Nghe chương 6

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Điện siết chặt thêm chút nữa, cảm nhận những đầu ngón tay mềm mại của Hân đang khẽ run trong lòng bàn tay ráp sần của mình. Cậu muốn níu giữ lời hứa "đền hết" ấy, giữ lại cả hơi ấm đang lan nhanh từ những ngón tay lên đến tận lồng ngực trước khi mùa thi cử ập đến cuốn phăng đi những buổi trưa vắng đầy xao động.

"Điện siết đau tao," Hân khẽ thì thầm, nhưng cô không rút tay lại, trái lại còn nghiêng đầu tựa sát vào bắp vai Điện, đôi mắt lá liễu khép hờ nhìn đống sách vở bừa bộn trên bàn.

"Tao sợ thi xong, mày đi luôn," Điện nói thẳng, giọng trầm khàn nghẹn lại nơi cổ họng. "Thành phố rộng lắm, biết bao nhiêu người..."

"Mày khờ quá," Hân bấm nhẹ vào mu bàn tay cậu, "nói đền là đền. Tao gạt Điện hồi nào?"

Lời hứa ấy lơ lửng giữa căn buồng gỗ chật hẹp, rồi bị cuốn trôi vào những ngày ôn thi quay cuồng. Thời gian sau đó, những buổi học chung thưa thớt dần khi bà ngoại Hân canh chừng nghiêm ngặt hơn. Bà cụ hay xách ghế mây ra ngồi ngay hiên nhà, vừa têm trầu vừa đưa mắt nhìn vào buồng, khiến hai đứa chỉ biết cắm cúi vào những đề toán, đề lý chất đống. Mỗi lần Điện sang phụ tưới vườn hay dọn dẹp quanh ngõ, cả hai chỉ kịp chạm mắt nhau vội vã qua bờ rào dâm bụt. Dưới cái nắng trưa hè đổ lửa, những bông dâm bụt đỏ chót nở rộ như thiêu đốt hai tấm thân trẻ tuổi. Điện đứng bên này rào, nhìn dáng Hân ngồi bên cửa sổ, mái tóc dài buông xõa che nửa gương mặt thanh tú đang đăm chiêu bên trang tập. Hân ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Điện nhìn mình đắm đuối. Cô khẽ mấp máy môi nhưng không thành tiếng, chỉ có nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý hiện lên trước khi vội cúi xuống vì tiếng chổi tre quét sân lẹt xẹt của ngoại vang lên phía sau. Những khao khát thể xác sơ khai của tuổi mười tám cứ thế bị dồn nén dưới lớp áp lực bài vở, biến mỗi cái nhìn trao nhau trở nên nóng bỏng, cồn cào như có lửa đốt trong ruột.

Ngày nhận được tờ giấy báo trúng tuyển đại học gửi về bưu điện xã, Điện mừng đến phát điên. Cầm tờ giấy xếp làm tư trong túi quần, cậu chạy băng qua lối mòn quen thuộc sang nhà ngoại Hân. Cậu muốn khoe với cô rằng cậu đã làm được, rằng hai đứa sẽ cùng lên thành phố, nơi cậu có thể đường đường chính chính đòi lại lời hứa mùa hè năm ấy.

Nhưng cổng rào nhà ngoại khóa chặt bằng một sợi dây xích sắt nguội ngắt. Bà ngoại Hân từ trong bếp đi ra, gương mặt già nua lộ vẻ mệt mỏi, vạt áo đẫm mồ hôi. Bà nhìn Điện, thở dài:

"Con Hân đi từ tờ mờ sáng rồi con. Mẹ nó trên thành phố gửi xe về đón gấp để kịp làm thủ tục nhập học sớm. Nó lu bu quá nên không kịp chạy sang chào con."

Điện đứng sững sờ. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ còn vang lên câu nói của bà ngoại. Cậu không kịp suy nghĩ, quay đầu chạy như điên ra phía ga tàu của huyện. 

Con đường đá dăm trưa hè bỏng rát dưới chân. Mới chạy được một quãng ngắn, quai dép cao su của Điện đã đứt phựt. Cậu không thèm nhặt lại, vứt luôn đôi dép rồi nện thẳng đôi chân trần xuống mặt đường nóng bỏng. Hơi nóng từ mặt đường nhựa hầm hập phả lên, những viên đá dăm cạnh sắc nhọn đâm vào lòng bàn chân đau nhức, rướm máu. Nhưng Điện không cảm thấy đau đớn thể xác. Lồng ngực cậu đau buốt, hơi thở đứt quãng, nỗi sợ hãi mất đi Hân lấn át hoàn toàn lý trí. Cậu sợ con tàu kia sẽ mang cô đi mãi mãi, sợ thế giới lộng lẫy ngoài kia sẽ nuốt chửng cô bạn học có bờ vai trắng ngần và nụ cười lém lỉnh. Hình ảnh bầu ngực non mịn lấp ló sau vạt áo lá mỏng dính mồ hôi trưa hè ấy cứ hiện lên, thôi thúc Điện dốc hết chút sức lực cuối cùng để lao đi trong nắng cháy.

