Cơn giật dọc sống lưng tiếp tục vặn vẹo cơ thể trần truồng của Tùng, khiến các thớ cơ co rút thắt lại đau đớn trên mặt chiếu cói rách nát. Anh co quắp hai đầu gối chạm sát tận ngực, hai cánh tay khẳng khiu run rẩy quờ quạng khắp mặt chiếu ẩm ướt để tìm kiếm chút hơi ấm sót lại từ đêm hoan lạc kiệt quệ. Lòng bàn tay anh miết trên những cọng cói mục nát, chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo của hơi nước lũ từ dưới sàn dội lên qua những khe ván hở. Từng thớ cơ ở đùi trong và bắp chân liên tục co giật thành từng hồi ngắn, đau buốt như có hàng ngàn cây kim nhỏ đâm vào da thịt. Anh nằm nghiêng, hơi thở đứt quãng phả ra làn hơi ấm nóng yếu ớt vào khoảng không gian tối tăm của căn chòi sàn gỗ.

Sự lạnh lẽo bao trùm lấy toàn bộ da thịt Tùng, nhưng dưới bụng dưới của anh lại đang âm ỉ một luồng nhiệt nóng bỏng, kỳ dị. Lớp dịch nhầy xám đục từ đêm giao hợp điên cuồng với vong hồn giờ đã khô cứng lại trên da đùi trong và xung quanh vùng bẹn, co kéo lớp biểu bì nhăn nheo mỗi khi anh cố cựa quậy. Những vệt dịch ráp như cát dính chặt lấy gốc lông mu và đầu khấc dương vật, gây ra những cơn đau rát buốt dọc theo đường tiểu. Mỗi lần anh cố duỗi thẳng chân, lớp vảy dịch khô lại nứt ra, kéo theo cảm giác đau nhói như da thịt bị xé rách từng chút một. Tùng khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, nhưng anh không hề có ý định ngồi dậy để lau rửa hay bước xuống sông tắm. Anh ghì chặt hai đùi vào nhau, cố giữ lấy lớp màng dịch nhầy khô ráp đó như giữ lại sợi dây liên kết thể xác duy nhất với người đàn bà đã trườn xuống dòng nước lũ lúc rạng đông. Anh sợ nếu mình tắm rửa sạch sẽ, mùi hương tanh nồng của ả sẽ bay mất, và ả sẽ không tìm đường quay lại căn chòi này vào đêm nay nữa.

Nỗi thèm khát và sự trống rỗng trong cơ thể cào xé tâm trí Tùng. Anh vớ lấy chiếc gối bông cũ kỹ rách rưới nằm lăn lóc ở góc chiếu, dùng chút sức tàn tạ còn lại ghì chặt nó vào lồng ngực gầy trơ xương sườn. Chiếc gối bông ố vàng, bám đầy mồ hôi dầu và bụi bặm dường như vẫn còn vương vất thứ mùi hương quái dị của đêm qua. Tùng úp sụp cả khuôn mặt hốc hác vào lớp vải mục, hít một hơi thật sâu. 

Mùi sữa hoai tanh nồng quện chặt với mùi xác chết thối rữa nhẹ bốc lên từ chiếc gối, xộc thẳng vào phế quản khiến anh ho sặc sụa. Thứ mùi kinh tởm ấy đáng lẽ phải khiến một người bình thường nôn mửa, nhưng lúc này nó lại hoạt hóa luồng nhiệt âm u dưới vùng bụng dưới của Tùng. Dương vật đang mềm nhũn của anh khẽ giật mạnh một cái, rồi từ từ cương cứng lên dưới chiếc quần đùi dơ bẩn mà anh vừa quờ quạng mặc vào trước đó. Sự kích thích tà ác truyền thẳng lên não bộ, làm lu mờ đi cơn đói đang cồn cào trong dạ dày. Anh nhắm nghiền mắt, tưởng tượng chiếc gối ôm lạnh lẽo này chính là phần thân xác nhợt nhạt, trơn trượt của người đàn bà đêm qua. Anh nhớ đôi vú dài loằng ngoằng quấn quanh cổ và ngực mình, nhớ cái lồn lạnh buốt như nước đá nhưng lại thít chặt lấy dương vật anh, điên cuồng vắt kiệt từng giọt tinh khí cuối cùng cho đến khi anh lả đi vì sung sướng và kiệt quệ.

