Nghe chương 7

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Minh miết ngón tay lên những vết bầm tím hình bàn tay lạnh ngắt trên cổ trước chiếc gương mốc ở gác xép. Da thịt ở vùng cổ cậu ê ẩm, những dấu tay thâm đen hằn sâu vào lớp da tái nhợt. Cơ thể cậu rã rời, thắt lưng mỏi nhừ đến mức mỗi lần dịch chuyển là một cơn đau buốt dọc sống lưng lại ập đến. Khi những ngón tay khô ráp chạm vào vết bầm lạnh lẽo, luồng điện rạo rực bất chợt chạy thẳng xuống thắt lưng, khiến dương vật dưới lớp quần thun mỏng giật mạnh đầy thèm khát. Cậu run lên, ham muốn trỗi dậy từ sâu trong xương tủy, nhớ lại cái lạnh buốt của đêm hôm trước. Đó là một cảm giác kích thích điên cuồng, tột cùng, thứ khoái cảm bệnh hoạn mà cơ thể người sống dưới nhà không bao giờ có thể mang lại cho cậu.

Trong thâm tâm Minh, cuộc chiến nội tâm đang diễn ra khốc liệt. Lý trí của cậu, hay chút tàn dư ít ỏi của bản năng sinh tồn, đang gào thét rằng cậu phải chạy trốn. Căn nhà trọ này là cái bẫy chết chóc. Hồn ma của Linh đang hút cạn sự sống của cậu qua từng đêm nhục dục. Nhưng đồng thời, từng thớ thịt, từng mạch máu trong người cậu lại gào thét đòi hỏi âm khí buốt lạnh của cô ta. Cậu thèm khát cảm giác cơ thể mình bị đóng băng trong những cú ôm ghì, thèm cái khoảnh khắc dương vật nóng bóng đâm vào lòng âm đạo lạnh ngắt của Linh. Sự giằng xé đó làm đầu óc Minh quay cuồng, vừa muốn thu dọn quần áo chạy ra khỏi hẻm sâu, vừa muốn bóng đêm lập tức ập xuống để lại được nằm dưới thân thể xác chết ấy.

Cậu cúi đầu nhìn xuống chiếc quần đùi xộc xệch. Dương vật vẫn còn rỉ ra những giọt dịch nhầy xám xịt, dính bết vào mép vải thô. Minh thọc tay vào quần, ngón tay run rẩy chạm vào đầu khấc vẫn còn sưng đỏ và đau rát. Cậu khẽ rên lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, hai mắt nhắm nghiền. Cậu tự vuốt ve dọc theo thân dương vật nóng hổi, cố tìm lại chút dư âm của sự buốt giá đêm qua. Cơn mệt mỏi rệu rã kéo ghì cả người cậu xuống, nhưng trí óc cậu lại tràn ngập hình ảnh khuôn mặt trắng bệch cùng mái tóc ướt sũng của Linh. Cậu nhớ cái cách âm đạo lạnh ngắt của cô ta co thắt, nuốt chửng lấy dương vật cậu, hút cạn từng giọt sinh lực cho đến khi cậu ngất lịm. Càng đau đớn, cậu lại càng thèm khát cái lạnh buốt xương ấy.

Minh quay người, định bước đến chiếc balô bám bụi nằm ở góc gác xép. Ý nghĩ trốn chạy le lói xuất hiện trong cái đầu óc mụ mẫm: cậu phải đi, phải dọn đồ rời khỏi căn nhà trọ quỷ quái này trước khi bị hút cạn máu thịt. Cậu lết đôi chân trần trên sàn gỗ ọp ẹp, gót chân phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc. Mỗi bước đi là một lần khớp háng cậu đau nhức như muốn rời ra, nhưng nỗi sợ cái chết tạm thời lấn lướt ham muốn đê mê.

Nhưng ngay khi cậu vừa cúi xuống chạm vào dây kéo của chiếc balô, mùi hương trầm nồng nặc đột ngột xộc lên từ những kẽ sàn gỗ ép bên dưới. Dưới nhà, bà Dung đang thắp nhang. Khói xám cuồn cuộn, đậm đặc từ tầng trệt len lỏi qua từng khe hở, bay thẳng lên gác xép. Khói tụ lại thành những dải dài, bò loang lổ trên mặt sàn, quấn chặt lấy hai cổ chân của Minh.

