Nghe chương 2

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Mey nhìn cuộn dây thừng nằm chơ vơ trên mặt sàn gỗ. Những sợi xơ gai thô ráp đâm ra tua tủa dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu hỏa. Cô biết mình không có lựa chọn nào khác. Bopha vẫn đang run rẩy dưới hầm lúa, và mạng sống của con bé phụ thuộc hoàn toàn vào sự phục tùng của cô lúc này. Sự kiêu hãnh của cô chẳng là gì so với máu của em gái cô.

Cô từ từ quỳ xuống. Sàn gỗ nhám cào rát hai đầu gối trần qua lớp quần vải mỏng. Những dăm gỗ nhỏ xíu đâm nhẹ vào da thịt, đau nhói, nhưng đầu óc Mey đang quay cuồng với hàng trăm suy nghĩ. Cô phải làm sao để tự trói mình? Chhay muốn cô tự hạ nhục, tự bước vào chiếc lồng do chính cô khóa chốt. 

Mey đưa tay ra sau lưng, đan hai cổ tay vào nhau. Cô cúi rạp người xuống, răng cắn chặt lấy đầu sợi dây thừng xù xì để cố siết chặt nút thắt quanh cổ tay mình theo lệnh Chhay. Vị chát của xơ sợi khô khốc và mùi dầu gai nồng hắc xộc thẳng vào mũi, bám vào đầu lưỡi cô một vị đắng nghét. Những sợi gai thô bạo đâm vào khóe môi, cọ xát làm rớm máu ở vành môi mềm. Cảm giác đau rát từ môi lan nhanh lên đại não. Cô phải dùng răng giật mạnh đầu dây, cố gắng luồn nó qua khe hở giữa hai cổ tay đang đan chặt. Mỗi lần siết, sợi thừng thô ráp lại nghiến sâu vào da thịt cổ tay cô, cọ xát bong cả lớp da mỏng, đau rát như bị lửa đốt.

Mày phải chịu đựng, Mey. Phải chịu đựng vì Bopha, cô tự nhủ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nếu mày gục ngã lúc này, con bé sẽ bị lũ quỷ ngoài kia xé xác. Cứ để hắn trói, cứ để hắn nhục mạ. Thể xác này chỉ là một công cụ để sinh tồn. Ý chí của mày thì không kẻ nào có thể xích lại được.

Chhay đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt lạnh lùng quan sát từng chuyển động nhọc nhằn của cô. Tiếng đế giày da rít lên trên sàn gỗ khi hắn bước chậm rãi xung quanh cô, như một con thú dữ đang thưởng thức con mồi đang tự giãy giụa trong chiếc bẫy. Hắn không hề vội vã. Hắn thích nhìn cô tự làm đau mình.

“Chậm chạp,” Chhay buông một câu lạnh lẽo. Hắn cúi xuống, bàn tay thô ráp đầy sẹo bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhả đầu dây thừng ra. Ngón tay hắn miết mạnh vào vết xước rớm máu trên môi cô, thô bạo đến mức cô phải nhíu mày vì đau. 

Từ dưới gầm giường gỗ, Chhay lôi ra một sợi xích sắt nhỏ lách cách. Hắn thô bạo tròng một chiếc vòng cổ bằng da có đinh tán nhỏ phía trong vào cổ Mey, khóa lại bằng một tiếng “cạch” khô khốc. Đầu xích sắt được nối thẳng vào nút thắt thừng trói ở hai cổ tay cô phía sau lưng. Tư thế này khiến cô hễ cúi đầu hay cố nới lỏng tay ra sau là sợi xích lại siết nghẹt cổ họng.

Chhay đứng thẳng người, cầm đầu dây xích giật mạnh một phát.

Srey Mey đau đớn ngửa cổ lên, hơi thở nghẹn lại nơi cuống họng. Sợi xích giật ngược khiến khớp vai cô căng ra đau nhức như muốn rời khỏi ổ khớp. Cô buộc phải dướn cao ngực, ngửa mặt lên chịu đựng ánh nhìn đầy thèm khát và thú tính của hắn. Từng mắt xích sắt lạnh ngắt áp sát vào da cổ cô, tương phản hoàn toàn với hơi thở nóng hầm hập của Chhay đang phả xuống.

