Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Nhảy thẳng xuống từ cầu thang gỗ phía sau nhà sàn chỉ huy, bàn chân trần của Mey giẫm mạnh lên lớp sỏi đá sắc nhọn dưới khoảng sân tối tăm, lao đi như một cái bóng điên cuồng giữa làn khói đen cuồn cuộn. Phía sau cô, căn nhà sàn chỉ huy của Chhay đã biến thành một bó đuốc khổng lồ. Lửa đỏ liếm láp những cột gỗ láng bóng, nung chảy những vách nứa khô khốc vang lên những tiếng nổ lép bép, giòn giã tựa như tiếng đạn cày vào thịt da. Khói bụi mang theo mùi mỡ người cháy khét từ cái xác không đầu của Chhay bên trong phòng ngủ, mùi chiếu tre đẫm máu tẩm thêm cồn dầu hực lên, tuồn thẳng vào buồng phổi gầy guộc của Mey khiến cô ho sặc sụa. 

Dưới sân đất phum Takeo, cảnh tượng hỗn loạn lên đến đỉnh điểm. Mấy chục tên lính Khmer Đỏ mặt mũi nám đen vì khói bụi, tay xách xô tôn, chậu gỗ cuống cuồng chạy qua chạy lại giữa ao nước và chân cầu thang nhà sàn. Tiếng gào thét bằng tiếng Khmer đâm toạc bóng tối:
- “Nước! Múc nước nhanh lên! Chỉ huy Chhay vẫn còn ở bên trong!”
- “Kẻ nào phóng hỏa? Tìm xung quanh mau!”

Mey ép chặt lưng vào vách tường đất của dãy nhà kho lúa, hơi thở đứt quãng nghẹn nơi cổ họng. Bàn tay phải của cô siết chặt chùm chìa khóa sắt, những góc cạnh kim loại lạnh ngắt khía sâu vào lòng bàn tay vốn đã dính đầy máu nóng chưa kịp tanh của Chhay. Máu từ lòng bàn tay cô rỉ ra, hòa cùng lớp máu đông dính dớp của gã chỉ huy tạo thành một chất keo trơn trượt. Cô loạng choạng băng qua khoảng trống ngăn cách giữa nhà kho và bóng tối của tán cây cổ thụ cổ xưa, nơi cửa kho gỗ đang sừng sững khóa chặt.

Cánh cửa gỗ dày cộp, ghép từ những súc gỗ lim xù xì, xám xịt dưới ánh lửa đỏ chập chờn từ phía nhà sàn hắt lại. Một sợi xích sắt to bản quấn chặt lấy hai cánh cửa, khóa chặt bằng một ổ khóa đồng to như bàn tay trẻ con, hoen gỉ và bám đầy bụi bặm. Mey lao sầm người vào cánh cửa, bả vai đập mạnh vào thớ gỗ thô ráp làm phát ra một tiếng “uỵch” nặng nề. Cơn đau dữ dội từ những vết roi mây chằng chịt, rách da nát thịt trên lưng từ trận đòn roi công khai chiều qua đột ngột co rút lại, giật mạnh lên tận đỉnh đầu khiến Mey khuỵu gối, hai mắt tối sầm. 

Cô cắn chặt môi dưới đến rỉ máu để ngăn một tiếng hét đau đớn thoát ra ngoài. Trong bóng tối âm u của mái hiên nhà kho, Mey run rẩy đưa chùm chìa khóa lên sát mắt. Ánh lửa đỏ rực ngoài sân phum không đủ rọi sáng từng chiếc răng cưa nhỏ xíu trên các nhánh chìa. Bàn tay đầy máu của cô run lẩy bẩy, các ngón tay dính nhớp khiến chùm chìa khóa trượt khỏi tay, suýt rơi xuống lớp cỏ đẫm sương đêm. Cô vội vã nắm chặt lấy vạt chiếc áo bà ba đen rách nát, chùi mạnh lòng bàn tay vào lớp vải để lau bớt chất dịch đỏ thẫm tanh tưởi, nhưng mùi sắt nồng nặc chỉ càng loang rộng, bốc lên mũi khiến cô buồn nôn.

- “Chị Mey! Phải chị không?” 

