Minh miết những ngón tay khô ráp của mình lên những vết bầm hình ngón tay thâm tím trên cổ. Lớp da thịt ở đó ê ẩm, đau nhức buốt nhói theo từng nhịp đập của mạch máu. Dưới sức ép của một luồng hơi buốt giá từ cõi âm vẫn đang âm ỉ luồn lách sâu bên dưới, từng thớ cơ trên cổ cậu co rút lại, giật lên nhè nhẹ đầy đau đớn. Cậu nhìn trừng trừng vào bóng mình trong chiếc gương ố vàng bám đầy vết mốc meo đen xịt của nhà tắm. Gương mặt phản chiếu lại trong gương là của một kẻ lạ lẫm, hao gầy đến mức kinh dị: hai gò má nhô cao nhọn hoắt như muốn đâm rách lớp da mặt, hốc mắt trũng sâu hoắm xám xịt tựa đống tro tàn, làn da nhợt nhạt không còn lấy một sắc máu tươi.
Cậu hé miệng, thở ra một hơi dài. Luồng khí lạnh ngắt thoát ra từ khoang miệng lập tức ngưng tụ thành một màn sương đục ngầu, làm mờ tịt một khoảng kính trước mặt. Minh đưa bàn tay run rẩy lau đi lớp sương mờ trên gương, nhưng hình ảnh phản chiếu bên trong vẫn tiều tụy và đầy tử khí. Sự sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy tâm trí Minh khi cậu nhận ra cơ thể mình đang chết dần chết mòn, bị vắt kiệt sinh khí bởi những đêm mộng mị ma quái trên căn gác xép. Hồn ma của Linh đã rút cạn sinh lực của cậu qua những lần giao hợp lạnh lẽo mỗi đêm.
Cơn ớn lạnh từ tận xương tủy đột ngột bộc phát, chạy dọc sống lưng làm Minh run lên bần bật. Cậu thèm khát hơi ấm. Đó không đơn thuần là ham muốn tình dục thông thường, mà là một sự thèm khát điên cuồng, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ trong lồng ngực đang phập phồng yếu ớt. Cậu cần da thịt nóng hổi của người sống để xua đi cái lạnh đang đóng băng các mạch máu của mình. Sự ấm áp từ cơ thể một người đàn bà là thứ duy nhất có thể cứu cậu lúc này. Minh nhìn quanh căn phòng tắm tối tăm ẩm ướt. Mùi nước xà phòng rẻ tiền quyện với mùi ẩm mốc của bức tường gạch mục nát tạo nên một không khí ngột ngạt. Cậu không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa. Cậu phải tìm thấy hơi ấm ngay lập tức. Nỗi thèm khát lấn át cả lý trí và sự sợ hãi. Minh lao mạnh ra ngoài.
Đôi chân trần của cậu dện thình thịch lên nền gạch lạnh lẽo của hành lang. Minh bỏ qua mọi sự tự chủ còn sót lại, chạy thẳng về phía cầu thang gỗ dẫn xuống phòng ngủ tầng trệt của bà Dung. Mỗi bước chân cậu đặt xuống, những bậc thang gỗ ọp ẹp lại phát ra tiếng cọt kẹt khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn nhà cũ. Bóng tối bao trùm lấy lối đi, nhưng Minh không quan tâm. Cậu bám chặt lấy tay vịn cầu thang, lết cơ thể suy kiệt nhưng tràn đầy dục vọng điên cuồng xuống phía dưới.
Khi chạm chân xuống nền gạch bông ở tầng trệt, luồng hơi lạnh dưới sàn nhà dội ngược lên lòng bàn chân, thúc ép Minh phải nhanh chóng tìm kiếm nguồn nhiệt. Cậu hướng thẳng về phía phòng ngủ của bà Dung ở góc hành lang. Cánh cửa gỗ khép hờ, để lộ một vệt sáng yếu ớt hắt ra từ bên trong.
Minh đứng khựng lại trước cửa trong tích tắc. Mũi cậu hít đầy mùi nhang trầm ngột ngạt quyện lẫn mùi dầu gió ẩm mốc đặc trưng của người đàn bà góa phụ. Thứ mùi hương quen thuộc này mỗi lần ngửi thấy đều khiến lòng cậu rạo rực một cách kỳ lạ. Cậu áp tai sát vào khe cửa, nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ nhàng của vải lụa cọ xát vào da thịt. Sự tưởng tượng về cơ thể đầy đặn của bà Dung đang ở ngay sau cánh cửa này làm dương vật của Minh dưới lớp quần thun mỏng giật mạnh liên hồi, cương cứng đến mức đau nhức. Cậu không thể kiềm chế được nữa. Minh đẩy mạnh cửa bằng một lực thô bạo. Cánh cửa gỗ đập mạnh vào vách tường phát ra tiếng động khô khốc.
