Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Mey đẩy mạnh vai Bopha về phía cửa sau nhà kho, nhìn bóng dáng nhỏ bé của em gái lủi nhanh vào lối mòn tối tăm dẫn về phía đầm lầy, rồi cô lập tức quay người hướng về phía nhà bếp sàn để châm lửa.

Từng bước chân của cô nặng nề và đau đớn. Những vết roi mây từ trận đòn chiều qua trên lưng co rút lại dưới lớp áo bà ba đen rách nát, rỉ máu thấm ướt lớp vải thô ráp. Cơn đau rát như hàng nghìn cây kim châm thẳng vào da thịt mỗi khi cô cử động bả vai. Nhưng Mey không dừng lại. Cô cắn chặt răng đến mức cảm nhận được vị tanh của máu trong khoang miệng. Cô bò qua khoảng sân tối tăm, tránh né ánh đèn pin quét qua quét lại của toán lính gác tuần tra phía ngoài cổng phum.

Khu bếp sàn của nhà chỉ huy nằm khuất phía sau, chất đầy củi khô và những bó rơm lúa sấy. Mey lách người qua khe cửa tre ọp ẹp. Mùi tro tàn, mùi dầu hỏa sực lên mũi cô. Cô quỳ xuống bên bếp lò, hai tay run rẩy vơ lấy nắm rơm khô, chụm lửa từ hũ than hồng còn sót lại dưới lớp tro. Đốm lửa đỏ âm ỉ bắt đầu bén vào rơm, bùng lên ánh sáng vàng nhạt in bóng hình cô độc của cô lên vách nứa. 

Mey gom thêm vài khúc củi gộc vứt xung quanh, chất chồng lên đống lửa để giữ cho ngọn khói bốc lên thật dày. Cô biết vách tre nứa và mái lá của khu bếp này rất dễ bén lửa, chỉ cần mười phút, ngọn lửa sẽ liếm đến phần sàn gỗ của gian phòng chính phía trên. Cô cần khói đen bốc lên để tạo sự hỗn loạn ngoài sân phum, nhưng trước hết, cô phải dụ được Chhay vào cái bẫy chết người của mình.

Mey đứng dậy, ôm lấy lồng ngực đang phập phồng thở dốc, men theo lối cầu thang gỗ tối tăm đi thẳng lên phòng ngủ của gã chỉ huy. 

Căn phòng nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền và mùi mồ hôi cơ thể tù đọng. Trên chiếc giường tre đơn sơ ở góc phòng, Chhay đang nằm ngửa, một tay gác lên trán, ngực trần phập phồng theo nhịp thở nặng nề của một kẻ say xỉn. Bộ quân phục màu đen vứt bừa bãi dưới đất, khẩu súng ngắn nằm trong bao da treo lủng lẳng trên vách tre ngay sát đầu giường hắn.

Mey đẩy cửa bước vào, tiếng kẽo kẹt của bản lề gỗ tre khiến Chhay cựa mình. Hắn hé mở đôi mắt đỏ ngầu vì men rượu, nhìn chăm chằm vào bóng dáng gầy guộc đang đứng ở bậu cửa. 

“Mey đó hả?” Giọng Chhay khàn đặc, lè nhè. “Lại đây...”

Mey tiến lại gần giường, khói đen từ phía bếp dưới sàn bắt đầu len lỏi qua các khe hở, mang theo mùi khét lẹt len vào phòng ngủ. Cô nén sự ghê tởm đang cuộn lên trong lòng, bước đến cạnh giường tre. Cô chủ động cởi bỏ chiếc áo bà ba đen rách nát của mình, để tấm lưng trần chằng chịt những vệt roi đỏ hỏn, rớm máu phơi bày trước mắt hắn. Tấm lưng rách nát của cô run rẩy trong bóng tối nhạt nhòa, nhưng đôi mắt cô lại lạnh lùng và đanh thép.

Chhay ngồi bật dậy, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả thẳng vào mặt cô. Nhìn thấy cơ thể trần truồng của Mey với những vết thương do chính tay mình gây ra chiều qua, dục vọng bạo ngược trong hắn lập tức bùng lên. Hắn vươn bàn tay to bản, thô ráp bóp chặt lấy cằm cô, giật mạnh về phía trước.