Vùng bụng dưới của anh trống rỗng, đau buốt âm ỉ sau những nhịp co thắt của các cơ vòng hạ bộ, nhưng sự thèm khát lại giống như một loại độc dược đã ngấm sâu vào máu. Tùng co giật nhẹ trên chiếu, hai tay siết chặt chiếc gối đến mức móng tay găm vào lớp vải rách, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa trong cơn mê sảng.

Anh nhớ lại từng cử chỉ vuốt ve của vong hồn, khi bàn tay lạnh ngắt của ả trườn khắp đùi và luồn vào giữa hai chân anh. Cảm giác ấy ban đầu làm anh nổi da gà, nhưng ngay sau đó lại biến thành một luồng khoái cảm nóng rực chạy dọc sống lưng, làm tê liệt mọi sự đề phòng của lý trí. Khi dương vật anh tiến vào âm đạo lạnh lẽo của ả, anh cảm nhận được một sự co bóp điên cuồng, mạnh mẽ đến mức như muốn bóp nát xương cốt hạ bộ của mình. Đó là thứ khoái cảm trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng, một cảm giác cận kề cái chết nhưng lại khiến con người ta không thể dừng lại. Đầu óc anh xoay mòng mòng trong ký ức về cái lồn buốt giá của ả, thứ đã vắt kiệt từng giọt tinh khí của anh cho đến khi anh khuỵu xuống, ngất đi trong vũng nước nhầy nhụa. Anh đưa tay tự mơn trớn dọc theo gốc đùi mình, miết lên những mảng dịch khô bám dính đầy mùi sữa hoai. Mỗi lần ngón tay chạm vào da thịt nhạy cảm, anh lại rùng mình, cơ thể run lên bần bật trong cơn kích thích bệnh hoạn.

Không gian bên trong căn chòi ngột ngạt và tối tăm. Hơi ẩm từ nước lũ bốc lên qua các khe sàn gỗ mục nát, mang theo mùi bùn đất và xác sinh vật chết trôi từ dưới sông dội thẳng vào mũi. Tùng nằm im phăng phắc, cảm nhận từng đợt gió lạnh luồn qua kẽ lá vách chòi, thổi nhẹ qua làn da trần trụi đầy những vết cào đỏ tấy của anh. Mỗi vết cào là một dấu tích thể xác mà người đàn bà ấy đã để lại trên người anh, nhức nhối nhưng lại là bằng chứng sống động nhất cho thấy đêm qua không phải là một giấc mơ. Anh khẽ chạm tay lên ngực, miết dọc theo vết cào dài chạy từ xương quai xanh xuống tận rốn. Vết cào đã đóng vảy đỏ ửng, khi chạm vào có cảm giác đau rát buốt, nhưng Tùng lại nở một nụ cười thỏa mãn kỳ quái. Đối với anh, những vết thương này chính là ấn ký của mối tình tà ác, là sợi dây xích vô hình trói buộc anh với vong hồn dưới dòng nước đục ngầu.

Từ góc sàn gỗ bên kia, tiếng nhạc chuông điện thoại rè rè đột ngột vang lên. Âm thanh chói tai cắt ngang sự tĩnh lặng u ám của căn chòi, dội vào màng nhĩ Tùng từng hồi nhức buốt. Anh nằm im, mắt trợn trừng nhìn về phía chiếc điện thoại di động cũ đang nhấp nháy ánh sáng xanh lét trên mặt bàn gỗ bám đầy bụi đất. Tiếng chuông reo liên hồi, gầm rú dai dẳng như muốn kéo anh ra khỏi cơn mộng mị dục vọng đen tối. Tùng kéo chiếc gối đè lên tai, cố lờ đi âm thanh phiền phức đó, nhưng tiếng chuông vẫn không chịu dừng lại. Nó cứ reo hết một lượt, tắt đi vài giây rồi lại tiếp tục đổ chuông.

