Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Minh đứng chôn chân giữa bếp, bàn tay siết chặt lấy mép bàn ăn bằng gỗ ép đã bong tróc, cố kìm nén cơn giật mạnh liên hồi của chiếc cu đang cương cứng ngắc như đá dưới lớp quần thun mỏng. Hơi nóng từ đĩa xôi nếp mới vẫn tỏa ra, mang theo thứ mùi thơm dẻo quyện lẫn hương nhang trầm ngọt lịm từ bàn thờ cô con gái chủ nhà dưới tầng trệt. Cảm giác lạnh lẽo từ những ngón tay của bà Dung vẫn in hằn trên vai Minh, kích thích dòng máu nóng trong người cậu dồn mạnh xuống bụng dưới, khiến chiếc quần thun mỏng căng phồng lên thành một đường cong lộ liễu. Cậu nhắm nghiền mắt, cố xua đi hình ảnh đôi bàn tay thon dài nhưng buốt giá của người đàn bà góa phụ vừa mơn trớn trên da thịt mình. Càng cố quên, sự thèm khát xác thịt lại càng trỗi dậy mãnh liệt, khiến đầu khấc của cậu rỉ ra từng giọt dịch nhầy ấm nóng, thấm ướt một khoảng vải quần.

Bà Dung đã đi khuất vào con hẻm sâu hút từ lâu, chỉ còn lại tiếng rao của người bán hàng rong vang vọng từ đầu ngõ và tiếng còi xe máy inh ỏi ngoài đường lớn. Minh đứng thở dốc thêm một lúc, hai tay ôm lấy hạ bộ đang căng nhức, cố gắng điều hòa lại nhịp thở dồn dập. Cậu cúi đầu nhìn vệt nước ẩm ướt đang loang rộng dần trên thớ vải quần xám, cảm nhận rõ rệt sự nhạy cảm tột độ của quy đầu mỗi khi cọ xát vào lớp vải thô ráp. Lồng ngực cậu phập phồng, da thịt nóng ran như đang phát sốt. Cậu biết mình không thể trốn tránh việc đi học, nhưng cơ thể không chịu nghe theo mệnh lệnh của lý trí. Mỗi nhịp đập của tim đều dồn thẳng dòng máu nóng hổi xuống gốc cu, khiến nó giật mạnh từng đợt, dựng đứng lên đầy kiêu hãnh.

Minh cố gắng lê bước về phía chiếc ba lô cũ đặt trên ghế gỗ. Cậu khom người để giảm thiểu sự cọ xát giữa dương vật và quần, nhưng cử động đó chỉ càng làm đầu khấc cọ xát mạnh hơn vào thớ vải, khiến một luồng điện khoái cảm chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu. Cậu rên khẽ một tiếng qua kẽ răng, tay vội vàng giật lấy dây khóa ba lô. Chiếc dây khóa rỉ sét bị kẹt lại nửa chừng, Minh bực bội giật mạnh, tiếng kim loại nghiến vào nhau ken kết vang lên khô khốc trong gian bếp vắng lặng. Cậu nhét vội vài cuốn vở ghi chép vào trong rồi kéo khóa lại, cố gắng hít thở thật sâu để dẹp bỏ những hình ảnh dâm đãng đang chiếm lấy tâm trí.

Bước ra khỏi cửa chính, cái nóng oi ả của buổi sớm Sài Gòn ập thẳng vào mặt Minh. Hơi đất nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường bê tông của con hẻm nhỏ hẹp, nhưng từ bả vai Minh — nơi bàn tay bà Dung vừa chạm vào lúc nãy — một luồng khí mát lạnh kỳ lạ vẫn bám chặt lấy da thịt, không chịu tan đi. Cậu rùng mình, đưa tay lên xoa nhẹ bả vai, cố gắng xua đuổi cảm giác âm u ấy. Con hẻm chật hẹp, những ngôi nhà san sát nhau với những vách tường loang lổ vết mốc và dây điện chằng chịt phía trên đầu làm không gian thêm phần ngột ngạt. Minh bước đi khép nép, hai đùi ép sát vào nhau, cố tình cúi đầu thật thấp để tránh những ánh mắt của mấy bà hàng xóm đang ngồi nhặt rau trước hiên nhà. Cậu cảm thấy mọi người đều đang đổ dồn mắt vào phần hạ bộ nhô cao bất thường của mình.

