Nghe chương 5

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Lao sập cánh cửa gỗ ép của căn gác xép, Minh đổ ập người xuống tấm chiếu trúc ráp. Cơn run rẩy từ thắt lưng truyền dọc lên sống lưng, bóp nghẹt lấy lồng ngực đang phập phồng thở dốc của cậu. Hai tay cậu bấu chặt lấy mép chiếu trơn trợt, móng tay miết lên những thớ trúc lồi lõm đến đau nhức. Dưới tầng trệt, không gian hoàn toàn chìm vào sự tĩnh mịch u ám. Đầu óc Minh cuồng loạn vẽ ra gương mặt đờ đẫn của bà Dung dưới căn phòng ngủ tối tăm kia. Cậu tưởng tượng ra dòng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi mà mình vừa phóng sâu vào tử cung người đàn bà góa đang nguội lạnh dần, trào ngược ra khỏi cửa mình rồi rỉ xuống ga giường. Cảm giác nhớp nháp ấy tựa hồ vẫn còn bám chặt trên đầu dương vật Minh, khô cứng lại, co kéo lớp da quy đầu đầy nhạy cảm dưới chiếc quần thun thô ráp. Cậu co chân lên, cảm nhận lớp biểu bì mỏng manh ở đầu khấc bị lớp dịch khô bám dính, mỗi lần dịch chuyển đùi lại gây ra một cơn nhức nhẹ kèm theo sự kích thích âm ỉ.

Nỗi sợ hãi bị tố giác bắt đầu trồi lên, lạnh buốt và sắc nhọn tựa như lưỡi dao cắm thẳng vào óc. Minh co rúm người lại, kéo chiếc chăn mỏng đắp ngang hông, tai căng ra hết cỡ để nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất phát ra từ dưới nhà. Chỉ cần một tiếng lạch cạch của ổ khóa cổng, hay tiếng bước chân vội vã của bà Dung chạy ra đầu hẻm gọi tổ dân phố, cuộc đời cậu coi như chấm dứt. Danh tiếng của một tân sinh viên tỉnh lẻ, tương lai học hành, sự kỳ vọng của gia đình ở quê nghèo sẽ vỡ vụn dưới vành móng ngựa vì tội hiếp dâm. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán, chảy dọc thái dương rồi thấm vào lớp chiếu trúc, mang theo mùi chua loét của cơ thể vừa trải qua cơn phóng tinh điên cuồng. Bàn tay cậu run lẩy bẩy, bấu chặt lấy mép chăn. Ý nghĩ về buồng giam lạnh lẽo, những ánh mắt khinh bỉ của bạn bè cùng lớp, và tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ ở quê nhà khiến lồng ngực cậu đau thắt lại như có ai đang bóp nghẹt. Cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà tôn gỉ sét, lòng đầy hoang mang trước hậu quả của hành vi thú tính mà mình vừa gây ra.

Cậu cố lật người nằm nghiêng, để phần dương vật đau nhức tránh cọ xát vào lớp vải thun của quần đùi, nhưng cơn ê ẩm ở vùng thắt lưng vẫn âm ỉ kéo dài. Từng nhịp đập của mạch máu nơi thái dương như tiếng búa gõ liên hồi vào đại não. Minh nhắm nghiền mắt, cố xua đi những hình ảnh kinh hoàng vừa diễn ra dưới tầng trệt. Cậu nhớ lại tư thế truyền thống mà mình đã ép bà Dung phải tiếp nhận, nhớ lại cái cách cậu nắm chặt lấy hai bắp đùi đầy đặn của bà, nâng cao hông bà lên để dương vật có thể đâm sâu hơn, mạnh hơn vào cái lồn ẩm ướt đầy nước dịch kia. Khi đó, cậu hoàn toàn bị dục vọng che mắt, bỏ qua mọi sự phản kháng yếu ớt ban đầu của người đàn bà góa phụ. Giờ đây, khi sự thỏa mãn thể xác đã trôi qua, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy tâm trí cậu thanh niên mười chín tuổi.

