Nghe chương 8

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

Con ngươi vệt dọc ấy không hề chớp, ghim thẳng vào khuôn mặt đẫm mồ hôi của Sơn. Dưới nền đất ẩm lạnh của khu mộ heo năm móng, lồng ngực An phập phồng dữ dội, mỗi nhịp thở hắt ra đều mang theo hơi nóng hầm hập như người lên cơn sốt. Xung quanh họ, đám dân phum đứng chết lặng trong vài giây trước khi nỗi kinh hoàng nuốt chửng lấy sự nghi kị. Những bó đuốc chao đảo dữ dội, tàn lửa rơi lả tả xuống đám lá khô. Một lão niên run rẩy đánh rơi chiếc mõ tre, miệng lẩm bẩm những câu kinh Pali trừ tà đứt quãng rồi quýnh quáng quay đầu chạy. Đám đàn ông khỏe mạnh vốn hung tợn vây bắt giờ cũng giẫm đạp lên nhau mà lùi lại, bóng họ khuất dần sau rặng thốt nốt trong tiếng thở hồng hộc và tiếng chân chạy tán loạn. Bóng tối rạng đông nhanh chóng lấp đầy khoảng trống họ để lại, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá rách.

Sơn quỳ rạp xuống vũng bùn sát bên An. Bàn tay ngăm đen của anh luồn dưới gáy, nâng đầu cô lên khỏi mặt đất ẩm mốc. Khi ngón tay Sơn vô tình miết dọc hông và chạm vào vùng đùi trong sát bẹn của An, anh cảm nhận được một luồng nhiệt nóng rực phả ra từ vết móng vuốt đang phồng rộp. Năm vệt lằn đỏ sẫm như bị nung chín đang rỉ ra thứ dịch đỏ ấm nóng, nhớp nháp dính đầy kẽ tay Sơn. An khẽ oằn người, đôi môi mỏng mở rộng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu trong cổ họng. Lời nguyền dâm tính của linh vật năm móng cuộn chảy ngược vào âm đạo cô, kích phát một cơn ngứa ngáy điên dại. 

Cô chủ động quấn chặt hai chân quanh hông Sơn, kéo sát cơ thể anh vào lòng mình. Sự lạnh lẽo của làn sương rạng sáng không thể át nổi ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong lồn cô. Mép lồn sưng tấy liên tục co bóp, tiết ra dâm thủy ấm nồng ướt đẫm cả đùi trong. Sơn gầm nhẹ một tiếng, mọi lý trí giữ gìn bấy lâu nay tan biến trước lực hút ma mị từ cơ thể An. Anh giật mạnh chiếc quần thô đang vướng víu quăng sang bên cạnh, để lộ dương vật cương cứng đỏ ngầu. Không một chút do dự, Sơn đè nghiến An xuống đống đất mộ, cắm ngập lút dương vật vào sâu trong âm đạo cô.

"Ưm...!" An hét lên một tiếng nửa đau đớn nửa thỏa mãn tột cùng.

Nhịp thúc của Sơn hoang dại và tàn nhẫn dội thẳng vào cổ tử cung An. Tiếng thịt va chạm lép nhép trần trụi vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của khu mộ cổ. Lồn An co thắt điên cuồng, từng thớ thịt bên trong bám chặt lấy thân cu nóng hổi của Sơn như muốn nuốt chửng lấy nó. Sơn ghì chặt hai bên mông An, nhấc bổng hông cô lên để những cú đóng yên ngựa từ phía trên sâu hơn, mạnh hơn. Mồ hôi của hai người hòa lẫn với dâm thủy và thứ dịch đỏ từ vết thương rỉ ra, thấm đẫm vào lòng đất mộ đầy oán khí. Càng run rẩy vì sương lạnh rạng sáng, họ càng quấn lấy nhau chặt hơn, điên cuồng vét kiệt năng lượng thể xác của nhau trong nghi thức hiến tế xác thịt vĩnh viễn.

Khi những luồng tinh dịch nóng hổi của Sơn bắn sâu vào tận cùng âm đạo An, cả hai đổ sụp xuống bên nhau. Dư âm co thắt từ lồn An vẫn giật nhẹ từng cơn, giữ chặt lấy dương vật đang dần mềm đi của Sơn bên trong cơ thể mình.

Từ phía lộ lớn rìa phum sóc, một tiếng còi xe khách trầm đục đột ngột vang lên, kéo dài hai lượt xé tan sương sớm. Đó là chuyến xe cuối cùng trong ngày chạy về hướng thành phố, nơi có cuộc sống hiện đại và văn minh mà An từng thuộc về. Tiếng động cơ nổ máy xình xịch vọng lại từ xa như một lời réo gọi cuối cùng.

An nằm nghiêng trên đất, con ngươi vệt dọc khẽ liếc qua hướng âm thanh ấy rồi nhắm lại, hoàn toàn phớt lờ. Cô đẩy nhẹ vai Sơn, chậm rãi đứng dậy. Vạt váy linen trắng giờ đã rách nát, loang lổ vết bùn đất, tinh dịch và máu đỏ, dính chặt vào đôi đùi trần run rẩy. Cô không nhìn lại căn nhà gỗ hay những bản phác thảo thiết kế dở dang của mình nữa. An bước đi bằng đôi chân trần trên lối mòn đầy gai dại dẫn thẳng ra bến sông sau chùa. Mỗi bước đi, đôi bàn chân cô lại rướm máu trên đá sỏi nhưng khuôn mặt cô vẫn thản nhiên, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười quái dị. Sơn lặng lẽ nhặt chiếc khăn Krama lên, bước theo sát ngay sau gót chân cô.

Nước sông phù sa đỏ quạch cuộn chảy lững lờ dưới làn sương sớm dày đặc. An dừng lại sát mép nước bến sông sau chùa, nhìn bóng mình méo mó dao động dưới dòng nước đục. Sơn bước đến từ phía sau, đưa hai cánh tay vạm vỡ ôm lấy bờ vai gầy guộc của cô. Anh tỳ cằm lên hõm cổ ấm nóng của An, ngửi thấy mùi trầm hương rữa mục đặc trưng của lời nguyền toát ra từ da thịt cô. Sơn siết chặt vòng tay, ép sát lồng ngực trần đầy sẹo của mình vào lưng cô. Cả hai đứng bất động như đôi linh thú canh giữ ranh giới u tối này. Sự chấp nhận xác thịt ma mị vĩnh viễn đã khóa chặt số phận của họ vào lòng đất phum sóc, không thể trốn chạy, cũng không thể quay đầu.

Đôi bàn chân trần của An chìm sâu vào bùn đỏ sông rạch. Từ phía chánh điện cổ, tiếng chuông chùa sớm bắt đầu ngân vang từng nhịp thê lương, vắt qua những ngọn thốt nốt trơ trọi, hòa cùng tiếng ủ ủ thỏa mãn trỗi dậy từ sâu dưới lòng đất ẩm.