Nghe chương 14

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Điện nhận ra sự cứng đờ trong từng thớ thịt của Hân. Anh vòng hai cánh tay to bản, thô ráp ôm ghì lấy tấm lưng trần đang run lên bần bật của cô trên sàn gỗ căm xe mát lạnh. Anh ghé sát môi vào vành tai cô, khẽ thì thầm bằng chất giọng khàn đặc, hơi thở nóng hổi phả vào làn da đang nổi ốc eo của người tình:

"Đi rồi. Ông Tư đi khuất rồi."

Hân vẫn thở dốc, hai bả vai gầy nhô lên thụp xuống theo từng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Ngực cô ép chặt vào khuôn ngực vững chãi, đầy tóc ngực của Điện, nơi mồ hôi của anh đang rịn ra nóng hổi, dính dấp và nồng nặc mùi đàn ông phong trần. Nỗi sợ hãi tột độ ban nãy khi ông Tư hàng xóm đứng gõ cửa ngoài hiên như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu, làm đóng băng mọi cảm xúc nhục dục. Thế nhưng, hơi ấm tỏa ra từ cơ thể to lớn đang bao trùm lấy cô lúc này bắt đầu xoa dịu đi sự hoảng loạn. 

Điện ghì chặt cô hơn nữa, như muốn dùng chính da thịt rắn rỏi của mình để che chở cho cô khỏi nỗi bất an đang rình rập bên ngoài vách gỗ mỏng manh. Anh khẽ động đậy hông. Con cu to lớn, gân guốc vẫn đang cắm sâu bên trong lồn Hân hơi trượt nhẹ. Đầu khấc to tròn tì sát vào thành âm đạo, bao quy đầu cọ xát vào vách lồn ẩm ướt, làm Hân khẽ run lên một cái. Cảm giác trơn trượt, nóng bỏng đầy kích thích ấy lan dọc theo sống lưng, nhanh chóng kéo cô thoát khỏi bóng ma sợ hãi để trở về với hiện tại đầy dục vọng hoang dại.

"Vào buồng đi em. Ngoài này gió lùa, lạnh lắm," Điện thì thầm bên tai cô, môi anh khẽ rà trên làn da cổ mịn màng, để lại những vệt hôn ấm nóng như muốn đóng dấu quyền sở hữu.

Hân gật đầu trong bóng tối nhập nhoạng. Cô biết rõ đây là đêm cuối cùng của họ dưới mái nhà cổ kính này. Ngày mai, Nam sẽ lái chiếc xe hơi bóng loáng từ thành phố về đây đón cô quay trở lại với vai trò người vợ mẫu mực, trong căn hộ chung cư cao cấp ngột ngạt và những bữa cơm lạnh nhạt đầy giả tạo. Khoảng thời gian vụng trộm ngắn ngủi này sắp kết thúc, như một giấc mơ giữa trưa hè sắp sửa tan biến khi nắng tắt. Ý nghĩ đó làm ngực cô thắt lại, nỗi tiếc nuối và ham muốn giữ chặt lấy người đàn ông này lấn át hoàn toàn sự hoang mang ban nãy. Cô không muốn dừng lại, không muốn đêm nay kết thúc bằng sự sợ hãi hèn nhát.

Điện từ từ rút cu ra khỏi lồn Hân. Tiếng rút ướt át vang lên nhỏ nhẹ giữa gian nhà tịch mịch, mang theo một sợi tơ dâm dịch kéo dài rồi đứt đoạn. Cảm giác trống trải đột ngột nơi cửa mình khiến Hân khẽ rên lên một tiếng tiếc nuối, hai đùi cô vô thức khép lại để giữ lấy chút hơi ấm còn sót lại. Chưa kịp để cô phản ứng, Điện đã luồn đôi tay to khỏe xuống dưới đùi và lưng cô, bế bổng cô lên. Sức nặng của Hân dường như chẳng thấm tháp gì so với cánh tay rắn chắc của người đàn ông quanh năm lao động chân tay. 

Anh sải bước đi về phía buồng riêng, nơi chiếc giường tre cũ kỹ đang đợi họ trong bóng tối. Trong ánh tối lờ mờ của gian buồng cũ, Điện đặt cô nằm xuống tấm chiếu tre đã sờn bóng. Tiếng giường tre cót két nhẹ dưới sức nặng của hai cơ thể trần trụi, âm thanh quen thuộc như kéo họ về lại những ngày xưa cũ, khi hai đứa còn lén lút trốn bà ngoại ngoài hiên để trao nhau những cái chạm tay vụng dại.