“Mày tự đến đây sao? Tao tưởng mày đang khóc lóc thương hại con em gái mày chứ?” Chhay nhếch môi cười để lộ hàm răng ám khói thuốc.

“Bopha đã biết điều rồi,” Mey nói, giọng cô trầm và đều, cố giấu đi sự căm hận tột cùng. “Nó sẽ không dám chạy trốn nữa. Em đến đây để hầu hạ anh.”

Hơi ấm từ cơ thể cô và mùi da thịt đàn bà kích thích bản năng thú tính của gã chỉ huy. Chhay kéo mạnh Mey xuống giường. Hắn đè nghiến cô xuống chiếc chiếu tre thô ráp. Hai bàn tay thô bạo của hắn vuốt dọc từ cổ cô xuống bầu ngực tròn trịa, miết mạnh vào hai đầu vú vốn vẫn còn dấu vết của những chiếc kẹp sắt đau đớn từ những đêm trước. Mey cắn chặt môi, không cho mình phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, cô vòng hai tay ôm lấy gáy hắn, chủ động ghé sát môi mình vào tai hắn, thì thầm bằng giọng khêu gợi:

“Hôm nay đừng làm như mọi khi nữa. Để em phục vụ anh theo cách khác.”

Chhay khựng lại, đôi mắt một mí híp lại nhìn cô nghi ngờ: “Cách khác? Mày định giở trò gì?”

Mey khẽ cười cay đắng, bàn tay cô trượt xuống ngực hắn, mân mê những vết sẹo cũ trên da thịt xạm đen của gã chỉ huy. Cô nhích người lên, chủ động đưa một chân qua hông hắn, ngồi dạng chân ngay trên bụng Chhay theo tư thế nữ trên. Lột bỏ chiếc quần vải thô đen duy nhất còn lại, cô phơi bày toàn bộ phần thân dưới trần trụi. Âm hộ cô ướt đẫm dịch vị do sự lo sợ và căng thẳng cực độ, ép sát vào phần bụng dưới đầy lông lá của hắn.

“Anh thường thích trói em đúng không?” Mey cúi xuống, tóc cô xõa xuống má Chhay, che đi ánh mắt lạnh lùng đang quan sát chùm chìa khóa treo ở thắt lưng da của hắn vứt dưới đất. “Đêm nay đổi lại đi. Để em trói anh. Em sẽ nhún trên người anh cho đến khi anh kiệt sức.”

Dục vọng làm lu mờ lý trí của kẻ say. Sự kiêu ngạo của một kẻ thống trị khiến Chhay tin rằng cô gái Khmer yếu ớt này đã hoàn toàn bị khuất phục dưới những trận đòn roi và những màn bạo hành thể xác bấy lâu nay. Hắn cười lớn, nằm ngửa ra giường, dang rộng hai tay sang hai bên.

“Được, để xem con điếm nhỏ của tao làm được trò trống gì. Trói đi!” Hắn gằn giọng thách thức.

Mey nhoài người xuống cuối giường, vớ lấy sợi dây thừng da thô ráp thường ngày hắn dùng để siết cổ và trói tay cô. Các khớp ngón tay cô siết chặt sợi dây, lòng bàn tay rướm mồ hôi lạnh. Cô kéo hai tay Chhay dang rộng ra, buộc chặt cổ tay trái của hắn vào chiếc cột giường bằng gỗ mun vững chãi phía bên trái. Cô cố tình di ngực mình lên mặt hắn, để hai đầu vú cọ xát vào môi hắn, khiến hắn bận rộn bú liếm và xao nhãng việc cô đang siết chặt các nút thắt thừng da.

“Trói chặt vào, Mey!” Chhay gầm lên trong cổ họng khi lưỡi hắn đang quấn lấy đầu vú cô, răng hắn cắn nhẹ vào bầu ngực căng tròn làm cô rùng mình. “Đêm nay tao muốn mày phải tự mình cướp đoạt tao.”

Mey cắn răng chịu đựng cái cắn buốt nhói của hắn. Cô vòng qua bên kia, kéo tay phải của hắn ra sát mép cột giường bên phải, tiếp tục dùng dây thừng da quấn nhiều vòng xung quanh cổ tay thô ráp của gã chỉ huy. Cô siết thật mạnh, nút thắt chìm sâu vào da thịt hắn, khiến các mạch máu ở mu bàn tay hắn phồng rộp lên, đỏ tấy.