Tiếng ho khan sặc sụa, thều thào vọng qua khe hở của cửa gỗ. Là giọng Bopha. Âm thanh nhỏ bé ấy lập tức kéo Mey ra khỏi cơn choáng váng.

Mey áp sát khuôn mặt lấm lem muội than vào khe cửa gỗ rộng chừng một ngón tay, nhìn vào khoảng tối ngột ngạt bên trong. 
- “Chị đây! Bopha, bảo mọi người lùi lại phía sau, tránh xa cánh cửa ra!”

- “Chị ơi... khói... khói từ nhà sàn đang bay vào đây... tụi em không thở nổi...” Tiếng của một người đàn bà khác vang lên, theo sau là tiếng đập tay rầm rầm đầy tuyệt vọng của hàng chục con người đang bị nhốt chung với những bao thóc mốc. Sức nóng từ đám cháy bên ngoài bắt đầu ập đến vách kho, không khí bên trong loãng dần, chỉ còn mùi khói và mùi nước tiểu khai nồng.

- “Tránh ra! Để chị mở!” Mey rít qua kẽ răng. 

Cô lựa chiếc chìa khóa dẹt đầu tiên, ngón tay run rẩy tra vào lỗ khóa. Không khớp. Chiếc chìa quá to, răng cưa kẹt cứng. Mey giật mạnh ra, đổi sang chiếc thứ hai tròn hơn. Tiếng giày đinh nện xuống đất rầm rập ngoài sân mỗi lúc một gần. Có tiếng lính gác quát tháo phía góc kho:
- “Ai ở đó? Đứng im!”

Tim Mey nẩy lên tận cổ họng. Chiếc chìa khóa thứ hai tra vào được một nửa thì kẹt cứng vì lớp gỉ đồng trong ổ khóa. Cô dùng hết sức xoay mạnh, ngón tay cái bị cạnh sắt cứa đứt, máu tươi rỉ ra hòa với máu của Chhay. Ổ khóa vẫn trơ trơ không nhúc nhích. Tiếng hét của tên lính gác đã sát sạt sau lưng, ánh đuốc của hắn quét qua vách tre, hắt lên bóng Mey in dài trên cánh cửa gỗ lim như một bóng ma.

- “Mở ra! Mở ra mau con khốn!” Mey rủa thầm, mồ hôi trộn lẫn máu chảy ròng ròng xuống mắt làm mắt cô cay xè, nhìn mọi vật nhòe nhoẹt đỏ rực. Cô giật phăng chiếc chìa khóa thứ hai ra, ngón tay rách bươm tìm chiếc chìa thứ ba có răng cưa nhỏ nhất. 

Tên lính gác gầm lên một tiếng bằng tiếng Khmer, tiếng lên đạn của khẩu AK vang lên lạch cạch khô khốc ngay rìa sân kho. Chỉ còn vài thước nữa hắn sẽ nhìn thấy cô. 

Mey dồn tất cả sức lực, cả sự căm hận và nỗi đau đớn thể xác tích tụ suốt những ngày bị xích trên sàn gỗ của Chhay vào hai ngón tay trỏ và ngón cái. Cô đâm mạnh chiếc chìa thứ ba vào ổ, xoay mạnh một vòng bằng một lực vặn nghiến. Một tiếng “cạch” khô giòn vang lên giữa không gian hỗn loạn. Ổ khóa đồng bung ra. Mey không kịp thở phào, cô giật phăng sợi xích sắt nặng nề ném xuống đất, dùng cả bả vai rách nát ghì chặt vào cánh cửa gỗ, đẩy mạnh sang hai bên.

Cánh cửa gỗ nặng nề rên rỉ mở toang. Một luồng hơi nóng ẩm, nồng nặc mùi mồ hôi, mùi cơ thể dơ bẩn và sự s��� hãi của hơn mười người đàn bà ập thẳng vào mặt cô. 

Bopha lao ra đầu tiên, mặt mũi nhem nhuốc đầy bụi tro và nước mắt. Nhìn thấy Mey đứng đó với chiếc áo bà ba đen rách tả tơi, lộ ra khuôn ngực và bả vai chằng chịt vết máu tươi cùng những vết bầm tím sâu hoắm, Bopha nghẹn ngào gọi:
- “Chị Mey...”