Ánh đèn dầu leo lét trên bàn trang điểm hắt lên tấm lưng trần hơi nhão và bờ vai tròn đầy đặn của người đàn bà góa phụ. Bà Dung đang đứng quay lưng lại phía cửa, lúi húi dọn dẹp mấy hộp phấn trang điểm cũ kỹ. Trên người bà chỉ mặc bộ đồ bộ lụa mỏng màu tím nhạt, tà quần đùi rộng để lộ bắp đùi trắng xanh nhưng đầy đặn.
Không nói một lời, Minh lao tới từ phía sau tựa con thú hoang đói mồi lâu ngày. Cậu dùng hai bàn tay thô ráp ghì chặt lấy hai bả vai tròn trịa của bà Dung, thô bạo đè nghiến cả thân hình đầy đặn của bà úp sấp lên mặt kính của bàn trang điểm gỗ cũ kỹ. Tiếng chai lọ mỹ phẩm, lược nhựa và những hũ kem dưỡng va chạm vào nhau loảng xoảng, rơi vãi khắp sàn nhà. Bà Dung giật mình, khẽ rú lên một tiếng ú ớ trong cổ họng. Bà cố gắng cựa quậy, hai bắp tay giãy giụa dưới sức nặng của Minh, nhưng sức mạnh cuồng loạn của kẻ đang phát điên vì lạnh và dục vọng đã khóa chặt lấy bà.
Minh thở dốc dồn dập bên tai bà Dung, hơi thở nóng hổi nhưng ngắt quãng của cậu phả vào làn da cổ hơi nhăn nheo của người đàn bà. Cậu dùng tay trái nhấn mạnh tấm lưng bà xuống mặt bàn trang điểm, khiến ngực bà bị ép chặt vào mặt kính bóng loáng. Tay còn lại của Minh luồn nhanh xuống dưới gấu quần lụa, thô bạo giật phăng chiếc quần đùi mỏng manh của bà xuống tận đầu gối, để lộ tấm mông tròn trịa, trắng xanh dưới ánh đèn dầu mờ ảo.
Dưới ánh sáng tù mù, bướm của bà Dung hiện ra đầy kích thích. Khe lồn sậm màu, rậm rạp cỏ đen bao quanh khe thịt đang hé mở, rỉ ra những giọt dịch nhầy ướt át. Minh vội vã tháo nhanh chiếc quần thun của mình, giải phóng chiếc cu đang cương cứng ngắc, giật mạnh từng nhịp nóng rát. Dương vật của cậu căng phồng, gân máu nổi lên cuồn cuộn trên thân cu dài. Khao khát tìm kiếm hơi ấm thực tại thúc đẩy cậu hành động điên cuồng. Minh không thèm dạo đầu, trực tiếp thúc mạnh hông, đâm lút cán toàn bộ chiều dài dương vật vào sâu trong lồn ấm nóng của bà Dung.
Một tiếng "sực" ẩm ướt vang lên cùng tiếng thở hắt ra đầy đau đớn xen lẫn thỏa mãn của người đàn bà góa phụ. Vách lồn nóng hổi, khít khao lập tức kẹp chặt lấy thân cu của Minh. Cái nóng ấm áp từ da thịt người sống lập tức bao lấy dương vật cậu, truyền đi luồng sinh khí rạo rực khắp vùng bụng dưới, xua tan phần nào cái lạnh buốt đang đeo bám từ nãy. Minh rên rỉ đầy sung sướng, hai tay chuyển xuống bấu chặt lấy hông bà Dung, miết những ngón tay siết mạnh đến mức để lại những vết hằn đỏ tấy trên làn da nhão của bà.
Cậu bắt đầu nhấp hông liên tục, thực hiện những cú thúc thô bạo và dồn dập từ phía sau. Tiếng thịt va chạm chan chát vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch của căn phòng ngủ tầng trệt. Bà Dung không chống cự dữ dội, đầu bà gục xuống mặt bàn trang điểm bên cạnh những hộp phấn cũ, đôi mắt hé mở nhìn vào chiếc gương ố trước mặt, để mặc cho Minh điên cuồng chiếm đoạt. Mỗi lần cu cậu cắm sâu vào lòng tử cung ấm áp của bà, Minh lại rên rỉ đầy thỏa mãn, tưởng như mình đã tìm lại được sự sống từ cõi chết.
