Sức kéo mạnh mẽ từ bàn tay thô ráp của Điện làm Hân ngã chúi vào lòng anh, lồng ngực cô áp sát vào khuôn ngực vững chãi, nóng hầm hập của người đàn ông.
Cổ tay Hân vẫn nằm gọn trong gọng kìm từ những ngón tay siết chặt của Điện. Khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng phân. Hân cảm nhận được từng hơi thở đứt quãng, nóng rực của anh phả thẳng vào má cô, mang theo cả mùi nước mưa ẩm ướt và mùi da thịt nam tính nồng nồng. Đôi mắt lá liễu của cô mở to, run rẩy nhìn vào cặp mắt đen sâu hoắm của Điện. Trong khoảng không tối tăm của gian nhà cổ, ánh nhìn của hai người giao nhau như hai luồng điện, thiêu đốt chút phòng bị cuối cùng còn sót lại. Tim Hân đập liên hồi, dội lên từng tiếng thình thịch vào da thịt Điện.
"Điện... buông tui ra... tụi mình không thể làm bậy được..." Hân thốt lên, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng, cố gắng dùng chút lý trí muộn màng để đẩy anh ra.
Bàn tay cô chống lên ngực Điện, cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ bắp săn chắc đang căng cứng lên dưới lớp áo thun cũ. Nhưng lực đẩy của cô quá yếu ớt, chẳng khác nào cái vuốt ve vu vơ. Ngón áp út của cô, nơi chiếc nhẫn cưới bằng vàng trơn đang ngự trị, tỳ chặt vào ngực anh như lời nhắc nhở tàn nhẫn về lòng chung thủy. Nhưng ngay cả khi ý nghĩ về người chồng trên thành phố hiện lên trong đầu, cơ thể Hân lại phản ứng ngược lại. Nơi sâu kín nhất giữa hai đùi cô đã bắt đầu có luồng nhiệt âm ỉ dâng lên.
"Hân sợ cái gì?" Điện gặng hỏi, giọng anh trầm khàn, khản đặc vì dục vọng đang kìm nén. "Sợ thằng chồng giàu có của Hân trên đó biết được, hay sợ chính bản thân Hân cũng đang thèm muốn tui?"
"Anh đừng nói bậy! Tui đã có chồng rồi..." Hân xoay mặt đi, cố tránh ánh mắt như muốn nuốt chửng cô của Điện. "Tui về đây chỉ để lo việc nhà ngoại... Điện làm vậy là hại tui, hại cả anh nữa."
"Tám năm qua tui sống không bằng chết, ngày nào cũng nghĩ tới Hân." Điện ghé sát tai cô, giọng nói run rẩy vì tức giận lẫn đắm say. "Thằng đó có ôm Hân mỗi đêm không? Nó có làm cho Hân sướng như tui từng hứa không? Hay nó bỏ mặc Hân cô đơn trong căn nhà lầu rộng thênh thang đó?"
Những lời của Điện đánh trúng vào nỗi đau chôn giấu của Hân. Phải, chồng cô giàu có, nhưng anh ta lạnh nhạt, coi cô như món đồ trang trí để trưng bày hơn là người đàn bà cần được yêu thương. Những đêm dài nằm một mình trên chiếc nệm đắt tiền, Hân chỉ biết khóc thầm, khát khao cái ôm ghì chặt, hơi ấm đàn ông thực sự. Sự thiếu hụt dục vọng suốt mấy năm làm vợ người ta giờ đây bị khơi dậy, bùng lên dữ dội trước sự hoang dại của người tình cũ.
"Điện... đừng nhắc tới chuyện đó nữa..." Hân khóc nghẹn, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. "Tụi mình sai rồi. Ngay từ đầu đã sai rồi."
"Sai tui cũng chịu. Đêm nay tui phải có được Hân."
Điện không đáp lời thêm nữa. Gương mặt anh đanh lại, những đường gân trên cổ giật mạnh. Cơn thèm khát tích tụ suốt tám năm qua bùng lên làm mắt anh đỏ ngầu. Điện xoay người, lực cánh tay chắc nịch đẩy mạnh Hân lùi lại phía sau.