Minh nằm yên, tai áp sát xuống sàn gỗ để cố nghe xem có tiếng khóc nức nở hay tiếng mặc quần áo của bà Dung hay không. Nhưng không có gì cả. Căn nhà dưới tầng trệt yên ắng đến đáng sợ. Sự tĩnh lặng ấy chẳng khác nào một cái bẫy đang chờ sẵn, chỉ chực chờ cậu sơ hở là sẽ sập xuống. Cậu nhớ lại khoảnh khắc mình đè nghiến thân hình đầy đặn của góa phụ lên chiếc giường nệm cũ, nhớ lại tiếng bành bạch thô bạo của những cú thúc khi cu cậu đâm mạnh vào lồn bà. Khi đó, bà Dung ban đầu có chống cự, hai tay bà đẩy mạnh vào ngực cậu, nhưng rồi đột ngột xuôi tay, nín lặng đón nhận tất cả. Sự buông xuôi đầy quái dị đó giờ đây nghĩ lại chỉ khiến Minh thêm phần kinh hãi. Liệu bà đang âm mưu điều gì? Hay bà đang đợi đến sáng để báo công an bắt quả tang cậu? Sự chống cự yếu ớt lúc đầu của người đàn bà góa phụ trượt đi dưới sức nặng cơ thể cậu thanh niên mười chín tuổi đầy sinh lực, rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối của căn phòng ngủ ẩm mốc. Sự nín lặng của bà lúc đó, không một tiếng rên rỉ, không một lời van xin, chỉ có tiếng da thịt va chạm bành bạch vang lên đều đặn, giờ đây biến thành một nỗi ám ảnh gặm nhấm tinh thần Minh.

Bóng tối trong căn gác xép như đặc quánh lại, đè nặng lên lồng ngực Minh khiến cậu khó lòng hít thở một cách bình thường. Mùi nhang trầm từ bàn thờ dưới nhà len lỏi qua các kẽ hở của sàn gỗ gác xép, mang theo một làn hơi lạnh lẽo, ngột ngạt bao phủ lấy chiếc giường nhỏ của cậu. Minh kéo chiếc chăn mỏng trùm kín qua đầu, cố gắng tạo ra một không gian cách biệt để tự bảo vệ mình trước những âm thanh mơ hồ ngoài kia. Cậu tự hỏi liệu bà Dung có đang thu dọn đồ đạc để rời đi, hay bà đang lặng lẽ khóc trong bóng tối. Sự im lặng của người đàn bà ấy đáng sợ hơn bất kỳ lời la hét hay chửi rủa nào. Nó giống như một sự chuẩn bị âm thầm cho một cơn bão lớn sắp sửa quét sạch tương lai của cậu.

Trong bóng tối đặc quánh của căn gác xép, tiếng gió rít qua khe cửa sổ gỗ lỏng lẻo nghe như tiếng khóc thút thít của Linh. Minh rùng mình, vội nhắm nghiền mắt lại nhưng hình ảnh bóng ma Linh đứng ở góc phòng ngủ dưới nhà vẫn hiện lên rõ mồn một. Ánh mắt trắng dã không có tròng đen của cô ta tựa như đang găm chặt vào lưng cậu, cười cợt sự đê hèn của kẻ vừa thỏa mãn dục vọng trên thân thể mẹ mình. Minh đưa tay lên bịt chặt hai tai, cố xua đi tiếng cười khúc khích ma quái cứ chốc chốc lại vang lên bên vách gỗ mỏng. Cứ thế, cậu nằm chết trân trên giường, chịu đựng sự hành hạ của nỗi sợ hãi và bóng tối suốt đêm dài, cho đến khi những tia sáng xám xịt đầu tiên của buổi sớm ngày mới len lỏi qua kẽ hở mái tôn. Cậu cảm thấy luồng âm khí ẩm ướt rười rượi cứ lẩn khuất quanh gối nằm, mang theo mùi hoa huệ héo úa và mùi nhang tàn lạnh ngắt. Mỗi lần gió lùa qua khe hở mái tôn, tấm chăn mỏng trên người cậu lại khẽ lay động, khiến cậu giật mình thon thót, ngỡ như có bàn tay khô gầy của cô gái đã khuất đang lần mò tìm kiếm chiếc cu của mình.

