Nghe chương 4

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Điện bật phắt dậy khỏi người Hân như chạm phải luồng điện, suýt chút nữa làm chiếc giường tre cũ kỹ kêu lên một tiếng cót két phản chủ. Hân cuống cuồng kéo phăng vạt váy thun xanh nhạt xuống sát đùi, hai tay run bần bật vuốt lại nếp áo sơ mi học sinh đang xộc xệch, cúc áo trên cùng đã đứt chỉ từ lúc nào. Điện lao người tới vạt tủ, bấm cạch một cái tắt ngúm màn hình tivi trước khi chiếc đầu băng kịp phát ra tiếng rên rỉ tiếp theo của đôi nam nữ trong phim. Cả hai ngồi thụp xuống chiếc ghế căm xe bên bàn gỗ, mỗi đứa vớ đại một cây bút chì, mắt dán chặt vào trang sách Vật lý 12 đang mở ngược.

Bóng dáng gầy gò của bà ngoại đổ vào buồng ngay khi tiếng dép xỏ ngón dừng lại ở bậu cửa. Tay bà còn xách cái rổ tre đựng mớ rau muống đồng bên hông nhà, bùn đất bám vào chân bóng loáng. 

Bà ngoại nheo nheo đôi mắt già nua, nhìn hai đứa trẻ đang cúi gầm mặt xuống bàn:

"Học hành sao rồi hai đứa? Trưa nắng nực quá thì mở cái quạt máy lên, cứ đóng cửa buồng hầm hập thế này rồi bệnh ra đó."

Hân giả vờ đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, giọng cô hơi run nhưng vẫn cố giữ vẻ tự nhiên:

"Dạ, tại tụi con sợ gió ngoài hiên thổi bay tập vở nên mới khép bớt cửa lại. Điện đang chỉ con mấy công thức điện xoay chiều nè ngoại."

Điện cắn chặt răng, tay bấu chặt vào thân bút chì gỗ đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Cậu không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt bà ngoại, chỉ gật đầu lia lịa hưởng ứng lời Hân. Chiếc quần tây học sinh của Điện lúc này căng phồng lên một mảng lớn, đầu cu cương cứng trồi lên chọc thẳng vào lớp vải khóa quần chật chội, đau nhức vô cùng. Cậu phải cố tình tỳ sát mép bàn gỗ vào bụng để che đi phần dưới đang chào cờ nổi loạn.

Bà ngoại không mảy may nghi ngờ, chỉ thở dài một tiếng rồi xoay người hướng về phía lối đi nhỏ dẫn xuống bếp:

"Ráng mà học nghe con. Ngoại xuống dưới bếp lặt rau nấu canh chua, lát thằng Điện ở lại ăn cơm trưa luôn nghen."

Tiếng dép xỏ ngón của bà ngoại lại bắt đầu lẹt xẹt trên nền gạch tàu, xa dần rồi mất hút sau vách gỗ ngăn giữa buồng trong và gian bếp. 

Căn buồng nhỏ lập tức chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Hơi nóng từ mái tôn dội xuống vách gỗ khiến không khí đặc quánh lại, nóng hầm hập như một lò than. Tiếng thở dốc của Điện và Hân chưa kịp bình ổn giờ đây càng lúc càng rõ rệt trong không gian chật hẹp. Điện nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi bên ngực trái, dội lên tai đau nhói.

Hân buông cây bút chì xuống mặt bàn, âm thanh nhỏ nhặt ấy vang lên nghe chói tai. Cô đưa bàn tay thon dài tự quạt nhẹ vào cổ áo sơ mi học sinh đang ướt sũng mồ hôi, lớp vải trắng mỏng dính chặt vào da thịt, để lộ rõ mồn một đường viền chiếc áo lá màu kem bên trong.

"Nóng chịu không nổi nữa rồi," Hân lẩm bẩm.

Không đợi Điện phản ứng, Hân đứng dậy. Cô thản nhiên đưa tay lên cởi từng chiếc cúc áo sơ mi học sinh ngay trước mặt cậu. Đôi mắt Điện dại đi, nhìn trân trân theo từng ngón tay thon dài của Hân khi cô tháo chiếc cúc cuối cùng, rồi thong thả cởi phăng chiếc áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi ra, quăng đại lên đầu giường tre.

Bên trong, Hân chỉ mặc độc một chiếc áo lá mỏng dính bằng chất cotton co giãn ôm sát lấy cơ thể thiếu nữ tuổi mười tám. Chiếc áo lá không có đệm lót, lại bị mồ hôi trưa hè thấm đẫm nên trở nên trong suốt, ôm khít lấy cặp ngực tròn trịa đang phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở dồn dập. Làn da trắng ngần của bầu ngực Hân hiện rõ dưới lớp vải ướt, nổi bật lên là hai quầng vú tròn trịa và hai đầu nhũ hoa săn cứng, nhô nhọn hoắt đâm thẳng vào lớp vải mỏng manh. 

Điện đứng chôn chân tại chỗ, cổ họng khô khốc như có cát chà xát. Cậu cố ngoảnh mặt đi chỗ khác nhưng trục mắt như bị một lực hút vô hình kéo ngược trở lại, dán chặt vào hai điểm nhọn hoắt đang nhấp nhô trước ngực Hân.

Hân bước lại gần bàn học. Cô không ngồi xuống chiếc ghế đối diện mà tiến sát vào bên cạnh Điện, khoảng cách gần đến mức Điện ngửi thấy rõ ràng mùi hương thiếu nữ nồng nàn tỏa ra từ cơ thể cô — mùi xà bông tắm dạ hương hòa quyện với mùi mồ hôi ấm nóng, ngọt lịm và khêu gợi.

Hân cúi người thật thấp xuống mặt bàn gỗ, tỳ một bên ngực sát vào cánh tay Điện để chỉ vào trang sách bài tập Vật lý. Sự đụng chạm trực tiếp ấy làm Điện giật bắn mình. Làn da non mịn, mát rượi ở cánh tay trần của Hân cọ xát liên tục vào bắp vai rám nắng của Điện. Mỗi lần Hân thở, bầu ngực căng tròn của cô lại ép nhẹ vào khuỷu tay cậu, mềm mại và nóng bỏng qua lớp áo lá mỏng dính. 

Điện cảm nhận thấy đầu nhũ hoa cứng ngắc của cô đang miết nhẹ trên da cánh tay mình. Cậu nuốt nước bọt ực một cái, tay run rẩy cầm cuốn tập bài tập nâng lên che đi gương mặt đang đỏ bừng vì kích thích. Dương vật trong quần cậu giật mạnh một cái, nước nhờn bắt đầu rỉ ra thấm ướt một khoảng nhỏ nơi quần lót.

Hân nghiêng đầu sát tai Điện, những sợi tóc mai ướt mồ hôi chạm nhẹ vào má cậu. Cô thổi một hơi nóng ấm thẳng vào vành tai Điện, rồi thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy khiêu khích:

"Thấy đẹp không mà nhìn hoài?"