Gót chân Hân vấp nhẹ vào bực cửa phòng ngủ. Cô lùi sâu vào bóng tối của căn buồng riêng, lưng đập nhẹ vào vách gỗ căm xe mát lạnh. Tiếng gỗ kêu trầm đục vang lên giữa màn đêm. Điện áp sát thân hình cao lớn của mình tới, dồn cô chặt cứng vào khoảng không gian hẹp giữa lồng ngực anh và bức vách gỗ.
Hân vừa định hé môi phân trần, Điện đã cúi xuống. Đôi môi anh dày, nóng hổi và thô bạo ập xuống, ngấu nghiến lấy khuôn miệng của Hân. Nụ hôn của người đàn ông miền sông nước mang theo sự chiếm đoạt điên cuồng, không cho cô cơ hội kháng cự nào. Điện dùng lưỡi tách hàm răng Hân ra, luồn sâu vào trong khoang miệng ngọt lịm của cô để càn quét, hút sạch từng dòng mật ngọt.
Dưới sức ép mãnh liệt ấy, Hân khẽ rên lên một tiếng qua kẽ răng. Đôi bàn tay cô, dù bị anh ghim chặt hai cổ tay lên vách gỗ, vẫn cố giãy giụa yếu ớt. Nhưng sự cựa quậy đó chỉ làm tăng thêm ngọn lửa dục vọng trong lòng Điện. Anh ghì chặt hai tay cô hơn, dùng thân người to khỏe đè sát lên bầu ngực phập phồng của cô, ép chặt hai đầu nhũ hoa đang săn cứng lại qua lớp vải lụa. Nụ hôn càng lúc càng sâu, tiếng môi lưỡi quấn quýt ướt át vang lên chóp chép. Đầu óc Hân quay cuồng, hơi thở bị anh cướp đoạt sạch sẽ, đôi chân cô bắt đầu bủn rủn, đầu hàng trước sự dẫn dắt của bản năng.
Sự tội lỗi gõ nhịp liên hồi trong tâm trí Hân. Cô đang ngoại tình, ngay trong căn nhà của ngoại, nơi từng chứng kiến tuổi thơ trong sáng của hai đứa. Chồng cô trên thành phố giờ này có lẽ đang ngủ say, hoàn toàn không biết người vợ ngoan hiền của mình đang bị người đàn ông khác ép vào vách gỗ cưỡng hôn. Sự kích thích từ nỗi sợ hãi bị phát hiện và cảm giác tội lỗi cắn rứt khiến cơ thể Hân nhạy cảm hơn bao giờ hết. Mỗi lần đầu lưỡi Điện cọ xát với lưỡi cô, luồng điện râm ran lại chạy dọc xuống sống lưng, khiến lồn cô co thắt kịch liệt dưới lớp quần lót mỏng.
Điện buông cổ tay Hân ra. Hai tay anh di chuyển xuống hông cô, bóp chặt lấy lớp thịt mềm mại. Bất thình lình, Điện nắm lấy cổ chiếc váy ngủ bằng lụa hồng nhạt mà Hân đang mặc, dùng sức kéo mạnh xuống dưới.
*Roạt!*
Tiếng vải lụa bị xé toạc thô bạo vang lên sắc lẹm. Chiếc váy ngủ đứt chỉ, rách đôi từ ngực xuống tận gấu váy, rơi tuột xuống chân Hân.
Ngay khoảnh khắc ấy, luồng ánh sáng chói lòa từ tia chớp ngoài cửa sổ rạch ngang bầu trời, chiếu rọi vào căn buồng tối. Ánh chớp phơi bày toàn bộ cơ thể khỏa thân trần trụi của người đàn bà hai mươi sáu tuổi trước mắt Điện. Làn da Hân trắng ngần, nổi bật giữa bóng tối âm u của căn nhà cổ. Hai bầu ngực cô tròn trịa, căng đầy, nhấp nhô theo nhịp thở dốc dập dồn. Hai đầu nhũ hoa màu hồng sậm đã săn cứng lại từ lâu dưới sự kích thích của nụ hôn. Dưới bụng dưới phẳng lì, giữa hai đùi thon thả, vùng lông mu đen nhánh vây quanh lồn đã mở rộng, ướt đẫm dịch nhờn tự nhiên tự bao giờ. Chất dịch trong suốt, nhớp nháp rỉ ra từ lồn cô, lấp lánh dưới ánh sáng loáng qua của cơn bão.