- “Chạy! Chạy mau vào rừng!” Mey chộp lấy cổ tay Bopha, giật mạnh em gái về phía lối mòn tối tăm phía sau nhà kho. “Tất cả mọi người theo tôi! Băng qua đầm lầy, chạy thẳng vào rừng già Takeo! Đừng quay đầu lại!”

Đoàn người nháo nhác chạy đi như một đàn thú bị vỡ tổ trong đêm tối. Phía sau, tên lính gác Khmer Đỏ đã chạy vọt đến góc kho. Nhìn thấy cánh cửa kho mở toang và bóng người nhấp nhô chạy trốn dưới ánh lửa, hắn nâng súng lên chĩa thẳng về phía đoàn người.

*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*

Ba tiếng súng chát chúa xé toạc màn đêm phum Takeo. Viên đạn găm thẳng vào thân cây cổ thụ ngay sát tai Mey, bắn ra những mảnh vỏ cây nhọn hoắt găm thẳng vào má cô, máu tươi lập tức rỉ ra trên làn da ngăm đen. Mey đẩy mạnh Bopha về phía trước, dùng tấm lưng trần đẫm máu của mình che chắn cho em gái khi cả nhóm lao xuống con dốc trơn trượt dẫn ra đầm lầy.

Bùn nhão đen ngòm dưới đầm lầy ngập đến tận đầu gối. Mey cảm thấy lòng bàn chân mình như bị hàng ngàn lưỡi dao lam xé toạc ra khi giẫm phải những gốc lau sậy bị phạt ngang, những cành gai rào ẩn dưới lớp bùn loãng. Cơn đau thấu xương kéo dọc từ gót chân nứt nẻ lên đến thắt lưng, làm cô run rẩy suýt ngã quỵ xuống dòng nước bẩn. Nhưng bàn tay cô vẫn nắm chặt cổ tay Bopha, kéo ghì cô bé đi. Mỗi bước chân của Mey lún xuống bùn đều để lại một vệt đỏ tươi loang nhanh trong nước đầm lầy, trước khi bị lớp bùn nhão nuốt chửng hoàn toàn.

Nước đầm lầy lạnh lẽo tràn qua lớp vải quần rách nát, thấm vào da thịt đùi trong của Mey. Nơi đó, dòng tinh dịch dính dấp, tanh nồng của Chhay từ cuộc hành lạc điên cuồng trước khi chết vẫn chưa kịp khô hẳn. Khi nước bùn lạnh buốt chạm vào kẽ lồn đang sưng đỏ, rách rưới vì những cú thúc bạo tàn bằng dương vật của gã chỉ huy, Mey rùng mình một cái kịch liệt. Cơn rát buốt xộc thẳng lên đại não. Sự cọ xát giữa hai bên đùi dính đầy dịch vị nhơ nhuốc và nước đầm lầy bẩn thỉu tạo ra một cảm giác nhầy nhụa, nhột nhạt ghê tởm bám riết lấy từng bước chạy của cô.

Mỗi khi cô nhấc chân lên khỏi lớp bùn hút chặt, kẽ lồn rách nát lại co thắt theo phản xạ, ép ra những giọt tinh dịch cũ còn sót lại sâu trong âm đạo. Chất dịch đùng đục ấy chảy loang dọc theo mép đùi trong, trơn trượt và ấm nóng một cách dị dạng so với cái lạnh của sương đêm và nước đầm. Mùi tanh nồng đặc trưng của Chhay hòa quyện với mùi bùn thối, bốc lên hăng hắc, bao vây lấy khứu giác của cô. Nó hệt như một dấu ấn vô hình mà gã chỉ huy đã đóng sâu vào da thịt cô, một thứ ký sinh trùng bám chặt lấy từng tế bào, không thể gột rửa.

Phía sau lưng họ, ngọn lửa từ căn nhà sàn chỉ huy bùng lên mỗi lúc một cao, nhuộm đỏ cả một góc trời Takeo. Sức nóng và ánh sáng đỏ rực của nó như đuổi theo sát nút, thiêu rụi căn nhà sàn định mệnh cùng cái xác không đầu của gã chỉ huy Chhay. Trong thứ ánh sáng tàn khốc ấy, bóng của những người đàn bà chạy trốn đổ dài trên mặt nước đầm lầy, vẹo vọ, thảm hại nhưng không ai dám dừng lại một nhịp thở. Họ cắm đầu chạy vào bìa rừng già, nơi những cành lá rậm rạp của những bụi gai quất thẳng vào mặt, vào ngực.

