Ngón chân cái của Srey Mey nhích từng chút một trên mặt chiếu tre thô ráp, cố vươn tới góc chiếc gối bằng vải thô nhuộm vỏ cây của Chhay. Cực kỳ cẩn trọng. Cô cảm nhận được mép gối mềm nát dưới sức nặng của đầu gã chỉ huy đang ngủ say, và ngay dưới lớp vải ấy, một góc chuôi dao bằng gỗ mun thô ráp, lành lạnh vừa chạm vào đầu ngón chân cô. Mey nín thở, các khớp ngón chân co lại gồng lên, cố dùng hai ngón chân kẹp lấy chuôi dao để kéo nhẹ ra ngoài. Cô không dám thở mạnh, lồng ngực ép chặt xuống mặt sàn gỗ để giảm thiểu mọi tiếng động. Mỗi tiếng hít thở nặng nề của Chhay vang lên trong căn phòng tối tăm đều khiến tim cô nảy lên một nhịp hỗn loạn. Đầu ngón chân cô bấm chặt vào thớ gỗ mun, cảm giác nhám lạnh truyền qua da thịt, mang theo niềm hy vọng mong manh về một cơ hội phục thù. Chỉ cần rút được con dao ra, chỉ cần giấu nó vào dưới lớp chiếu này, cô sẽ có một thứ vũ khí để tự vệ khi đêm xuống.
Loảng xoảng!
Sợi xích sắt khóa quanh cổ chân cô đột ngột bị giật căng. Âm thanh kim loại va chạm vào nhau đanh gọn, xé toạc sự tĩnh lặng ngột ngạt của căn phòng. Sợi xích giật mạnh đến mức cổ chân Mey rát bỏng như bị lột da, kéo giật cả thân thể trần truồng của cô lùi lại trên mặt sàn gỗ đầy dăm nhọn. Những dăm gỗ sắc nhọn đâm vào da thịt đùi và bụng cô, để lại những vệt xước đỏ rớm máu.
Chhay đã thức giấc từ lúc nào. Hắn ngồi bật dậy, bàn tay to bản thô ráp ghì chặt đầu sợi xích sắt, giật mạnh thêm một cú khiến Mey rú lên đau đớn, hai đầu gối đập xuống sàn nhà nghe một tiếng cốp khô khốc. Hắn nhìn cô bằng đôi mắt một mí ti hí đỏ ngầu tia máu, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, dập tắt chút hy vọng phản kháng vừa nhen nhóm trong cô. Ánh sáng mù mờ từ khe cửa hắt vào khuôn mặt đầy sẹo của hắn, làm nổi bật những thớ thịt giật giật bên má trái. Hắn không vội vàng bước xuống, chỉ ngồi đó, từ trên cao nhìn xuống con mồi đang quằn quại dưới chân mình với vẻ đắc ý của một kẻ nắm giữ quyền sinh quyền sát.
"Mày tìm cái gì dưới gối tao?" Giọng Chhay khàn đặc, đầy sát khí vang lên giữa căn phòng ngột ngạt.
Mey không đáp, cô cắn chặt môi đến bật máu, cúi gằm mặt xuống sàn gỗ để che đi sự căm hận đang rực cháy trong ánh mắt. Sự im lìm của cô càng làm tăng thêm sự bực bội của gã chỉ huy. Chhay bước xuống giường, đôi bốt da nặng nề đè lên sợi xích sắt, nghiến mạnh xuống mặt sàn gỗ khiến cổ chân cô đau buốt như muốn gãy xương. Hắn cúi xuống, năm ngón tay cứng như gọng kìm bấu chặt lấy cằm cô giật ngược lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào gương mặt đầy sẹo của hắn. Móng tay hắn bấm sâu vào da thịt cằm cô, ép cô phải đối mặt với hơi thở nồng nặc mùi rượu đế và thuốc lá sấy.
