Nghe chương 1

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

An co hai chân lên sát ngực, cố áp tai vào lớp gối vải thô để chặn đứng tiếng tụng kinh Pali đều đều vang lên từ phía chánh điện. Chiếc chõng tre dưới thân cô rên rỉ những tiếng cọt kẹt khô khốc mỗi lần cô trở mình. Lớp chiếu cói ẩm mốc châm chích vào da thịt qua lớp áo ngủ mỏng bằng vải linen, làm dấy lên sự ngứa ngáy bồn chồn khó tả. Cô đã cố nhắm mắt, cố dìm mình vào bóng tối của gian buồng hẹp, nhưng nhịp điệu ê a, trầm đục của những lời kinh Khmer cổ cứ luồn lách qua các khe hở của vách lá thốt nốt mục nát. Lời kinh lọt thẳng vào tai cô, đập vào màng nhĩ rồi rung lên trong lồng ngực như tần số xa lạ đang tìm cách đồng điệu với nhịp tim cô.

Căn phòng hẹp này trước đây vốn là nơi chứa đồ cúng kiếng cũ của chùa, nay được dọn tạm cho cô tá túc. Mùi gỗ mục, mùi rơm ẩm và cả mùi dầu rái quét trên các cột kèo đã bong tróc tạo nên hỗn hợp mùi hương nồng đục, vây hãm lấy khứu giác của cô gái trẻ. An hít hơi sâu, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo mỏng không nội y. Đầu ngực cô cọ sát vào thớ vải thô ráp, khẽ săn lại dưới cái lạnh luồn lách qua khe vách lá, nhưng bên trong mạch máu lại là dòng chảy nóng rực. Cô tự hỏi liệu có phải mình đang bị sốt. Cơn sốt của sự thèm khát thay đổi, hay chính là sự phản ứng của cơ thể trước vùng đất đầy rẫy những cấm kỵ tâm linh này.

Để tìm kiếm chút dễ chịu, An buông lỏng hai chân, để đầu gối hơi dạng ra trên mặt chiếu cói thô ráp. Lớp vải linen mỏng của chiếc quần đùi trượt nhẹ trên làn da đùi trong nhạy cảm, để lộ mảng da trắng ngần dưới ánh sáng lờ mờ lọt qua khe vách. Cô đưa tay đặt lên bụng dưới, cảm nhận rõ rệt sự co thắt nhẹ của các thớ cơ mỗi khi tiếng mõ ngoài chánh điện gõ nhịp. Những ngón tay thon dài của cô chầm chậm di chuyển, mơn trớn qua rốn rồi trượt xuống mép thun quần đùi. Làn da nơi bụng cô nóng ran, dấp dính lớp mồ hôi mỏng dù sương muối ngoài kia đang phủ trắng phum sóc.

Bên ngoài, tiếng tụng kinh vẫn giữ nguyên tông giọng trầm khàn, đều đặn đến đáng sợ. Lời kinh Pali cổ như thứ mật mã đang bóc tách từng lớp phòng ngự lý trí cuối cùng của cô gái thành thị. An nghiêng người sang một bên, kéo vạt áo ngủ lệch sang bả vai. Cô khẽ dùng các đầu ngón tay vuốt dọc theo đường cong của hông, nhấn nhẹ vào phần thịt mềm mại nơi thắt lưng. Cảm giác châm chích từ những sợi cói của lớp chiếu ẩm dưới lưng quyện với sự đụng chạm tự thân làm cô khẽ rùng mình. Hai đùi cô vô thức khép chặt lại, kẹp lấy bàn tay đang đặt giữa khe đùi để tìm kiếm sự xoa dịu cơ học, nhưng điều đó chỉ làm cho cơn ngứa ngáy từ sâu bên trong thịt da trở nên cào xé hơn. Cô cắn chặt môi dưới, ngăn tiếng rên rỉ thoát ra trong gian buồng tĩnh mịch.