Sau một chuỗi cú nhấp liên hồi từ phía sau, Minh chưa thỏa mãn. Cậu muốn cảm nhận nhiều hơn hơi ấm từ cơ thể người đàn bà này. Cậu thô bạo xoay người bà Dung lại, kéo tuột bà xuống khỏi bàn trang điểm và đẩy bà ngã ngửa lên chiếc giường nệm cũ kỹ ở góc phòng. Tấm nệm lò xo rệu rã phát ra tiếng kêu chói tai dưới sức nặng của hai cơ thể.
Minh nhanh chóng đè lên người bà Dung, banh rộng hai chân bà ra hai bên. Cậu nâng hai đùi đầy đặn của bà lên, vắt lên bả vai mình rồi cúi xuống nhìn thẳng vào nơi giao hợp. Lồn của bà Dung dưới sức ép của chiếc cu đang cương cứng đã đỏ ửng lên, nước nhờn ướt át chảy tràn ra ngoài kẽ đùi, óng ánh dưới ánh đèn dầu. Minh gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, cúi người xuống ép sát ngực mình vào hai bầu ngực nhão nhưng lớn của bà Dung. Cậu lại thúc mạnh hông, cắm sâu dương vật vào trong lồn bà lần nữa.
Ở tư thế truyền thống này, Minh có thể nhìn rõ khuôn mặt u uất của bà Dung. Đôi mắt bà lờ đờ, vô hồn nhìn lên trần nhà tối đen, khóe miệng khẽ mở ra phát ra những tiếng rên rỉ trầm đục. Minh dùng hai bàn tay thô ráp bóp mạnh vào hai bầu ngực lớn của bà, miết ngón cái lên hai đầu vú thâm quầng đã săn cứng lại vì kích thích. Sự cọ xát liên tục của dương vật vào vách lồn ấm áp làm Minh rùng mình sung sướng. Cậu thúc liên tục, mỗi cú thúc đều đưa toàn bộ chiều dài dương vật đi sâu vào tận cùng của tử cung, tận hưởng sự co bóp nóng hổi của thịt mềm.
Chưa dừng lại ở đó, dục vọng cuồng loạn tiếp tục thúc đẩy Minh thay đổi tư thế để kéo dài cuộc hoan lạc. Cậu kéo hai chân bà Dung xuống, bắt bà nằm nghiêng người đi theo tư thế úp thìa. Từ phía sau, Minh áp sát lồng ngực mình vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của bà Dung. Cậu nâng một bên chân của bà lên, luồn dương vật từ phía sau đâm xiên vào khe lồn ướt nhẹp. Ở tư thế này, Minh có thể dùng hai tay ôm trọn lấy vòng eo đầy đặn của bà, kéo sát hông bà vào hông mình.
Cậu nhấp hông nhịp nhàng nhưng đầy sức mạnh. Từng cú đẩy đưa cu cậu cọ xát mạnh mẽ vào vách lồn ấm áp. Minh cúi đầu ghé sát vào tai bà Dung, cắn nhẹ vào vành tai và hôn lên chiếc cổ hơi nhăn nheo của bà. Mùi dầu gió nồng nặc quyện với mùi mồ hôi đặc trưng của người đàn bà góa phụ xộc vào mũi Minh, kích thích thần kinh cậu đến mức điên dại. Cậu cảm nhận được luồng khí nóng ấm luân chuyển khắp cơ thể mình, tạm thời xua tan đi cái lạnh buốt của cõi âm đang ngự trị trong lục phủ ngũ tạng. Cậu tưởng rằng mình đã làm chủ được cuộc chơi, đã dùng nhục dục của người sống để chiến thắng thế lực vô hình của người chết.
Thế nhưng, ngay khi Minh định đẩy nhanh nhịp độ đẩy đến mức điên cuồng hơn nữa để tìm kiếm sự thỏa mãn tột đỉnh, cơ thể cậu bắt đầu cảm nhận thấy một sự bất thường đáng sợ ngay trong lòng lồn của bà Dung.