Chiếc áo bà ba đen mỏng manh của Mey đã rách nát sau trận giằng xé với Chhay và đám cháy, gần như không thể che chắn cho cơ thể cô. Những cái gai nhọn hoắt của rừng già Takeo cào rách lớp da mỏng trên vai, trên bầu ngực sưng tấy, để lại những vệt máu dài rướm đỏ. Mỗi lần cô vấp ngã hoặc lách người qua những bụi cây rậm rạp, thớ vải thô ráp của chiếc áo cũ lại cọ xát trực tiếp vào hai đầu vú đang rách da, rỉ máu vì những chiếc kẹp sắt của Chhay. Cơn đau rát như bị kim châm liên tục dội lên lồng ngực gầy guộc. Nhưng Mey không còn cảm thấy đau đớn nữa. Đầu óc cô tê dại, chỉ còn lại một mệnh lệnh duy nhất vang lên bên tai: chạy, phải chạy thật xa khỏi địa ngục này.

Tiếng súng và tiếng hú hét truy đuổi của đám lính Khmer Đỏ nhỏ dần phía sau lưng họ, thay vào đó là tiếng thở dốc dồn dập của những lồng ngực kiệt sức, tiếng cành cây khô gãy răng rắc và tiếng xào xạc của lá rừng dưới chân. Một vài người đàn bà vấp ngã, bò lê trên thảm lá mục rồi gượng dậy dưới sự hỗ trợ của những người đi bên cạnh. Không ai dám nói một lời, chỉ có những hơi thở khò khè, đứt quãng nối tiếp nhau trong đêm tối. Họ cắm đầu chạy liên tục trong bóng tối đen kịt của rừng già suốt hai giờ đồng hồ, cho đến khi ánh sáng xám xịt của buổi bình minh bắt đầu xuyên qua những tán lá dày đặc của rừng già Takeo. Lớp sương mù buổi sáng đặc quánh, lạnh lẽo bao phủ lấy những thân cây cổ thụ xù xì, tạo nên một không gian u uất và cô tịch.

Khi nhận ra tiếng động truy đuổi đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn tiếng chim rừng kêu khắc khoải đón ngày mới, cả đoàn người đổ sụp xuống bên một gốc cây cổ thụ lớn có bộ rễ nổi lên như những con quái vật đang nằm ngủ. Hai đầu gối Mey khuỵu xuống đất ẩm, hơi thở đứt quãng, lồng ngực gầy guộc phập phồng dữ dội dưới lớp áo rách tả tơi. Những người phụ nữ khác cũng mệt lử, nằm rạp trên mặt đất đầy lá mục, ôm lấy nhau khóc nấc lên thành tiếng. Họ đã thoát khỏi họng súng của Khmer Đỏ. Họ đã có tự do.

Bopha quỳ bên cạnh Mey, đưa đôi bàn tay run rẩy định ôm lấy vai chị mình. Nước mắt cô bé chảy dài trên đôi má hóp lại vì đói khát và sợ hãi. 
- “Chị Mey... chúng ta thoát rồi. Chị giết được hắn rồi... Hắn chết rồi...”

Bopha nhoài người tới, định gục đầu vào ngực Mey để tìm kiếm sự che chở quen thuộc như những ngày trước khi giặc tràn vào phum.

Nhưng ngay khi cánh tay của Bopha vừa chạm vào vai cô, Mey rùng mình một cái kịch liệt. Cơ thể cô co rúm lại như vừa chạm phải một con rắn độc lạnh ngắt. Cô giật mạnh người ra phía sau, gạt phăng tay Bopha ra, lùi lại vài bước cho đến khi lưng đập mạnh vào thân cây cổ thụ xù xì.

Bopha ngơ ngác nhìn chị, đôi tay lơ lửng giữa khoảng không. 
- “Chị Mey...?”

