Chiếc cu mềm oặt, rỉ máu của Minh từ từ tuột ra khỏi lồn buốt giá của xác chết Linh khi bóng tối chuyển dần sang màu xám nhạt của ban mai. Một tiếng *sột* nhỏ vang lên khi hai làn da thịt lạnh ngắt rời nhau. Thứ dịch nhầy hỗn hợp giữa tinh trùng loãng, máu tươi và nước vàng rỉ ra từ tử thi chảy tràn ra kẽ đùi, buốt nhói như có kim châm. Cơn tê dại nhức nhối ở vùng hạ bộ kéo Minh ra khỏi cơn hôn mê sâu, nhưng cả cơ thể cậu vẫn bất động như một khối đá lạnh. Hai bên đùi trong của cậu đã mất đi cảm giác, chỉ còn lại một vùng da thịt tê dại kéo dài từ thắt lưng xuống đến tận gót chân. Cậu muốn co chân lại để tránh sự ẩm ướt ghê tởm đó, nhưng các bó cơ không còn nghe theo sự điều khiển của đại não.
Minh cố hé mắt nhìn lên trần nhà. Những thớ gỗ nứt nẻ quay cuồng chậm chạp trước tầm nhìn nhạt nhòa của cậu. Mắt cậu mờ đi, phủ một lớp màng đục ngầu như mắt cá ươn đã chết nhiều ngày. Những hạt bụi li ti lơ lửng trong vệt sáng mờ nhạt từ cửa sổ chiếu vào trông giống như những sinh vật nhỏ bé đang nhúc nhích. Tay phải của cậu vẫn buông thõng trên nệm, những sợi tóc đen dài của Linh vẫn còn quấn quanh cổ tay như những sợi xích mảnh, cắm sâu vào da thịt tạo thành những lằn đỏ rướm máu. Dưới sàn nhà, chiếc chậu nhôm đựng tàn vàng mã chỉ còn lại đống tro xám ngoét. Một làn khói mỏng sót lại bay lên, chui tọt vào mũi Minh khiến cậu ho khan từng tiếng yếu ớt. Mỗi tiếng ho là một lần lồng ngực gầy guộc của cậu rung lên bần bật, kéo theo cơn đau thắt ở cơ bụng vốn đã bị vắt kiệt sau đêm nhục dục dài. Cậu nằm đó, trơ trọi giữa đống tro tàn, cảm nhận cái lạnh buốt của cõi âm đang ngấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào cơ thể, biến cậu thành một kẻ nửa sống nửa chết. Hơi thở của cậu mỏng đến mức không làm mờ nổi lớp bụi bám trên thành giường.
Cậu muốn nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh để tìm kiếm bóng dáng xác chết của Linh, nhưng các đốt sống cổ đã cứng đờ, tựa như các khớp xương đã bị vôi hóa hoàn toàn dưới hơi lạnh của cõi âm. Mọi nỗ lực dịch chuyển cơ thể đều mang lại những cơn đau nhói dọc theo sống lưng, rút cạn chút sức tàn cuối cùng. Thần trí Minh hoàn toàn phân rã. Những mảnh ký ức về quê nhà, về người mẹ tần tảo nơi làng quê nghèo, hay những buổi lên lớp ở giảng đường đại học giờ đây chỉ còn là những vệt xám mờ mịt rồi nhanh chóng biến mất vào khoảng không trống rỗng. Cậu cố gắng nhớ lại khuôn mặt của mẹ mình, nhưng hình ảnh đó lập tức bị thay thế bởi khuôn mặt trắng bệch với đôi mắt dã ra của Linh. Cậu thậm chí không còn nhớ nổi tên mình là gì. Cậu chỉ biết mình đang nằm đây, trong một vũng nước lạnh tanh và bốc mùi tử khí, giữa ranh giới mập mờ của sự sống và cái chết.
Tiếng bước chân nặng nề, kéo lê trên sàn nhà của bà Dung vang lên bên mép giường ngủ. Người đàn bà góa phụ cúi xuống nhìn cậu. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn chảy xệ, đôi mắt sâu hoắm không một chút hơi ấm, phản chiếu thứ ánh sáng xám xịt của ngày mới. Bà không nói một lời, lẳng lặng gỡ những sợi tóc đen của Linh ra khỏi cổ tay Minh. Động tác của bà chậm rãi, tỉ mỉ như đang thu dọn một món đồ chơi cũ kỹ sau một đêm sử dụng. Từng sợi tóc ướt át được gỡ ra, để lại trên cổ tay cậu những vết hằn sâu hoắm, thâm tím. Những sợi tóc bám đầy chất dịch nhớp nháp bết chặt vào da thịt, khi bị giật ra kéo theo những mảng da non rướm máu, nhưng Minh chỉ biết nằm im chịu đựng, hai mắt đờ đẫn nhìn lên khoảng không vô định. Cậu nghe thấy tiếng cộc cạch của chiếc vòng cẩm thạch đục trên cổ tay bà Dung chạm vào thành giường, một âm thanh khô khốc báo hiệu sự bắt đầu của một chuỗi hành hạ mới.