Cơn ác mộng chập chờn kéo Minh vào những ảo giác kỳ dị. Cậu thấy Linh đứng ở chân giường, cơ thể ướt sũng nước, mái tóc dài đen kịt quấn chặt lấy cổ chân cậu, kéo tuột cậu xuống một vùng đầm lầy âm u đầy mùi bùn đất và tử khí. Mỗi lần cậu cố gắng vùng vẫy để thoát ra, khuôn mặt trắng bệch của cô gái lại áp sát vào mặt cậu, đôi môi thâm tím hé mở thì thầm những lời vô nghĩa. Minh giật mình tỉnh giấc, trán đẫm mồ hôi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng và nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

Trời tờ mờ sáng. Không gian u tối của căn nhà trọ dần hiện rõ dưới thứ ánh sáng nhờ nhờ, lạnh lẽo của buổi bình minh. Minh không thể chợp mắt nổi một giây, toàn thân mỏi nhừ và đầu óc căng ra như sắp đứt. Cậu nhấc mình khỏi giường, chiếc quần thun thô cọ xát vào dương vật đã mềm nhũn nhưng vẫn còn nhạy cảm sau đêm qua làm cậu khẽ nhăn mặt. Lớp dịch nhầy khô cứng bám ở quy đầu cọ vào thớ vải thun thô ráp gây ra cảm giác đau rát buốt nhẹ. Minh rón rén bước ra cửa phòng, bấm nhẹ các ngón chân xuống những bậc cầu thang gỗ ọp ẹp để giảm thiểu tiếng động. Mỗi bậc thang lún xuống dưới trọng lượng cơ thể đều phát ra tiếng cọt kẹt khô khốc, nghe to đến mức tim cậu muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu đi xuống từng bước, tay bấu chặt vào thành lan can gỗ bám đầy bụi, mắt không ngừng dáo dác nhìn xuống phòng khách tối mờ. Khói nhang từ phía dưới bốc lên, mang theo mùi trầm hương ngọt nồng nhưng lạnh lẽo, bao trùm lấy lối đi nhỏ hẹp.

Bàn chân trần của Minh chạm vào nền gạch tàu lạnh ngắt ở tầng trệt. Cậu khựng lại một lát, lắng nghe chuyển động của ngôi nhà. Không có tiếng động nào ngoài tiếng còi xe máy từ con hẻm lớn vọng vào xa xăm. Căn nhà trọ chìm trong một thứ không khí ẩm ướt và ngột ngạt. Minh đi sát mép tường, cố gắng nép mình vào những góc tối của dãy hành lang hẹp dẫn về phía bếp. Cậu biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm, nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi muốn biết phản ứng của bà Dung đã đẩy cậu đi tiếp.

Đến cuối chân cầu thang, Minh lách người nép sát sau cánh cửa bếp bằng ván ép sờn rách. Cậu nín thở, ghé mắt qua kẽ hở nhìn vào góc nhà bếp nối liền với gian thờ nhỏ của gia đình. Giữa làn khói xám nhạt bay lờ lững trong không khí, bà Dung đang lẳng lặng cắm nhang lên bàn thờ con gái. Bà mặc bộ đồ bộ bằng lụa mỏng màu tím nhạt, mái tóc dài được bới trễ sau gáy để lộ chiếc cổ trắng xanh đầy đặn. Gương mặt người đàn bà góa phụ không có lấy một nét giận dữ hay hoảng loạn. Ánh mắt sụp mí của bà nhìn chăm chằm vào tấm ảnh thờ của Linh, bình thản đến mức đáng sợ. Đôi môi thâm nhẹ của bà khẽ mấp máy, khấn vái điều gì đó bằng những âm thanh rì rầm không rõ chữ. Tấm lưng rộng của bà khẽ chuyển động theo từng nhịp thở, lớp vải lụa mỏng dán sát vào làn da trắng nhợt, làm lộ ra đường viền của chiếc quần lót ren tối màu bên trong. Minh đứng chôn chân sau cánh cửa bếp, nhìn chằm chằm vào bờ vai tròn lẳng của người phụ nữ mà đêm qua cậu đã điên cuồng đè nghiến dưới thân mình.