Mey thở dốc, đôi mắt trợn trừng nhìn em gái, đồng tử co thắt dữ dội. Trong đầu cô, một luồng cảm giác ghê tởm đột ngột dâng lên, cuộn trào từ dạ dày thẳng lên cổ họng. Cô cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay mình. Lòng bàn tay cô vẫn còn dính những vệt máu khô của Chhay, bết lại cùng bùn đất đầm lầy và sương đêm. Nhưng không chỉ có máu. Cô ngửi thấy nó. Trên da thịt cô, dưới lớp áo bà ba đen rách rưới này, vẫn còn vương mùi mồ hôi nồng nặc của Chhay, mùi tinh dịch tanh tưởi dính dấp ở đùi trong chưa kịp rửa, và cả thứ dịch vị nhục nhã từ lồn cô trào ra trong những đêm đồng lõa dục vọng với hắn.

Mùi hương đó như một thứ ký sinh trùng bám chặt lấy từng lỗ chân lông trên cơ thể cô, ngấm sâu vào da thịt, không có thứ nước đầm lầy hay sương đêm nào có thể rửa sạch. Cô cảm thấy như thể mình có thể ngửi thấy mùi hơi thở của gã chỉ huy ngay trên đầu lưỡi, trong hơi thở đứt quãng của chính mình.

Mey tự ôm chặt lấy hai vai mình, những ngón tay dính đầy máu khô bấu chặt vào thớ thịt vai run rẩy. Cô cảm nhận rõ ràng từng vết cắn sâu hoắm còn in hằn trên bầu ngực, vết bầm tím hình dấu tay Chhay siết ở eo, và cả những vệt sẹo roi mây chằng chịt trên lưng đang co rúm lại dưới làn sương lạnh. Những vết thương ấy không chỉ là vết tích của sự bạo hành, chúng là những dòng chữ khắc sâu bản án nhục nhã lên da thịt cô. Bopha nhìn chị, giọt nước mắt lăn dài qua những vệt nhọ nồi trên má, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng trước sự xa cách đầy hoảng loạn của Mey, cô bé đứng im tại chỗ.

Mey miết mạnh móng tay vào da thịt, cố cào đi lớp biểu bì đang bỏng rát. Cô muốn lột bỏ lớp da ngăm đen này, muốn cạo sạch lớp mồ hôi và mùi vị của gã chỉ huy đang bám chặt lấy cô. Nhưng càng cào, máu từ những vết roi cũ lại rỉ ra, ấm nóng và tanh nồng, hòa cùng mùi máu khô của Chhay trên tay cô. Nó giống một lời nguyền rủa vô hình. Nước đầm lầy bẩn thỉu bám trên người cô đã bắt đầu khô lại, tạo thành một lớp màng ngứa ngáy, nhột nhạt bao bọc lấy những vết cắn sâu hoắm trên bầu ngực. Mỗi khi cô thở mạnh, hai đầu vú bị kẹp sắt kẹp nát chiều qua lại nhói lên, đau đớn đến mức khiến cô muốn khuỵu xuống. 

Nơi đùi trong của cô, chất dịch trắng đục lẫn lộn với máu ấm vẫn rỉ ra từ kẽ lồn rách nát, chảy dài xuống bắp chân rồi hòa vào lớp bùn đầm lầy đang khô lại thành một vệt xám xịt. Mỗi lần cử động, sự cọ xát rát buốt ở âm đạo lại nhắc nhở cô về những cú thúc điên cuồng của Chhay. Gã đã chết, cái xác của gã đang bị lửa thiêu rụi thành tro bụi ở phum Takeo, nhưng luồng tinh dịch của gã vẫn đang nằm sâu bên trong cơ thể cô, ấm nóng một cách ghê tởm giữa buổi sáng sương lạnh. Cô cảm giác như Chhay vẫn đang ở đó, đang ngự trị và hành hạ cô ngay cả khi gã đã là một cái xác không đầu.

Cô nhớ lại những đêm bị xích trên sàn gỗ. Ban đầu là sự cưỡng bức, sự đau đớn tột cùng khi cu của hắn xé rách lồn cô. Nhưng rồi, để sinh tồn, để bảo vệ Bopha, cô đã học cách thích nghi. Cô đã biết cách rên rỉ theo nhịp thúc của hắn, biết cách dùng hai tay ôm chặt lấy bờ vai thô ráp của gã chỉ huy, biết cách co thắt lồn để hắn nhanh chóng đạt đỉnh. Sự thích nghi đó là một sự tha hóa tự nguyện. Cô đã bán linh hồn cho quỷ dữ để đổi lấy vài bát cơm nguội cho Bopha, đổi lấy sự sống sót của những người phụ nữ đang đứng trước mặt cô lúc này. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Thân xác cô đã quen với những trò chơi bạo lực của hắn. Hai đầu vú vẫn còn hằn sâu vết kẹp sắt giờ đây đang tê dại, thèm khát một cảm giác đau đớn để chứng minh cô còn sống.