Khói trầm này chứa đựng thứ ma lực kỳ lạ. Nó không chỉ là khói nhang thông thường, mà tựa như chất độc vô hình thấm qua da thịt Minh. Ngay khi hít phải mùi hương ngọt lịm đến nhức đầu ấy, hệ thần kinh của Minh lập tức bị tê liệt. Các xung thần kinh truyền đi từ não bộ bị chặn đứng. Đầu óc cậu trống rỗng, những hình ảnh về quê nhà, về cha mẹ, hay ý định rời đi lập tức bị quét sạch. Đôi tay đang đặt trên chiếc balô buông lỏng hoàn toàn. Đôi mắt một mí vốn đã thâm quầng của Minh trở nên đờ đẫn, tròng mắt dại đi như kẻ mất hồn.

Khói nhang tiếp tục len lỏi vào buồng phổi cậu, làm chậm nhịp tim và khiến các cơ bắp của cậu chùng xuống, mất hết lực lượng. Đôi chân cậu nặng trĩu như bị đổ chì, không thể nhấc nổi một bước. Khói trầm tựa những sợi dây xích vô hình trói chặt chân Minh tại chỗ, giam cầm cậu trong bầu không khí đặc quánh của căn gác xép. Cậu đứng chôn chân, đầu óc mụ mẫm, hoàn toàn quên mất ý định chạy trốn. Ý chí phản kháng cuối cùng bị khói xám bóp nghẹt. Cậu lảo đảo lùi lại phía chiếc chiếu trúc ráp, đổ ập cơ thể suy kiệt xuống giường, đôi mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà tối tăm, kiên nhẫn chờ đợi bóng đêm buông xuống.

Trong cơn u mê, Minh nghe thấy tiếng bước chân đi lên cầu thang gỗ. Tiếng cọt kẹt đều đặn, nặng nề báo hiệu sự xuất hiện của bà Dung. Bà bưng lên gác bát cháo trắng nguội ngắt, trên mặt bát chỉ lác đác vài hạt muối trắng. Bà đặt bát cháo xuống cạnh chiếu, nhìn Minh bằng đôi mắt sâu hoắm, mí mắt sụp xuống đầy vẻ lạnh lùng, không chút biểu cảm trên gương mặt đầy nếp nhăn.

Minh cố ngước cổ lên nhìn bà, môi cậu khô nứt nẻ, mở ra đầy khó khăn:

"Bà Dung... tôi... tôi muốn dọn đi..."

Bà Dung không nhìn vào mắt cậu. Bà chỉnh lại chiếc vòng cẩm thạch đục trên cổ tay trái, chiếc vòng va vào nhau phát ra tiếng cạch nhỏ lạnh lẽo. Giọng bà khàn khàn, phẳng lặng như nước hồ không đáy:

"Ăn đi con. Cho có sức."

"Tôi mệt lắm... người tôi không còn chút lực nào..." Minh thào thào, bàn tay run rẩy chỉ vào những vết bầm trên cổ. "Bà Dung, con gái bà... Linh... cô ấy..."

Bà Dung đột ngột cúi xuống sát mặt Minh. Mùi hương trầm tỏa ra từ quần áo bà vây lấy cậu, dập tắt ý chí phản kháng cuối cùng. Đôi mắt bà trống rỗng, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa từ khe cửa:

"Linh nó thương con. Nó chỉ muốn gần gũi con thôi. Ở lại đây, đừng đi đâu hết."

Lời nói của bà Dung tựa như mệnh lệnh tâm linh, đóng đinh Minh vào chiếc chiếu trúc. Cậu không thể nói thêm được câu nào, chỉ biết nằm im nhìn bà Dung lẳng lặng quay người bước xuống cầu thang, những bước chân nhẹ tênh không phát ra tiếng động, để mặc Minh tiếp tục chìm vào cơn u mê mộng mị.

Đêm thứ hai trôi qua trong vòng lặp nhục dục đầy kinh hoàng.

Khi bóng tối nuốt chửng con hẻm nhỏ bên ngoài, căn gác xép trở nên lạnh ngắt. Nhiệt độ giảm đột ngột đến mức hơi thở của Minh ngưng tụ thành luồng sương mỏng trong hư không. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần nhà vang lên: *tách... tách...* Mỗi tiếng giọt nước rơi báo hiệu giờ hành hình bắt đầu.