“Muốn con Bopha sống, mày phải biết cách phục tùng cho đúng nghĩa,” Chhay thì thầm, giọng nói trầm đục vang lên sát mặt cô, phả ra mùi thuốc lá hắc nồng. “Y phục trên người mày làm tao ngứa mắt. cởi ra.”

Mey rùng mình. Hai tay cô đã bị trói chặt sau lưng, xích sắt nối từ cổ tay lên vòng cổ căng cứng. Cô nhìn vào mắt hắn, tìm kiếm một chút nhân tính nhưng chỉ thấy một khoảng trống rỗng tàn nhẫn. 

“Dùng răng,” Chhay cười khẩy, buông lỏng sợi xích một chút nhưng mắt không rời khỏi cô. “Tự lột sạch y phục của mày ra. Chứng minh cho tao thấy mày biết vâng lời đến mức nào.”

Nỗi nhục nhã ê chề ập xuống đầu Mey. Cô muốn hét lên, muốn dùng hàm răng này cắn đứt cổ họng hắn, nhưng tiếng bước chân tuần tra của bọn lính ngoài hiên nhà sàn đột ngột dội vào vách tre mỏng cắt đứt mọi ảo tưởng phản kháng. Cô không thể đánh cược. 

Mey cắn răng. Cô quỳ rạp người xuống, áp má xuống sàn gỗ nhám đầy bụi bặm. Sàn gỗ lạnh ngắt, những thớ gỗ thô ráp cọ sát vào da má cô đau rát. Cô cố xoay người, cúi đầu sát xuống vai, dùng răng cắn chặt lấy cổ chiếc áo bà ba đen đã cũ sờn. Mùi vải thô mốc thếch và bụi bặm sộc vào miệng. Cô dùng răng kéo mạnh, cố giật phăng hàng cúc áo bằng xương thô sơ. Hàng cúc áo đứt ra, rơi lách tách xuống sàn gỗ. 

Mey cố gắng dùng răng ngậm lấy mép áo, giật mạnh nó xuống khỏi một bên vai. Vai cô run lên bần bật, phần da thịt ngăm đen mịn màng lộ ra dưới ánh đèn dầu tù mù. Chhay đứng bên trên, nhìn cảnh tượng đó với sự thích thú bệnh hoạn. Hắn không hề giúp đỡ, chỉ chốc chốc lại giật nhẹ đầu xích nếu cô di chuyển quá chậm, khiến xích sắt khứa vào cổ cô đau đớn.

“Tiếp tục,” Chhay ra lệnh, giọng hắn khàn đặc đi vì dục vọng đang nhen nhóm.

Mey cắn răng, tiếp tục dùng miệng kéo vạt áo còn lại xuống. Chiếc áo bà ba đen dần tuột xuống hông, để lộ bộ ngực tròn trịa với đầu vú đang săn lại vì lạnh và sợ hãi. Da thịt cô tiếp xúc với không khí lạnh của căn phòng sàn gỗ, nổi lên những gai ốc li ti. 

Cô phải cởi bỏ cả chiếc quần vải thô đen. Việc này còn khó khăn hơn gấp bội khi hai tay bị khóa chặt phía sau. Mey phải nằm nghiêng người xuống sàn gỗ nhám, dùng răng cắn vào cạp quần, cố giật mạnh xuống qua hông. Sàn gỗ thô nhám cào xước hông cô, để lại những vệt đỏ dài rớm máu. Những mảnh vụn gỗ và bụi đất bám đầy trên làn da ẩm ướt mồ hôi của cô. Cô phải nhúc nhích thân thể, co chân lại rồi đạp mạnh để đẩy chiếc quần ra khỏi hai chân.

Cuối cùng, Mey nằm trần truồng trên sàn gỗ nhám, toàn thân run rẩy vì lạnh, vì nhục nhã và kiệt sức. Hai tay cô trói chặt sau lưng, xích sắt quanh cổ căng cứng. Chhay nhìn ngắm thân hình cô, ánh mắt dừng lại ở lồn cô, nơi đang khép chặt đầy phòng thủ. 

