Nghe chương 9

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Minh rú lên một tiếng nghẹn ứ, hai bàn tay luống cuống đưa lên bịt chặt lấy hai tai hòng ngăn chặn tiếng cười đồng thanh quỷ dị ấy khoan sâu vào óc. Tiếng cười lanh lảnh của Linh hòa quyện cùng giọng khàn đục của bà Dung như những chiếc kim sắt nhọn đâm xuyên qua màng nhĩ, len lỏi vào từng nếp gấp của đại não cậu. Cậu cố gắng ấn mạnh lòng bàn tay vào tai, nhưng luồng âm thanh đó không phát ra từ bên ngoài, mà tự sinh ra từ chính bên trong hộp sọ của cậu, dội lên từng đợt đau nhức buốt nhói. 

Nhưng những ngón tay của cậu chưa kịp chạm vào vành tai thì một túm tóc ẩm ướt, nhớp nhúa đã thình lình quấn chặt lấy cổ tay cậu. Những sợi tóc đen dài, tanh nồng mùi bùn đất và nước sông mục rữa bò trườn trên da thịt cậu như hàng trăm con giun nhỏ, thô bạo lôi tuột hai cánh tay Minh ra hai bên, kéo giật về phía đầu giường gỗ. Cạch một tiếng khô khốc, hai cổ tay cậu bị trói chặt vào những song gỗ tiện tròn của thành giường. Minh giãy giụa điên cuồng, những song gỗ tiện tròn nghiến vào xương cổ tay đau nhói, nhưng sức lực của cậu như bị tước đoạt hoàn toàn trước lực kéo ma quái kia. Càng vùng vẫy, những sợi tóc càng siết chặt, hằn sâu vào da thịt thành những lằn đỏ rớm máu. Da cổ tay cậu rách ra, rỉ ra những vệt máu tươi ấm nóng, nhưng lập tức bị luồng khí lạnh buốt từ những sợi tóc hút sạch, để lại cảm giác tê dại như bị bỏng lạnh.

Từ trong khoảng tối đen đặc của góc giường, một cơ thể khỏa thân trắng bệch như sáp nến chậm rãi nhoài ra. Hồn ma Linh. Làn da cô ta loang lổ những vệt thâm tím và mảng da trầy xước rỉ dịch vàng, lạnh lẽo áp sát vào lồng ngực đang phập phồng của Minh. Cậu nấc nghẹn, da thịt co rúm lại trước cái lạnh cắt da của tử thi. Mùi hôi thối của bùn ao rữa nát từ trên cơ thể Linh xộc thẳng vào mũi Minh, bóp nghẹt phế quản khiến cậu không thể thở nổi. Cả lồng ngực Minh trĩu nặng như có một tảng đá ngàn cân đè nghiến lên phế quản, mỗi hơi hít vào chỉ toàn là tử khí và mùi nước sông chưng cất lâu ngày. Linh không nói một lời, đôi mắt lòng trắng dã trợn trừng nhìn thẳng vào mắt cậu, nơi phản chiếu nỗi sợ hãi tột cùng của một kẻ đang cận kề cái chết. Cô ta dạng rộng hai đùi xám ngoét đầy những vết cào xước thâm đen hai bên hông cậu, ngồi cưỡi hẳn lên bụng Minh. 

Dưới áp lực u ám của cõi âm, dương vật của Minh giật mạnh, cương cứng đến nhức nhối một cách vô thức. Đó không phải là ham muốn, mà là phản ứng sinh lý méo mó bị kích hoạt bởi nỗi sợ tột độ và tà khí bao trùm. Sự cương cứng này mang đến một cơn đau tức ở vùng hạ bộ, các mạch máu ở cu căng phồng lên dưới làn da xám xịt. Linh thò bàn tay gầy trơ xương, móng tay xám xịt nhọn hoắt xuống nắm lấy chiếc cu đang run rẩy của cậu. Cái lạnh từ lòng bàn tay cô ta truyền vào đầu khấc, khiến Minh rùng mình co thắt vùng bụng dưới. Cô ta hướng dương vật của Minh thẳng vào khe lồn đang mở rộng, ướt dầm dề thứ dịch nhầy màu đen tanh tưởi của mình, rồi dứt khoát hạ người xuống.

Phập.

Cả chiều dài dương vật Minh bị nuốt trọn vào sâu trong âm đạo lạnh như băng của xác chết. Cậu rú lên một tiếng gào xé họng nhưng âm thanh lập tức tắc nghẽn nơi thanh quản. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim bằng đá dăm đâm thẳng vào niệu đạo, luồn lách qua ống dẫn tinh rồi cắm sâu vào bụng dưới. Một luồng âm khí buốt nhói chạy dọc từ sống lưng thẳng lên đỉnh đầu, bóp nghẹt mọi dây thần kinh khiến mắt cậu hoa lên. Lồn của Linh cứng đờ, không có hơi ấm của da thịt người sống mà nhám ráp, lạnh lẽo tựa như một hang đá vôi sâu hoắm dưới lòng đất. Những vách ngăn bên trong âm đạo cô ta co thắt không theo nhịp điệu sinh học nào, chúng cứng nhắc và chà xát thô bạo lên lớp da nhạy cảm của dương vật Minh, khiến cậu cảm giác như thịt da mình đang bị nghiền nát giữa hai phiến đá lạnh.