Khi Điện lao được vào sân ga, hơi nóng từ những thanh ray sắt bốc lên hầm hập. Sân ga vắng hoe, chỉ còn vài người phu khiêng vác đang lững thững dọn dẹp vài chiếc sọt tre cũ. Điện nhìn dáo dác xung quanh, hai tay bám chặt vào rào chắn sắt rỉ sét, đôi chân trần rớm máu rát bỏng trên nền xi măng.

Phía xa ngoài khúc ngoặt, vệt khói đen xám của chuyến tàu sớm đang loãng dần vào khoảng không gian mênh mông của cánh đồng hoang vắng. Tiếng còi tàu u uất vọng lại từ khoảng cách vài cây số, xé toạc không gian tĩnh lặng. Con tàu chở Hân đã chạy sớm mười phút để tránh đợt tránh tàu ngược chiều, hướng thẳng về phía thành phố sầm uất, bỏ lại cậu đứng trơ trọi giữa cái nắng cháy da của quê nghèo. Tờ giấy báo trúng tuyển trong túi quần cậu bị siết chặt đến nát nhàu, mồ hôi từ lòng bàn tay thấm ướt một góc giấy.

Mấy năm đầu, thỉnh thoảng vẫn có vài lá thư từ thành phố gửi về qua đường bưu điện xã. Trong những lá thư đầu tiên, Hân viết rất dài bằng nét chữ nắn nót trên giấy học sinh kẻ ô. Cô kể về những giảng đường cao rộng của trường đại học, những con phố rực rỡ ánh đèn màu, những dòng xe cộ hối hả không bao giờ dứt và cuộc sống đầy mới mẻ ở ký túc xá. Cô hỏi Điện ở quê học hành thế nào, có còn nhớ những buổi trưa học chung bên chiếc bàn gỗ căm xe cũ kỹ hay không. Nhưng dần dần, các lá thư ngắn đi. Những trang giấy dài được thay thế bằng những tấm bưu thiếp vội vã với vài dòng hỏi thăm ngắn ngủi. Khoảng cách giữa các lá thư kéo dài từ vài tuần thành vài tháng, rồi bặt tăm hoàn toàn. Cuộc sống sinh viên nghèo khó, chật vật và những chuỗi ngày làm thêm kiếm sống từ sáng sớm đến tối mịt cuốn Điện vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Cậu nhận ra Hân đang dần thuộc về một thế giới khác, một thế giới lấp lánh, xa hoa mà một gã trai nghèo quê mùa như cậu không cách nào chạm tới.

Vào một buổi chiều mưa dầm dề của năm thứ tư đại học, Điện nhận được một phong bì dày, thơm mùi nước hoa lạ lẫm gửi về địa chỉ nhà cũ ở quê.

Bên trong là một tấm thiệp cưới màu hồng cánh sen, viền nhũ vàng sang trọng. 

Tên cô dâu: Nguyễn Thị Mỹ Hân.
Tên chú rể: Trịnh Gia Uy.

Điện đứng lặng bên hông nhà, mặc cho những giọt mưa tạt ướt đẫm bắp vai. Cậu nhìn chăm chặp vào dòng chữ in nổi lấp lánh dưới ánh chiều tà ảm đạm. Lòng cậu thắt lại, một cơn đau nhói từ ngực lan ra khắp cơ thể, tê dại. Mối tình dở dang năm mười tám tuổi, những cái chạm tay lén lút dưới gầm bàn học, chiếc quần lót ren hồng và bầu ngực non mịn chưa một lần được ôm trọn... tất cả giờ đây đã chính thức thuộc về một người đàn ông khác. Cậu cắn chặt môi đến bật máu, lặng lẽ xé đôi tấm thiệp cưới. Nhưng rồi nhìn hai mảnh giấy rời rạc, lòng Điện lại dấy lên nỗi xót xa khôn tả. Cậu áp hai nửa thiệp lại gần nhau, cất vào túi áo ngực như một vết thương tự mình găm giữ.

Nhiều năm trôi qua kể từ ngày đó.

Điện tốt nghiệp nhưng không trụ lại thành phố đầy bon chen. Cậu chọn trở về quê nhà, thay cha mẹ quản lý vườn tược và nhận thầu các công trình xây dựng nhỏ quanh vùng. Nắng gió phong trần của miền sông nước Nam Bộ biến cậu thành một người đàn ông thực thụ với làn da rám nắng, bờ vai rộng vững chãi và đôi bàn tay chai sạn vì gạch đá. Gương mặt Điện trở nên góc cạnh, trầm lặng ít nói, đôi mắt đen sâu thẫm luôn phảng phất một nỗi buồn kín đáo. Cậu lao vào làm việc như để trốn tránh những khoảng trống trong lòng, từ chối mọi lời mai mối của những cô gái trong làng.

Trong khi đó, ở một căn biệt thự sang trọng tại khu đô thị mới trên thành phố, Hân đang sống cuộc đời của một phu nhân nhà giàu. Chồng cô, một doanh nhân thành đạt, cung cấp cho cô mọi thứ xa xỉ nhất từ quần áo hiệu, trang sức đến những chuyến du lịch đắt đỏ. 

