Điện giật phắt chiếc vali da từ tay Hân, ngón tay thô ráp bấu chặt vào quai xách kéo mạnh về phía mình khiến cô hơi loạng choạng. Anh không nói một lời, xoay người che chắn cho cô khỏi những hạt mưa nặng hạt đang quất rát rạt vào mặt. Hân lủi thủi bước sát sau lưng anh, hai tay co ro ôm lấy hai bả vai run rẩy dưới lớp áo tây mỏng dính nước. Cả hai nép sát vào nhau dưới mái hiên trước của căn nhà ngoại cũ kỹ. Tiếng động cơ chiếc xe ôm lịm dần phía con lộ lớn, trả lại không gian sự tĩnh mịch u uất, chỉ còn tiếng mưa trút xối xả xuống khoảng sân gạch phủ đầy rêu xanh.
Bộ váy tây màu xám nhạt Hân mặc trên người bị nước mưa tạt ướt đẫm một bên vai, dính chặt lấy làn da mát rượi, lộ rõ đường cong mềm mại của bả vai và bầu ngực phập phồng bên dưới. Cô run lên, ghì chặt hai tay trước ngực để tìm kiếm chút hơi ấm tự thân, nhưng chỉ cảm nhận được luồng khí ẩm lạnh lẽo đang thốc vào da thịt.
Điện đứng sát rạt bên cô, tấm lưng rộng cản bớt những cơn gió lạnh đang tạt vào hiên. Anh mặc chiếc áo thun ba lỗ màu xám sẫm bạc màu, đôi vai vạm vỡ dính bết nước mưa, để lộ vòm ngực săn chắc cùng những thớ cơ bắp thấm đẫm nước. Gương mặt Điện đẫm nước, những sợi tóc đen nhánh vuốt ngược ra sau làm nổi bật vầng trán cao và xương hàm bạnh góc cạnh phong trần. Anh không che ô, cũng chẳng màng tới những hạt mưa nặng trĩu đang quất liên tục vào da thịt rám nắng của mình.
Hân đứng sững, lưng chạm vào lớp gỗ xù xì của cánh cửa phòng ngoài. Nhịp tim cô đột ngột tăng nhanh, lồng ngực phập phồng dưới lớp vải ướt. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy nửa mét dưới hiên nhà, bầu không khí lập tức trở nên nghẹt thở bởi những ký ức dở dang tuổi mười tám bùng dậy mạnh mẽ. Mùi đất cát ẩm ướt bốc lên sau cơn mưa hòa lẫn với mùi hương nam tính nồng đậm, hoang dã tỏa ra từ cơ thể nóng hổi của Điện. Điện dừng bước, hơi thở anh nặng nề, dồn dập, phả ra làn hơi ấm nóng trong không gian lạnh giá. Ánh mắt đen sâu thẫm của anh dán chặt vào gương mặt Hân, rồi chầm chậm hạ xuống bờ vai ướt nước.
Hân chăm chú quan sát bờ vai rộng rám nắng và gương mặt góc cạnh phong trần của Điện, nhận ra cậu thiếu niên nhút nhát năm xưa nay đã là một người đàn ông thực thụ đầy sức hút nam tính. Không còn vẻ rụt rè của cậu bạn học hàng xóm ngày nào luôn đỏ mặt khi nhìn lén cô co chân trên chiếc ghế gỗ căm xe. Trước mặt cô lúc này là một người đàn ông miền sông nước dạn dày sương gió, mỗi thớ thịt trên cánh tay trần đều toát ra sức mạnh cơ bắp và sự trưởng thành đầy nam tính. Vết sẹo nhỏ gần xương quai xanh bên trái của Điện — dấu vết của một lần trèo cây mận năm mười tám tuổi — giờ đây ẩn hiện dưới làn nước mưa, càng làm tăng thêm vẻ phong trần của anh.
Điện đỡ lấy chiếc vali từ tay Hân làm hai đầu ngón tay chạm nhẹ vào nhau, tạo ra một luồng điện ấm nóng chạy dọc sống lưng cả hai giữa không gian ẩm ướt. Sự tiếp xúc da thịt đột ngột sau nhiều năm xa cách khiến cả hai cùng khựng lại. Ngón tay Điện thô ráp, chai sạn vì lao động, nhưng nóng hầm hập như than hồng. Làn da Hân mịn màng, lạnh ngắt vì ngấm mưa, lập tức run lên khi nhận được nguồn nhiệt lượng mạnh mẽ từ anh. Dòng nhiệt ấm nóng xộc thẳng vào tim Hân, lan nhanh khắp cơ thể, đánh thức những xao động ngỡ đã chìm sâu trong những năm tháng sống ngoài phố thị.