Đến trạm xe buýt, Minh đứng nép sau cột điện, lấy chiếc ba lô che chắn trước bụng. Chuyến xe buýt số 150 trờ tới, tiếng động cơ nổ xình xịch và làn khói đen ngòm xả ra khét lẹt. Đám đông chen lấn xô đẩy nhau để bước lên xe. Minh bị đẩy lên theo, cơ thể cậu liên tục va chạm với những người xung quanh. Chiếc xe buýt chật ních người đến mức không còn một khoảng trống nào để thở. Mùi mồ hôi chua nồng, mùi dầu gió và khói xăng quyện lại tạo nên một thứ hỗn hợp nghẹt thở. 

Minh len lỏi vào góc tối gần cửa kính phía sau, hai tay bám chặt vào thanh vịn phía trên để giữ thăng bằng. Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, lao đi trên những con đường đông đúc. Mỗi lần chiếc xe vấp phải ổ gà hay tài xế phanh gấp để tránh chướng ngại vật, cơ thể Minh lại bị đẩy dồn về phía trước, ép sát vào tấm lưng của một hành khách đứng cạnh hoặc cọ xát trực tiếp vào chiếc ba lô đang đeo ngược trước ngực. Sự cọ xát liên tục này kích thích chiếc cu của cậu tiếp tục cương cứng cứng ngắc. Đầu khấc nóng hổi liên tục giật mạnh, tiết ra thêm nhiều dịch nhầy làm vệt ướt trên quần thun ngày càng lan rộng. 

Trong đầu Minh, những ảo tưởng nhục dục không ngừng hiện lên. Cậu nhớ lại cảm giác thô bạo đêm mưa khi cậu đè chặt bà Dung xuống chiếc nệm cũ, xé toạc chiếc quần đùi lụa của bà rồi đâm mạnh dương vật vào sâu trong lồn bà. Sự im lặng chịu đựng của người đàn bà góa phụ lúc đó không làm cậu hối hận, ngược lại càng thổi bùng lên sự trơ trẽn và thú tính trong lòng cậu thanh niên mới lớn. Cậu tự hỏi tối nay điều gì sẽ xảy ra sau cánh cửa gác xép không khóa. Sự tò mò trộn lẫn với dục vọng đen tối làm tim cậu đập liên hồi, lồng ngực phập phồng thở dốc giữa đám đông ngột ngạt.

Khi xe buýt dừng trước cổng trường đại học, Minh là người cuối cùng bước xuống. Cậu đứng lại dưới bóng râm của cây bàng lớn, điều chỉnh lại chiếc quần thun đang bị kéo căng. Bước vào khuôn viên trường, không khí náo nhiệt của các bạn sinh viên không thể làm vơi đi sự bồn chồn trong lòng cậu. Minh lầm lũi đi lên giảng đường, chọn một góc bàn ở dãy cuối cùng của phòng học bậc thang rộng lớn. Đây là nơi bóng tối của căn phòng che khuất cậu khỏi tầm mắt của giảng viên và những người xung quanh. 

Cậu dựng đứng chiếc ba lô vải lên đùi, hai tay khoanh lại đặt lên trên để che chắn cho chiếc cu vẫn chưa chịu xẹp xuống. Mắt cậu đăm đăm nhìn lên bảng đen đầy những công thức toán học, nhưng tai không lọt nổi một chữ. Đầu óc cậu chỉ tràn ngập những ảo tưởng nhục dục đồi bại. 

"Này Minh, chép bài xong chưa cho tao mượn vở?" 

Tiếng gọi đột ngột của Tuấn, cậu bạn ngồi bàn bên cạnh, làm Minh giật bắn người. Cậu bất giác thu mình lại, mặt đỏ bừng, vội vàng siết chặt hai cánh tay đè lên ba lô để giữ cố định vị trí hạ bộ, lắp bắp trả lời:

"Tao... tao chưa chép xong. Hôm nay tao hơi mệt."

Tuấn nhìn Minh từ đầu đến chân với vẻ ái ngại, mắt nheo lại dò xét. Gã chặc lưỡi, lắc đầu:

"Trông mày dạo này tơi tả quá. Mặt mũi xám ngoét, mắt thì thâm quầng như thằng nghiện. Lo mà giữ sức khỏe đi, chứ học hành kiểu này thì thi cử gì nổi."

Minh chỉ gật đầu qua loa rồi quay mặt đi chỗ khác, giả vờ cúi xuống nhìn cuốn tập trắng tinh chưa viết được dòng nào. Cậu không thể giải thích cho Tuấn hay bất kỳ ai hiểu rằng mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy dục vọng điên cuồng với chính bà chủ nhà trọ của mình. Sự mệt mỏi thể xác bắt đầu lộ rõ trên khuôn mặt hốc hác, hai hõm má trũng sâu, nhưng ngọn lửa thèm khát trong lòng vẫn cháy âm ỉ, không cách nào dập tắt. Cậu cảm thấy cơ thể mình như một chiếc vỏ khô héo đang bị thiêu đốt bởi một thứ khao khát hoang dại từ bên trong.