Nỗi bồn chồn này không đơn thuần là sự bí bách của cơ thể. Nó bắt nguồn từ những ánh mắt đầy e dè của người dân trong sóc khi họ nhìn cô vác giá vẽ đi vòng quanh những gốc thốt nốt già cỗi mấy ngày qua. Họ đứng tụm lại dưới bóng râm của những mái nhà sàn, thì thầm bằng thứ tiếng bản địa mà cô chỉ hiểu lõm bõm qua vài từ khóa: “người ngoài”, “đất thiêng”, và đặc biệt là cụm từ “con heo năm móng” được lặp đi lặp lại với vẻ mặt đầy kính sợ lẫn ghê tởm. Một con thú dị dạng mang oán khí và dâm tính bị yểm bùa ngay sát ranh giới chùa. Lời đồn đại về nó không làm An sợ hãi, ngược lại, nó kích thích trí tưởng tượng của một nữ sinh viên thiết kế luôn tìm kiếm sự nổi loạn trong các tác phẩm của mình. Cô muốn vẽ nó, muốn chạm vào thứ năng lượng đen tối mà người ta ra sức che giấu. Nhưng giờ đây, thứ năng lượng ấy dường như đang biến thành thực thể vô hình, len lỏi qua lớp vải áo ngủ, mơn trớn lên làn da trắng mịn của cô.

An xoay người nằm ngửa, hai tay đan vào nhau đặt phía sau đầu, cùi chỏ giương cao khiến hai bầu ngực tròn đầy dưới lớp áo mỏng càng lộ rõ vẻ căng tràn. Đầu ngực cô nhô nhọn, cọ sát liên tục vào thớ vải linen mỗi khi cô hít thở dốc. Sự nhạy cảm của cơ thể lúc này nhạy bén đến mức ngay cả tiếng gió lùa qua vách lá thốt nốt cũng khiến cô thấy da thịt mình bị hàng ngàn mũi kim nhỏ li ti châm chích. Sự ẩm ướt ở đáy quần lót bắt đầu lan rộng, mang theo mùi hương tự thân nồng nồng hòa vào mùi gỗ mục của căn phòng. Sự đối lập giữa vẻ trang nghiêm thanh tịnh của tiếng kinh kệ phía trước và sự trỗi dậy mạnh mẽ của bản năng dục vọng phía sau gian buồng này khiến An cảm thấy mình đang đứng bên bờ vực của sự sa ngã đầy khoái cảm.

Cô ngồi bật dậy trên chõng tre, động tác đột ngột khiến chiếc chõng phát ra tiếng kêu rắc lớn. An nín thở, bất động trong khoảnh khắc để nghe ngóng xem có ai chú ý hay không. Khi nhận ra chỉ có tiếng mõ tụng kinh đều đặn phản hồi, cô mới từ từ thả lỏng cơ thể. Đôi bàn chân trần của cô chậm rãi chạm xuống nền đất nện mát lạnh. Cảm giác mát lạnh đột ngột từ lòng bàn chân chạy dọc lên sống lưng làm An khẽ rùng mình. Những ngón chân cô quắp lại trên nền đất xám xịt nhấp nhô những hạt cát nhỏ, cảm nhận sự thô ráp, hoang sơ của mặt đất dưới chân.

Cô luồn lách qua bóng tối tối tăm của căn buồng để tiến về phía cửa sổ gỗ lỏng lẻo chốt. Mỗi bước đi mang theo cuộc đấu tranh giữa lý trí muốn đứng yên trong vùng an toàn và bản năng thúc giục cô phải nhìn ra ngoài, phải tìm kiếm thứ gì đó có thể giải tỏa sự bức bối đang dâng nghẹn ở cổ họng. Khớp xương của An khẽ chuyển động mềm mại dưới lớp áo ngủ rộng. Cô dùng những ngón tay thon dài đẩy nhẹ cánh cửa sổ gỗ mục ra ngoài, để hơi lạnh của đêm Trà Vinh ập thẳng vào khuôn mặt đang nóng bừng.