"Để tui xách cho," Điện nói, giọng anh trầm thấp, khản đặc hơn xưa nhưng chứa đựng một sức nặng khiến người nghe không thể chối từ.
"Cảm ơn Điện..." Hân khẽ đáp, giọng cô nhỏ rí, run rẩy nửa vì lạnh, nửa vì sự căng thẳng đang bóp nghẹt lấy cuống họng.
Điện không buông tay ngay. Anh siết nhẹ chiếc quai vali, kéo theo cả những ngón tay thon dài của Hân giữ lại trong lòng bàn tay nóng hổi của mình thêm vài giây nữa. Đôi mắt anh rực lửa, khóa chặt lấy đôi mắt lá liễu đang dao động liên hồi của Hân. Dưới cái nhìn đầy chăm chú ấy, Hân cảm thấy mặt mình nóng bừng, dù những hạt mưa lạnh vẫn đang tạt vào má. Cô khẽ rút tay về, cảm giác tiếc nuối luồng hơi ấm đó dâng lên trong lòng.
Điện xoay người, dùng một tay đẩy mạnh cánh cửa gỗ cũ. Tiếng bản lề rỉ sét rên rỉ ken kết vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Bên trong nhà tối om, phảng phất mùi của gỗ mục, mùi bụi bặm tích tụ lâu ngày và mùi ẩm mốc của những tấm nệm cũ. Điện xách chiếc vali bước qua ngưỡng cửa, đặt nó xuống nền gạch tàu đỏ thẫm rồi quay lại nhìn Hân vẫn đang đứng ngập ngừng dưới hiên.
"Vào nhà đi, ngoài đó lạnh lắm," Điện nghiêng đầu, vạt áo ba lỗ sũng nước dính sát vào cơ bụng săn chắc của anh.
Hân bước qua thềm nhà, gót giày cao gót gõ nhẹ lên nền gạch. Vừa vào đến trong, cô đã nghe thấy những tiếng dột nước đều đặn vang lên từ góc nhà trong. Trên trần nhà gỗ, nước mưa đang ngấm qua những kẽ ngói vỡ, chảy thành từng dòng nhỏ giọt xuống sàn, tạo thành một vũng nước loang lổ.
"Mái nhà dột nát hết rồi," Hân nhìn vũng nước, khẽ thở dài, hai tay ôm lấy bả vai run rẩy. "Không biết đêm nay làm sao ngủ được."
Điện nhìn theo hướng mắt cô, rồi quay lại nhìn dáng vẻ ướt át của Hân. Chiếc váy xám nhạt ôm sát hông cô, tôn lên vòng eo thon nhỏ và đường cong mềm mại của người đàn bà trưởng thành. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà ngoài cửa hắt vào, anh nhìn thấy khuôn ngực của Hân đang nhấp nhô theo từng hơi thở dồn dập. Cổ họng Điện giật mạnh, anh nuốt nước bọt, cố gắng kiềm chế sự xao động đang cuộn lên trong huyết quản.
"Để tui dọn sơ cái bàn cái ghế cho Hân ngồi," Điện nói, anh đặt vali sát vách rồi đi tìm chiếc chổi lông gà cũ giắt trên cây cột hàng ba. "Nhà ngoại bỏ không cả năm nay từ ngày ngoại mất, bụi đóng dày lắm."
Hân đi chậm rãi quanh gian nhà chính, bước chân khẽ khàng như sợ làm kinh động đến những linh hồn của quá khứ. Cô đưa ngón tay vuốt nhẹ lên mặt tủ chè gỗ trắc cũ kỹ. Bụi xám bám đầy đầu ngón tay cô, nhưng bên dưới lớp bụi ấy vẫn là lớp vân gỗ mun đen bóng quen thuộc. Trên nóc tủ chè, chiếc bình trà bằng đất nung màu gan gà của ngoại vẫn nằm im lìm bên cạnh chiếc khay gỗ khảm xà cừ đã bong tróc vài mảnh. Hân nhìn bức ảnh thờ của bà ngoại đặt giữa tủ, lòng thắt lại. Gương mặt phúc hậu của bà nhìn cô qua lớp kính bám bụi mờ, như đang trách móc đứa cháu gái đã quá lâu không về thăm quê.