Bà Dung luồn hai bàn tay thô ráp dưới nách Minh, xốc mạnh người cậu dậy. Cơ thể Minh lúc này nhẹ bẫng, da bọc xương, toàn bộ sinh khí đã bị hút sạch. Hai chân cậu kéo lê thảm hại trên nền gạch lạnh khi bà Dung nửa kéo nửa dìu cậu bước ra khỏi phòng ngủ, hướng về phía cầu thang dẫn lên gác xép. Mỗi bậc cầu thang gỗ ọp ẹp vang lên tiếng *ken két* khô khốc dưới sức nặng của hai cơ thể. Minh không phản kháng, đầu cậu ngoẹo sang một bên, nước miếng chảy ròng ròng từ khóe môi khô nẻ, nhỏ xuống bả vai áo lụa màu tím nhạt của bà Dung. Sức nặng của Minh đổ dồn lên vai người đàn bà góa, nhưng bà không hề thở dốc. Bà bước đi vững chãi, lạnh lùng, như thể đã quen với việc khuân vác những cái xác không hồn. Khớp gối của Minh phát ra những tiếng lục cục khô khốc khi bị kéo lê trên các bậc thang gỗ bám đầy bụi bặm. Mùi trầu không cay nồng và mùi mồ hôi dầu từ người bà Dung xộc thẳng vào mũi cậu, nhưng nó không thể lấp đầy được mùi tử khí nồng nặc đang tỏa ra từ chính da thịt cậu. Đầu Minh va đập nhẹ vào lan can gỗ ở mỗi chiếu nghỉ cầu thang, để lại những vết bầm đỏ trên trán mà cậu không còn cảm giác đau đớn để nhận biết.
Lên đến căn gác xép cũ kỹ, bà Dung đẩy Minh ngã xoài xuống tấm chiếu trúc ráp đã rách nát nhiều chỗ. Minh co rúm người lại ngay lập tức, hai đầu gối kéo gập sát vào ngực theo bản năng của một con thú bị thương. Sợi chiếu trúc gãy đâm vào làn da mỏng ở hông cậu, nhưng phản ứng duy nhất của cậu chỉ là một cái rùng mình vô thức. Bà Dung lùi lại phía cửa, bàn tay sần sùi nắm chặt lấy cạnh cửa gỗ ép loang lổ vết mốc đen. Bà nhìn cậu một cái cuối cùng bằng ánh mắt trống rỗng, đồng lõa trước khi kéo sập cánh cửa lại.
Tiếng chốt cửa sắt bên ngoài vang lên khô khốc. Tiếng xích sắt quấn quanh tay nắm cửa và tiếng khóa đồng sập xuống nghe thật nặng nề. Minh bị nhốt chặt bên trong căn gác xép tối tăm.
Vệt sáng mỏng manh duy nhất lách qua khe hở của mái tôn dột, rọi thẳng vào đống bụi bặm dưới sàn gỗ. Minh ngồi co rúm ở góc giường ráp, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cằm tì lên xương bánh chè nhô cao nhọn hoắt. Làn da cậu xám ngoét, bủng beo và chằng chiu những vết bầm tím đen hình năm ngón tay gầy guộc ở cổ, ngực và dọc hai bên đùi trong. Đó là dấu vết của những đêm Linh cưỡi lên người cậu, ghì chặt lấy da thịt cậu để rút sinh khí.
Môi Minh mấp máy. Cậu bắt đầu lẩm nhẩm những câu từ vô nghĩa:
"Lạnh... lồn lạnh... cu cứng... Linh... cháo..."
Giọng cậu khàn đặc, nhỏ giọt như tiếng nước rỉ ra từ vòi nước hỏng. Cậu lặp đi lặp lại những từ đó mà không hề ý thức được ý nghĩa của chúng. Đôi mắt một mí trũng sâu hoắm dưới quầng thâm đen sì, nhìn trừng trừng vào khoảng không trước mặt. Một con nhện bò ngang qua mép chiếu ráp, Minh cũng không buồn tránh né. Cậu đưa ngón tay gầy gộc, móng tay đóng đầy ghét bẩn ra, ấn nhẹ lên con nhện, nghiền nát nó thành một vệt nước màu vàng xám trên mặt chiếu. Rồi cậu đưa ngón tay đó lên miệng mút, gương mặt hiện lên vẻ thỏa mãn dại khờ. Cậu nhai nuốt cả xác con côn trùng khô khốc, cảm nhận vị đắng chát chảy xuống cuống họng khô cằn như sa mạc của mình.