Cơn nhức đầu búa bổ cùng sự khó chịu tột độ buộc Tùng phải cử động. Anh buông chiếc gối, lê lết thân mình trên mặt sàn gỗ ẩm ướt. Từng khúc xương khớp trên cơ thể anh kêu lục cục rệu rã như một cỗ máy rỉ sét lâu ngày không được tra dầu. Anh đưa cánh tay khẳng khiu, da bọc xương run rẩy giật lấy chiếc điện thoại di động rồi bấm nút nghe, áp sát vào tai.

"Tùng hả con? Sao nãy giờ chú gọi không bắt máy?" Giọng chú Ba oang oang qua loa thoại, lẫn trong tiếng gió hú bão bùng và tiếng sóng vỗ ào ạt ở đầu dây bên kia. "Nghe chú dặn nè, đài khí tượng báo bão lớn lắm, đêm nay xẻ dọc vô đất liền đó. Gom đồ đạc rồi xuống ghe của thằng Năm, chú biểu nó ghé qua rước mày vô bờ lánh bão mau lên!"

Tùng nén cơn ho khan đang dực lên tận cổ. Anh nuốt khan một ngụm nước bọt đặc quánh, cảm nhận cái cổ họng khô rát như rang cát. Anh thều thào, giọng khản đặc:

"Con... con khỏe mà chú Ba. Vuông tôm còn ngon lành, con ở lại canh được. Chú khỏi lo."

"Mày khùng hả Tùng? Bão vô là nó cuốn phăng cái chòi lá đó luôn chứ ở đó mà canh vuông!" Giọng chú Ba gắt gỏng, đầy lo lắng và sốt ruột. "Nước lũ dâng cao lắm rồi, cái chòi tràm đó chịu sao thấu sức gió giật cấp mười một, cấp mười hai. Mạng sống quan trọng hay vuông tôm quan trọng? Mày nghe lời chú, gom mấy bộ đồ rồi lên ghe thằng Năm đi. Nó đang chạy tới đó!"

"Con không sao đâu chú Ba. Gió bão mùa này ngoài sông lớn mới sợ, chứ ở trong đầm này sóng nhẹ, chòi của con cất chắc chắn lắm, không sập nổi đâu. Con còn uống thuốc cảm rồi, nằm nghỉ chút là khỏe re hà," Tùng cố gắng nặn ra những lời nói dối để chú Ba an tâm, nhưng giọng nói của anh khàn đặc, đứt quãng như người sắp tắt thở.

"Bớt nói bướng đi con ơi! Chắc chắn cái nỗi gì? Cái chòi tràm đó cất từ ba năm trước, mấy cây cột dưới nước mục nát hết trơn rồi. Nước lũ dâng ngập nửa thân cột, gió giật một phát là nó cuốn phăng cả sàn cả mái ra sông lớn luôn chứ ở đó mà chắc chắn!" Giọng chú Ba bên kia đầu dây càng lúc càng sốt ruột, tiếng sóng vỗ gầm rú dội vào micro điện thoại nghe rợn người. Chú Ba hét lớn lên: "Thằng Năm nó chạy cái ghe máy trần lực mới qua khúc sông lớn, nó nói nước ngoài sông đang xoáy dữ dội lắm. Nó đang cố lách vô mấy con rạch để kiếm mày đây này. Mày mà không đi, lỡ đêm nay nước dâng ngập sàn, chòi sập thì ai cứu mày? Chú mày ở trong bờ đứng ngồi không yên, lo cho mày phát sốt lên đây!"

"Con... con tự biết lo mà chú. Con ở đây quen rồi, nước dâng tới đâu con leo lên mái tới đó. Vuông tôm này chú giao cho con trông coi, giờ bão vô con bỏ đi lỡ tôm thoát ra sông hết thì lấy gì đền cho người ta?" Tùng bám víu vào cái lý do vuông tôm để kéo dài thời gian trì hoãn, mặc dù trong lòng anh lúc này không hề mảy may quan tâm đến số tôm cá dưới nước.