Giữa giờ giải lao, khi các sinh viên khác ùa ra hành lang để trò chuyện và ăn vặt, Minh lại lầm lũi đi vào nhà vệ sinh nam ở cuối dãy hành lang vắng vẻ. Căn phòng cũ kỹ, những mảng tường sơn bong tróc lộ ra lớp gạch đỏ ẩm mốc, bốc mùi ammoniac nồng nặc và ẩm ướt. Minh lao thẳng vào buồng vệ sinh cuối cùng, đóng sầm cửa lại và chốt chặt chốt sắt gỉ sét. 

Cậu vội vàng kéo chiếc quần thun xuống tận đùi, giải phóng cho chiếc cu đang đỏ ửng, các đường gân nổi rõ dọc thân dương vật như những con giun đất đang bò. Đầu khấc to tròn, căng bóng rỉ ra dịch nhầy trong suốt, bám đầy kẽ quy đầu và chảy dọc xuống thân dương vật nóng hổi. Sự bức bối tích tụ suốt cả buổi sáng khiến cậu run rẩy. Minh đặt bàn tay nóng hổi của mình lên thân cu, định sục mạnh để giải tỏa cơn nứng tột cùng đang bóp nghẹt lấy tâm trí. Cậu vuốt nhanh hai nhịp đầu tiên, cảm giác tê dại lập tức chạy dọc từ thắt lưng lên não, khiến cậu suýt nữa bắn ra ngay lập tức.

Nhưng khi định chuyển động tay lần thứ ba, lời dặn khàn khàn của bà Dung lại vang lên mồn một trong đầu: *"Tối nay đi học về... nhớ đừng khóa cửa gác xép."* 

Ý nghĩ về một cuộc làm tình hoang dại vào ban đêm với người đàn bà lớn tuổi, sự kích thích từ cơ thể đầy đặn và lồn ấm nóng của bà chủ nhà trọ khiến Minh dừng tay lại. Cậu muốn tích tụ tất cả sự sung mãn và tinh dịch của mình cho đêm nay, không muốn lãng phí nó trong phòng vệ sinh hôi hám này. Cậu cắn chặt răng, nín thở để kìm hãm cơn cực khoái đang chực trào ngoài da thịt. Cậu dùng ngón tay cái miết mạnh vào đầu khấc để tạo cảm giác đau nhức nhằm át đi cơn nứng, cảm nhận sự đau đớn xen lẫn khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng, rồi khó nhọc nhét chiếc cu vẫn cương cứng ngắc vào lại trong quần. Sự bức bối chưa được giải tỏa làm cậu run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán, ướt đẫm cả hai bên thái dương.

Trời vừa chập choạng tối, Minh đã vội vã bắt xe buýt về phòng trọ, không thèm ghé vào quán cơm bụi như mọi khi. Bụng cậu đói cồn cào nhưng dục vọng còn đói khát hơn gấp trăm lần. Căn nhà trọ nằm sâu trong con hẻm nhỏ tối tăm, không một bóng người qua lại, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt những bóng cây dài ngoằn ngoèo lên vách tường. Khi cậu bước qua cửa chính, không gian bên dưới tầng trệt tối om và vắng lặng đến đáng sợ. Cánh cửa phòng ngủ của bà Dung đóng kín mít, không có một khe sáng nào lọt ra ngoài. Cậu lắng tai nghe nhưng không thấy bất kỳ tiếng động nào từ bên trong phòng bà.

Chỉ có đốm lửa đỏ từ nén nhang trên bàn thờ của Linh lập lòe trong góc tối, tỏa ra thứ khói xám nồng nặc, lạnh lẽo bao trùm lấy lối đi dẫn lên gác xép. Minh đứng lặng trước bàn thờ một lúc, nhìn vào bức ảnh thờ của Linh. Dưới ánh sáng đỏ lòe của ngọn đèn dầu, khuôn mặt của cô gái quá cố trông trắng bệch, đôi mắt dường như đang chuyển động theo từng bước chân của cậu, trừng trừng nhìn thẳng vào cậu đầy u oán và đe dọa. Minh rùng mình, gáy lạnh toát, vội vàng quay đi để tránh cái nhìn ma quái đó.

