Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Srey Mey dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vai Bopha xuống lòng hầm chứa lúa nằm sâu dưới sàn nhà.

“Chị ơi, còn chị—”

“Im ngay. Trốn kỹ dưới đó, cấm phát ra tiếng động.”

Srey Mey cắt ngang lời em gái bằng một giọng thì thầm đanh thép. Cô không đợi Bopha kịp phản ứng, lập tức kéo sập tấm nắp hầm bằng gỗ dày, chặn đứng mọi khe sáng yếu ớt dội xuống từ gian bếp nhà sàn. Tay cô vớ lấy cây chổi tre, quét vội lớp rơm khô và mấy bao tải gai rách phủ lên trên vết hẹp của nắp hầm. Động tác của cô nhanh, dứt khoát, nhưng những ngón tay vẫn run lên bần bật. Cô đổ thêm một rổ vỏ trấu lên trên, san phẳng bề mặt để không ai nhận ra dấu vết của tấm gỗ ghép.

Dưới lòng đất ẩm ướt, tiếng thở dốc hốt hoảng của Bopha lịm đi. Srey Mey đứng thẳng người, lùi lại hai bước. Cô đứng ngay trên tấm nắp hầm, hai bàn chân bám chặt lấy những thớ gỗ nhám của sàn nhà bếp. Cả cơ thể cô căng lên như một sợi dây đàn sắp đứt. Bản năng sinh tồn mánh khóe của một cô gái vùng biên giới mách bảo cô rằng, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, cả hai chị em sẽ bị lôi tuột vào cõi chết.

Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách bên ngoài. Tiếng giày đinh rầm rập nện xuống mặt đường đất đỏ của phum Takeo mỗi lúc một gần. Tiếng la hét thảng thốt của những gia đình hàng xóm bị lôi ra khỏi nhà vang lên, rồi tắt lịm sau những tiếng báng súng nện khô khốc vào da thịt. Mùi khói lửa từ những đống rơm bị đốt cháy ở đầu phum len lỏi qua các khe liếp tre, mang theo vị khét lẹt của sự hủy diệt.

Cánh cửa tre mỏng manh của gian nhà sàn bị đạp tung. Tiếng bản lề gỗ gãy răng rắc vang lên chói tai. Ba tên lính Khmer Đỏ mặc bộ quần áo bà ba đen, cổ quấn khăn Krama sọc đỏ bước vào, họng súng AK chĩa thẳng về phía trước. Bọn chúng lùng sục bằng ánh mắt khát máu, báng súng gạt phăng mấy chiếc nồi đất trên kệ bếp khiến chúng rơi xuống nền gỗ vỡ tan tành. Theo sau bọn chúng là một gã đàn ông cao lớn. Hắn không đội mũ, mái tóc húi cua sát da đầu để lộ vết sẹo dài lồi lõm chạy từ thái dương xuống gò má trái. Đó là Chhay, tên chỉ huy toán quân vừa tràn vào phum chiều nay.

Chhay dừng lại ở ngưỡng cửa, đôi mắt một mí quét một lượt khắp căn phòng chật hẹp, rồi dừng lại trên người Srey Mey. Hắn chậm rãi rút khẩu súng ngắn K54 ra khỏi bao da đeo bên hông, ngón tay cái gạt nhẹ chốt an toàn với một tiếng “tạch” nhỏ nhưng lạnh gáy.

Mey đứng im lìm ngay giữa phòng bếp, hai chân cố tình giẫm chặt lên vị trí nắp hầm giấu em gái. Chiếc áo bà ba đen của cô sũng nước, dán chặt vào bầu ngực đang phập phồng và vòng eo thon gọn. Vừa rồi khi nghe tiếng súng báo động vang lên từ bìa rừng, cô đang múc nước ngoài giếng để chuẩn bị bữa tối. Gáo nước đổ ập vào người làm toàn bộ lớp vải mỏng dán chặt vào da thịt, phơi bày những đường cong nảy nở của một cô gái hai mươi hai tuổi. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu treo vách, những giọt nước từ lọn tóc đen dài của cô vẫn nhỏ tong tòng xuống nền gỗ sàn, tạo thành những vệt nước loang lổ xung quanh bàn chân trần.