"Đồ ngu! Tôm cá mất thì vụ sau nuôi lại, còn cái mạng mày mất đi rồi ai đền cho cha mẹ mày dưới quê?" Chú Ba chửi mắng om sòm, giọng tức tối giậm chân bành bành xuống sàn ghe bên kia. "Mày có biết vùng nước này hồi xưa chết biết bao nhiêu người không? Cứ mỗi mùa lũ về là âm khí dưới sông dâng lên, ma quỷ dưới sông lộng hành dữ lắm. Mấy bà già chèo ghe bầu còn đồn có con ma vú dài hay đi bắt đàn ông con trai ở mấy căn chòi cô lập. Mày ở ngoài đó một mình, lỡ vướng phải ba cái thứ tà ma ngoại đạo đó thì có mười mạng cũng không đủ đền! Nghe lời chú, dọn đồ đi ngay!"

Nghe chú Ba nhắc đến con ma vú dài, tim Tùng bỗng giật thót một cái. Anh siết chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh, mắt vô thức liếc nhìn về phía cửa sau chòi, nơi có vệt nước nhầy nhụa đã khô. Một cảm giác tội lỗi lẫn kích thích kỳ lạ chạy râm ran khắp cơ thể anh. Anh thầm nghĩ, chú Ba làm sao biết được con ma ấy không hề đáng sợ như người ta đồn, mà ngược lại, ả mang đến cho anh những khoái cảm đê mê tột đỉnh mà không một người đàn bà nào trên đời có thể mang lại. Anh thà chết trong sự ôm ấp lạnh buốt của ả, còn hơn phải trở về đất liền sống một cuộc đời tẻ nhạt, cô độc.

"Chú Ba đừng có tin mấy lời đồn bậy bạ của người ta. Thời buổi này làm gì có ma quỷ. Con ở đây canh vuông mấy tháng trời có thấy gì đâu. Chú kêu thằng Năm quay ghe về đi, con dứt khoát không đi đâu hết," Tùng nói dứt khoát, giọng đanh lại.

"Mày... mày đúng là cái thằng cứng đầu cứng cổ! Chú nói không nghe thì sau này có chuyện gì đừng có trách chú không cảnh báo trước nghe chưa!" Chú Ba tức giận thở hồng hộc qua điện thoại. "Thằng Năm nó đang chạy tới rạch sát vuông tôm của mày rồi đó. Tao biểu nó cứ ghé vô, mày mà không lên ghe là tao tự tay ra đó lôi đầu mày vô bờ nghe không!"

"Con tắt máy đây. Con mệt rồi, muốn ngủ," Tùng không muốn tiếp tục tranh cãi. Anh biết nếu cứ nói chuyện tiếp, chú Ba sẽ phát hiện ra sự bất thường trong giọng nói của mình.

Tùng tắt ngúm nguồn điện thoại trước khi chú Ba kịp nói hết câu. Anh ném mạnh chiếc máy sang một bên ván sàn, úp mặt xuống sàn gỗ ẩm ướt thở dốc. Tiếng gió ngoài kia bắt đầu rít lên từng hồi qua khe vách lá dừa nước rách nát, nhưng Tùng chẳng mảy may quan tâm. Không gian căn chòi trở lại sự tĩnh lặng rợn người, chỉ có tiếng nước lũ vỗ vào chân cột tràm bên dưới rì rầm như một điệu nhạc ma mị.

Tùng nằm im lờ đờ trong bóng tối lờ mờ của ban ngày. Ngoài trời xám xịt, những đám mây đen đặc giăng kín bầu trời báo hiệu cơn bão đang cận kề, khiến không gian bên trong căn chòi trở nên u mê, tối tăm như lúc chập tối. Cơn đói cồn cào thỉnh thoảng lại cào xé ruột gan anh, nhưng cảm giác muốn ăn cơm hay thức ăn bình thường đã hoàn toàn biến mất. Anh chỉ thấy thèm một thứ chất lỏng tanh tưởi, đục ngầu mà anh đã được nếm trải trong những giấc mơ đứt đoạn.