"Mày nghĩ tao không biết mày đang tính toán gì sao, con điếm?" Chhay khạc nhổ một bãi nước bọt xuống sàn ngay sát mặt cô. Hắn buông cằm cô ra, cúi đầu nhìn xuống ngón chân cô vẫn còn dính chút bụi tre từ chiếc gối. Hắn bước đi lảo đảo nhưng vững chãi đến chiếc hòm gỗ cũ nát ở góc phòng. Hắn lục lọi bên trong, tiếng kim loại va chạm lách cách nghe rợn người, rồi lôi ra một chiếc kẹp sắt hoen gỉ có tay cầm bọc da đã sờn, cùng một sợi dây da bò thô dày, đen bóng vì dầu mỡ.
Hắn ném đống đồ kim loại lạnh ngắt xuống mặt sàn gỗ ngay trước mũi chân cô. Tiếng nặng trịch của sắt và da đập xuống sàn nhà sàn vang lên vang dội.
"Lau sạch chúng," Chhay ra lệnh, giọng nói lạnh lùng không chút hơi ấm. Hắn lấy gót chân bốt da gõ gõ vào chiếc kẹp sắt. "Lau cho đến khi chúng sáng bóng lên. Nếu mày để sót một vết bẩn nào, tao sẽ cho lính đem con em gái mày ra bắn ngay lập tức."
Mey run rẩy nhìn chiếc kẹp sắt hoen gỉ trước mặt. Những chiếc răng cưa của nó xù xì, bám đầy những vệt nâu xám của máu khô từ những nạn nhân trước đó. Đầu óc cô lùng bùng. Đây chính là thứ công cụ mà đám lính Khmer Đỏ dùng để tra tấn, để kẹp vào những vùng da thịt nhạy cảm nhất của con người cho đến khi họ phải khai ra những điều chúng muốn. Giờ đây, chính cô phải tự tay lau chùi chúng, chuẩn bị cho những đau đớn sắp sửa giáng xuống thân xác mình. Tay cô run lên bần bật khi vươn ra chạm vào lớp sắt lạnh ngắt. Lòng tự trọng của cô, sự phản kháng của cô bị bẻ gãy từng chút một khi nghĩ đến Bopha.
Ngoài sân, tiếng roi quất chan chát và tiếng quát tháo của đám lính Khmer Đỏ vang lên cắt ngang bầu không khí u uất. Qua khe cửa sổ bằng tre hé mở, Mey nhìn thấy Bopha đang bị bắt quỳ hai gối trên nền đất đỏ nóng bỏng dưới cái nắng gay gắt của vùng Takeo. Con bé chỉ mặc chiếc quần đen sờn cũ, hai tay bị trói quặt ra sau lưng bằng dây thừng, bờ vai gầy guộc run rẩy dữ dội dưới ánh nắng chói chang. Một tên lính đứng bên cạnh gõ gõ báng súng xuống đất, chốc chốc lại đá vào hông con bé để bắt nó quỳ thẳng lưng. Mỗi lần báng súng nện xuống, thân hình mảnh dẻ của Bopha lại chúi về phía trước, bụi đất đỏ bám đầy vào làn da nhễ nhại mồ hôi của con bé.
Mey biết cô không có đường lui. Cô cầm lấy miếng vải rách bẩn thỉu đặt trên bàn, bắt đầu chà xát lên những vết gỉ sét trên kẹp sắt. Ngón tay cô run lên bần bật, cọ xát từng chiếc răng cưa nhọn của kẹp sắt, rồi vuốt dọc sợi dây da dày. Miếng vải thô ráp cọ vào lớp sắt hoen gỉ tạo ra những âm thanh ken kết nhức óc. Cô dùng hết sức lực của đôi bàn tay nhỏ bé, chà thật mạnh vào những kẽ răng cưa, cố thổi bay những vệt máu khô của người khác, để lộ ra lớp thép xám xịt bên dưới. Mỗi lần nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Bopha gục đầu xuống vì kiệt sức dưới nắng, trái tim Mey lại thắt lại đau đớn. Cô phải dùng hết sức để cọ rửa những dụng cụ tra tấn này, những thứ mà lát nữa có thể sẽ được dùng để chà đạp chính thân xác cô.