Ở góc phòng tăm tối, một đốm lửa đột ngột bùng lên. Bà Dung ngồi xếp bằng bên chiếc chậu nhôm rỉ sét. Đôi mắt bà đờ đẫn, vô hồn phản chiếu ánh lửa bập bùng của xấp tiền vàng mã đang cháy bén. Miệng bà lẩm nhẩm những câu khấn vái không rõ chữ, tiếng khấn rì rầm hòa cùng tiếng nổ lách tách của giấy cháy. Từng xấp tiền vàng, đô la âm phủ được những ngón tay gầy guộc của bà thả vào chậu nhôm. Lửa liếm lấp, tro than đen xám bay lên lơ lửng trong không khí ngột ngạt mùi khói trầm và tử khí. Bà ngồi đó, bất động như tượng đá, hoàn toàn làm ngơ trước tiếng gào thét van xin thảm thiết của Minh, để mặc cho hồn ma của con gái mình thực thi sự trừng phạt tàn bạo trên thân xác kẻ tội đồ. Ánh lửa đỏ vọt hắt lên khuôn mặt nhăn nheo của bà Dung, biến nó thành một chiếc mặt nạ quỷ dị dưới trần nhà tối đen.

"U ơi... cứu con... tha cho con..." Minh cố sức hét lên qua kẽ răng đang va vào nhau lập cập, nhưng giọng cậu chỉ là những tiếng khè khè đứt quãng. Cậu nhìn bà Dung, người đàn bà mà cậu từng dùng vũ lực để thỏa mãn thú tính, giờ đây đang lạnh lùng dâng hiến cậu cho một nghi thức hiến tế sinh khí đầy man rợ. Sự hối hận muộn màng ập đến, cắn xé tâm can Minh dữ dội. Cậu nhận ra sự im lặng chịu đựng của bà Dung trong căn phòng này không phải là sự buông xuôi, mà là sự nhẫn nại tột cùng để giăng ra chiếc bẫy tâm linh này. Dục vọng đê hèn đã dẫn lối cậu vào chiếc quan tài không nắp.

Linh bắt đầu nhún người. Cô ta không có nhịp điệu của một cuộc làm tình thông thường mà giật cục, cuồng bạo. Mỗi cú thúc sâu của Linh là một lần lồn cô ta co bóp điên cuồng, ôm siết lấy dương vật Minh như một gọng kìm bằng đá. Cái lạnh buốt thấu xương xâm nhập vào tận xương tủy Minh, hút cạn hơi ấm ít ỏi còn sót lại trong cơ thể cậu. Từng thớ thịt trên người Minh run rẩy dữ dội, các khớp xương kêu răng rắc dưới sức nặng của cái xác chết trôi đang đè nghiến lên mình. 

Linh liên tục nhấc hông lên rồi dằn mạnh xuống, mỗi lần như thế, đầu khấc của Minh lại bị nghiền nát trong lòng âm đạo buốt giá. Cậu cảm thấy rõ rệt sinh khí của mình, từ dòng máu ấm nóng đến linh hồn trong sạch, đang bị dòng xoáy lạnh lẽo từ cơ thể Linh rút cạn qua lỗ sáo dương vật. Cơn đau buốt từ niệu đạo giờ đây đã lan rộng ra khắp vùng chậu, khiến Minh có cảm giác như ruột gan mình đang bị đảo lộn và kéo tuột ra ngoài thông qua đường dương vật. Thần trí cậu bắt đầu phân rã. Nỗi sợ hãi tột cùng chuyển hóa thành một trạng thái điên loạn mơ hồ; cậu thấy trần nhà gỗ như đang xoay tròn, những thớ gỗ cũ kỹ nứt nẻ biến thành những khuôn mặt quỷ đang há miệng cười cợt cậu.

Trong đống tro tàn của chậu nhôm, bà Dung lại thả thêm một xấp tiền vàng lớn. Khói bốc lên nghi ngút, bao phủ lấy chiếc giường gỗ. Minh co giật liên hồi trên chiếc nệm cũ, gân xanh nổi cuồn cuộn trên trán và cổ. Hai mắt cậu trợn ngược, chỉ còn lòng trắng dã nhìn trần nhà chập chờn ánh lửa vàng mã. Phần bụng dưới của cậu co thắt dữ dội, một cơn cực khoái quái dị đầy đau đớn ập đến. Cu Minh giật mạnh liên tiếp, dòng tinh dịch đục ngầu lẫn với máu đỏ tươi bắt đầu phun trào xối xả vào lòng âm đạo lạnh ngắt của Linh. Cậu bắn tinh không ngừng, dòng dịch ấm nóng vừa thoát ra lập tức bị cái lạnh của tử thi nuốt chửng. Trí não Minh rã rời, các mảnh ký ức vụn vỡ về quê nhà, về giảng đường đại học, về cả gương mặt của mẹ cậu ở quê xa trôi đi, chìm dần vào khoảng không trống rỗng hoàn toàn. Mọi ý thức về bản thân, về tội lỗi, hay về thực tại xung quanh biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự trống rỗng đen tối bao trùm lấy thần trí đã sụp đổ.

Cơn co giật dừng lại. Minh nằm bất động, cơ thể mềm nhũn như một sợi dây đứt. Sợi tóc quấn ở cổ tay lỏng ra, buông thõng xuống nệm gỗ. Dương vật của cậu rỉ ra những giọt máu tươi lẫn dịch xám, vẫn cắm chặt bên trong lồn của xác chết. Đôi mắt cậu mở to đờ đẫn, trống rỗng không một tia sáng, nhìn trừng trừng vào bóng tối vô tận. Góc phòng, ánh lửa từ chiếc chậu nhôm tàn dần, chỉ còn những đốm than đỏ đục rồi tắt lịm, trả lại căn phòng cho bóng đêm lạnh lẽo.