“Có ai khác ở đây không?” Chhay hỏi, giọng hắn trầm đục, mang theo sắc lệnh lạnh lùng.

“Chỉ có mình tôi,” Mey đáp, giọng cô khàn đi nhưng cố giữ không run rẩy. Cô đứng thẳng lưng, cằm hơi hất lên đầy thách thức.

Chhay không trả lời. Hắn chậm rãi bước tới gần cô. Tiếng đế giày đinh nện xuống mặt sàn gỗ nghe nặng nề như tiếng búa gõ vào lòng ngực Mey. Mỗi bước đi của hắn khiến những tấm tre vách nhà sàn khẽ rung lên. Hắn dừng lại khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay. Mùi mồ hôi gắt củ kiệu trộn lẫn với mùi dầu súng từ người hắn sộc thẳng vào khứu giác của cô. Hắn cao hơn cô hẳn một cái đầu, cái bóng đen lớn của hắn bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nhỏ bé của cô dưới ánh đèn dầu.

Hắn giơ họng súng ngắn K54 lên. Đầu nòng súng bằng thép lạnh toát áp thẳng vào cằm Srey Mey, ép cô phải ngửa cổ lên. Bản kim loại thô ráp miết mạnh vào làn da mềm mại nơi cổ cô, bắt đầu từ cằm, trượt dần xuống chiếc cổ cao ba ngấn, rồi dừng lại ngay hõm quai xanh, nơi có vết sẹo nhỏ hình lưỡi liềm. Họng súng lạnh ngắt di chuyển đến đâu, da gà trên người Mey nổi lên đến đó. Sự tương phản giữa cái lạnh của thép và cái nóng hầm hập của cơ thể hắn tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng cô.

“Nói dối là một tội rất nặng đối với Angkar,” Chhay thì thầm. Hắn ấn mạnh đầu nòng súng vào vết sẹo hình lưỡi liềm nơi quai xanh của cô, ép cô phải lùi lại nửa bước. Nhưng Mey vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Dưới gót chân cô là nắp hầm. Cô không thể dịch chuyển dù chỉ một centimet.

Sự bướng bỉnh của cô làm Chhay nheo mắt lại. Hắn dồn lực vào tay súng, ép sát thân hình to lớn của hắn vào người cô. Mey cảm nhận rõ ràng sự cứng rắn của khẩu súng ngắn dắt ở thắt lưng da của hắn đang đè nghiến vào bụng mình. Hắn đưa bàn tay thô ráp, chai sạn lên, luồn vào bên hông cô để lục soát.

Bàn tay Chhay không hề kiêng dè. Hắn thọc mạnh tay vào dưới nách cô, vuốt mạnh dọc theo sườn ngực, bóp chặt lấy hai bầu vú qua lớp vải ướt sũng. Mey mím chặt môi, cố không bật ra tiếng rên rỉ hay phản kháng khi ngón cái của hắn thô bạo nhấn mạnh lên đầu vú cô đang săn lại vì lạnh và sợ hãi. Lớp vải áo bà ba mỏng manh không thể ngăn được sức nóng từ bàn tay thô ráp của gã đàn ông. Hắn bóp mạnh, vân vê đầu ngực cô giữa các ngón tay thô bạo, rồi trượt bàn tay xuống vùng bụng phẳng lì, miết qua rốn và luồn sâu xuống cạp quần thô đen của cô.