"Cảnh cũ còn đây mà người không còn nữa," Hân thầm nghĩ, một cảm giác cô độc trào dâng. Cô nhớ lại ngôi biệt thự ba tầng lộng lẫy nhưng lạnh lẽo của mình trên thành phố. Ở đó, mọi thứ đều bóng loáng, hiện đại và sạch sẽ, nhưng cô và chồng giống như hai người xa lạ sống chung dưới một mái nhà. Chồng cô, một doanh nhân thành đạt, chỉ biết đến công việc, những bữa tiệc xã giao và những cuộc điện thoại thâu đêm suốt sáng. Những đêm cô nằm một mình trên chiếc giường King-size rộng mênh mông, nghe tiếng còi xe inh ỏi vọng vào từ đại lộ, lòng cô tê tái và thèm khát một hơi ấm chân thật biết bao. Còn ở đây, trong căn nhà gỗ dột nát này, tuy lạnh lẽo và hoang tàn, nhưng mỗi góc nhỏ đều mang theo hơi thở của những năm tháng cô được yêu thương, được tự do và đầy ắp những khát vọng hoang dại của tuổi trẻ.
"Hân ngồi đỡ đây đi," Điện kéo chiếc ghế gỗ căm xe ra, dùng chiếc khăn lau cũ lau sạch bụi bặm rồi nhìn cô.
Hân kéo vạt váy ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Điện đang bận rộn dọn dẹp. Anh khom lưng quét dọn những mảnh ngói vỡ rơi trên nền gạch, từng múi cơ lưng cuồn cuộn chuyển động dưới lớp áo thun ẩm ướt.
"Mấy năm nay Điện ở quê sống sao? Vẫn đi làm cát dưới sông hả?" Hân hỏi, giọng cô cố giữ vẻ tự nhiên nhưng ánh mắt lại dán chặt vào bờ vai rộng của anh.
Điện dừng tay quét, đứng thẳng người dậy, dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên trán. "Ừ, vẫn đi làm sà lan cát với mấy chú bên sông. Tối về thì lo vườn tược, sửa sang mấy món đồ gỗ cũ cho người ta. Dân lao động chân tay dưới quê, ngày qua ngày chỉ có bấy nhiêu đó thôi."
"Sao không lên thành phố kiếm việc gì làm cho đỡ cực? Dưới này mưa bão thất thường, làm lụng vất vả quá," Hân khẽ thở dài, mắt nhìn ra khoảng sân đang bị màn mưa che phủ.
Điện cười nhạt, đôi mắt đen sâu hoắm nhìn thẳng vào mắt cô. "Lên trển làm chi Hân? Tui quen sông nước rồi, lên thành phố ngột ngạt chịu không nổi. Với lại... ở dưới này còn có căn nhà của ngoại Hân, thỉnh thoảng tui chạy qua chạy lại ngó chừng giùm. Tui đi rồi, lỡ nhà sập không ai hay."
Lời Điện nói nhẹ nhàng nhưng lại gõ mạnh vào lòng Hân. Cô cắn nhẹ môi, cảm nhận được một sự quan tâm thầm lặng mà anh dành cho cô suốt những năm qua, dù hai người đã cắt đứt liên lạc.
"Điện... vẫn chưa lấy vợ sao?" Hân ngập ngừng hỏi, hai ngón tay cô đan chặt vào nhau trên đùi, tim đập thình thịch chờ đợi câu trả lời.
Điện khựng lại vài giây. Anh nhìn chăm chú vào khuôn mặt thanh tú của Hân, rồi chầm chậm lắc đầu. "Chưa. Tiền bạc đâu mà cưới hỏi hả Hân. Hơn nữa... người mình muốn cưới thì người ta đã đi lấy chồng giàu từ lâu rồi. Ở vậy cho đỡ vướng bận."
Câu trả lời trực diện của Điện làm bầu không khí giữa hai người lập tức trở nên đặc quánh. Hân nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Cô cúi đầu tránh ánh mắt rực lửa của anh, khuôn mặt nóng bừng lên vì xấu hổ lẫn xúc động. Sự im lặng kéo dài giữa hai người, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói và tiếng dột nước "tỏng, tỏng" ở góc nhà.
Để phá vỡ sự ngột ngạt, Điện cúi xuống tiếp tục quét dọn, nhưng nhịp điệu chầm chậm của cây chổi cho thấy tâm trí anh cũng đang rối bời.