Khói nhang tỏa ra từ chiếc lư đồng đặt trên bàn thờ Linh bay nghi ngút, tạo thành những vệt xám mờ mịt bao quanh cơ thể bà Dung. Minh có thể nhìn thấy rõ từng nếp gấp trên chiếc áo lụa mỏng của bà khi bà vươn tay cắm nén nhang. Lớp vải lụa màu tím nhạt ôm sát lấy đường cong của bầu ngực tròn trịa dưới nách, không hề có dây áo ngực nâng đỡ. Cặp mông đầy đặn của bà nhô lên sau lớp quần lụa mỏng mỗi lần bà hơi cúi người về phía trước để sửa lại đĩa hoa quả trên bàn thờ. Toàn bộ hình ảnh ấy kích thích mạnh mẽ vào các giác quan của Minh, khiến cậu quên đi phần nào nỗi sợ hãi đang đè nặng trong lòng từ đêm qua.

Sự bình thản của bà Dung tựa như một bức tường đá lạnh lẽo chặn đứng mọi suy đoán của Minh. Cậu đứng chôn chân sau cánh cửa bếp, những ngón tay siết chặt lấy mép gỗ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Đêm qua, cậu đã thô bạo xé rách quần đùi của bà, đè nghiến thân hình đầy đặn đó xuống nệm và nã từng cú thúc điên cuồng vào lồn bà cho đến khi phóng tinh xối xả. Vậy mà giờ đây, người đàn bà ấy lại đứng đó, thắp nhang cho đứa con gái đã chết với một vẻ thản nhiên như thể mọi chuyện kinh hoàng xảy ra trong bóng tối chỉ là một giấc mơ hoang đường. Mùi nhang trầm ngọt lịm và lạnh lẽo từ bàn thờ tỏa ra, len lỏi vào khoang mũi Minh, làm đầu óc cậu thêm phần mụ mẫm. Cậu nhớ rõ cảm giác khít khao, ấm nóng của âm đạo bà Dung khi cu cậu ngập sâu vào trong, tiếng rên rỉ nhỏ nhoi bị chặn lại nơi cổ họng bà. Sự đối lập giữa nhục dục điên cuồng đêm qua và nghi thức trang nghiêm buổi sáng nay khiến thần trí Minh chao đảo.

Minh cố phân tích nét mặt của góa phụ qua khe hở cửa. Gương mặt bà hoàn toàn trống rỗng, không có dấu vết của nước mắt hay sự căm phẫn. Sự thản nhiên ấy khiến cậu rùng mình. Có phải bà Dung đang âm thầm lên kế hoạch báo công an sau khi hoàn thành việc thắp hương? Hay bà đã quen với những điều này? Minh cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng cùng lúc đó, cái nhìn chăm chú vào cơ thể của người đàn bà góa phụ lại bắt đầu nhen nhóm lại ngọn lửa dục vọng trong lòng cậu.

Bà Dung chậm rãi cắm nén hương cuối cùng vào bát lư đồng chứa đầy tro, rồi quay người lại. Ánh mắt bà hướng thẳng về phía cánh cửa bếp nơi Minh đang ẩn nấp. Cậu giật bắn mình, định quay đầu chạy ngược lên gác, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống nền gạch tàu lạnh ngắt. Biết không thể trốn tránh, Minh ngập ngừng bước ra khỏi bóng tối của cánh cửa, đầu cúi gằm, hai tay đan vào nhau trước bụng như một đứa trẻ phạm lỗi chờ đợi sự phán xét. Cậu chuẩn bị tinh thần cho một cái tát tai, một tiếng chửi rủa hoặc thậm chí là sự xuất hiện của những người hàng xóm giận dữ đứng sẵn ngoài cửa với gậy gộc trên tay. Đầu gối Minh run rẩy, cậu không dám ngước mắt lên nhìn vào gương mặt u uất của bà chủ nhà.