Hắn tiếp tục luồn tay xuống dưới, bóp mạnh vào cặp đùi ngăm đen rắn rỏi của cô, thô bạo miết dọc từ bẹn xuống đầu gối. Những ngón tay của Chhay móc vào mép quần, thọc sâu vào giữa hai đùi cô. Hắn dùng mu bàn tay cọ xát mạnh mẽ lên vùng tam giác rậm rạp, ấn sâu ngón tay qua lớp vải ướt đẫm để kiểm tra xem có thứ gì giấu kín trong lồn cô hay không. Cảm giác nhục nhã dâng lên tận cổ họng, nhưng Mey cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, cố gắng không để cơ thể mình run rẩy trước sự xâm hại thô bạo này. Bàn tay hắn luồn ra phía sau, bóp mạnh vào cặp mông căng tròn của cô, kéo ghì cơ thể cô áp sát vào phần dưới của hắn.

“Không mang vũ khí,” Chhay lầm bầm, tay hắn dừng lại ở vùng tam giác giữa hai đùi cô, ấn mạnh một cái cuối cùng trước khi rút ra, để lại vệt nước ẩm ướt pha lẫn chất dịch cơ thể trên lớp quần vải thô.

Mey cắn răng chịu đựng sự nhục nhã, hai mắt cô trợn trừng nhìn thẳng vào đôi mắt một mí lạnh lẽo của hắn. Sự căm hận trong ánh mắt cô bỏng rát như lửa, không hề có một chút van xin. Cô đứng im lìm như một pho tượng đá, chỉ có lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo ướt cho thấy cô đang cố kiềm chế cơn thịnh nộ tột cùng.

Hành động đó làm Chhay chú ý. Hắn rút họng súng khỏi cổ cô, khẽ nhếch mép cười, để lộ hàm răng ám khói thuốc vàng khè. Hắn chưa từng thấy đứa con gái bản xứ nào dám nhìn thẳng vào hắn với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống như thế này sau khi bị lục soát thô bạo. Hầu hết những người phụ nữ trong phum khi thấy hắn đều quỳ sụp xuống khóc lóc van xin, hoặc run rẩy như cừu non chờ bị xẻ thịt. Sự kiên cường của Mey kích thích một thú vui tàn nhẫn trong lòng gã chỉ huy quân phiến loạn.

“Đôi mắt này... không giống mắt của kẻ phục tùng,” Chhay nói, tay hắn đột ngột túm lấy lọn tóc dài ướt sũng của Mey, giật mạnh ra sau khiến cô đau đớn ngửa mặt lên trần nhà sàn. “Mày tên gì?”

“Srey Mey.” Cô gằn từng chữ qua kẽ răng.

“Srey Mey,” Chhay lặp lại cái tên, đầu ngón tay hắn vuốt ve gò má cao của cô. Hắn cúi đầu xuống, áp sát môi vào tai cô, hơi thở nóng hổi, nồng nặc phả vào làn da nhạy cảm. “Tao thích những con ngựa bất kham. Trị chúng nó thú vị hơn nhiều.”

Đúng lúc đó, từ góc phòng, một tên lính tiến lại gần đống rơm khô. Hắn dùng báng súng AK thúc mạnh xuống sàn gỗ, ngay sát mép nắp hầm chứa lúa. Tiếng động phát ra nghe hơi rỗng, không chắc chắn như phần sàn nhà bằng tre bên cạnh.

“Đồng chí chỉ huy, đống rơm này có vẻ mới bị xáo trộn,” tên lính báo cáo, tay hắn đã đặt lên tay xách của một bao tải rách bên trên.

Trán Mey túa ra một lớp mồ hôi hột. Dưới hầm, Bopha chắc chắn đang run rẩy. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, chỉ cần tấm gỗ bị lật lên, em gái cô sẽ bị lôi lên và số phận của những cô gái trẻ rơi vào tay đám lính này ra sao, Mey biết rõ hơn ai hết. Họ sẽ bị hãm hiếp tập thể cho đến chết, hoặc bị đưa vào các trại lao động khổ sai của Angkar để làm việc cho đến khi kiệt sức.