"Để tui phụ Điện một tay," Hân đứng dậy, định tiến đến phụ anh thu dọn đống chai lọ cũ trên bàn gỗ.
"Thôi, Hân mặc đồ ướt vậy dễ cảm lạnh lắm," Điện ngăn lại, anh bước tới chắn trước mặt cô. Khoảng cách gần khiến Hân ngửi thấy rõ ràng mùi mồ hôi nồng nàn pha lẫn nước mưa tỏa ra từ vòm ngực nóng hổi của anh. "Vào buồng trong thay đồ đi. Trong tủ chè chắc còn mấy tấm bạt cũ của ngoại để tui lên nóc kiểm tra xem sao. Hân cứ thay đồ đi, tui ra sau hè lấy thang."
Hân nhìn theo bóng dáng cao lớn của Điện bước nhanh ra cửa sau. Cánh cửa gỗ khép lại, để lại cô một mình trong gian nhà cổ tối tăm. Cô đưa tay lên ngực mình, cảm nhận nhịp tim vẫn đang đập dồn dập. Sự xuất hiện của Điện, sự va chạm thân thể đầy đột ngột vừa rồi đã khơi dậy ngọn lửa mà bấy lâu nay cô cố đè nén dưới lớp vỏ bọc một người vợ hiền thục ở thành phố. Hân đi đến bên chiếc vali, mở khóa kéo, lấy ra một chiếc váy ngủ bằng lụa giản dị màu hồng nhạt. Cô nhanh chóng cởi bỏ bộ đồ ướt sũng trên người.
Làn da cô trắng muốt, mịn màng nổi bật giữa không gian gỗ xám xịt của căn nhà cổ. Khi lớp vải lụa mềm mại trượt nhẹ qua cơ thể, Hân khẽ run lên vì cái lạnh của cơn mưa bão ngoài kia đang thốc qua kẽ cửa. Cô vuốt nhẹ mái tóc ướt ra sau gáy, khẽ thở dài khi nghĩ đến cuộc hôn nhân nguội lạnh và sự cô độc suốt những năm tháng qua.
Bên ngoài, tiếng sấm nổ vang trời, kéo theo một luồng gió mạnh thổi tung cánh cửa sổ gỗ chưa kịp gài chốt. Nước mưa tạt vào phòng, mát lạnh và ẩm ướt.
Hân vừa gài chốt cửa sổ xong thì Điện bước vào từ cửa sau, vai vác chiếc thang tre cũ, tay kia cầm theo một cuộn dây kẽm và tấm bạt nhựa màu xanh. Anh dừng lại ngay giữa nhà, bước chân khựng lại khi nhìn thấy Hân trong bộ váy ngủ mỏng manh. Chiếc váy lụa ôm nhẹ lấy cơ thể cô, từng đường nét thon thả hiện lên rõ ràng dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà.
Hơi thở Điện lập tức nghẹn lại. Anh đặt chiếc thang tre xuống sàn gỗ, tiếng động khô khốc vang lên cắt ngang sự im lặng đầy ám ảnh giữa hai người.
"Bão lớn quá," Điện nói, mắt cố tránh nhìn thẳng vào vạt áo lụa trễ nải của Hân nhưng không thể. "Đêm nay mưa còn to nữa. Mái hiên đằng trước bị lật ngói, nước đang tràn vào buồng của Hân rồi."
Hân bước lại gần Điện, khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi mồ hôi nóng hổi trộn lẫn nước mưa trên da thịt anh. Cô khẽ ngước mắt nhìn anh, đôi mắt lá liễu chứa đựng sự xao động dồn nén bấy lâu.
"Vậy... Điện sửa giúp tui được không?" Hân hỏi, giọng cô trầm đi, thì thầm. "Đêm nay... Điện đừng về. Ở lại đây với tui."
Điện nhìn thẳng vào đôi môi mọng đang hơi hé mở của Hân. Sự chủ động đầy ẩn ý của cô gái năm mười tám tuổi nay đã biến thành sự ngập ngừng đầy mê hoặc của người đàn bà trưởng thành. Anh nuốt khan một cái, bàn tay thô ráp siết chặt lấy nhau để kìm nén cơn sóng lòng đang chực chờ bùng nổ. Điện khẽ gật đầu, đặt cuộn dây kẽm xuống bàn gỗ rồi bước ra phía hiên nhà để buộc lại tấm bạt bão, quyết định ở lại cùng cô trong căn nhà dột nát.