Thần trí cậu bắt đầu rơi vào những mảnh vỡ hỗn độn của ảo giác. Trong bóng tối lờ mờ của căn gác xép, bức tường gỗ ép loang lổ mốc đen dường như đang chuyển động, co bóp như những thớ thịt âm đạo của Linh. Những vết mốc loang lổ phình to ra, biến thành những khuôn mặt người quen thuộc ở quê nhà. Cậu nhìn thấy mẹ mình đang ngồi bên bếp lửa củi ướt khói nghi ngút. Bà đang đun một nồi nước lớn, lưng còng rạp xuống, miệng lẩm bẩm mắng mỏ cậu vì tội bỏ học đi hoang. Mùi khói rơm rạ quê hương bay phảng phất trong tâm trí cậu, ấm áp và gần gũi. Minh muốn gọi mẹ, muốn lết đến ôm lấy đôi bàn tay đầy vết chai sạn của bà để tìm kiếm chút hơi ấm trần gian. Nhưng khi cậu vừa rướn người tới, khuôn mặt mẹ cậu đột ngột chảy xệ xuống, lớp da mặt bong ra từng mảng rụng xuống đất, để lộ ra khuôn mặt trắng bệch không có huyết sắc của Linh với đôi mắt lòng trắng dã trừng trừng nhìn cậu. Linh mở cái miệng đen ngóm, phả ra luồng hơi lạnh buốt thấu xương. Cơn gió vô hình từ miệng bóng ma thổi bay đống tro tàn trong đầu Minh, xóa sạch chút hơi ấm cuối cùng của tình mẫu tử. Cậu ngã nhào ra chiếu, thở dốc, hai tay cào cấu xuống nền gỗ mục.
Minh rú lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, giật lùi người lại cho đến khi lưng va mạnh vào vách gỗ ép. Cơn đau từ sống lưng truyền lên đại não kéo cậu về một ảo giác khác. Cậu thấy mình đang đứng giữa giảng đường đại học đông đúc dưới ánh đèn huỳnh quang sáng loáng. Tiếng xì xào của bạn bè xung quanh vang lên bên tai. Thầy giáo trên bục giảng đang đọc tên cậu để nhận học bổng. Nhưng khi cậu nhìn xuống, cơ thể mình hoàn toàn khỏa thân, chiếc cu đỏ hỏn, rỉ máu đang sưng to trước mắt hàng trăm con người. Tiếng cười nhạo báng lanh lảnh vang lên khắp phòng học. Những khuôn mặt sinh viên xung quanh đột nhiên biến thành những cái đầu lâu khô khốc, hốc mắt sâu hoắm chảy ra chất dịch đen ngòm. Họ đứng dậy, vây quanh lấy cậu, những bàn tay trơ xương cào xé vào da thịt cậu, để lại những vết cào tím ngắt. Cậu cố hét lên giải thích nhưng cổ họng nghẹn đặc, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng ực ực đứt quãng. Những ngón tay xương xẩu cắm vào ngực cậu, bóp chặt lấy trái tim đang đập yếu ớt, hút đi những phần lý trí cuối cùng còn sót lại. Cậu cảm thấy mình như một tội đồ bị phơi bày trước công chúng, bị kết án bởi một phiên tòa không có lối thoát.
Cậu nhắm chặt mắt, dùng hai tay bịt tai lại nhưng những âm thanh ma quái đó vẫn lách qua da thịt, cắm sâu vào óc. Cậu nhớ lại đêm mưa gió bão bùng đó, cái đêm cậu đẩy cửa phòng bà Dung và cưỡng đoạt bà. Hơi ấm từ cơ thể đầy đặn của người đàn bà góa phụ khi ấy dường như vẫn còn vương trên đầu ngón tay cậu. Nhưng ngay lập tức, ký ức đó bị bóp méo. Cậu thấy mình đang đâm chiếc cu cương cứng vào lồn bà Dung, nhưng khi nhìn xuống thì bộ phận sinh dục của bà đã biến thành một cái miệng lồn đầy răng sắc nhọn bằng đá lạnh của Linh. Cái miệng lồn đó cắn chặt lấy cu cậu, nghiền nát da thịt, hút sạch từng giọt máu và tinh dịch cho đến khi cậu chỉ còn là một bộ xương khô chịu sự giam cầm. Cậu vùng vẫy trong vô vọng, nhận ra rằng tội lỗi của mình đã biến thành một sợi dây thừng vô hình, thắt chặt lấy cổ họng cậu mỗi ngày một chặt hơn. Cậu không thể phân biệt được đâu là tội lỗi thực sự, đâu là hình phạt tâm linh, tất cả hòa quyện thành một khối đen tối đè nặng lên ngực.