Luồng sương muối lạnh buốt vuốt ve qua đôi gò má, luồn vào kẽ cổ và lướt qua xương quai xanh lộ ra dưới cổ áo ngủ trễ nải. Tầm mắt An xuyên qua bóng tối nhập nhẹm, hướng thẳng về phía gò đất cao nằm sát ranh giới ngôi chùa cổ—khu mộ của con heo năm móng bị yểm bùa sát ranh giới chùa. Nơi đó cỏ dại mọc lút đầu gối, những thân cây thốt nốt sần sùi đứng lặng câm dưới ánh trăng mờ đục. Dân phum sóc bảo nơi đó đầy oán khí và dâm tính, người ngoài bén mảng đến sẽ bị rước họa vào thân, nhưng chính cái bóng tối hoang dại ấy lại có sức hút ma mị đối với tâm trí cô gái hai mươi hai tuổi.

Gió đêm lướt qua bậu cửa, thổi tung vài lọn tóc đen dài xõa trên vai An. Hơi lạnh cọ xát vào làn da cổ ấm nóng, tạo nên sự tương phản rõ rệt khiến cô run rẩy. Cô bấu chặt những ngón tay vào bậu gỗ mục, cảm nhận những dăm gỗ nhỏ đâm nhẹ vào lòng bàn tay. Đau đớn nhẹ nhàng đó giúp cô định thần giữa cơn mê muội đang bao vây lấy tâm trí. Nhưng mắt cô vẫn không thể rời khỏi gò đất đen thẫm phía xa. Nó im lìm như con dã thú khổng lồ đang nằm phủ phục, chờ đợi con mồi tự bước vào miệng.

Dưới ánh trăng vàng vọt, bóng dáng Thạch Sơn hiện ra giữa những ngôi mộ đất thấp. An nín thở, hai tay bấu chặt vào bậu gỗ xù xì của cửa sổ để giữ thăng bằng. Đó là Thạch Sơn.

Sơn cởi trần, chỉ quấn chiếc krama tối màu quanh hông. Chiếc khăn vải thô thắt chặt dưới rốn, để lộ phần thân trên vạm vỡ với những múi cơ săn chắc lấp loáng nước da ngăm đen màu đồng hun đẫm mồ hôi. Làn da của Sơn phản chiếu ánh trăng nhợt nhạt, hiện rõ cấu trúc khỏe khoắn nhưng cũng đầy nguy hiểm của một gã đàn ông lai Khmer lớn lên giữa nắng gió phum sóc. Bờ vai anh rộng bản, bắp tay cuồn cuộn gân máu nổi rõ khi anh cầm hũ rượu đất nung nhỏ.

Sơn đang đứng trước gò đất đắp cao của ngôi mộ heo. Anh ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn. Cơ cổ anh giật mạnh theo từng nhịp nuốt, dòng rượu thừa tràn ra ngoài khóe miệng, lấp lánh dưới trăng rồi chảy dọc xuống chiếc cằm góc cạnh, len lỏi qua các múi cơ ngực, rãnh bụng săn chắc trước khi biến mất dưới mép khăn krama quấn trễ. Bất chợt, Sơn phun mạnh hơi sương rượu vào khoảng không trước mặt, tạo nên màn sương mờ ảo dưới ánh trăng ngay trên đỉnh ngôi mộ bị yểm.

An run lên trước sự hoang dã trần trụi ấy. Đầu ngực cô căng cứng dưới lớp áo mỏng, cọ sát liên tục vào bậu cửa sổ gỗ mỗi khi cô rướn người lên để nhìn cho rõ. Từ khoảng cách này, cô vẫn nhìn rõ chuyển động của những thớ cơ trên lưng Sơn khi anh ta cúi xuống, dùng bàn tay thô ráp vuốt ve lên lớp đất đá của ngôi mộ bị yểm bùa. Động tác của anh ta vừa mang vẻ thành kính của một nghi lễ tâm linh, vừa mang sự thô bạo, chiếm đoạt của một con thú đang thỏa mãn bản năng.