Mắt Điện dán chặt vào lồn mọng nước đang mời gọi của Hân. Anh thở hắt ra hơi nóng hổi, tay giật phăng chiếc áo thun ba lỗ cũ kỹ trên người quăng xuống đất, rồi nhanh chóng kéo tuột chiếc quần tây tối màu cùng quần lót xuống.
Cu của Điện bật ra, cương cứng hoàn toàn. Con cu to dài, thô ráp, màu da ngăm đen nổi đầy những đường gân dọc ngang như rễ cây cổ thụ. Đầu khấc của cu đỏ ửng, căng mọng, đã rỉ ra giọt dịch đầu mùa trong suốt. Sự thèm khát làm con cu của Điện giật mạnh liên hồi trong không khí.
Điện bế thốc Hân lên, đặt cô nằm xuống chiếc giường tre cũ ở góc phòng. Chiếc giường tre kêu lên những tiếng *cọt kẹt* khô khốc dưới sức nặng của hai cơ thể. Hân co người lại, hai tay che trước ngực theo bản năng của người đàn bà mang tội ngoại tình, nhưng Điện đã nhanh chóng bò lên đè sụp xuống. Anh dùng hai tay tách rộng hai chân Hân ra, để lộ hoàn toàn phần nhạy cảm nhất của cô.
Nhìn ngắm thân hình vạm vỡ, ngăm đen của Điện đang phủ lên mình, Hân thấy mắt mình nhòe đi. Đây mới là người đàn ông cô yêu, người đã khắc sâu vào ký ức thanh xuân của cô những dấu ấn không thể phai mờ. Nhưng chiếc nhẫn cưới trên ngón tay lại lạnh ngắt, cọ vào da thịt cô như lời cảnh tỉnh.
"Điện... tui sợ... nếu anh Nghĩa biết được..." Hân lắp bắp, gọi tên chồng mình trong vô vọng.
"Đừng nhắc tới thằng đó trước mặt tui!" Điện gầm khẽ, mắt trợn trừng giận dữ. "Bây giờ Hân là của tui. Chỉ của một mình tui thôi!"
Điện quỳ giữa hai đùi Hân. Anh nắm lấy con cu cương cứng của mình, chĩa thẳng đầu khấc nóng hổi vào lồn đang ướt nhẹp của cô. Không lời báo trước, Điện ấn mạnh hông xuống, đâm lút cán con cu to khỏe vào sâu bên trong lồn của Hân.
"Á...!" Hân ngửa cổ, hét lên tiếng nửa đau đớn nửa sướng rên.
Sự xâm nhập đột ngột và mãnh liệt làm lồn cô căng ra hết cỡ. Con cu dài của Điện chạm tới tận cùng bên trong lồn cô, đem lại luồng khoái cảm cực hạn chạy dọc sống lưng lên đến tận não bộ. Hân uốn cong người, hai tay bám chặt vào bả vai rám nắng của Điện, móng tay cắm sâu vào da thịt anh.
"Đau... Điện ơi... to quá... tui thốn..." Hân nấc lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Lồn cô quá khít khao vì đã lâu không quan hệ tình dục, nay lại phải tiếp nhận con cu thô bạo và to lớn của Điện khiến cô cảm thấy như da thịt mình đang bị xé rách. Nhưng đi kèm với cơn đau đớn đó lại là sự thỏa mãn điên cuồng. Sự trống trải cô đơn tích tụ nhiều năm qua trong lòng cô giờ đây được lấp đầy hoàn toàn bằng sự thô ráp, nóng bỏng của anh.