Chhay đứng khoanh tay trước ngực, đôi mắt một mí lạnh lùng giám sát từng cử động nhỏ nhất của cô. Hắn đi qua đi lại trên sàn nhà, tiếng bước chân nện xuống gỗ đều đặn như tiếng gõ của một chiếc đồng hồ tử thần. Mỗi lần hắn đi qua, Mey lại co người lại, cố thu nhỏ khoảng cách để tránh va chạm. Nhưng Chhay không để cô yên ổn. Hắn tiến lại gần, dùng mũi bốt da thô bạo đẩy nhẹ vào bầu ngực trần của cô. Mũi giày bẩn thỉu, bám đầy bùn đất khô miết lên làn da ngăm đen của cô, để lại một vệt bẩn xám xịt ngay trên bầu ngực trái.
"Lau cho kỹ vào. Lát nữa mày sẽ phải tự tay dùng đến nó đấy," Chhay thì thầm, giọng nói khàn đục chứa đựng một sự kích thích bệnh hoạn. Hắn cúi xuống gần hơn, hơi thở nóng hổi phả vào đỉnh đầu cô. "Mày có biết sợi dây da đó đã trói bao nhiêu con điếm phản động chưa? Lau cho sạch vết dầu đi. Tao muốn nó phải thật mềm khi quấn quanh người mày."
Mey cắn răng chịu đựng sự nhục nhã, tay vẫn thoăn thoắt chà xát chiếc kẹp sắt cho đến khi lớp kim loại hiện ra ánh xám xịt lạnh lẽo. Từng khớp ngón tay cô mỏi nhừ, da thịt ở đầu ngón tay bị cọ sát đến đỏ hồng, rát buốt. Cô cúi đầu thật thấp, tóc xõa xuống che khuất hai bên má để ngăn không cho Chhay nhìn thấy những giọt nước mắt đang chực trào ra. Cô đặt đống dụng cụ xuống sàn, ngước nhìn hắn với đôi mắt đầy nước mịt mờ:
"Tôi lau xong rồi. Xin ông... bảo bọn họ cho Bopha vào bóng râm. Con bé không chịu nổi nắng gắt đâu." Giọng cô nghẹn ngào, pha lẫn sự khẩn khoản van nài.
Chhay cười lớn, tiếng cười của hắn vang lên man rợ giữa căn phòng gỗ. Hắn bước đến bên bậu cửa sổ gỗ hé mở hướng thẳng xuống khoảng sân đất đỏ, nơi Bopha đang quỳ. Hắn tự tay cởi chiếc thắt lưng da thô bản, tiếng khóa đồng va vào nhau lách cách. Hắn tụt chiếc quần quân phục màu đen rộng thùng thình xuống tận đùi, để lộ đôi chân đầy lông lá và xù xì. Dương vật của hắn, một khúc cu thô dài, xạm đen và nổi đầy những đường gân xanh rờn ghê tởm, lập tức bật ra, cứng ngắc và hôi hám mùi mồ hôi lưu cửu. Bao quy đầu dày cộm co lại, lộ ra quy đầu màu nâu sậm to bè, nhớp nháp chút dịch nhờn bẩn thỉu bốc lên mùi khai nồng khó chịu.
Hắn chỉ tay xuống sàn nhà ngay dưới chân hắn, sát bậu cửa sổ.
"Quỳ xuống đây. Ngậm lấy cu của tao. Để con em gái mày dưới sân nhìn cho rõ chị nó đang làm gì để giữ mạng cho nó."