Trong góc tối của gác xép, ảo ảnh về Linh lại hiện ra. Lần này cô ta đứng bên đống hộp các-tông cũ bám đầy bụi. Cô ta cầm một chiếc lược nhựa đã gãy vài răng, chậm rãi chải mái tóc đen dài ướt sũng. Tiếng lược cọ xát vào tóc nghe sột soạt, sột soạt, đều đặn như tiếng cưa gỗ. Minh muốn nhắm mắt lại nhưng đôi mi mắt nặng trĩu dường như đã bị một lực lượng vô hình kéo căng ra, bắt cậu phải chứng kiến mọi hình phạt. Mỗi nhịp lược chải của Linh là một lần da thịt trên lưng Minh tự rách ra, máu chảy rỉ rả qua các nan chiếu trúc, thấm xuống sàn gỗ tạo thành những vệt đỏ thẫm bốc mùi tanh nồng. Cậu há miệng định cầu xin sự tha thứ, nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng khua khớp xương khô khốc.
Căn gác xép ngột ngạt dưới cái nóng của buổi trưa hè. Mái tôn phía trên hấp nhiệt xuống, biến không gian nhỏ hẹp thành một cái lò hầm hập. Nhưng Minh không cảm thấy nóng. Da thịt cậu lạnh ngắt, những lỗ chân lông co rúm lại dưới lớp mồ hôi nhớp nháp. Cậu ngửi thấy mùi da thịt mình đang phân hủy từng chút một, hòa cùng mùi ẩm mốc của đệm bông cũ nát và mùi gỗ mục dưới lưng. Trí não cậu đã sụp đổ hoàn toàn. Không còn quá khứ, không còn tương lai, chỉ có căn gác xép này và nỗi ám ảnh nhục dục vô tận đang chờ đợi khi bóng tối buông xuống. Cậu lắc lư người theo một nhịp điệu đều đặn, đầu va nhẹ vào vách gỗ ép tạo ra những tiếng *cộc, cộc* đều đặn, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của căn nhà trọ. Mỗi tiếng cộc vang lên như một tiếng gõ nhịp của chiếc đồng hồ đếm ngược dẫn cậu về phía cái chết.
Đến giữa trưa, tiếng khóa xích sắt bên ngoài lại lách cách vang lên. Cánh cửa gỗ mở ra một khoảng hẹp, vừa đủ cho bà Dung lách người bước vào. Trên tay bà là một bát cháo hành nguội ngắt, lớp mỡ trên mặt đã đóng váng lại thành một màng mỏng màu trắng đục. Mùi hành tây hăng nồng trộn lẫn với mùi gạo ôi bốc lên, xộc thẳng vào khứu giác của Minh.
Bà Dung bước đến bên giường, lẳng lặng ngồi xuống mép chiếu ráp. Bà đặt bát cháo xuống mặt sàn gỗ, rồi dùng chiếc thìa nhôm móp méo múc một thìa cháo đầy.
"Ăn đi," bà nói, giọng khàn khàn, phẳng lặng không một chút âm điệu.
Minh không động đậy. Đầu cậu vẫn ngoẹo sang một bên, nước dãi chảy thành vệt dài trên má. Bà Dung đưa tay ra, giữ chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải há miệng ra. Những ngón tay thô ráp, lạnh lẽo của bà ấn mạnh vào khớp hàm của Minh khiến cậu đau đớn ú ớ, hàm răng cậu nghiến chặt vào nhau chống cự theo bản năng. Nhưng bà Dung không hề nương tay. Bà dùng lực ngón tay cái bấm mạnh vào vùng thịt mềm dưới cằm cậu, buộc khuôn miệng cậu phải há hốc ra. Hai khớp hàm của Minh phát ra tiếng *khục* nhỏ khi bị kéo căng quá mức, đau đớn đến mức nước mắt cậu trào ra ngoài khóe mi mắt đỏ hoe. Bà đút thìa cháo nguội ngắt, nhớp nháp vào miệng cậu.