Cảm giác ấm nóng, ướt át ban đầu đột ngột sụt giảm một cách nhanh chóng. Thay vào đó, một luồng âm khí buốt giá như nước đá dưới lòng sông sâu bất ngờ tràn ra từ sâu trong cổ tử cung của người đàn bà, bao bọc lấy đầu khấc của cậu. Minh khựng lại một nhịp, sống lưng cậu lạnh toát. Nhưng dục vọng cuồng loạn vẫn giữ chặt lấy tâm trí cậu, hông cậu vẫn theo quán tính lao về phía trước. Cú thúc tiếp theo đưa dương vật đi sâu vào trong, nhưng cảm giác cọ xát không còn mềm mại, nóng hổi nữa. Nó cứng đờ, lạnh ngắt và nhớp nháp tựa như đang đâm vào một khối thịt đóng băng của một xác chết đã phân hủy phân nửa.
Minh hoảng hốt ngẩng đầu nhìn vào chiếc gương trang điểm đặt ngay trước mặt bà Dung.
Dưới ánh đèn dầu tù mù và khói nhang trầm nghi ngút, khuôn mặt đầy nếp nhăn, u uất của bà Dung phản chiếu trong gương đột nhiên giật mạnh liên hồi. Các thớ cơ trên mặt bà xô lệch, co rút dị dạng một cách kinh khủng. Làn da trắng xanh của người đàn bà góa phụ chuyển dần sang màu xám ngoét, nhợt nhạt tựa như da của một tử thi. Mái tóc dài thường ngày được búi trễ sau gáy bỗng xõa tung ra, sũng nước và bốc lên mùi bùn đất ẩm ướt, mùi nước sông rạch thối rữa của cõi âm.
Trong gương, khuôn mặt ấy biến đổi hoàn toàn thành khuôn mặt của Linh, đứa con gái đã chết. Đôi mắt không có tròng đen của hồn ma trợn ngược lên, nhìn xoáy thẳng vào mắt Minh qua tấm kính ố vàng. Khóe miệng Linh ngoác rộng ra tận mang tai, để lộ hàm răng trắng ở giữa những lớp da thịt tái nhợt đang chảy ra thứ nước dịch màu vàng đục.
Minh kinh hoàng nhận ra cơ thể bên dưới mình cũng đang hoán đổi liên tục. Lúc cậu thúc hông, da thịt đùi và mông của bà Dung dưới tay cậu ấm áp, mềm mại; nhưng ngay cú nhấp tiếp theo, toàn bộ phần thân dưới ấy lại hóa thành lớp sáp nến lạnh ngắt, cứng ngắc và đầy những vết bầm tím của tử thi. Sự nóng lạnh luân phiên chà xát dữ dội lên dương vật Minh. Da quy đầu của cậu co rút lại vì lạnh, rồi lại giãn ra vì nóng, tạo nên một cảm giác cực khoái bệnh hoạn đan xen với nỗi sợ hãi tột cùng. Cậu muốn dừng lại, muốn thoát khỏi trò đùa quái ác này, nhưng bản năng thể xác vẫn bị kích thích đến mức tối đa bởi sự co bóp dị thường của cái bẫy xác thịt.
Cậu gào thét thảm thiết trong bóng tối âm u của căn phòng. Minh cố gắng chống hai tay lên mặt bàn trang điểm, dùng hết sức bình sinh còn sót lại đẩy người lùi lại để rút cu ra khỏi chiếc lồn ma quái kia. Cậu muốn chạy trốn, muốn thoát khỏi cái bẫy xác thịt kinh hoàng này trước khi toàn bộ sinh lực của mình bị hút cạn.
Thế nhưng, lồn phía dưới đột ngột co thắt mạnh mẽ. Các thớ thịt lạnh buốt co rút dữ dội, siết chặt lấy gốc dương vật của Minh như một chiếc vòng kim cô bằng thép nguội. Lực hút từ sâu bên trong lòng tử cung ma quái hoạt động tựa như một xoáy nước hút bùn sâu dưới đáy sông, giữ chặt lấy đầu khấc của cậu, không cho cậu di chuyển lùi dù chỉ một phân. Minh càng giãy giụa, chiếc lồn hoán đổi âm dương ấy càng mút chặt, kéo giật hông cậu ép sát vào cơ thể lúc nóng lúc lạnh bên dưới.
Sự thắt chặt đến mức đau đớn khiến dương vật cậu căng tức tột độ, như thể toàn bộ mạch máu bên trong sắp sửa vỡ tung ra dưới áp lực nghẹt thở. Cảm giác đau đớn buốt nhói chạy dọc từ gốc cu thẳng lên đại não, khiến Minh khuỵu hai đầu gối xuống nệm giường. Đầu khấc bị bóp nghẹt bởi những thớ thịt thối rữa lạnh ngắt của xác chết, rồi ngay sau đó lại bị đốt cháy bởi vách âm đạo nóng ran đầy oán hận của người mẹ góa phụ. Sự co bóp hỗn loạn ấy không còn mang lại khoái cảm nhục dục thông thường, mà là một sự tra tấn thể xác tàn bạo. Từng thớ cơ quy đầu của cậu co rúm, cảm nhận rõ rệt lớp da mỏng manh bị ma sát thô bạo với những mảng sần sùi, lạnh lẽo bên trong kẽ thịt ma quái.