Cậu đi vào buồng tắm xập xệ dưới gầm cầu thang để tắm rửa qua loa. Cậu cố ý dùng dòng nước máy lạnh buốt để dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, hy vọng cái lạnh sẽ làm dịu đi chiếc cu đang nóng ran trong quần. Dòng nước lạnh làm cậu run cầm cập, da gà nổi rần rần trên hai bắp tay, nhưng chỉ cần cậu nhắm mắt lại, hình ảnh bầu ngực trĩu nặng của bà Dung lại hiện ra, khiến dương vật dưới hông lập tức ngóc đầu dậy. Cậu tắt nước, vớ lấy chiếc khăn tắm sờn cũ lau vội người. Đêm nay, cậu không mặc sịp, chỉ tròng vào người chiếc quần thun mỏng màu xám để dương vật được tự do cọ xát, tạo ra sự kích thích trực tiếp trên mỗi bước đi.

Minh leo nhanh lên những bậc thang gỗ ọp ẹp. Tiếng cọt kẹt khô khốc vang lên giữa sự tĩnh lặng của căn nhà trọ cũ kỹ, nghe như tiếng xương người gãy vụn. Bước vào căn gác xép chật hẹp, Minh khép hờ cánh cửa gỗ ép theo đúng lời dặn của bà Dung, để lộ một khe hở nhỏ khoảng vài phân hướng thẳng ra lối cầu thang tối đen như mực. Cậu không bật đèn tuýp mà chỉ nằm ngửa trên tấm chiếu trúc ráp, để ánh sáng yếu ớt của bóng đèn đường hắt qua khe cửa sổ rọi những vệt sáng loang lổ lên trần nhà.

Nằm trong bóng tối, Minh cảm thấy da thịt mình nóng ran như lửa đốt. Dục vọng cồn cào khiến chiếc cu của cậu nhanh chóng ngóc đầu dậy, cương cứng dưới lớp quần thun mỏng. Đầu khấc rỉ ra từng giọt dịch nhầy ẩm ướt, thấm qua thớ vải tạo thành một vệt nước lờ mờ ngay trước bụng dưới. Cậu đặt tay lên bụng, vuốt ve dọc theo thân dương vật đang giật mạnh từng nhịp theo tiếng đập của tim, nín thở chờ đợi tiếng bước chân trần của bà Dung đi lên cầu thang gỗ.

Thời gian trôi qua, bóng tối trong căn gác xép ngày càng trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy không gian. Cậu nghe thấy tiếng gió rít qua mái tôn gỉ sét trên đầu, tiếng chuột chạy lột xoạt trong các hốc tường gỗ mục nát, và cả tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực. Sự chờ đợi kéo dài làm thần kinh Minh căng thẳng tột độ. Mỗi giây trôi qua dài tựa như cả tiếng đồng hồ.

Đột ngột, một luồng âm khí buốt lạnh từ ngoài hành lang tràn qua khe cửa hở, ập thẳng vào phòng. Luồng khí lạnh mang theo mùi bùn đất ẩm ướt, mùi nước sông hôi mốc và mùi nhang tàn lạnh lẽo. Nhiệt độ trong gác xép hạ xuống nhanh chóng khiến Minh run lên, nổi da gà khắp cơ thể. Cậu định nhổm người dậy để nhìn ra phía cửa xem có phải bà Dung đang đến hay không, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một sức nặng khổng lồ vô hình đổ ập xuống ngực cậu.

Minh ngã ngửa ra chiếu, lồng ngực bị đè chặt như thể có một phiến đá ngàn cân đang nhấn xuống khiến lồng ngực cậu nghẹn lại, không thể hít thở bình thường. Cậu muốn há miệng hét lên nhưng cơ hàm cứng đờ lại, chặn đứng mọi âm thanh nơi đầu lưỡi. 

Bóng tối trên trần nhà bắt đầu vặn vẹo, co rúm rồi giãn ra như một tấm lụa đen khổng lồ. Từ khoảng không u tối phía trên, một vệt đen sẫm từ từ tách ra, rủ xuống chiếc giường tre của Minh. Mái tóc dài đen kịt, sũng nước lạnh ngắt của bóng ma Linh rủ lòng thòng, nhỏ giọt xuống trán và cổ cậu từng giọt buốt giá. Một khuôn mặt trắng bệch dần hiện rõ dưới ánh sáng mờ từ khe cửa sổ. Đôi mắt Linh trợn ngược, chỉ toàn lòng trắng dã đờ đẫn trừng trừng nhìn thẳng vào mắt cậu.

Cơ thể Linh không có chút trọng lượng của người sống, nhưng áp lực âm khí đè lên lồng ngực Minh nặng trịch. Cậu cảm thấy lồng ngực mình xẹp xuống, không khí nghẹn ứ nơi cổ họng. Đôi bàn tay gầy guộc với các đầu ngón tay xám ngoét và lạnh buốt như băng của hồn ma từ từ luồn xuống bụng dưới của Minh. 