Cháo nguội và hôi rình tràn ngập khoang miệng Minh. Cậu không thể nhai, cũng không thể nuốt trôi ngay lập tức. Cháo chảy tràn ra hai bên khóe môi, dính bết vào râu quai nón lởm chởm chưa cạo của Minh. Mỗi lần cậu muốn phun ra, bà Dung lại lấy lòng bàn tay thô ráp bịt chặt miệng cậu lại, ép cậu phải nuốt xuống. Cổ họng Minh ực lên từng tiếng nghẹn ngào, mắt trợn trừng nhìn người đàn bà góa phụ trước mặt. Cậu ho sặc sụa, những hạt cháo hành bắn lên mặt bà Dung, nhưng mặt bà vẫn trơ ra như một tảng đá, không một chút biểu cảm. Những ngón tay thô bạo của bà bấu chặt vào má cậu, để lại những vệt đỏ lằn sâu trên làn da xám ngoét.
"Ăn đi để có sức mà hầu con Linh," bà Dung thầm thì, giọng nói lạnh lẽo trôi nổi trong không gian ẩm mốc. "Mày nợ con tao, mày phải trả cho hết. Đừng tưởng chết là trốn được nợ. Hồn xác mày giờ thuộc về nhà này rồi. Oán khí của nó chưa tan thì mày chưa được chết."
Lời nói của bà như một mệnh lệnh từ cõi âm, găm chặt vào trí não điên dại của Minh. Cậu ngừng chống cự, ngoan ngoãn há miệng đón nhận từng thìa cháo hành ôi thiu. Mỗi thìa cháo đi vào cổ họng lạnh ngắt của cậu giống như những cục bùn đất trôi tuột xuống dạ dày trống rỗng, không mang lại chút năng lượng nào mà chỉ làm tăng thêm cảm giác buồn nôn, nặng nề. Bà Dung kiên nhẫn đút từng thìa, không nhanh không chậm, mặc cho nước mắt và nước mũi của Minh hòa lẫn vào bát cháo. Chiếc thìa nhôm móp méo va vào răng Minh tạo ra những tiếng *căng, căng* buốt óc. Cậu nuốt từng ngụm cháo nguội lạnh trong sự bất lực tột cùng, cảm nhận rõ rệt sự sống của mình đang bị duy trì chỉ để kéo dài chuỗi ngày trừng phạt. Bà Dung lẳng lặng múc từng thìa, ánh mắt không hề rời khỏi khuôn mặt hốc hác của Minh, tựa như đang đếm từng nhịp thở thoi thóp của một sinh vật sắp lụi tàn.
Bà Dung nhìn cơ thể suy kiệt của Minh. Lớp áo thun ba lỗ bạc màu đã rách tươm, để lộ bộ ngực trơ xương sườn và những vết cào xước thâm đen quanh cổ. Bà không biểu lộ sự xót thương hay ghê tởm. Trong mắt người mẹ góa phụ này, Minh chỉ là một công cụ, một vật hiến tế để xoa dịu oán khí của đứa con gái đã khuất. Sự im lặng của bà là sự đồng lõa tột cùng. Bà tiếp tục múc từng thìa cháo, kiên nhẫn đút cho Minh cho đến khi bát cháo cạn sạch.
Bà dùng vạt áo ngủ lau qua loa những vệt cháo dính trên cằm Minh, rồi lẳng lặng đứng dậy. Trước khi bước ra ngoài, bà nhìn xuống phần dưới của Minh. Chiếc quần đùi vải thô của cậu đã rách đũng, để lộ cu xẹp lép, đỏ hỏn và đầy những vết sẹo nhỏ do bị cọ xát quá độ với âm khí lạnh lẽo. Hai hòn dái co rúm lại, xám xịt, nhăn nheo như hai hạt táo khô. Hai bên đùi trong của cậu chằng chit những vết thâm tím, da thịt trầy xước rướm máu do những lần cọ xát thô bạo với cơ thể cứng đờ của tử thi. Bà Dung nhìn chằm chằm vào đó một lát, đôi mắt sâu hoắm khẽ động đậy. Bà đưa ngón tay trỏ khô ráp, lạnh buốt chạm nhẹ vào đầu khấc sưng đỏ của cậu. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Minh, chiếc cu của cậu giật mạnh một cái rồi lại xẹp xuống. Bà Dung không nói một lời, quay người bước ra ngoài và khóa chặt cửa lại một lần nữa.
Mùi hương trầm từ bàn thờ Linh dưới tầng trệt theo các khe hở của sàn gỗ bay lên, cuộn xoắn lấy căn gác xép. Mùi hương ngọt lịm, nồng nặc của trầm hương tàn hòa quyện với mùi ẩm mốc của những thớ gỗ mục và mùi tử khí thoang thoảng phát ra từ cơ thể Minh tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nghẹt thở. Chiếc chiếu rách dưới lưng cậu dường như đang ẩm ướt dần, thấm đẫm mồ hôi lạnh, dịch thể âm giới và cả máu của những đêm nhục dục trước đó.