Minh cố gồng mình, móng tay cắm ngập vào tấm nệm lò xo mục nát để tìm điểm tựa, cố sức kéo giật hông lùi ra sau. Nhưng vô ích. Lực hút từ lòng lồn ma quái kia quá mạnh, nó như một bàn tay vô hình luồn sâu vào trong bụng dưới của cậu, tóm lấy phần gốc rễ của dương vật mà kéo ghì lại. Càng cố giãy giụa, Minh càng cảm thấy cu mình bị siết chặt đến mức biến dạng. Nỗi đau đớn thể xác hòa quyện cùng sự kinh hoàng tột độ khiến nước mắt, mồ hôi lạnh của cậu tuôn ra đầm đìa, chảy xuống mặt nệm tạo thành những vệt sẫm màu.
Dưới thân cậu, sự hoán đổi liên tục diễn ra với tần suất ngày một nhanh hơn. Vừa mới một giây trước, đôi tay Minh bấu chặt vào bờ hông ấm nóng, đầy đặn và phập phồng sức sống của bà Dung; thì ngay giây tiếp theo, da thịt dưới ngón tay cậu đã trở nên nhớp nháp, nhão nhoét và lạnh lẽo như sáp lạnh của thi thể Linh dưới lòng đất sâu. Mùi hương trầm ngột ngạt của người mẹ bị lấn át bởi mùi nước sông rữa nát, mùi bùn đất ẩm mục bốc ra từ lỗ lồn đang ngoác rộng hòng nuốt chửng cậu.
Trí não Minh quay cuồng trong cơn hoảng loạn tột cùng. Cậu nhìn xuống và thấy rõ hai đùi của bà Dung trắng xanh bỗng chốc mọc đầy những vết cào xước thâm đen, những mảng da bong tróc rỉ ra nước vàng của xác chết trôi sông. Tiếng thở dốc của bà Dung biến thành tiếng khò khè ướt át của kẻ chết đuối.
Nỗi hối hận muộn màng ập đến như những nhát dao đâm nát tâm trí Minh. Tại sao cậu lại để dục vọng dắt mũi đến nông nỗi này? Tại sao cậu lại không thể kiềm chế bản thân trước những cám dỗ nhục dục thấp hèn để rồi tự dâng xác thịt mình cho quỷ dữ? Sự trơ trẽn, tự đắc của những ngày trước hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự hèn nhát và bất lực của một kẻ sắp chết. Minh nhận ra tất cả những lần bà Dung im lặng chịu đựng, tất cả những lời thì thầm bên tai mỗi đêm không phải là sự đồng thuận hay yêu thương, mà là một cạm bẫy tâm linh tàn độc đã được giăng sẵn để dẫn dụ cậu vào chỗ chết. Cậu chỉ là một con mồi ngu ngốc tự chui đầu vào rọ.
Cậu gào khóc thảm thiết, miệng há hốc cố hít thở bầu không khí ngột ngạt đầy tử khí:
"Buông tôi ra... Bà Dung ơi, tha cho cháu... Linh ơi, tha cho anh..."
Nhưng những lời cầu xin của cậu chỉ vang vọng vào khoảng không tăm tối của căn phòng ngủ tầng trệt.
Giữa bóng tối âm u, căn phòng đột ngột lạnh xuống dưới độ âm. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn trang điểm chập chờn rồi tắt ngấm, đẩy cả không gian vào một màu đen đặc quánh. Trong bóng tối ấy, Minh cảm nhận được hai cánh tay lạnh ngắt tựa hai thanh sắt rỉ sét vòng qua lưng mình, ghì chặt lấy bả vai cậu, khóa chặt mọi đường lui.
Từ trong góc tối của giường ngủ, tiếng rên rỉ ma mị của hồn ma Linh và tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ của bà Dung bắt đầu vang lên. Tiếng cười ấy ban đầu chỉ là những âm thanh trầm đục, đứt quãng, nhưng nhanh chóng hòa vào làm một, tạo thành một tiếng cười đồng thanh quái dị, lanh lảnh và đầy oán hận vang vọng khắp bốn bức tường, xoáy sâu vào màng nhĩ đang run rẩy của Minh.