Hân không trốn tránh nữa. Cô gạt bỏ hình ảnh người chồng trên thành phố, chiếc nhẫn cưới trên tay và cả những giáo điều đạo đức ra khỏi suy nghĩ. Đêm nay, cô chỉ muốn là Hân của năm mười tám tuổi, được yêu và được dâng hiến cho người đàn ông cô thực sự khao khát. Cô đưa hai tay ôm lấy gương mặt góc cạnh, thô ráp vì sương gió của Điện, miết nhẹ ngón tay lên xương quai hàm bạnh nam tính của anh. Cô chủ động dạng rộng hai đùi, kéo Điện sát vào mình, để lộ cửa mình đang hé mở, ướt đẫm thứ dịch thủy nóng hổi.

"Điện... ôm tui... làm tui đi..." Hân khẽ khẩn khoản, giọng run rẩy nhưng đầy khao khát cháy bỏng.

Điện nhìn sâu vào đôi mắt long lanh nước của cô dưới ánh sáng lờ mờ hắt qua khe cửa gỗ. Anh không đáp lời bằng miệng, mà trả lời bằng hành động. Điện quỳ giữa hai đùi Hân, bàn tay thô ráp luồn xuống dưới mông cô, nâng cao hông cô lên để cửa mình đang ướt đẫm nước dâm phơi bày trước mắt anh. Lồn Hân múp míp, hồng hào dưới ánh sáng yếu ớt, hai mép bướm mọng nước đang run rẩy co thắt. Con cu gân guốc của anh đã cương cứng trở lại, nóng hầm hập và dựng đứng lên giữa hai đùi, những đường gân nổi dọc thân cu giật mạnh liên hồi. Đầu khấc to tròn tì ngay cửa lồn Hân, khẽ di chuyển qua lại để bôi mỡ nước dâm lên khắp thân cu. Điện thúc mạnh hông. 

Một tiếng "sụt" ướt át vang lên vang dội trong căn buồng chật hẹp, con cu to lớn của anh cắm lút cán vào sâu hoắm trong lòng lồn ẩm ướt của Hân, chạm thẳng vào cổ tử cung cô.

"Ưm...!" Hân ngửa cổ, cắn chặt răng để ngăn tiếng rên rỉ vang xa. Hai tay cô ghì chặt lấy bả vai rắn chắc của Điện, móng tay bấu sâu vào da thịt anh như muốn tìm điểm tựa trước cơn sóng khoái cảm vừa ập đến dồn dập.

Sự xâm nhập mãnh liệt làm hai người gắn chặt vào nhau không một kẽ hở. Điện bắt đầu chuyển động chậm rãi, từng nhịp một đầy kiên nhẫn nhưng ngập tràn sức mạnh. Anh rút ra gần hết, để đầu khấc chỉ còn ngấp nghé ngoài cửa mình, rồi lại đâm sầm vào thật mạnh, mỗi lần đều chạm tới tận cùng nơi sâu kín nhất của cô. Hân cảm nhận rõ ràng từng nếp thịt ấm nóng bên trong âm đạo mình bị kéo căng và cọ sát dữ dội bởi những đường gân nổi dọc thân cu của Điện. Dịch thủy từ lồn tiết ra liên tục, bôi trơn cho những cú thúc sâu của anh, tạo nên những tiếng nhóp nhép đầy dâm mỹ trong căn buồng gỗ vách mỏng.

Điện cúi xuống hôn ngấu nghiến đôi môi mọng của Hân. Lưỡi hai người quấn lấy nhau, tiếng mút mát dâm đãng hòa cùng tiếng thở dốc hầm hập của cả hai. Anh không còn dịu dàng như lúc đầu, nhịp hông bắt đầu nhanh hơn, mạnh hơn. Những cú thúc liên tiếp dội vào cơ thể Hân, khiến đầu óc cô hoàn toàn mụ mị. Cô chỉ còn biết bám chặt lấy anh, đón nhận cơn mưa khoái cảm đang liên tiếp dội xuống.

"Điện... chậm một chút... tui chịu không nổi..." Hân khóc nghẹn, tiếng rên rỉ bị nuốt chửng trong nụ hôn sâu của Điện.

Điện đổi tư thế. Anh kéo Hân ngồi dậy, để cô ngồi lên đùi mình theo tư thế hoa sen. Hân vòng hai chân quấn chặt lấy thắt lưng săn chắc của anh, hai tay ôm ghì lấy cổ Điện để giữ thăng bằng. Trọng lực cơ thể đè nặng giúp con cu Điện cắm sâu hơn nữa vào lòng lồn. Ở tư thế này, Hân là người chủ động nhấp hông. Cô nâng người lên rồi hạ xuống nhịp nhàng, hai bầu ngực căng đầy cọ xát vào khuôn ngực vạm vỡ của Điện. Sự cọ xát liên tục giữa âm hộ và gốc cu của Điện tạo nên một luồng điện tê dại chạy khắp người Hân.

"Điện... sâu quá... sướng quá..." Hân thì thầm bên tai anh, những giọt nước mắt nghẹn ngào bắt đầu rơi xuống vai Điện.