Cử chỉ của bàn tay Sơn trên mặt đất như mũi khoan cắm thẳng vào tâm trí An. Cô tưởng tượng bàn tay thô ráp, chai sần vì lao động ấy đang lướt đi trên làn da nhạy cảm của mình, thô bạo nhưng đầy khao khát. Ý nghĩ đó khiến dòng điện nóng hổi chạy dọc từ thắt lưng xuống kẽ đùi An. Cô khẽ khép chặt hai chân lại, sự ẩm ướt ở đáy quần lót linen đã lan rộng, tạo nên cảm giác nhớp nháp đầy kích thích. Hơi thở của cô trở nên nông và gấp gáp hơn, hòa vào tiếng tụng kinh Pali vẫn vang vọng từ chánh điện cổ.

Sơn lại cúi xuống, nhặt nắm đất đen trên mộ, từ từ để nó rơi qua các kẽ ngón tay. Làn da ngăm của anh ta dính đầy bùn đất hoang dại, nhưng anh ta không hề bận tâm. Anh ta đưa bàn tay ấy lên mặt, hít hà mùi đất như con thú đang tìm kiếm mùi hương của bạn tình. Hành động đó mang dâm tính nguyên thủy, không hề giấu diếm, phơi bày hoàn toàn dưới ánh trăng. An cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô khao khát được đứng ở đó, dưới ánh trăng mờ kia, để người đàn ông hoang dại này dùng bàn tay dính bùn đất ấy chạm vào khắp cơ thể cô, xóa đi sự sạch sự sạch sẽ, văn minh giả tạo của một cô gái thành thị.

Sự co thắt ở vùng bụng dưới của An ngày càng mạnh mẽ. Hai bầu ngực cọ xát vào lớp áo mỏng trở nên căng cứng đến đau đớn. Ánh mắt cô dán chặt vào bờ vai rộng có vết sẹo dài xước nhẹ của gã đàn ông lai Khmer kia. Vết sẹo ấy chạy dài từ bả vai trái xuống lưng, như dấu ấn của những cuộc chiến hay những lần va chạm hoang dại. Cô muốn chạm vào vết sẹo đó, muốn dùng đầu lưỡi liếm dọc theo làn da thô ráp, nóng bóng đẫm mồ hôi của anh ta. Ham muốn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đè bẹp mọi rào cản đạo đức và nỗi sợ hãi về lời nguyền oán khí của khu mộ.

Trong cơn mê hoặc thị giác, cơ thể An khẽ nhích về phía trước. Hai đùi cọ vào nhau tạo nên tiếng sột soạt nhỏ của vải linen. Sự ẩm ướt dấp dính giữa hai chân cô cọ xát vào lớp vải thô ráp của chiếc quần đùi, mang lại kích thích chạy dọc lên tận đỉnh đầu. Cô rướn người hẳn ra phía ngoài cửa sổ, để mặc cho hơi lạnh đêm tối mơn trớn bầu ngực đang phập phồng sau lớp vải linen mỏng. Đầu ngực cô căng tròn cọ chặt vào mặt gỗ thô ráp của bậu cửa, cảm giác ráp ngứa vừa đau đớn vừa đê mê khiến cô khẽ mở đôi môi mỏng hớp lấy không khí.

Cổ tay cô, nơi đeo chiếc vòng tay bím chỉ đỏ đính hạt bạc, vô tình quẹt mạnh vào mép gỗ mục của bậu cửa. Sợi dây bị vướng, hạt bạc cọ vào thành gỗ phát ra tiếng cạch khô khốc giữa đêm tĩnh lặng.

Tiếng động rất nhỏ, nhưng trong đêm tĩnh lặng của phum sóc, nó tựa như tiếng nổ lớn.