Bóng ma Linh chậm rãi hiện ra từ góc phòng tối tăm nhất. Mái tóc đen dài, ướt sũng nước của cô ta xõa rượi, kéo lê trên sàn gỗ phát ra tiếng sột soạt ẩm ướt. Cô ta bò lên chiếu, cơ thể trắng bệch như sáp nến không một mảnh vải che thân. Làn da của Linh loang lổ những mảng tím tái của tử thi, lạnh lẽo đến mức khi chạm vào da thịt Minh, cậu liền run bần bật. Sự lạnh lẽo đó lập tức kích hoạt dương vật của Minh, khiến nó cương cứng lên đầy đau đớn.

Không một lời nói, Linh bò vòng ra sau lưng Minh. Đôi bàn tay gầy guộc với những móng tay thâm đen của cô ta bấu chặt lấy hông cậu, kéo ghì thắt lưng cậu lên. Minh bị ép vào tư thế từ phía sau. Cậu quỳ gối trên chiếc chiếu ráp, hai tay chống xuống sàn gỗ lạnh ngắt, cơ thể run rẩy chịu đựng áp lực đè nặng từ phía sau. Hai đùi cậu dạng rộng, phần mông nhấc cao đón nhận sự xâm nhập của xác chết.

Linh áp sát bộ ngực lạnh như đá vào lưng Minh. Hai bầu ngực trắng bệch, đầu vú thâm tím cứng đờ cọ xát vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi lạnh của cậu. Đôi môi thâm tím của cô ta ghé sát vành tai cậu, phả ra những luồng hơi thở âm u buốt giá. Tay Linh luồn xuống dưới bụng Minh, thô bạo nắm lấy dương vật cậu. Chiếc cu đang mềm xẹp dưới bàn tay buốt giá của cô ta lập tức cương cứng lên, các đường gân nổi rõ rệt dọc theo thân dương vật. Linh nhấc một chân lên, dạng rộng đùi, đè hông xuống và ép lồn của mình vào đầu khấc của Minh.

Bộ phận sinh dục của Linh lạnh như tảng băng trôi, hoàn toàn không có hơi ấm của người sống. Âm đạo của cô ta từ từ mở rộng, ngậm chặt lấy dương vật cậu. Minh trợn trừng mắt, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng kêu. Cảm giác như dương vật cậu đang đâm vào khối nước đá sắc nhọn, đau đớn tột cùng nhưng lại mang theo lực hút mãnh liệt. Cơn đau buốt chạy thẳng lên đỉnh đầu, nhưng ngay sau đó là luồng khoái cảm bệnh hoạn bùng nổ khi âm đạo lạnh ngắt co thắt dữ dội, bóp chặt lấy quy đầu.

Linh bắt đầu chuyển động hông, thực hiện những cú nhấp cuồng bạo từ phía sau. Cô ta đẩy hông tới, ép sát phần xương chậu lạnh lẽo vào mông Minh. Tiếng da thịt chạm vào nhau phát ra những âm thanh ẩm ướt, nhớp nhúa của dịch tử thi trộn lẫn với chút chất nhờn ít ỏi của Minh. Mỗi lần cô ta đẩy hông tới, âm đạo lại co thắt dữ dội, các thớ thịt lạnh lẽo bên trong bóp chặt lấy quy đầu, vắt kiệt từng chút hơi ấm từ dòng máu đang dồn về phía dương vật của Minh.

Minh quỳ trên chiếu, hai đầu gối run bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng hơi lạnh của cõi âm. Cậu cảm thấy rõ rệt sinh khí của mình đang bị rút đi theo từng nhịp nhấp của hồn ma. Mỗi cú thúc của Linh tựa như chiếc bơm hút chân không hoạt động, rút cạn năng lượng từ tủy sống của cậu. Trí não cậu trống rỗng, chỉ còn lại khoái cảm bệnh hoạn đan xen với nỗi sợ hãi tột cùng. Linh ghì chặt lấy lưng cậu, những móng tay nhọn hoắt cắm sâu vào da hông Minh, để lại những vết cào rỉ máu. Sự co thắt bên trong lồn cô ta ngày càng điên cuồng hơn, như cái máy nghiền đang ép chặt lấy thân cu của cậu.

Linh cúi xuống, cắn chặt vào bả vai Minh. Hàm răng lạnh ngắt của cô ta ngập sâu vào da thịt cậu, máu đỏ rỉ ra bị hơi lạnh của cô ta làm đông lại ngay lập tức. Cơn đau thể xác hòa quyện vào sự kích thích điên cuồng của nhục dục âm giới. Minh không thể kiểm soát được cơ thể mình nữa, cậu chỉ biết nương theo nhịp đẩy của hồn ma, hông cậu tự động đưa về phía sau để dương vật đâm sâu hơn vào cái hang lạnh ngắt của Linh. Sự cọ xát giữa da thịt nóng hổi của người sống và sự ẩm ướt buốt giá của xác chết tạo nên âm thanh kịch liệt, vang lên đều đặn trong căn gác xép u tối.