Đó là nước mắt của sự biệt ly, của nỗi bất lực trước hiện thực ngày mai cô phải trở lại làm người vợ ngoan hiền trên thành phố. Điện cũng cảm nhận được nỗi đau đớn ấy qua những giọt nước mắt nóng hổi của cô. Anh chẳng nói nửa lời, chỉ dùng hai bàn tay thô ráp bóp chặt lấy cặp mông tròn trịa của Hân, nâng cô lên rồi hạ xuống thật mạnh, đẩy hông dập mạnh liên hồi từ dưới lên. Tiếng va chạm da thịt "bạch bạch" vang lên liên tục trong căn buồng gỗ, át đi tiếng thở dài của màn đêm.

Họ tiếp tục thay đổi tư thế để kéo dài cuộc yêu, như muốn vắt kiệt thời gian ngắn ngủi còn lại. Điện đỡ Hân đứng dậy, ép cô vào vách gỗ cũ kỹ của căn phòng. Anh nâng một chân cô lên, gác lên hông mình, rồi từ bên hông thúc con cu to lớn vào trong lồn cô. Vách gỗ thô ráp cọ sát vào lưng Hân, nhưng cô không thấy đau, chỉ thấy sự kích thích tột cùng khi Điện đâm đẩy điên cuồng từ một góc độ mới. Mỗi cú thúc của anh khiến lưng cô đập nhẹ vào vách gỗ, tạo nên những tiếng động trầm đục, như một nhịp điệu hoang dại của buổi đêm quê nghèo.

"Điện ơi... tui thương anh... tui thương anh nhiều lắm..." Hân nấc lên, lời thổ lộ mà cô luôn giấu kín suốt bao năm qua giờ đây tuôn ra trong cơn mê muội của thể xác.

Điện khựng lại một nhịp, mắt anh đỏ ngầu. Anh ghì chặt cô vào vách gỗ, thúc mạnh mẽ hơn, như muốn đem tình yêu và sự u uất của mình khắc sâu vào tận xương tủy cô.

"Thương sao em bỏ đi? Thương sao em đi lấy chồng?" Điện khàn giọng hỏi, từng câu chữ đều mang theo nỗi đau đớn dồn nén. Anh dập hông điên cuồng, con cu to dài cắm rút liên tục trong lồn Hân, nước dâm và mồ hôi hòa quyện chảy dọc xuống đùi hai người.

Hân không trả lời được, cô chỉ biết ôm chặt lấy đầu anh, khóc nức nở. Sự trừng phạt thể xác này làm cô đau đớn nhưng cũng làm cô thỏa mãn đến tận cùng.

Khi đã mệt mỏi, họ nằm nghiêng trên giường tre theo tư thế úp thìa. Điện ôm trọn Hân từ phía sau, kéo sát mông cô vào đũng quần mình. Con cu của anh từ phía sau đâm lút vào lòng lồn cô. Bàn tay anh luồn về phía trước, một tay bóp chặt bầu ngực mềm mại, một tay luồn xuống dưới mân mê hạt đậu nhỏ của Hân. Sự kích thích kép từ cả bên trong lẫn bên ngoài khiến Hân run rẩy liên hồi, lồn cô co thắt kịch liệt, siết chặt lấy cu Điện như muốn vắt kiệt từng giọt tinh túy của anh.

Cứ mỗi lần thay đổi tư thế, họ lại tìm thấy một khoái cảm mới, rát bỏng và thấu xương. Mồ hôi của Điện nhỏ xuống tấm lưng trần của Hân, hòa cùng nước m��t của cô ướt đẫm một mảng chiếu tre. Cả hai vắt kiệt chút lực cuối cùng của mình, dồn nén tất cả những khao khát, tiếc nuối và cả mối nợ tình cảm dở dang từ năm mười tám tuổi vào từng cú thúc, từng cái ôm ghì. Họ yêu nhau như thể không có ngày mai, như thể thế giới ngoài kia đã hoàn toàn biến mất.

Bên ngoài, màn đêm đen đặc bắt đầu loãng dần. Tiếng sương đêm rơi trên lá chuối ngoài vườn thưa thớt hẳn, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu ngày bắt đầu len lỏi qua các khe hở của vách gỗ cũ kỹ.

Ánh bình minh le lói qua khe cửa gỗ chiếu lên hai cơ thể trần trụi dính chặt lấy nhau trên chiếc giường tre. Điện vẫn cắm sâu cu trong lồn Hân, giữ nguyên sự liên kết thể xác cuối cùng như muốn níu kéo thời gian. Hân áp mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập đều đặn của người đàn ông cô yêu. Cả hai lặng im nhìn nhau trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. Đúng lúc đó, từ đầu ngõ xa xa, một tiếng còi xe hơi vang lên phá tan sự tĩnh lặng của làng quê, báo hiệu thời khắc chia ly đã đến.