Cậu đứng im lìm ở góc bếp, đầu cúi thấp đến mức cằm gần chạm vào ngực. Từng giây trôi qua dài dặc như cả thế kỷ. Minh có thể nghe thấy tiếng bước chân trần của bà Dung di chuyển trên nền gạch, tiếng sột soạt của tà áo lụa mỏng cọ xát vào hông bà. Mỗi âm thanh nhỏ nhất đều khiến cậu giật nảy người, chờ đợi một cơn thịnh nộ giáng xuống đầu mình. Cậu đã sẵn sàng để quỳ sụp xuống van xin, sẵn sàng hứa hẹn bất cứ điều gì để bà không báo cảnh sát.

Nhưng không có gì xảy ra cả. Bà Dung chỉ lặng lẽ nhìn Minh. Ánh mắt bà không có oán hận, không có ghê tởm, phẳng lặng đến lạnh lùng. Bà quay sang chiếc bếp ga mini bên cạnh, đặt một đĩa xôi nóng hôi hổi lên chiếc bàn ăn bằng gỗ cũ kỹ. Hơi nước ấm áp từ đĩa xôi bốc lên, mang theo mùi nếp mới thơm lừng trộn lẫn với mùi khói nhang trầm nồng nặc đang bao phủ khắp gian nhà.

\"Ăn đi rồi còn đi học,\" bà nói, giọng khàn khàn nhưng đều đều, hoàn toàn không có một chút dao động cảm xúc.

Minh nuốt nước bọt ực một cái, cổ họng nghẹn đắng. Cậu dè dặt bước lại gần bàn ăn, kéo chiếc ghế nhựa ra ngồi xuống. Sự nín lặng của người đàn bà góa phụ tựa hồ một liều thuốc mê cực mạnh, từ từ làm dịu đi những dây thần kinh đang căng thắt tột độ trong đầu cậu. Minh cầm chiếc thìa nhựa lên, múc một miếng xôi đưa vào miệng nhưng nuốt xuống một cách khó khăn. Mắt cậu không tự chủ được mà liếc nhìn về phía bà Dung, người đang lẳng lặng dọn dẹp đống chén đĩa bên bồn rửa chén. Tấm lưng trần ẩn hiện sau lớp lụa mỏng của bà khẽ chuyển động theo từng nhịp tay, gợi lại trong tâm trí Minh những hình ảnh đê mê của đêm hôm trước. Cậu nhớ lại cặp đùi đầy đặn dang rộng, chiếc lồn sẫm màu đẫm dịch nhầy, và cảm giác cu cậu được bao bọc bởi sự ấm áp mềm mại bên trong cơ thể bà.

Cậu nhai miếng xôi một cách chậm chạp, cố gắng cảm nhận vị ngọt bùi của nếp nhưng đầu óc hoàn toàn bị phân tán bởi dáng hình của người phụ nữ trước mặt. Bà Dung đứng xoay lưng về phía cậu, đôi tay thoăn thoắt rửa những chiếc bát sứ nhỏ dùng để cúng. Chiếc áo lụa màu tím nhạt dán sát vào tấm lưng rộng, làm lộ rõ đường cong của bờ vai tròn trịa. Mỗi nhịp chuyển động của cánh tay bà lại làm cho lớp lụa mỏng kéo căng ra, để lộ cấu trúc xương sườn và làn da trắng nhợt nhạt dưới ánh sáng nhờ nhờ của buổi sáng. Minh cảm thấy một luồng hơi nóng đột ngột bốc lên từ bụng dưới, dồn thẳng về phía dương vật đang nằm yên trong quần thun.

Khi nhận ra sự bặt tiếng này đồng nghĩa với việc bà Dung sẽ không tố giác mình, nỗi sợ hãi ban nãy của Minh bắt đầu tan biến. Một sự nhẹ nhõm vô bờ bến trào dâng, và theo sau đó là sự trơ trẽn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu không cần phải lo lắng về cảnh sát, không cần phải sợ hãi những lời đàm tiếu của hàng xóm. Người đàn bà này đã chấp nhận. Sự buông xuôi đêm qua của bà không phải là sự bất lực tạm thời, mà là một sự đồng lõa ngầm định. Cảm giác an toàn giả tạo ấy nhanh chóng thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng vốn chỉ vừa mới nguội đi sau một đêm dài hoảng loạn. Cậu bắt đầu nhai miếng xôi một cách ngon lành hơn, vị ngọt của nếp và vị béo của dừa thấm vào đầu lưỡi, kích thích mọi giác quan cơ thể đang mệt mỏi. Ánh mắt cậu từ sợ hãi chuyển sang dạn dĩ, dò xét từng cử động của bà Dung.