Không để Chhay kịp quay đầu nhìn, Mey chủ động bước tới một bước. Thân hình cô dán chặt vào ngực hắn, hai tay cô vờ như vô ý vịn lấy bả vai thô dày của gã chỉ huy. Cô hạ giọng, cố tạo ra một vẻ cam chịu đầy khêu gợi để chuyển hướng sự chú ý của hắn:

“Không có gì dưới đó đâu. Chỉ là lúa lép để nuôi gà. Nếu ông muốn tìm phụ nữ để phục vụ... tôi là đủ rồi.”

Chhay nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kề sát của Mey. Hắn thấy rõ sự căng cứng trong từng thớ thịt trên bờ vai cô, nhưng sự chủ động áp sát thể xác này lại kích thích bản năng chiếm đoạt của hắn. Hắn buông tóc cô ra, vòng tay siết chặt lấy eo Mey, kéo ghì cô vào lòng sát đến mức cô có thể cảm nhận được dương vật của hắn đang bắt đầu cứng lên sau lớp quần vải thô đen. Đầu buồi cứng ngắc của hắn thúc mạnh vào đùi trong của cô qua hai lớp vải thô, tạo nên một sự đe dọa thể xác trực tiếp.

“Mày tự nộp mạng?” Chhay cười khẩy, giọng hắn đầy vẻ cợt nhả. “Được. Đống lúa lép đó tao không quan tâm nữa. Nhưng từ giờ, mày thuộc về tao.”

Hắn quay sang ra lệnh cho đám lính gác: “Giải tán khu vực này. Đưa con nhỏ này về nhà sàn của tao.”

Tên lính gác đang định bới đống rơm dừng tay lại, nhìn gã chỉ huy đầy cung kính rồi hạ súng xuống. Hắn liếc nhìn Mey bằng ánh mắt đầy thèm luồng nhưng không dám làm càn trước mặt Chhay.

Mey bị hai tên lính thúc báng súng vào lưng, áp giải ra khỏi căn nhà sàn. Khi bước qua khoảng sân đất đỏ, cô cố tình đi thật chậm, nhìn xuống gầm sàn nhà mình lần cuối. Dưới khe hở tối tăm của sàn gỗ, không có tiếng động nào phát ra. Bopha đã an toàn, ít nhất là trong đêm nay. Bản thân cô giờ đây bước vào hang cọp, nhưng lòng cô nhẹ đi một nửa khi biết em gái vẫn nằm ngoài tầm mắt của lũ quỷ.

Lũ lính kéo Mey đi qua những lối mòn tối tăm của phum Takeo. Xung quanh, tiếng khóc của phụ nữ và tiếng cười man rợ của đám lính Khmer Đỏ vang lên ai oán giữa màn đêm tĩnh mịch. Những đống lửa cháy bập bùng soi rõ những gương mặt méo mó vì sợ hãi của dân làng đang bị dồn vào một góc sân chung. Cô bị đẩy vào căn nhà sàn lớn nhất đầu phum – nơi trước đây là nhà của trưởng thôn, giờ đã biến thành bộ chỉ huy của Chhay.

Cánh cửa gỗ dày sập lại phía sau lưng cô. Tiếng then cài gỗ chốt chặt vang lên khô khốc, cắt đứt mọi hy vọng trốn chạy của Mey.

Chhay bước vào ngay sau đó. Hắn cởi chiếc thắt lưng da to bản có đeo bao súng ngắn ném mạnh lên chiếc bàn gỗ giữa phòng, tạo ra một tiếng động chói tai. Hắn không nhìn Mey, đi thẳng tới góc phòng kéo ra một cuộn dây thừng thô ráp, xù xì, những sợi xơ gai còn đâm chỉa ra ngoài lở chởm.

Chhay bước lại gần, ném mạnh cuộn dây thừng xuống sàn gỗ ngay trước mũi chân Srey Mey.

“Tự trói chặt hai tay lại phía sau lưng,” Chhay gằn giọng, đôi mắt một mí híp lại nhìn cô đầy đe dọa. “Nếu mày muốn con em gái dưới hầm lúa sống qua đêm nay.”