Nghe chương 13

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Điện đỡ Hân đứng dậy từ thảm cỏ ẩm ướt dưới gốc cây mận, ôm ghì lấy cơ thể trần trụi còn loang lổ dâm dịch của cô đi vào gian nhà gỗ tối tăm. Điện đặt Hân nằm xuống sàn gỗ căm xe mát rượi. Tấm lưng trần của cô áp sát mặt gỗ nhẵn bóng, khẽ run lên trước sự tiếp xúc lạnh lẽo đột ngột. Điện lập tức trườn lên đè chặt lấy cô, hai cánh tay rắn rỏi chống hai bên sườn, ghì chặt đùi cô ra hai bên.

Bàn tay thô ráp của Điện miết mạnh dọc hông Hân, nâng mông cô lên cao. Con cu của anh nhanh chóng cương cứng, nóng hổi chọc thẳng vào giữa hai cánh đùi trơn ướt. Không một lời báo trước, Điện thúc mạnh một cú lút cán vào sâu trong lồn cô. Hân nghẹn giọng, hai tay bấu chặt vai anh, móng tay găm sâu vào da thịt Điện. Nước dâm và tinh dịch từ cuộc yêu ngoài vườn vẫn còn đọng đầy quanh mép lồn, bôi trơn cho mỗi nhịp đâm đẩy điên cuồng tiếp theo. Điện dập hông dồn dập, tiếng thịt va chạm vang lên đều đặn trong gian phòng tối. Hân ngửa cổ, tận hưởng sự căng đầy nóng rực đang khuấy đảo sâu bên trong cơ thể mình.

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Tiếng đập cửa gỗ vang lên thình lình, kèm theo tiếng gọi lớn vang dội cả khoảng sân:

"Cô Hân ơi! Có nhà không cô Hân?"

Hân giật nảy người, đôi mắt lá liễu mở to trong bóng tối. Cô định hét lên vì hoảng hốt nhưng bàn tay to bản của Điện đã nhanh như cắt ập xuống, bịt chặt miệng cô. Điện đứng khựng lại, giữ nguyên con cu đang cắm ngập sâu bên trong lồn Hân. 

Cả hai nín thở, nằm im thin thít trên sàn nhà căm xe. Bóng tối bao trùm lấy họ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Hai cơ thể trần truồng dính chặt vào nhau, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Mồ hôi nóng hổi bắt đầu vã ra như tắm từ mọi lỗ chân lông, chảy dọc theo sống lưng Điện rồi nhỏ giọt xuống bầu ngực phập phồng của Hân.

"Ngủ nghê gì giờ này mà tắt đèn tối thui tối mò vậy kìa..." Tiếng người hàng xóm lầm bầm cằn nhằn ngay sát vách gỗ mỏng. Giọng nói khan khàn của ông Tư rõ mồn một, tưởng chừng như ông chỉ đứng cách họ một tầm tay.

Hân run lên cầm cập dưới thân Điện. Cô cảm nhận rõ ràng độ nóng rực và sự co cứng của con cu Điện trong lồn mình khi anh gồng chặt cơ thể để giữ im lặng. Đầu Điện cúi sát tai cô, hơi thở anh nóng hổi nhưng đứt quãng, cố kìm nén tiếng thở dốc nhục dục ban nãy. Mồ hôi từ trán Điện nhỏ từng giọt lạnh ngắt xuống khe ngực Hân, làm cô khẽ rùng mình. Nỗi sợ hãi bị bắt quả tang ngay tại trận bóp nghẹt cuống họng cả hai. Nếu ông Tư đẩy cửa bước vào, hay chỉ cần nhìn qua khe hở của vách gỗ cũ kỹ kia, mối quan hệ tội lỗi này sẽ bị phơi bày ra ánh sáng.

"Tôi để gói quà quê thằng Út gửi trên thềm cửa nha. Sáng ra nhớ lấy vô kẻo kiến bu đó!" Tiếng ông Tư vọng vào một lần nữa, kèm theo tiếng động của gói đồ đặt xuống thềm gỗ ngoài hiên.

Bước chân lẹp xẹp của người hàng xóm bắt đầu xa dần. Tiếng dép lê lẹt xẹt trên lối đi nhỏ thưa thớt dần, rồi khuất hẳn sau rặng cây ngoài ngõ.

Không gian xung quanh trở lại vẻ tĩnh lặng tịch mịch. Điện từ từ nới lỏng bàn tay đang bịt miệng Hân, nhưng anh vẫn chưa rút cu ra khỏi người cô. 

Hân nằm run rẩy dưới thân Điện trong bóng tối tĩnh lặng. Cô không còn cảm nhận được khoái cảm hay sự hưng phấn nào nữa. Bàn tay trái của cô vô thức đưa lên, đặt trên bả vai Điện. Chiếc nhẫn cưới bằng vàng trơn trên ngón áp út cọ sát vào làn da lưng trần của anh lạnh ngắt, đôi mắt cô mở to đầy hoang mang khi lý trí và nỗi sợ bị phơi bày bắt đầu bóp nghẹt dục vọng.