Nỗi sợ hãi hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sự tự tin mù quáng và thú tính của một kẻ vừa thực hiện thành công hành vi tội lỗi mà không phải chịu bất kỳ hình phạt nào. Minh nhìn chằm chằm vào chiếc quần lót ren tối màu ẩn hiện sau lớp lụa mỏng của bà Dung. Cậu bắt đầu tưởng tượng ra cảnh mình sẽ bước lại gần từ phía sau, ôm chặt lấy chiếc eo đầy đặn của bà, kéo phắt chiếc quần lụa xuống để lộ ra cái lồn sẫm màu và cặp mông tròn trịa để cậu thỏa sức đâm cu vào từ phía sau. Ý nghĩ ấy làm dương vật của Minh giật mạnh lên dưới lớp vải thun.

Nghĩ đến đó, Minh dừng thìa xôi lại. Ánh mắt cậu dạn dĩ hơn, rồi dần biến thành sự thèm khát trần trụi. Cậu dán chặt mắt vào cơ thể đầy đặn ẩn sau lớp áo lụa mỏng của bà Dung. Chiếc áo lụa màu tím nhạt dính sát vào tấm lưng rộng và cặp mông tròn trịa của bà khi bà cúi người lau mặt bếp. Từ góc nhìn của Minh, cậu có thể thấy rõ đường cong trĩu nặng của bầu ngực góa phụ không có áo ngực nâng đỡ, khẽ đung đưa theo từng cử động của cánh tay. Đầu vú bà nhô lên sau lớp vải mỏng, sẫm màu và mời gọi. Lông tơ trên người cậu dựng đứng lên khi ký ức về làn da ấm nóng, cặp đùi mịn màng và âm đạo khít khao của bà đêm qua ùa về vây lấy tâm trí.

Cái cu nằm trong chiếc quần thun của Minh bắt đầu rục rịch. Hơi nóng từ phần bụng dưới dồn xuống, khiến dương vật cậu nhanh chóng cương cứng lên, căng phồng và dựng đứng ép sát vào lớp vải quần mỏng. Sự trơ trẽn dâng lên khiến Minh không còn muốn che giấu phản ứng cơ thể mình nữa. Cậu cố tình dạng rộng chân ra, để lộ phần quần thun bị đẩy nhô cao lên một cục lớn, đôi mắt hau háu nhìn chăm chằm vào từng nhịp thở của bà chủ nhà trọ. Cậu muốn nhiều hơn thế. Cậu muốn được ghì chặt người đàn bà này xuống chiếc giường nệm một lần nữa, được cắm chiếc cu nóng hổi của mình vào sâu trong lồn bà mà không cần phải lén lút hay sợ hãi.

Cậu nuốt khan một cái, cảm nhận sự khô khốc trong cổ họng khi nhìn vào chiếc cổ trắng ngần của góa phụ. Cậu muốn bước đến, cắn mạnh vào vùng da thịt mềm mại ấy, ngửi mùi nhang trầm quyện cùng mùi mồ hôi đặc trưng của người đàn bà trung niên. Sự im lặng của ngôi nhà giờ đây không còn là một cái bẫy đáng sợ nữa, mà đã biến thành một đồng minh hoàn hảo che giấu cho những dục vọng tội lỗi của cậu.