Khi hai tay Chhay đã bị khóa chặt vào hai bên đầu giường gỗ, Mey nhấc hông lên. Cô nắm lấy dương vật gân guốc, đang cương cứng của hắn. Đầu cu to bè của hắn đỏ lựng, rỉ ra một chút dịch trong suốt. Mey cúi xuống, dùng môi ngậm lấy đầu dương vật của hắn, liếm láp một vòng quanh rãnh quy đầu để kích thích cảm giác đê mê của gã chỉ huy đến cực hạn. Chhay rống lên một tiếng thỏa mãn, hông hắn giật mạnh lên phía trước.

Mey từ từ ngồi xuống, đưa âm hộ ướt đẫm của mình căn chỉnh ngay đầu dương vật của hắn. Cô hạ hông xuống, ép lồn mình nuốt trọn lấy chiều dài cu thô dài của Chhay. Cảm giác căng khít, nóng bỏng bao bọc lấy dương vật khiến Chhay thở dốc liên hồi, đầu hắn ngửa ra phía sau, mắt nhắm nghiền tận hưởng sự co bóp của âm đạo cô.

Mey bắt đầu nhún người kịch liệt trên cu hắn. Cô di chuyển hông theo nhịp lên xuống đều đặn, giả vờ phát ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào rạo rực để ru ngủ sự cảnh giác cuối cùng của hắn. Lưng cô đau nhức nhối, máu chảy từ các vết roi nhỏ giọt xuống bụng Chhay, trộn lẫn với mồ hôi của cả hai tạo nên một thứ hỗn hợp nhầy nhụa, tanh nồng. Khói đen từ phía dưới sàn gỗ bắt đầu dày đặc hơn, luồn lách qua các kẽ nứt, làm mắt Mey cay xè. 

“Lửa... có mùi khói...” Chhay mơ màng mở mắt, đầu óc quay cuồng vì rượu và khoái cảm thể xác khiến hắn phản ứng chậm chạp. Hắn khẽ cựa quậy hai cổ tay đang bị trói chặt.

“Chỉ là bọn lính đốt rác dưới sân thôi,” Mey thì thầm, cô nhún mạnh hông xuống, ép sâu dương vật hắn vào tận cùng lồn mình, siết chặt cơ vòng âm đạo khiến Chhay rên lên một tiếng nghẹn ngào, quên mất mùi khói khét lẹt đang lan tỏa. “Nhìn em đi, Chhay. Anh có muốn em nhún nhanh hơn không?”

“Mày... con đĩ... nhún mạnh lên!” Chhay thở phì phò, hai tay hắn giật giật sợi dây thừng da nhưng chiếc cột giường gỗ mun quá chắc chắn, các nút thắt thắt nút kép không hề suy chuyển. Hắn hoàn toàn bị khóa chặt trên chiếc giường tre đơn sơ.

Mey cúi người sát xuống ngực hắn, giả vờ ôm hôn cổ hắn, nhưng bàn tay tự do của cô từ từ thọc xuống dưới chiếc gối bằng vải thô nhuộm vỏ cây phía đầu giường. Đầu ngón tay cô chạm vào chuôi gỗ mun nhám của con dao nhỏ giấu sâu trong ruột gối. Lòng bàn tay cô áp chặt vào chuôi dao, cảm giác kim loại lành lạnh lan tỏa qua da thịt mang theo sát ý tích tụ bấy lâu nay.

Cô nhấc hông lên cao, để dương vật của Chhay tuột ra ngoài lồn cô một nửa, rồi đột ngột dừng hẳn chuyển động nhún.

Chhay nhíu mày khó chịu, hắn cố rướn hông lên để tìm kiếm sự ấm áp trong lồn cô: “Sao dừng lại? Tiếp đi!”

Mey rút phăng con dao nhỏ ra khỏi gối. Ánh mắt cô thay đổi hoàn toàn, không còn sự chịu đựng giả tạo hay vẻ lả lướt gợi dục nữa. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo tàn nhẫn, sâu thẳm như đáy vực của rừng già Takeo. 