Sơn quay phắt lại. Động tác của anh ta nhanh và dứt khoát như con dã thú phát hiện con mồi. Dưới ánh trăng mờ, đôi mắt sâu hoang dại của Sơn hướng thẳng về phía gian phòng của An, xuyên qua khe hở của cánh cửa sổ gỗ.

An đông cứng người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng khi nhận ra bóng dáng của mình đã bị anh phát hiện. Tim cô đập liên hồi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ở khoảng cách này, cô nhìn rõ tia sáng rực lửa, đầy khao khát và đe dọa trong đôi mắt sâu hoang dã của gã đàn ông lai. Sơn đứng im, lồng ngực vạm vỡ phập phồng theo từng nhịp thở dốc, mắt vẫn khóa chặt vào cánh cửa sổ gỗ nơi An đang ẩn nấp. Không gian tịch mịch kéo dài như sợi dây cao su bị kéo căng đến cực hạn, sẵn sàng đứt phăng bất cứ lúc nào.

Sơn không bước tới, anh ta chỉ đứng đó, từ từ hạ hũ rượu xuống đất. Bàn tay ngăm đen của anh ta vuốt dọc theo chiếc krama quanh hông, cử chỉ vô thức nhưng đầy tính khiêu khích. Chiếc krama dệt thô ráp cọ sát vào làn da hông ngăm đen của anh, kéo trễ xuống thêm một chút để lộ rõ hơn phần xương hông rắn rỏi và vùng cơ bụng dưới săn chắc chạy dọc vào bóng tối của lớp vải thô. Anh ta biết cô đang nhìn. Và cô cũng biết anh ta biết điều đó. Sự giao thoa thị giác vô hình này tạo nên sợi dây liên kết xác thịt nóng bỏng giữa hai người, vượt qua khoảng cách của những ngôi mộ đất và vách lá thốt nốt mục nát.

Nơi đùi trong của An, dòng chất lỏng ấm nóng khẽ rỉ ra, trượt nhẹ xuống da đùi tạo cảm giác ngứa ngáy dữ dội. Cô bấu chặt tay vào bậu cửa sổ, đầu ngực cọ xát mạnh hơn vào thanh gỗ mục. Cô không thể rút lui. Bản năng đàn bà bị dồn nén bấy lâu nay tựa như mạch nước ngầm bị đập vỡ đập, tuôn trào dữ dội. Cô nhìn chằm chằm vào bờ hông của Sơn, nơi chiếc krama đang trễ xuống để lộ vùng cơ bụng săn chắc, tối sẫm. Ý nghĩ về việc bị anh đè ngửa trên gò đất mộ, giữa đống đất cát đen thẫm và cỏ dại, khiến hai chân cô run rẩy không đứng vững. Cô muốn cảm nhận sự thô bạo của bàn tay đầy đất cát ấy miết mạnh lên bầu ngực mình, muốn anh dùng răng cắn lên đầu ngực đang căng nhức, muốn anh xé toạc lớp quần linen mỏng manh để đâm thẳng vào cõi lòng đang khao khát tột cùng.

Gió từ phía gò mộ thổi ngược về phía cửa sổ, mang theo hơi lạnh buốt giá nhưng không cách nào làm nguội đi dòng máu đang sôi sục trong huyết quản An. Cô đưa tay trái xuống, luồn qua cạp quần linen, chạm vào vùng đồi cỏ mềm mại đã ướt đẫm mật dịch. Ngón tay cô run rẩy, chầm chậm tách hai cánh bướm nhạy cảm, tìm đến hạt ngọc nhỏ đang sưng lên vì sung huyết. Chỉ một cái chạm nhẹ, An đã khẽ cong người, tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi cuống họng khi cô nhìn thấy Sơn cũng đang dịch chuyển.