Mey nhìn ra ngoài cửa sổ. Bopha đang quỳ dưới nắng, đầu hơi ngẩng lên hướng về phía căn nhà sàn. Khoảng cách giữa hiên nhà và khoảng sân đủ gần để Bopha có thể nhìn thấy rõ ràng bóng dáng trần truồng của chị mình đang quỳ sụp dưới hông gã chỉ huy qua khung cửa mở rộng. Sự nhục nhã dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng Mey, khiến cô muốn nôn mửa. Khung cảnh ngoài sân nhạt nhòa đi trong mắt cô, chỉ còn lại bóng dáng gầy gò của em gái đang chống chọi với cái nóng và sự đe dọa của họng súng. Cô biết, chỉ cần một cái lắc đầu, mạng sống của Bopha sẽ chấm dứt ngay tại khoảng sân đất đỏ kia.
Cô bò bằng hai đầu gối đến trước mặt Chhay. Sàn gỗ nhám cào xước đầu gối cô, nhưng nỗi đau thể xác lúc này chẳng thấm thía gì so với sự sụp đổ hoàn toàn của lòng tự trọng bên trong. Mùi khai nồng của gã chỉ huy xộc thẳng vào mũi cô khi cô tiến lại gần đũng quần hắn. Mey há miệng, từ từ ngậm lấy đầu cu to bản của hắn.
Cu của Chhay thô ráp và nóng hổi. Ngay khi cô vừa ngậm vào, hắn liền túm chặt lấy tóc cô, giật ngược ra sau rồi ấn mạnh đầu cô xuống, ép cô phải nuốt sâu dương vật của hắn vào tận cuống họng. Mey nghẹn thở, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nước mắt trào ra từ khóe mắt cô, hòa cùng dịch vị và nước bọt chảy ròng ròng bên mép khi cô cố gắng nuốt trọn khúc thịt gân guốc của hắn. Chhay thúc mạnh hông, mỗi cú thúc làm đầu cu của hắn nện thẳng vào sâu trong họng cô, khiến cô buồn nôn dữ dội, lồng ngực co thắt liên tục. Hắn không cho cô một chút khoảng trống nào để thở, bàn tay to bản ghì chặt đầu cô, di chuyển theo nhịp điệu thô bạo của riêng hắn.
"Ưm... ặc..."
Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Mey bị chặn lại bởi khúc thịt to bản của gã chỉ huy. Hắn vừa dập mạnh cu vào miệng cô, vừa cười gằn đầy kích thích. Hắn cúi xuống, nhặt chiếc kẹp sắt cô vừa lau sạch đặt vào tay cô.
"Tự kẹp vú mày lại," Chhay ra lệnh, giọng khàn đục đầy thú tính khi hắn rút cu ra khỏi miệng cô một chút, để cô thở dốc. "Kẹp thật chặt vào. Cho đến khi tao bắn tinh. Nếu mày buông ra, tao sẽ ra lệnh bắn con Bopha ngay lập tức."
Mey run rẩy cầm lấy chiếc kẹp sắt lạnh lẽo. Cô nhìn xuống bầu ngực trần của mình. Hai bầu ngực ngăm đen, săn chắc với núm vú hồng sậm đang co rúm vì sợ hãi và cái lạnh của kim loại. Cô đưa chiếc kẹp sắt vào sát đầu vú bên trái, bóp nhẹ tay cầm. Răng cưa sắt nhọn hoắt nghiến chặt vào đầu vú nhạy cảm.
"Á!" Mey hét lên một tiếng đau đớn, nước mắt tuôn rơi lã chã. Cơn đau nhói buốt truyền thẳng lên đại não, khiến toàn thân cô run rẩy dữ dội.
"Kẹp chặt nữa vào! Cả hai bên!" Chhay quát, tay ghì đầu cô ấn mạnh vào đũng quần hắn, tiếp tục thúc cu vào khuôn miệng đầy nước dãi của cô.