Minh run bắn lên bên trong, nhưng chiếc cu dưới lớp quần thun lại phản ứng dữ dội trước sự tiếp xúc lạnh lẽo ấy. Nó giật mạnh liên hồi, ngóc đầu dậy cứng ngắc. Bàn tay của Linh vuốt dọc thân dương vật, luồn qua lớp vải mỏng rồi dứt khoát kéo tuột chiếc quần thun của cậu xuống tận đùi, phơi bày chiếc cu đỏ ửng đang căng bóng, đầu khấc rỉ dịch nhầy ẩm ướt.

Linh dang rộng hai chân, chậm rãi ngồi sụp xuống thân cậu. Từ vùng kín của hồn ma tỏa ra luồng âm khí buốt lạnh, có mùi nhang tàn ẩm mốc. Khi âm đạo lạnh lẽo của xác chết ngậm lấy đầu khấc nóng hổi của Minh, cậu rú lên một tiếng câm lặng. Sự tương phản tột cùng giữa cái lạnh ngắt như băng ở lồn Linh và dòng máu nóng đang sôi sùng sục trong dương vật Minh tạo nên một luồng điện khoái cảm điên cuồng chạy thẳng lên đại não.

Linh bắt đầu nhún người thô bạo. Vòng eo gầy guộc của cô ta chuyển động lên xuống không ngừng, ép chặt dương vật của Minh vào sâu trong lồn. Sự ma sát dồn dập trong lòng âm đạo buốt giá khiến Minh tê dại. Cậu không thể cử động tay chân, chỉ có thể nằm ngửa chịu trận, trừng mắt nhìn khuôn mặt không chút cảm xúc của hồn ma đang cúi sát vào mặt mình. Hơi thở lạnh buốt phả vào mũi cậu, mang theo mùi của cõi âm.

Cơn cực khoái dâng lên dữ dội theo từng cú nhún lạnh lẽo. Thân dương vật Minh căng phồng, các đường gân nổi rõ rệt cọ xát vào thành âm đạo ẩm ướt. Minh cảm thấy sinh khí trong người mình đang bị hút dần về phía bụng dưới, dồn hết vào đầu khấc. Linh đột ngột ghé sát tai cậu, miệng ngoác rộng đến mang tai, tiếng cười khàn khàn như tiếng gió lùa qua khe cửa vang lên khô khốc. Cô ta ghì chặt hông xuống, ép lồn nuốt trọn toàn bộ chiều dài dương vật Minh vào trong.

Một đợt co thắt mạnh từ âm đạo buốt giá bóp chặt lấy đầu khấc. Minh co giật liên hồi trên chiếu trúc, tinh dịch đục ngầu phun ra xối xả, bắn sâu vào lòng tử cung lạnh ngắt của hồn ma. Cậu cảm giác như không chỉ tinh dịch, mà cả sinh lực, tinh huyết của mình cũng bị hút cạn theo dòng nước ấy. Thần trí cậu mụ mẫm đi, đôi mắt hoa lên rồi chìm vào bóng tối thăm thẳm.

Khi ánh bình minh đầu tiên lọt qua khe cửa gác xép, chiếu những vệt nắng nhạt nhòa lên tấm chiếu trúc ráp, Minh mới giật mình cử động được ngón tay. 

Cả cơ thể cậu đau nhức rã rời như vừa bị một trận đòn roi, hai bên thái dương đau buốt. Minh cố gượng ngồi dậy, hơi lạnh từ đêm qua vẫn như còn vương vất dưới da thịt. Cậu cúi đầu nhìn xuống phần bụng dưới của mình. Chiếc quần thun thô xám bị kéo xuống ngang đùi, dương vật đã xẹp xuống hoàn toàn, đầu khấc dính bết thứ dịch nhầy màu xám đen, lạnh ngắt và bốc mùi tanh sặc sụa.

Cậu run rẩy đưa tay lên sờ vào vùng cổ đang đau rát. Bước đến trước chiếc gương cũ kỹ treo bên vách gỗ ép loang lổ vết mốc, Minh kinh hoàng nhìn vào hình phản chiếu. Trên làn da xám ngoét, hốc hác của cậu, xung quanh cổ và vùng ngực nổi lên những vết bầm tím đen rõ rệt. Đó là những vết bầm hình năm ngón tay gầy guộc, lạnh lẽo, hằn sâu vào da thịt như thể có ai đó đã bóp chặt lấy cậu suốt cả đêm.