Cơn cực khoái ập đến đầy bạo liệt. Minh co giật liên hồi, đầu ngửa ra sau, miệng há hốc không ra tiếng. Từ đầu dương vật, luồng tinh dịch đục ngầu lẫn với những vệt máu đỏ tươi phun mạnh ra ngoài, bắn sâu vào lòng tử cung lạnh ngắt của hồn ma. Cậu cảm nhận được tử cung của Linh co bóp dữ dội, nuốt trọn lấy dòng tinh dịch ấm nóng như con thú đói khát. Sau cú bắn tinh đầy đau đớn, Minh đổ gục xuống chiếu, hơi thở yếu ớt, cả cơ thể khô héo đi trông thấy dưới bóng tối bao trùm. Linh rút dương vật của cậu ra, để lại tiếng sực nhỏ ẩm ướt, rồi biến mất vào khoảng không lạnh lẽo.

Dưới nhà, tiếng gõ mõ tụng kinh của bà Dung vẫn vang lên đều đặn, hòa lẫn với mùi nhang trầm nghi ngút không lúc nào dứt. Bà Dung biết tất cả những gì đang diễn ra trên gác xép. Mỗi lần nghe thấy tiếng cọt kẹt của vách gỗ và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Minh, bà lại cắm thêm nén nhang trầm vào lư hương trước ảnh thờ của con gái. Khói xám lại tiếp tục cuộn tròn, len lỏi qua các kẽ sàn, bay lên bao phủ lấy căn gác xép tựa như tấm lưới giam cầm linh hồn kẻ tội lỗi.

Ngày hôm sau, Minh không thể rời khỏi chiếc chiếu. Cậu nằm ngửa, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng lên trần nhà, thần trí lơ mơ trong những ảo ảnh dục vọng. Cậu không còn khái niệm về thời gian, không biết đã bao nhiêu ngày trôi qua kể từ khi đặt chân đến căn nhà trọ này. Điện thoại của cậu đã hết pin từ lâu, nằm lăn lóc ở góc nhà. Cậu cũng không còn bận tâm đến việc đi học hay ăn uống. Dục vọng tâm linh đã hoàn toàn thế chỗ cho mọi bản năng sinh tồn thông thường.

Khi hoàng hôn vừa tắt, bóng tối lại nhanh chóng tràn ngập căn gác. Hơi lạnh đột ngột ập đến, làm những giọt mồ hôi trên người Minh đông cứng lại. Tiếng nước dột từ mái tôn lại bắt đầu gõ nhịp đều đặn.

Từ trong góc tối, Linh lại hiện hình. Lần này, cô ta không bò từ phía sau nữa mà đứng thẳng ở cuối giường. Cơ thể khoả thân trắng bệch của cô ta phát ra luồng sáng mờ ảo, lạnh lẽo. Linh chậm rãi bước lên chiếu trúc, những ngón chân trần lạnh buốt miết lên mu bàn chân Minh. Cậu run rẩy, dương vật dưới lớp quần thun lại lập tức cương cứng lên, giật mạnh liên tục như con thú đánh hơi thấy con mồi.

Linh cúi xuống, mái tóc ướt sũng của cô ta xõa xuống khuôn mặt Minh, những giọt nước lạnh ngắt rơi trực tiếp vào mắt, vào môi cậu. Cô ta dùng đôi bàn tay lạnh như đá nắm lấy hai cổ tay Minh, đè nghiến chúng xuống mặt chiếu trúc ráp. Minh hoàn toàn tê liệt, cả cơ thể căng cứng dưới sức nặng vô hình của xác chết.

Linh dạng rộng chân, ngồi sụp lên người Minh theo tư thế cưỡi. Cô ta cúi rạp người xuống, đè chặt hai bầu ngực lạnh ngắt vào vòm ngực trần đẫm mồ hôi của cậu. Đầu vú cô ta cứng đờ, buốt giá, cọ xát liên tục làm Minh rùng mình. Bàn tay của Linh vuốt dọc từ bụng dưới của Minh xuống, nắm chặt lấy dương vật đang nóng rẫy, cương cứng hết cỡ. Cậu cảm nhận được những ngón tay khô khốc của cô ta bóp mạnh lấy thân cu, thô bạo hướng đầu khấc sưng đỏ vào kẽ lồn xám xịt của mình.