Cô chính là kẻ đồng lõa. Cô đã dâng hiến thân xác này, đã dùng lồn của mình để vuốt ve lòng thú tính của gã ác quỷ. Bàn tay cô, đôi môi cô, từng tế bào trên cơ thể cô đều đã bị vấy bẩn bởi thứ dục vọng tàn bạo của hắn.

Những người phụ nữ phum Takeo vừa chạy thoát khỏi nhà kho đang đứng túm tụm phía sau Bopha. Họ nhìn Mey với những ánh mắt phức tạp. Có người cảm kích, có người thương hại, nhưng cũng có những ánh mắt né tránh, chứa đựng nỗi sợ hãi và sự ghê tởm kín đáo. Họ đã thấy cô quỳ dưới chân Chhay, lột sạch quần áo chịu đòn roi mà không một tiếng kêu ca, họ đã thấy cô phục vụ hắn ngay sát bậu cửa sổ. Trong mắt họ, Mey đã trở thành một thứ đồ chơi bị vấy bẩn, một kẻ trung gian đầy nhục nhã giữa bọn lính ác ôn và phum làng. 

Một người đàn bà lớn tuổi bước lên, bàn tay thô ráp của bà run rẩy định chìa ra phía Mey:
- “Mey... cháu có sao không? Vết thương trên lưng...”
- “Đừng chạm vào cháu!” Mey hét lên, giọng cô khản đặc, lạc đi giữa không gian rừng già. Cô lùi thêm một bước, gót chân trần giẫm lên một nhánh gai nhọn làm máu tươi phun ra, nhưng cô không hề hay biết. “Tất cả mọi người tránh xa cháu ra!”

Bopha bật khóc nấc lên, cô bé bước tới một bước, hai tay giơ ra:
- “Chị Mey, là em đây mà! Bopha đây mà chị! Hắn chết rồi, chúng ta tự do rồi, sao chị lại đẩy em ra?”

Mey nhìn em gái. Khuôn mặt Bopha dù nhem nhuốc muội than nhưng đôi mắt vẫn trong trẻo, thánh thiện. Sự trong sạch của Bopha giống một tấm gương phản chiếu sự dơ bẩn của cô. Mey không dám đối diện với ánh mắt đó. Cô sợ rằng nếu cô ôm Bopha, mùi tinh dịch của Chhay trên người cô, sự nhơ nhuốc từ lồn cô sẽ lây lan sang đứa em gái mà cô đã đánh đổi cả nhân phẩm để bảo vệ. 

Họ đứng đó, co ro trong những bộ quần áo rách nát, nhìn Mey như nhìn một con bệnh truyền nhiễm. Sự tự do vừa giành được bằng máu và lửa không làm biến mất những định kiến, những vết dơ đạo đức bám trên cơ thể Mey. Đối với họ, Mey là một công cụ tiện lợi để họ sống sót, nhưng giờ đây khi Chhay đã chết, sự tồn tại của Mey chỉ là một lời nhắc nhở về những ngày tháng nhục nhã của phum Takeo.

Mey cúi xuống nhìn bầu ngực gầy guộc của mình. Chiếc áo bà ba đen rách tả tơi lộ ra hai bầu vú chằng chịt những vết tím đen, đầu vú bị kẹp sắt kẹp nát giờ đã đóng vảy cứng, đau buốt mỗi khi thớ vải thô ráp cọ qua. Cô đưa tay sờ lên eo, nơi vết bầm hình bàn tay của Chhay vẫn còn hằn rõ như một dấu ấn sở hữu vĩnh viễn. Trên đùi cô, lớp nước đầm lầy lạnh lẽo bắt đầu khô đi, để lại một lớp màng dính dớp, bốc lên mùi tinh dịch tanh nồng của Chhay hòa lẫn với mùi bùn thối. Cô ngửi thấy hơi thở của gã chỉ huy ngay trên đầu lưỡi mình. Mùi rượu đế rẻ tiền, mùi thuốc lá khét và mùi thịt cháy từ căn nhà sàn bốc lên, bao vây lấy cô, bóp nghẹt mọi ý chí muốn quay trở lại cuộc sống bình thường.