Minh nằm ngửa trên chiếu, mắt nhìn trừng trừng lên những tấm tôn gỉ sét trên trần nhà. Cậu cảm thấy cơ thể mình như đang bị trói chặt bởi những sợi dây vô hình dệt bằng khói nhang và mùi tử khí. Cậu không thể thoát ra được, cũng không muốn thoát ra. Vòng lặp vô tận của nhục dục và sự bào mòn sinh khí đã cắm rễ sâu vào linh hồn cậu. Cậu là tù nhân của gác xép này, là nô lệ vĩnh viễn của cõi âm. Cậu cảm nhận được những làn khói xám mảnh mai luồn qua kẽ chiếu trượt dọc trên da thịt mình như những ngón tay vuốt ve vuốt ve, mang theo hơi lạnh buốt giá tê tái.
Những tiếng động nhỏ nhất từ căn nhà trọ dưới tầng trệt vọng lên: tiếng bà Dung quét dọn, tiếng nước chảy trong nhà tắm, tiếng gõ mõ tụng kinh đều đặn. Tất cả đều trở nên mơ hồ, xa xăm. Đối với Minh, thế giới thực tại ngoài kia đã hoàn toàn biến mất. Chỉ có căn phòng tối này, mùi nhang trầm nghẹt thở này là thực tại duy nhất của cậu. Cậu nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh của Linh vẫn hiển hiện trong tâm trí: khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt dã ra, và cái lồn lạnh lẽo mở rộng sẵn sàng nuốt chửng lấy cậu. Một cảm giác khao khát bệnh hoạn bắt đầu rạo rực ở vùng bụng dưới của Minh, bất chấp sự kiệt quệ của thể xác. Cậu muốn cái lạnh đó. Cậu cần cái lạnh đó để lấp đầy khoảng trống rỗng rợn người bên trong mình. Cái nóng hừng hực của căn gác xép như bị đẩy lui bởi sự thèm khát cái lạnh buốt của cõi âm đang lớn dần trong tâm trí điên dại của cậu.
Bóng tối bắt đầu xâm chiếm căn gác xép khi mặt trời lặn hẳn sau những mái nhà tôn của con hẻm sâu. Không gian chìm vào sự tĩnh lặng u ám, lạnh lẽo. Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm mạnh, hơi lạnh buốt từ các khe sàn gỗ bốc lên, len lỏi dưới da thịt Minh.
Minh khẽ rùng mình. Đôi mắt đờ đẫn của cậu chợt lóe lên một tia sáng dại khờ đầy khao khát. Cậu biết cô ta sắp đến.
Từ dưới cầu thang gỗ, một tiếng động *sột soạt* rất nhỏ vang lên. Tiếng tà váy vải thô kéo lê trên mặt gỗ ẩm ướt. Tiếng động đó chậm rãi, đều đặn tiến gần đến cửa gác xép. Dù cửa vẫn khóa chặt từ bên ngoài bằng xích sắt, nhưng Minh biết những vật chất tầm thường của cõi trần không thể ngăn cản Linh. Luồng âm khí luồn qua khe khóa cửa mang theo mùi của đất ẩm sâu dưới lòng đất và mùi tóc ướt sũng.
Minh nở một nụ cười ngây ngô, dại dại. Cậu run rẩy đưa hai tay xuống, tự nắm lấy mép chiếc quần đùi vải thô rách nát của mình, chậm rãi kéo tuột nó xuống tận đầu gối. Cu của cậu, dù vẫn còn rỉ máu và đau nhức buốt nhói ở phần đầu khấc, bắt đầu giật mạnh từng nhịp dưới tác động của luồng âm khí đang lan tỏa khắp phòng. Nó cương cứng lên một cách quái dị, đỏ hỏn và run rẩy trong bóng tối. Sự cương cứng này không mang lại khoái cảm, mà chỉ có sự đau đớn tột cùng khi các mạch máu căng phồng lên dưới áp lực của luồng khí lạnh. Những đường gân máu xanh tím nổi lên cuồn cuộn dọc theo thân dương vật sưng tấy, căng cứng đến mức như sắp vỡ tung ra.
Tà váy trắng đẫm bùn đất của hồn ma Linh từ từ hiện ra từ góc phòng tăm tối nhất, bò dần lên giường gỗ. Mái tóc đen dài ướt át xõa rượi che khuất nửa khuôn mặt trắng bệch như sáp nến của cô ta. Đôi mắt lòng trắng dã trừng trừng nhìn thẳng vào hạ bộ của Minh.