Lúc này, một tiếng khóc nấc của phụ nữ vọng vào từ sân ngoài. Đó chính là tiếng khóc của Bopha.

Trái tim Mey như ngừng đập. Tiếng của Bopha hốt hoảng, nghẹn ngào, lẫn trong tiếng la hét và quát tháo của bọn lính Khmer Đỏ gác đêm ngoài kia. 

“Chị ơi... tha cho tôi... cứu tôi...”

Mey run bắn cả người. Đầu óc cô quay cuồng. Sự hoảng loạn tột độ lấn át cả nỗi đau thể xác. Cô không thể nằm im được nữa. Cô cố gắng quỳ dậy trên hai đầu gối đã bầm tím, xích sắt giật mạnh cổ cô khiến cô phải ngửa mặt lên nhìn Chhay.

Hắn đang nhìn cô với nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn. Hắn bước tới gần, một chân đạp lên đùi cô, dùng lực ép cô nằm ngửa ra sàn gỗ. Đế bốt da dơ bẩn, dính đầy bùn đất của hắn di miết trên làn da đùi trong nhạy cảm của cô, tạo nên một sự chà đạp thô bạo và dơ bẩn. Những dăm gỗ nhọn hoắt dưới sàn đâm sâu vào lưng và mông cô khi cô bị đè nghiến xuống.

“Mày nghe thấy gì không?” Chhay thì thầm, cúi thấp người xuống. “Bọn lính của tao đang kiểm tra khu vực bếp và hầm lúa. Nếu tao không ra lệnh ngừng lại, em gái mày sẽ không chỉ khóc thế đâu.”

“Xin ông...” Giọng Mey nghẹn lại, nước mắt cô không kìm được nữa mà tràn ra, hòa cùng bụi bẩn trên mặt. “Xin ông... bảo họ dừng lại... Tôi sẽ làm mọi thứ... bất cứ điều gì...”

Chhay không nói gì. Hắn ngồi thụp xuống, bàn tay to bản thô ráp của hắn vuốt dọc từ cổ cô xuống ngực. Ngón tay hắn ghì mạnh lên bầu ngực tròn trịa của cô, vò nát da thịt cô như muốn bóp nát sự phản kháng cuối cùng. Xúc giác đau đớn từ những cái nhào nặn thô bạo của hắn khiến cô run rẩy, nhưng cô phải cắn chặt răng chịu đựng. Hắn thọc tay xuống đùi cô, những móng tay cứng nhắc cào xước làn da nhạy cảm ở đùi trong, ép hai chân cô dạng rộng ra trên mặt sàn gỗ đầy dăm nhọn. 

Mey đau đớn nhắm chặt mắt. Sự đụng chạm của hắn không có chút dịu dàng nào, chỉ có sự chiếm đoạt thô bạo, dơ bẩn và đau đớn. Cô ghê tởm bàn tay này, ghê tởm mùi hôi hám từ cơ thể hắn, nhưng cô phải nằm yên chịu đựng. Nếu cô chống cự, Bopha sẽ phải chịu số phận khủng khiếp hơn thế này gấp trăm lần.

Bên ngoài, tiếng roi da bỗng quất mạnh “vút, chát” vào không trung, kèm theo tiếng thét đau đớn xé lòng của Bopha.

“Aaa! Chị Mey! Cứu em!”

Tiếng thét của em gái như nhát dao đâm thẳng vào tim Mey. Cô phát điên. Không màng đến sợi xích đang siết nghẹt cổ họng, Mey cố vùng dậy, quỳ sụp xuống dưới chân Chhay. Cổ cô bị giật ngược ra sau, máu rỉ ra từ vòng cổ đinh tán, nhưng cô không quan tâm. Cô bò bằng hai đầu gối trên sàn gỗ nhám, cúi đầu sát xuống đất, áp khuôn mặt đầm đìa nước mắt và máu của mình vào đôi bốt da dơ bẩn, bốc mùi bùn đất và máu của Chhay.

“Tôi van xin ông... làm ơn bảo họ dừng lại... tôi xin ông...” Cô nghẹn ngào, liếm lấy phần da bốt bẩn thỉu để cầu xin sự khoan dung từ con quỷ dữ.