Trong cơn mộng mị nửa tỉnh nửa mê, Tùng hé mở đôi mi mắt nặng trĩu nhìn về phía góc nhà tối tăm sát vách lá dừa. Một bóng người đàn bà gầy guộc đang đứng đó từ lúc nào. Mái tóc đen dài sũng nước rủ xuống che khuất gần hết khuôn mặt nhợt nhạt, chỉ để lộ chiếc cằm nhọn hoắt trắng bệch. Ả dùng những ngón tay khẳng khiu như nhánh củi khô, vuốt ngược những sợi tóc ướt nhẹp ra sau đầu, để lộ đôi mắt đen ngòm không có tròng trắng đang nhìn chằm chằm vào anh. Dưới lớp áo bà ba rách tả tơi, hai bầu vú dài lòng thòng, trĩu nặng thứ chất lỏng xám đục bên trong quét lê lết trên mặt sàn gỗ ẩm mục.

Mỗi cử động nhỏ của ả đều tạo ra tiếng nước sột soạt, nhớp nháp dưới sàn. Tùng nhìn không chớp mắt vào đôi vú dị dạng đó. Ả chậm rãi đưa bàn tay gầy guộc lên, nâng một bên vú dài lên ngang ngực. Bầu vú ấy nhăn nheo, sần sùi với những đường gân xanh lét nổi chằng chịt như những con giun đang bò dưới lớp da trắng bệch. Từ đầu vú to đục ngầu, thứ sữa hoai màu xám xịt bắt đầu rỉ ra từng giọt đặc quánh, chảy dọc theo cánh tay khẳng khiu của ả rồi rơi xuống ván sàn. Mỗi tiếng "tóc, tóc" rơi xuống của giọt dịch sữa như một tiếng gõ nhịp ma quái dội thẳng vào tâm trí Tùng, kích thích luồng khí nóng âm u ở bụng dưới của anh bùng cháy dữ dội.

Dương vật dưới chiếc quần cộc của anh lại đột ngột cương cứng lên, giật giật đầy thèm khát. Anh cảm thấy một luồng dịch nhầy nóng hổi trào ra ở đầu khấc, dính dáp vào lớp vải quần đùi cũ bẩn. Sự thèm khát được ngậm lấy bầu vú dài dị dạng kia, được nuốt lấy thứ sữa tanh tưởi ấy trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh muốn bò đến ngay lập tức, muốn vùi mặt vào đôi vú dài ấy để bú lấy thứ sữa tanh tưởi kia, nhưng toàn thân anh tê liệt, các khớp xương cứng đờ không thể nhúc nhích nổi một ngón tay. Anh chỉ có thể nằm đó, mắt trợn trừng, hai hốc mắt sâu hoắm lồi ra nhìn chằm chằm vào bóng ma đang chầm chậm cúi đầu nhìn anh, nở một nụ cười lạnh lùng bằng khuôn mặt hoại tử một nửa. Ảo ảnh nhạt dần rồi tan biến khi một luồng gió mạnh đột ngột lùa qua khe vách lá, mang theo hơi nước lạnh buốt tạt vào mặt Tùng.

Tùng giật mình tỉnh hẳn, cố sức chống tay xuống sàn gỗ để ngồi dậy. Cơn đói cồn cào và sự kiệt quệ khiến đầu óc anh quay cuồng, vạn vật trước mắt chao đảo như đang xoay tròn. Anh lết từng bước nặng nề, chân tay run rẩy đến bên vách lá phía bên kia chòi, nơi có tấm gương nứt vỡ treo lửng lơ bằng một sợi dây kẽm rỉ sét.

Tùng ngẩng đầu nhìn vào gương. Gương mặt phản chiếu trong tấm kính nứt nẻ khiến anh giật mình lùi lại nửa bước. Làn da bánh mật khỏe mạnh ngày nào giờ chuyển sang màu xám ngoét, bủng beo như da người chết ngâm nước lâu ngày. Hai hốc mắt sâu hoắm, thâm quầng dữ dội, gò má nhô cao lộ rõ vẻ hốc hác, tàn tạ của một kẻ bị rút cạn sinh lực. Khóe miệng anh vẫn còn bám vệt dịch khô xám xịt từ đêm qua. Tùng đưa bàn tay run rẩy chạm vào má mình, cảm nhận lớp da thịt lạnh ngắt, không một chút ấm áp hay sinh khí của người sống. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt mệt mỏi của chính mình trong gương, tự hỏi liệu mình có phải đã chết rồi hay không.