Cô nhìn Bopha một lần cuối. Đứa em gái bé bỏng của cô xứng đáng có một cuộc đời sạch sẽ, không bị vấy bẩn bởi bóng ma của gã chỉ huy Khmer Đỏ. Nếu cô đi cùng, mỗi bước chân, mỗi cái nhìn của cô sẽ luôn nhắc nhở Bopha về cái đêm cô quỳ gối phục tùng Chhay để đổi lấy mạng sống cho em. Cô không muốn em gái mình phải mang gánh nặng nợ nần và sự ghê tởm đó suốt đời.

- “Bopha,” Mey nói, giọng cô đã lấy lại sự bình tĩnh lạnh lùng của một kẻ đã bước qua cái chết. “Đi theo con đường mòn phía đông. Qua khỏi khu rừng này sẽ có những phum làng khác không có lính của Chhay. Đi đi. Đừng bao giờ quay lại tìm chị.”
- “Chị Mey! Không! Em không đi!” Bopha gào lên, định lao tới ôm lấy chân chị.

Nhưng Mey đã nhanh hơn. Cô quay lưng chạy thẳng vào làn sương mù dày đặc phía trước. Bàn chân trần giẫm lên đá sỏi, lên gai nhọn, máu tuôn ra nhuộm đỏ những chiếc lá mục dưới chân, nhưng cô không dừng lại. 
- “Chị Mey!” Tiếng gọi của Bopha nhỏ dần, rồi mất hút sau bức tường sương mù trắng xóa.

Mey bước đi cô độc giữa rừng già Takeo. Làn sương mù đặc quánh bao phủ lấy cô, nuốt chửng bóng dáng gầy guộc của người con gái trong chiếc áo bà ba rách nát. Sương lạnh buốt thấm vào các vết roi trên lưng, thấm vào lồn rách nát và những vết cắn trên ngực cô, xoa dịu đi phần nào cơn bỏng rát của da thịt nhưng không thể gột rửa được sự nhơ nhuốc trong tâm hồn cô. 

Cành cây khô gãy răng rắc dưới chân như tiếng lách cách của chiếc còng sắt Chhay thường dùng để khóa tay cô vào đầu giường. Cô cúi xuống nhìn hai cổ tay mình, nơi lớp da bị cọ xát đến rướm máu đỏ hồng. Những vệt sẹo tròn trịa như chiếc vòng đeo tay quái dị này sẽ theo cô đến suốt đời. Không còn Chhay, không còn sợi xích sắt, nhưng sự trói buộc vô hình ấy đã cắm rễ sâu vào tâm trí Mey. Cô sẽ không bao giờ có thể để một người đàn ông nào khác chạm vào da thịt mình mà không nhớ đến những cú thúc bạo tàn, những lần rên rỉ nhục nhã dưới thân hình hộ pháp của gã chỉ huy Khmer Đỏ. 

Sương mù mỗi lúc một dày, che khuất cả lối đi trước mắt. Mey không biết mình đang đi đâu, cũng không quan tâm mình sẽ đi về đâu. Cô chỉ biết mình phải bước tiếp, bước đi để bỏ lại sau lưng phum Takeo đẫm máu, bỏ lại đứa em gái sạch sẽ mà cô hằng yêu quý, và bỏ lại chính bản thân mình của những ngày xưa cũ. 

Cô mỉm cười cay đắng, một nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt lấm lem muội than và máu khô. Tự do mà cô giành được có vị đắng ngắt của tro tàn và mùi tanh nồng của tinh dịch. Cô lặng lẽ bước sâu vào lớp sương mù dày đặc của rừng già, vĩnh viễn mang theo bóng ma của kẻ đã bẻ gãy nhân phẩm cô. Bóng dáng cô nhòa dần rồi biến mất hoàn toàn vào cõi im lìm lạnh ngắt của núi rừng Takeo, để lại phía sau những tiếng xào xạc của lá rừng và tiếng chim kêu khắc khoải gọi bầy trong ánh sương mai xám xịt.