Gã đàn ông lai Khmer bên gò đất không hề rời mắt khỏi hướng cửa sổ. Anh đưa tay lên, dùng các ngón tay thô dài cào mạnh vào vết sẹo trên bả vai trái, rồi vuốt dọc xuống cơ ngực bên trái. Động tác của anh chậm rãi, như đang mơn trớn chính cơ thể mình trước mặt cô, hoặc như đang ra hiệu cho cô biết anh muốn làm điều tương tự lên da thịt cô. Sơn hít hơi sâu, lồng ngực nở rộng, những múi cơ bụng thắt lại dưới ánh trăng. Ánh mắt anh không hề có sự ấm áp, chỉ có dục vọng nguyên thủy của một con dã thú đang rình mồi, đầy chiếm đoạt và đe dọa.

Sự đấu tranh yếu ớt giữa lý trí thành thị và dục vọng hoang dã trong An hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn nghĩ đến việc mình đang ở trong khuôn viên một ngôi chùa cổ kính tôn nghiêm, không còn nhớ đến những lời răn đe của người phum sóc về oán linh dâm tính của con heo năm móng. Lúc này, cả thế giới của cô thu bé lại bằng bóng dáng cởi trần vạm vỡ của Sơn dưới ánh trăng mờ. Cô bắt đầu di chuyển ngón tay nhanh hơn trên cơ thể mình, mồ hôi từ trán chảy dọc xuống cổ, đọng lại ở hõm xương quai xanh rồi trượt dài vào khe ngực. Mỗi nhịp gõ mõ từ chánh điện vọng lại giống như một nhịp thúc giục cô lún sâu hơn vào vũng lầy hoan lạc tự thân.

Sơn khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy ngạo nghễ và hiểu thấu xuất hiện trên khuôn mặt góc cạnh. Anh cúi xuống, nhặt hũ rượu lên, ngửa cổ uống thêm một ngụm lớn rồi phun mạnh về phía ngôi mộ cổ một lần nữa. Lần này, hơi rượu trắng tạo thành màn sương dày đặc hơn, che mờ một phần thân hình anh dưới ánh trăng. Khi màn sương rượu tản đi, An thấy Sơn đã tiến thêm một bước về phía ranh giới khu mộ, mắt anh vẫn khóa chặt lấy cô, rực sáng lên như hai đốm lửa trong đêm đen.

Nỗi sợ hãi pha lẫn kích thích cực hạn làm tim An đập dồn dập. Cô biết mình đã bước qua ranh giới không thể quay đầu. Bàn tay cô đẫm chất dịch dấp dính, hơi thở dốc hắt ra bám vào bậu cửa sổ gỗ tạo thành lớp sương mờ mỏng. Sự khao khát được tiếp xúc thể xác với người đàn ông kia đã đạt đến đỉnh điểm, khiến cô muốn hét lên, muốn gọi tên anh giữa đêm tối tịch mịch này.

Nhưng ngay khi An định rướn người thêm nữa, từ phía khu mộ heo, một luồng gió mạnh đột ngột nổi lên, cuốn theo cát bụi và lá khô bay mù mịt. Luồng gió lạnh buốt, mang theo mùi bùn tanh mục từ những đầm lầy ngập mặn gần đó và mùi hương trầm nồng nặc từ chánh điện xộc thẳng vào phòng qua khung cửa mở rộng.

*Rầm!*

Cánh cửa sổ gỗ mục nát bị luồng gió đẩy mạnh, sập thẳng vào khung cửa với tiếng động chói tai. Lực sập mạnh đến mức chốt gỗ bên trong gãy đôi, bắn tung ra sàn đất nện. An bị giật mình, ngã nhào ra phía sau, lưng đập mạnh vào chiếc chõng tre cọt kẹt.

Gian buồng ngay lập tức rơi vào bóng tối dày đặc, chỉ còn lại mùi bùn tanh mục của đất đai hoang dại và hương trầm nồng nặc vương vất khắp không gian, bám chặt lấy da thịt nóng hổi của cô gái trẻ.