Cơn đau nhức từ hạ bộ lại ập đến dữ dội. Tùng cúi đầu nhìn xuống chiếc quần cộc của mình. Anh run rẩy đưa tay kéo cạp quần ra, nhìn vào dương vật đang run rẩy của mình. Đầu dương vật đỏ tấy, bám đầy những vệt dịch khô xám đục lẫn những vệt máu loãng đã đông lại. Sự cọ xát với lớp vải quần đùi cũ khiến anh đau rát đến mức chảy nước mắt, nhưng đồng thời lại dấy lên một cơn ngứa ngáy dữ dội từ tận sâu trong xương tủy. Anh tự sờ nắn lấy dương vật của mình, cảm nhận từng đợt co thắt đau đớn chạy dọc theo đường tiểu. Sự đau đớn ấy không làm anh tỉnh ngộ, mà chỉ làm tăng thêm nỗi khao khát điên cuồng được cắm sâu vào âm đạo buốt giá của vong hồn. Anh muốn được cảm nhận cái lạnh thấu xương của ả bao bọc lấy sự nóng bỏng tột cùng của mình, muốn được ả vắt kiệt cho đến khi cơ thể này chỉ còn là một bộ xương khô vô hồn.

Anh nhìn vào gương, thấy cơ thể mình đang gầy sọp đi trông thấy. Những dẻ sườn nhô lên rõ mồn một dưới lớp da xám xịt, bụng hóp sâu lại như một cái hố không đáy. Tùng không cảm thấy sợ hãi trước sự suy sụp thể xác của mình, mà trái lại, anh cảm thấy một niềm vui sướng điên dại. Anh thầm nghĩ, càng gầy gò nhợt nhạt, anh càng trở nên giống ả, càng dễ dàng hòa nhập vào thế giới bóng tối lạnh lẽo của ả dưới lòng sông nước lũ. Nỗi thèm khát dục vọng dị kỳ đã hoàn toàn tha hóa tâm hồn anh, biến anh thành một con rối không hồn chỉ biết sống để chờ đợi đêm tối buông xuống để được giao hoan cùng vong quỷ.

Tùng run rẩy nhìn vào gương, thấy từ khoảng tối phản chiếu sau lưng hiện ra mớ tóc đen dài ẩm ướt đang từ từ vươn ra. Mớ tóc ấy quấn chặt lấy cổ anh, siết mạnh khiến anh nghẹt thở, hai mắt trợn trừng nhìn cái bóng nhợt nhạt đang cười lạnh lùng trong gương.

Sợi tóc lạnh ngắt siết ngày một chặt, cắm sâu vào da thịt cổ anh như những sợi dây thép gai sắc nhọn. Tùng cố gắng há miệng để hít thở, nhưng luồng khí lạnh buốt từ mớ tóc xộc thẳng vào khí quản làm anh tắc nghẹn. Trong gương, khuôn mặt anh tím tái, mắt trợn trừng lộ rõ những tia máu đỏ lòm hung tợn. Anh đưa hai bàn tay khẳng khiu lên cố cào cấu mớ tóc quanh cổ, nhưng những ngón tay anh chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo của không khí. Chiếc bóng nhợt nhạt của người đàn bà trong gương vẫn cười lạnh lùng, đôi mắt đen ngòm không tròng trắng xoáy sâu vào tâm trí anh như muốn hút trọn phần hồn vía cuối cùng còn sót lại. Cơn đau đớn từ cổ họng nghẹn đặc hòa quyện với cơn hưng phấn điên dại ở hạ bộ khiến dương vật Tùng lại giật mạnh liên hồi dưới chiếc quần đùi dơ bẩn, xuất ra một luồng dịch loãng màu hồng nhạt lẫn máu dính chặt vào đùi trước khi cơ thể anh hoàn toàn đổ sụp xuống mặt sàn gỗ ẩm ướt, chìm sâu vào bóng tối vô tận.