Nhưng đằng sau cánh cửa phòng ngủ rộng lớn và chiếc giường king-size êm ái là một sự nguội lạnh đến đáng sợ. 

Mỗi đêm, chồng cô trở về nhà khi đồng hồ đã điểm qua nửa đêm, mang theo mùi rượu bia nồng nặc trộn lẫn với mùi nước hoa lạ rẻ tiền của những cuộc tiếp khách kéo dài. Anh ta cởi bỏ quần áo ngoài một cách cẩu thả, leo lên giường với thân hình sực nức mùi cồn. Không có những cái ôm ghì chặt nâng niu, không có những nụ hôn ướt át dạo đầu để đánh thức làn da mịn màng của vợ. Anh ta chỉ thô bạo banh rộng hai đùi Hân ra, kéo phăng chiếc váy ngủ bằng lụa satin lên sát nách, rồi lập tức đưa dương vật cứng ngắc của mình đâm thẳng vào âm đạo đang khô khốc của cô. Cơn đau rát tức thì ập đến khiến Hân nhíu mày, hai tay nắm chặt lấy thành giường gỗ. Sự ma sát cơ học thô bạo diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng thở phì phò mệt mỏi của người đàn ông trung niên bên trên. Anh ta thúc liên tục những cú thúc vô hồn, không màng đến cảm xúc hay phản ứng của người đàn bà dưới thân mình. Đầu vú của Hân căng cứng nhưng không được mơn trớn, cơ thể mặn mà của người đàn bà hai mươi sáu tuổi hoàn toàn bị bỏ quên dưới sự chiếm đoạt máy móc. Chỉ sau vài phút ngắn ngủi, anh ta gầm nhẹ một tiếng rồi xuất tinh vào sâu trong lồn cô. Ngay sau đó, anh ta rút cu ra, xoay người sang một bên và lập tức ngáy khò khò, để lại Hân nằm trơ trọi trong bóng tối.

Hân nằm im, cảm nhận dịch thể nóng ấm, nhớp nháp trào ra từ cửa mình chảy dọc xuống đùi, nhầy nhụa và lạnh lẽo. Cô đưa tay siết chặt tấm drap giường bằng lụa satin mát lạnh nhưng lòng cô thì trống rỗng và lạnh ngắt. Cơ thể mặn mà của người đàn bà hai mươi sáu tuổi đang hừng hực sức sống như một mảnh đất khô cằn khát nước. Cô thèm khát một cái ôm ghì siết đến nghẹt thở, thèm khát những cái chạm tay thô ráp nhưng đầy lửa nóng của ngày cũ. Mỗi lần nhìn vào gương, thấy bầu ngực căng tròn và bờ vai trắng ngần của mình không được trân trọng, Hân lại nhớ đến ánh mắt thèm khát rực lửa của Điện năm mười tám tuổi. Nỗi khát khao bản năng ngày ấy cứ âm ỉ cháy, biến thành một nỗi đau âm ỉ gặm nhấm tâm hồn cô mỗi đêm.

Ở quê, Điện bước vào gian buồng cũ của mình khi trời đã sập tối. Cậu không bật đèn, để mặc bóng tối bao trùm lấy không gian quen thuộc. 

Cậu đi đến góc phòng, đứng lặng trước ngăn tủ gỗ căm xe cũ kỹ đã lên nước đen bóng. Cánh cửa tủ mở ra với một tiếng ken két khô khốc. Từ góc sâu nhất dưới những chồng quần áo cũ, Điện đưa tay rút ra một chiếc hộp giấy nhỏ bám đầy bụi.

Bên trong hộp, ngoài vài cuốn tập học sinh cũ, là một bức ảnh cưới mà Hân đã lén gửi về cho cậu thông qua một người bạn học cũ một năm sau ngày cưới.

Điện cầm tấm ảnh lên bằng đôi bàn tay thô ráp, đầy những vết chai sạn của mình. Dưới ánh sáng yếu ớt hắt ra từ hiên nhà, gương mặt Hân trong bộ váy cưới màu trắng lộng lẫy hiện lên rõ nét. Cô rất đẹp, nhưng đôi mắt lá liễu ấy không có chút ánh sáng của niềm hạnh phúc. Đuôi mắt cô hơi trĩu xuống, nụ cười trên môi gượng gạo và buồn bã. 

Ngón tay cái của Điện miết nhẹ lên tấm giấy ảnh, lướt qua nụ cười buồn của Hân như muốn chạm vào làn da cô một lần nữa. Cậu đứng im trong bóng tối, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Nỗi tiếc nuối và ham muốn bị đè nén bấy lâu nay trào lên, khiến cậu nghẹn đắng. 

Điện khẽ thở dài, cẩn thận đặt bức ảnh trở lại đáy hộp, đẩy sâu vào góc tối nhất của ngăn tủ rồi khép cửa lại, khóa chặt ký ức vào bóng đêm tịch mịch.