Minh dang rộng hai tay, miệng phát ra những tiếng cười khúc khích điên dại:
"Linh... đến rồi... lồn ấm... không, lồn lạnh... đâm vào đi..."
Hồn ma Linh chậm rãi leo lên người Minh. Toàn bộ trọng lượng lạnh ngắt của một xác chết đè nặng lên ngực cậu, khiến xương sườn Minh kêu răng rắc. Đôi bàn tay lạnh như đá của cô ta ghì chặt lấy bả vai cậu, móng tay dài đen kịt cắm sâu vào da thịt Minh, khóa chặt cơ thể cậu xuống tấm chiếu rách. Linh cúi đầu xuống, mái tóc đen dài, ướt sũng của cô ta xõa tung trên mặt Minh, những sợi tóc lạnh lẽo lách vào miệng, vào mũi cậu, mang theo mùi bùn đất ẩm ướt dưới mộ sâu.
Cô ta khom người, banh rộng hai chân để lộ ra bộ phận sinh dục xám ngoét. Cái lồn của xác chết không có màu hồng hào hay ấm nóng của người sống, mà mang một màu tím tái, hai môi âm hộ dày và nhăn nheo, bao phủ bởi một lớp dịch nhầy xám đục. Linh đưa lồn lạnh ngắt của mình căn chỉnh thẳng vào chiếc cu đang cương cứng, đỏ hỏn của Minh.
Cảm giác buốt giá ập xuống ngay lập tức khi miệng lồn xám ngoét của tử thi nuốt trọn lấy đầu khấc đỏ hỏn của Minh. Lồn của Linh không có chút ẩm ướt tự nhiên, nó khô khốc và ráp như vỏ cây mục, nhưng co bóp vô cùng mãnh liệt. Những thớ thịt lạnh lẽo bên trong âm hộ kẹp chặt lấy thân cu của Minh, miết mạnh dọc theo chiều dài nhạy cảm đang sưng tấy. Minh ưỡn cong người lên, miệng há hốc không ra hơi, hai tay bấu chặt lấy chiếu trúc đến mức móng tay lật ngược, máu rỉ ra nhuộm đỏ những nan trúc mục.
Hồn ma Linh bắt đầu nhún người theo tư thế Nữ trên. Động tác của cô ta cứng nhắc, giật cục nhưng chứa đựng một sức mạnh vạn cân của cõi âm. Cứ mỗi lần cô ta sụp hông xuống, Minh lại cảm thấy như có hàng ngàn cây kim bằng đá đâm thấu vào niệu đạo, luồn qua lỗ sáo dương vật chảy ngược vào tận xương chậu. Cái lồn của Linh co bóp liên tục, hút chặt lấy cu Minh như một cái phễu không đáy. Sự cọ xát khô khốc giữa lớp da quy đầu sưng đỏ và những thớ thịt âm đạo lạnh ngắt tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn trong không gian tối tăm. Luồng hơi lạnh từ lồn Linh tỏa ra bao trùm toàn bộ hạ bộ Minh, biến da thịt cậu thành một màu tím tái bủng beo.
Không dừng lại ở đó, hồn ma Linh xoay người lại, chuyển sang tư thế Cưỡi ngựa ngược. Cô ta quay lưng về phía mặt Minh, để lộ bờ vai trắng bệch với những đốt sống lưng gồ lên như những viên sỏi dưới lớp da nhợt nhạt. Chiếc mông lạnh như băng của cô ta đè nghiến lên đùi trong và gốc cu của Minh. Trong tư thế này, góc đâm của dương vật bị bẻ cong một cách quái dị. Với mỗi nhịp nhún của Linh, chiếc cu của Minh bị kéo căng ra, da quy đầu rách thêm những vệt nhỏ, máu tươi tuôn ra hòa cùng thứ dịch nhầy màu xám đen bám đầy xung quanh âm hộ của Linh. Minh rên rỉ đau đớn, nhưng trong sự đau đớn tột cùng đó, một phản xạ nhục dục bệnh hoạn vẫn bắt đầu hoạt động, giữ cho dương vật của cậu luôn ở trạng thái cương cứng ngắt dưới sự điều khiển của luồng âm khí. Những thớ cơ ở đùi trong của Minh co giật bần bật dưới áp lực của cặp mông đá lạnh đang đè nghiến lên da thịt cậu.