Điện không để cô kịp thích nghi, lập tức bắt đầu chuyển động hông. Anh rút cu ra gần hết, chỉ chừa lại phần đầu khấc, rồi thúc mạnh vào tận đáy lồn cô. Nhịp thúc của anh dồn dập, hoang dại như những cơn sóng dữ ngoài sông lớn. Tiếng da thịt va chạm nhau vang lên chan chát hòa cùng tiếng nước nhờn bị nghiền nát bên trong lồn Hân tạo ra những âm thanh *nhóp nhép* đầy nhục cảm.
"Điện... chậm thôi... tui chịu... chịu không nổi..." Hân khóc nghẹn, đầu lắc qua lắc lại trên chiếc gối cũ. "Chậm lại... tui xin anh..."
"Không chậm được! Tám năm rồi Hân ơi... tui thèm Hân muốn chết đi được!" Điện vừa thúc mạnh vừa gầm gừ, mồ hôi trên trán anh rơi bộp bộp xuống mặt Hân, mặn chát và nóng hổi.
Nỗi thèm khát bị dồn nén qua nhiều năm của cả hai bùng nổ không kiểm soát. Hân không còn nghĩ đến người chồng trên thành phố, quên sạch ranh giới đạo đức hay danh phận. Lúc này, cô chỉ là người đàn bà đang khao khát được lấp đầy bởi người đàn ông mình yêu thương từ thuở thiếu thời. Cô vừa khóc vừa rên rỉ, nghiêng đầu ra sau đón nhận những nụ hôn vụn vặt của Điện lên cổ, lên vai.
"Nói đi! Hân thích cu của tui hay thích thằng chồng của Hân?" Điện thô bạo hỏi, hai tay bấu chặt vào hông Hân đến mức để lại những vết lằn đỏ.
"Thích... thích của Điện... cu của Điện làm tui sướng..." Hân đầu hàng hoàn toàn, cô rên rỉ thừa nhận sự thật nhục nhã trong cơn say dục vọng. "Điện ơi... giã mạnh nữa đi... đâm nát lồn tui đi..."
Lời cầu xin của Hân như đổ thêm dầu vào lửa. Điện ghì chặt hai đùi cô lên sát nách, tạo thành tư thế truyền thống sâu nhất. Mỗi lần anh thúc xuống, toàn bộ sức nặng cơ thể và độ dài của cu đều cắm thẳng vào điểm kích thích của Hân. Khoái cảm dâng lên cuồn cuộn làm Hân mất đi khả năng kiểm soát. Lồn cô co thắt liên tục, ra sức mút chặt lấy thân cu nóng bỏng của Điện.
Yêu nhau theo tư thế truyền thống một lúc, Điện lật người Hân nằm nghiêng lại. Anh kéo cô sát về phía mình, co một chân của cô lên cao, tạo thành tư thế úp thìa từ phía sau. Điện áp sát lồng ngực trần đẫm mồ hôi của mình vào lưng Hân, một tay vươn ra trước bóp mạnh bầu ngực căng tròn của cô, tay kia luồn dưới bụng kéo hông cô sát vào hông mình.
Con cu của Điện một lần nữa trượt vào lồn từ phía sau. Góc độ này làm con cu cọ xát mãnh liệt vào thành lồn của Hân. Điện thúc mạnh mẽ, nhịp nhàng. Mỗi cú thúc sâu làm hai cơ thể dán chặt vào nhau không kẽ hở. Hân úp mặt xuống chiếc chiếu tre, tiếng rên rỉ của cô bị chặn lại bởi tấm chiếu nhưng vẫn thoát ra những tiếng ư ử đầy kích thích.
Bên ngoài vách gỗ mỏng, cơn giông bão đang gào rú điên cuồng. Tiếng gió rít, tiếng mưa quất rầm rập vào mái tôn và những cành mận gãy đập vào vách nhà như làm nền cho cuộc yêu đầy tội lỗi của hai người. Tiếng mưa càng lớn, nhịp thúc của Điện càng dồn dập. Anh liên tục giã mạnh vào lồn Hân, mồ hôi từ trán anh nhỏ từng giọt xuống bờ vai trần của cô, nóng hổi.