Dưới ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu sắp cạn và ánh lửa đỏ rực bắt đầu liếm láp vách phòng ngoài hiên, Chhay kịp nhìn thấy lưỡi dao sáng loáng trên tay cô. Hắn giật mình trợn tròn mắt, định hét lên gọi lính gác ngoài sân.

Nhưng đã quá muộn.

Mey dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và sự căm hận tích tụ suốt những tháng ngày bị chà đạp nhân phẩm, đâm thẳng mũi dao nhọn hoắt xuống cổ họng của Chhay. 

*Phập!*

Lưỡi dao ngập sâu vào lớp da thịt cổ họng dai nhách của gã chỉ huy. Máu nóng từ động mạch cổ bắn thẳng lên khuôn mặt ngăm đen và lồng ngực trần truồng của Mey. Tiếng hét của Chhay bị chặn đứng trong cuống họng, biến thành những tiếng ục ục, khò khè kinh hoàng khi máu tràn vào phổi hắn. 

Cơ thể to lớn, vạm vỡ của Chhay giãy giụa điên cuồng trên giường tre. Hắn co giật mạnh, hai tay bị trói chặt vào cột giường ra sức giật giằng làm chiếc giường tre kêu lên những tiếng kẽo kẹt rợn người. Máu từ cổ họng hắn phun ra như vòi nước bị vỡ, nhuộm đỏ cả chiếc chiếu tre và toàn bộ phần bụng dưới của Mey.

Mey không buông dao. Cô dùng cả hai tay ghì chặt chuôi dao, xoay mạnh một vòng để cắt đứt hoàn toàn thanh quản của hắn. Đôi mắt cô trợn trừng, nhìn thẳng vào đôi mắt một mí đang lồi ra vì ngạt thở và kinh hoàng của kẻ thù. Cô nhìn thấy sự sống trong mắt hắn từ từ lụi tàn, dig chuyển giãy giụa yếu ớt dần rồi im bặt.

Chhay co giật thêm vài nhịp ngắn trước khi toàn thân buông lỏng hoàn toàn. Đầu hắn ngoẹo sang một bên, đôi mắt mở trừng trừng vô hồn nhìn lên trần nhà tre đang bắt đầu bốc khói nghi ngút. Dương vật của hắn xìu xuống dần, tuột khỏi lồn cô, lẫn lộn trong vũng máu đỏ thẫm nhớp nhúa trên mặt chiếu.

Mey thở dốc, lồng ngực gầy guộc phập phồng dữ dội. Cô đứng dậy khỏi xác chết của Chhay, cơ thể trần truồng của cô đầy máu nóng của hắn bắt đầu nguội dần và bết lại trên da thịt cô. Khói đen trong phòng đã dày đặc, ngọn lửa từ phía bếp sàn dưới gầm nhà đã thiêu rụi góc phòng phía ngoài, vách nứa bắt đầu cháy bùng lên đỏ rực.

Cô vội vàng nhặt chiếc thắt lưng da của Chhay vứt dưới sàn lên, giật lấy chùm chìa khóa vạn năng bằng sắt lạnh ngắt. Cô vớ lấy chiếc áo bà ba đen của mình khoác vội lên người, mặc kệ những vết thương trên lưng đang rách miệng đau đớn. 

Lửa đã bén lên sàn gỗ, tiếng tre nổ lép bép vang lên bên tai. Mey lao ra phía cửa phòng ngủ, đẩy cửa bước vào hành lang đầy khói. Khói đen mù mịt khiến cô ho sặc sụa, mắt cay xè không nhìn rõ hướng đi. 

Bên ngoài sân phum, tiếng chuông báo động của toán lính gác bắt đầu vang lên dồn dập cùng với những tiếng la hét hỗn loạn:

“Cháy! Cháy nhà chỉ huy rồi! Dập lửa mau!”

Mey men theo chiếc cầu thang gỗ phía sau nhà sàn chỉ huy, nhảy thẳng xuống bãi cỏ tối tăm bên dưới. Cô cúi thấp người, băng qua làn khói bụi mịt mù để lao thẳng về phía khu nhà kho gỗ, nơi những người phụ nữ trong phum đang bị giam cầm.