Tiếp theo, hồn ma Linh thô bạo kéo Minh ngồi dậy, ép cậu vào tư thế Đứng tựa tường. Toàn bộ trọng lượng cơ thể suy kiệt của Minh bị ép chặt vào vách gỗ ép cũ kỹ của căn gác xép. Linh vòng hai chân lạnh ngắt của mình qua hông Minh, kẹp chặt lấy thắt lưng cậu. Đôi bàn tay xương xẩu của cô ta ghì chặt lấy cổ Minh, ép sát khuôn mặt trắng bệch của mình vào gáy cậu. Từ phía trước, cô ta dùng sức mạnh tâm linh nâng cơ thể Minh lên, khiến hai chân cậu lơ lửng trên không trung, rồi hạ hông xuống, ép âm đạo lạnh lẽo ngậm lấy chiếc cu đang rướm máu. Vách gỗ phía sau lưng Minh vang lên những tiếng *cầm cậm* dữ dội theo từng nhịp đẩy thô bạo của Linh. Cơn đau từ đốt sống lưng lan truyền khắp cơ thể, nhưng Minh không thể phản kháng. Cậu chỉ biết bấu chặt những ngón tay rướm máu vào bả vai lạnh buốt của Linh, miệng há hốc đón nhận luồng khí âm u xâm nhập vào tận phổi.
Sau những cú thúc liên hồi ở tư thế đứng tựa tường, Linh đột ngột lật nghiêng người Minh ra, ép cậu nằm theo tư thế Úp thìa. Cô ta nằm áp sát từ phía sau lưng Minh. Cả tấm lưng trần gầy guộc của Minh dán chặt vào khuôn ngực lạnh ngắt của xác chết. Đôi chân lạnh giá của Linh quấn chặt lấy hai chân Minh, khóa cứng cậu lại. Linh dùng một bàn tay bôi đầy bùn đất luồn ra phía trước, nắm chặt lấy thân cu đang rỉ máu của Minh, thô bạo dẫn lối nó đâm sâu vào lòng lồn ẩm ướt dịch tử khí của mình từ phía sau. Đùi Linh kẹp chặt đùi Minh, giữ cậu trong thế gọng kìm không thể nhúc nhích.
Nhịp hông của Linh dồn dập hơn. Mỗi lần cô ta thúc đẩy từ phía sau, chiếc cu của Minh lại bị cọ xát dữ dội vào thành âm đạo khô khốc. Cơn đau nhức buốt lan rộng khắp vùng thắt lưng, chạy dọc theo tủy sống lên đến tận đỉnh đầu Minh. Thần trí cậu hoàn toàn tê liệt. Cậu không còn cảm nhận được bản thân mình là một con người nữa, mà chỉ là một vật chứa sinh khí đang bị vắt kiệt. Sự kích thích điên cuồng từ cái lồn lạnh ngắt và những cú co bóp bạo liệt của Linh ép Minh đi đến giới hạn cuối cùng. Từng thớ cơ trên cơ thể Minh căng cứng lên như những sợi dây đàn sắp đứt.
Cơ bụng của Minh co rút mạnh mẽ. Dưới tác động của những cú thúc thô bạo trong tư thế úp thìa, chiếc cu của cậu giật liên hồi. Dòng tinh dịch đục ngầu, loãng thếch lẫn lộn với máu tươi đỏ thẫm phun trào xối xả vào sâu trong lòng tử cung lạnh giá của hồn ma Linh. Tiếng rên rỉ nghẹn ứ vang lên trong cổ họng Minh khi cậu cảm nhận rõ rệt sinh mệnh, tinh huyết và cả phần linh hồn cuối cùng của mình đang bị dòng xoáy âm khí hút sạch qua đường niệu đạo. Đầu óc cậu trống rỗng hoàn toàn, chỉ còn lại sự buốt giá bao phủ lấy tâm hồn đã hoàn toàn biến chất.
Khi dòng tinh dịch cuối cùng cạn kiệt, hồn ma Linh từ từ rút cu của Minh ra khỏi lồn mình. Một tiếng *sột* khô khốc vang lên khi dương vật mềm nhũn, trầy xước và bết đầy dịch máu rời khỏi âm hộ lạnh ngắt của tử thi. Linh bước xuống giường, tà váy trắng đẫm bùn đất lướt qua sàn gỗ ép, biến mất vào bóng tối của góc phòng.
Minh nằm im lịm trên chiếc chiếu trúc rách, hai mắt mở to trừng trừng nhìn lên mái tôn gỉ sét. Đôi mắt một mí của cậu hoàn toàn đờ đẫn, trống rỗng, mất đi toàn bộ ánh sáng của sự sống. Dưới hạ bộ, chiếc cu mềm oặt rỉ ra những giọt máu tươi lẫn dịch xám, chảy loang lổ trên mặt chiếu trúc mục. Tiếng xích sắt khóa cửa bên ngoài vẫn im lìm, giữ chặt cậu lại trong căn gác xép u tối, nơi mùi nhang trầm quyện cùng mùi tử khí đang không ngừng bốc lên.