Bà Dung dường như cảm nhận được ánh mắt rực lửa đang thiêu đốt sau lưng mình. Bà dừng tay lau bếp, chậm rãi xoay người lại. Thay vì lảng tránh hay che đậy cơ thể, bà đứng yên tại chỗ, đôi mắt trống rỗng nhìn xuống phần quần thun đang căng phồng của Minh. Khóe miệng bà khẽ giật nhẹ, một nét biểu cảm kỳ dị thoáng qua rồi biến mất trên gương mặt u uất. Bà không hề quay đi, cứ thế để mặc cho Minh dùng ánh mắt dâm đãng cấu xé da thịt mình. Sự dung túng thầm lặng đó càng làm cho thú tính trong lòng cậu thanh niên tỉnh lẻ trỗi dậy điên cuồng. Minh khẽ nuốt nước bọt, hàm răng nghiền chặt vào nhau để kìm nén tiếng thở dốc đang dâng lên nơi cổ họng. Dương vật dưới lớp quần thun thô giật mạnh lên một cái, rỉ ra một chút dịch đầu khấc làm ướt một mảng nhỏ trên vải quần.

Bà Dung đứng đó, hai tay buông thõng dọc theo hông. Lớp áo lụa mỏng dán sát vào bầu ngực không nội y, để lộ rõ hình dáng của hai núm vú sẫm màu đang săn lại dưới cái lạnh của buổi sáng sớm. Ánh mắt bà không hề né tránh sự thèm khát trần trụi của Minh, ngược lại, nó chứa đựng một thứ gì đó sâu thẳm, lạnh lẽo và đầy bí ẩn như muốn hút trọn lấy sự tự tin mới chớm nở của cậu.

Bà Dung chậm rãi tiến lại gần bàn ăn. Tiếng bước chân trần của bà nhẹ tênh trên nền gạch tàu, nhưng mỗi bước đi lại tựa như gõ thẳng vào nhịp tim đang đập dồn dập của Minh. Cậu nín thở, dương vật dưới lớp quần thun thô càng thêm căng cứng khi khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại. Mùi nhang trầm ngọt nồng tỏa ra từ người bà Dung quyện với mùi nếp mới nóng hổi từ đĩa xôi tạo nên một thứ hương vị dục vọng đầy ma mị và ngột ngạt. Bầu ngực đầy đặn của bà gần sát ngay trước mặt Minh, chỉ cần cậu rướn người là có thể vùi mặt vào khe ngực ấm nóng ấy.

Bà chậm rãi đặt bàn tay lạnh lẽo của mình lên bờ vai đang căng cứng của Minh. Hơi lạnh buốt từ lòng bàn tay bà truyền qua lớp áo thun mỏng, chạy dọc sống lưng khiến cậu khẽ rùng mình một cái. Nhưng Minh không hề né tránh, cậu thậm chí còn khẽ nghiêng đầu, khao khát được tiếp xúc nhiều hơn với da thịt của người đàn bà góa phụ. Cậu cảm nhận được những ngón tay thon dài nhưng lạnh buốt của bà bóp nhẹ lên bả vai mình, như một sự ve vuốt đầy ẩn ý.

Bà Dung ghé sát khuôn mặt u uất vào sát tai Minh, đến mức những sợi tóc mai của bà lướt nhẹ qua gò má cậu. Hơi thở mát lạnh của bà phả vào vành tai cậu cùng lời thì thầm khàn khàn, không chút cảm xúc:

\"Tối nay đi học về... nhớ đừng khóa cửa gác xép.\"

Nói rồi, bà buông tay khỏi vai Minh, lẳng lặng quay người bước ra phía cửa chính của căn nhà rồi biến mất vào con hẻm nhỏ u tối. Minh đứng chôn chân giữa bếp, cả cơ thể cứng đờ ra vì kích thích dữ dội. Trong không gian tĩnh lặng chỉ còn mùi nhang trầm u uất, dương vật dưới lớp quần thun của cậu đã cương cứng điên cuồng đến cực hạn, giật mạnh từng nhịp đầy khao khát. Cậu đưa tay chạm lên bả vai nơi bà Dung vừa đặt tay lên, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trên da thịt, kích thích chiếc cu của cậu cương cứng cứng ngắc như đá, chực chờ đợt phóng tinh tiếp theo trong bóng tối đang dần bị đẩy lùi bởi ánh nắng ban mai.