Mey phải tự tay bóp mạnh kẹp sắt, những chiếc răng cưa cắm sâu vào da thịt, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, chảy thành vệt dài xuống bầu ngực trần trụi. Cơn đau thấu xương từ đầu vú hòa cùng sự ngột ngạt, buồn nôn khi cu của Chhay thọc sâu vào cổ họng cô tạo nên một địa ngục trần gian. Đầu óc cô quay cuồng, tai cô lùng bùng tiếng cười man rợ của Chhay và tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Máu nóng từ bầu ngực chảy xuống bụng, ấm nóng và nhớp nháp, hòa cùng những giọt nước mắt mặn chát của cô.
Từ dưới sân, Bopha nghe thấy tiếng động lạ, ngước mắt nhìn lên. Qua khe cửa sổ mở rộng, ánh mắt hai chị em chạm nhau. Mey nhìn thấy sự kinh hoàng, đau đớn và ghê tởm tột cùng trong mắt em gái. Nhìn thấy chị mình đang quỳ gối, đầu bị ấn sâu vào đũng quần của kẻ thù, hai tay tự bóp chiếc kẹp sắt làm máu chảy đầm đìa trên ngực, Bopha bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào bị gió cuốn đi. Lòng tự tôn của Mey hoàn toàn vỡ vụn. Cô nhắm nghiền mắt, dịch vị trào ra ướt đẫm cằm, hai tay vẫn phải gồng lên bóp chặt kẹp sắt cho đến khi máu chảy ròng ròng. Cô muốn biến mất, muốn thân xác này tan biến vào hư không để không phải chịu đựng ánh nhìn này của em gái mình.
Chhay gầm lên một tiếng thỏa mãn. Gã nắm chặt lấy tóc Mey, bắt đầu đẩy hông dập mạnh liên tiếp thêm vài cú tàn bạo vào khoang miệng chật hẹp, nhớp nháp nước mắt của cô. Đầu cu to bè của gã nghiến sâu sát cuống họng làm Mey nghẹn thở, đôi mắt trợn trừng đỏ ngầu. Ngay khi đạt đến đỉnh điểm của sự kích thích, Chhay rống lên một tiếng đục ngầu rồi bắn luồng tinh dịch nóng hổi, nồng nặc và tanh tưởi vào sâu trong cổ họng cô. Luồng nước ấm nóng xộc thẳng vào cuống họng khiến Mey sặc sụa, ho khan dữ dội, nước dãi lẫn tinh dịch trào ra ngoài khóe môi, lem luốc xuống tận chiếc cằm run rẩy.
Hắn từ từ rút dương vật đã xìu xuống ra khỏi miệng cô, thở phào một hơi đầy khoan khoái. Mey đổ sụp xuống sàn nhà gỗ, hai tay lỏng ra, buông rơi chiếc kẹp sắt dính máu. Cô nằm co quắp dưới chân hắn, lồng ngực phập phồng, tiếng ho khan nghẹn ngào xen lẫn tiếng nấc run rẩy. Trên ngực cô, hai đầu vú rỉ máu đỏ tươi bết lại với mồ hôi và bụi bặm của sàn nhà sàn.
Chhay đứng từ trên cao nhìn xuống thân hình trần truồng đầy vết thương và nhơ nhuốc của Mey. Hắn nhếch môi cười tàn nhẫn, cúi người xuống, kéo giật tóc cô để áp sát khuôn mặt đầy sẹo của mình vào tai cô. Hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi rượu đế và tinh dịch của hắn phả lên làn da ẩm ướt ở vành tai Mey.
"Mày thấy chưa, Mey?" Chhay thì thầm, giọng khàn đặc chứa đựng một sự đắc ý tột cùng. "Chính tay mày đã lau sạch kẹp sắt. Cũng chính tay mày đã tự kẹp nát vú mình dưới sự chứng kiến của con em gái mày. Bàn tay mày đã vấy bẩn thứ dục vọng đen tối này rồi. Từ giờ trở đi, mày không còn là một nạn nhân tội nghiệp nữa đâu. Mày chính là đồng phạm đắc lực nhất của tao."