Lồng ngực Minh thắt lại khi Linh nhấn mạnh hông xuống. Âm đạo của cô ta mở rộng ra, ngậm chặt lấy dương vật cậu. Hơi lạnh buốt từ lòng lồn cô ta lập tức bao vây lấy quy đầu nóng hổi của Minh, tạo ra cảm giác buốt giá tê dại đến tận xương tủy. Linh bắt đầu nhún hông kịch liệt trên người cậu. Cô ta thúc mạnh hông xuống, ép sát phần xương chậu lạnh lẽo vào bụng dưới của Minh, rồi lại nhấc người lên để dương vật tuột ra sát đầu khấc, trước khi nện mạnh hông xuống lần nữa. Tiếng da thịt va chạm ẩm ướt vang lên khô khốc trong đêm tối u ám.

Từng thớ thịt lạnh lẽo bên trong âm đạo Linh co thắt liên tục, bóp nghẹt lấy cu Minh. Cậu nằm ngửa, hai tay bị ghim chặt dưới chiếu, không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Lồng ngực cậu phập phồng thở dốc, mắt trợn trừng nhìn vào khuôn mặt trắng bệch phản chiếu ánh sáng mờ ảo của Linh. Đôi môi thâm tím của cô ta ngoác rộng, phả ra luồng khí lạnh ngắt thẳng vào mặt cậu. Mỗi cú nhún của Linh tựa như một lưỡi dao băng giá đâm sâu vào cơ thể Minh, vắt kiệt dòng máu nóng ấm đang dồn về phía dương vật. Sinh khí trong người cậu cạn kiệt dần qua từng nhịp đẩy điên cuồng của xác chết.

Cơn cực khoái buốt lạnh ập đến làm toàn thân Minh co giật mạnh. Cậu ưỡn người lên đón nhận cú nhấn hông cuối cùng đầy thô bạo của Linh. Dương vật Minh giật liên hồi, phun xối xả dòng tinh dịch đục ngầu pha lẫn những vệt máu tươi bắn sâu vào lòng tử cung lạnh ngắt của cô ta. Linh ghì chặt hông xuống, lồn cô ta co bóp dữ dội như muốn nuốt trọn giọt tinh huyết cuối cùng của người sống. Minh rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng, hai mắt hoa lên rồi chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Khi cậu hé mắt nhìn lại, bóng dáng trắng bệch của Linh đã biến mất vào làn sương lạnh lẽo nơi góc phòng.

Sáng hôm sau, khi những vệt nắng nhạt nhòa lọt qua khe cửa gỗ ép, Minh mới tỉnh dậy. Cả cơ thể cậu đau nhức rã rời, thắt lưng mỏi nhừ đến mức không thể gượng dậy ngay lập tức. Cậu lết thân xác suy kiệt khỏi chiếc chiếu trúc, hai đầu gối run bẩy bẩy khi chạm xuống sàn gỗ lạnh. Mùi hương trầm từ dưới nhà vẫn thoang thoảng bốc lên, ngột ngạt và u uất.

Minh loạng choạng bước từng bước nặng nề xuống cầu thang gỗ ọp ẹp. Cậu bám chặt vào lan can, lết đôi chân trần về phía nhà tắm ở góc hành lang tầng trệt. Cánh cửa gỗ xập xệ hé mở, Minh bước vào trong, định dội nước lên mặt để tỉnh táo lại.

Cậu ngẩng đầu lên, hướng mắt về phía tấm gương phòng tắm ố vàng treo trên bức tường gạch mốc meo. Khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong gương, Minh kinh hoàng đứng chôn chân tại chỗ. Khuôn mặt cậu hốc hác hẳn đi, hai gò má nhô cao còn má thì hóp sâu hoắm. Đôi mắt một mí trũng sâu hoắm dưới quầng thâm đen sì, đầy vẻ đờ đẫn vô hồn. Làn da của cậu không còn chút sắc máu, chuyển sang màu xám ngoét, nhợt nhạt tựa như xác một kẻ chết trôi vừa được vớt lên từ dưới nước sâu. Những vết bầm hình năm ngón tay trên cổ cậu càng thâm tím hơn, nổi bật trên lớp da xám xịt, như một dấu ấn trừng phạt tàn bạo của cõi âm.