Hân nhắm nghiền mắt, cảm nhận sự va chạm điên cuồng từ phía sau. Đầu óc cô giờ đây trống rỗng, mọi ranh giới đạo đức, mọi nỗi sợ hãi về người chồng ở thành phố đã bị cuốn trôi theo dòng nước mưa ngoài hiên. Chỉ còn lại cảm giác da thịt cọ xát, tiếng rên rỉ hoang dại và sự sung sướng tột cùng đang hành hạ thân xác cô.
"Điện ơi... tui sướng quá... Điện..." Hân rên rỉ, tiếng gọi tên anh lẫn trong tiếng khóc nghẹn ngào.
Điện gầm lên tiếng trầm đục trong cổ họng. Tốc độ thúc của anh tăng lên chóng mặt, con cu ma sát liên tục trong lòng lồn nóng ẩm của Hân, đẩy cả hai tiến sát đến bờ vực của sự bùng nổ cực khoái. Hân quay người lại, hai tay ghì chặt lấy tấm lưng rộng đẫm mồ hôi của Điện. Cô hé miệng, cắn chặt vào bả vai anh để giải tỏa luồng khoái cảm đang chạy dọc khắp cơ thể, làm da thịt anh rướm máu.
Cơn co thắt điên cuồng từ sâu trong lồn Hân siết chặt lấy thân cu Điện. Cô rên rỉ, hai chân co rúm lại, nước dâm chảy tràn ra kẽ đùi, ướt đẫm cả mặt chiếu tre bên dưới.
Điện cảm nhận rõ rệt từng đợt bóp nghẹt nóng hổi từ thành lồn Hân đang mút chặt lấy dương vật mình. Cơn sung sướng tột độ dồn lên đại não làm anh đỏ mắt, hai tay bấu chặt vào mông Hân, nâng hông cô lên cao hơn để thực hiện những cú giã cuối cùng. Anh thúc liên tục, thô bạo và điên cuồng, đưa con cu gân guốc đâm lút vào tận cùng cổ tử cung của người đàn bà.
"Hân... Hân ơi... tui ra mất..." Điện thở hắt ra, giọng khàn đặc, hông dập mạnh liên hồi.
"Điện... bắn vào trong đi... bắn hết cho tui..." Hân rên rỉ, ôm ghì lấy cổ anh, hai chân quắp chặt lấy thắt lưng Điện như muốn giữ chặt người đàn ông này mãi mãi.
Đúng lúc ấy, một tia chớp chói lòa rạch đôi bóng tối, theo sau là tiếng sấm nổ vang rền như muốn xé toạc mái nhà cổ. Dưới ánh sáng loang loáng, Điện gầm lên một tiếng hoang dại, thúc mạnh một cú lút cán rồi giữ chặt hông mình ép sát vào lồn Hân. Con cu to lớn của anh giật mạnh liên hồi, bắn từng luồng tinh dịch ấm nóng, đậm đặc vào sâu tận đáy lồn cô.
Hân ngửa cổ, cơ thể co giật kịch liệt dưới sức ép của cơn cực khoái. Lồn cô co thắt liên tục để nuốt trọn dòng nhựa sống nóng hổi của người tình cũ. Sự sung sướng thể xác cuồn cuộn dâng lên làm đầu óc cô hoàn toàn trắng xóa, nước mắt sinh lý chảy dài bên khóe mắt, hòa cùng mồ hôi đầm đìa trên cổ. Cô ôm chặt lấy bả vai Điện, hơi thở đứt quãng trong tiếng mưa gào rú ngoài kia.
Mưa bên ngoài vẫn rơi như trút nước, quất rầm rập vào vách gỗ mỏng. Trên chiếc giường tre nhỏ, hai cơ thể trần trụi đẫm mồ hôi và tinh dịch nằm dính chặt lấy nhau, tiếng thở dốc hầm hập của Điện phả vào hõm cổ Hân đầy chiếm hữu. Hân nằm im trong vòng tay siết chặt của Điện, bàn tay cô vô thức chạm vào chiếc nhẫn cưới lạnh ngắt trên ngón tay, lòng trào dâng một cảm giác tội lỗi ê chề nhưng thể xác lại thỏa mãn đến rã rời.