Sơn nghiến chặt răng, cơ bụng gồng cứng khi tiếng chân người rầm rập dẫm lên đống lá thốt nốt khô ngay sát sàn chòi. Anh giật mạnh hông lùi lại, vội vã rút dương vật nóng hổi đang cương cứng ra khỏi âm đạo An. Tiếng dâm thủy lép nhép vang lên trần trụi giữa khoảng không chật hẹp, chất dịch nhớp nháp kéo thành những sợi tơ mỏng dính trên đùi trong của cô gái. An rên khẽ, hai chân mất lực trượt tuột xuống nền phản gỗ ọp ẹp. Sơn nhanh tay vớ lấy chiếc khăn Krama rách đầu phản, cuốn vội quanh hông che đi phần thân dưới đẫm mồ hôi và dịch vị. Anh tóm chặt cổ tay An kéo mạnh, thúc cô lách qua ô cửa gỗ nhỏ phía sau chòi để lao thẳng vào rặng lau sậy rậm rạp, ngay khi ánh đuốc đỏ lòm đầu tiên của dân phum ập sát vách cửa trước.
Hơi lạnh của đêm sương miết lên da thịt trần trụi của An, nhưng cơn sốt sâu trong bụng dưới vẫn thiêu đốt cô đến tê dại. Sơn kéo cô chạy lom khom dọc theo mép hào nước cạn, luồn lách qua những tán lá thốt nốt sắc lẹm cứa rát vai trần. Anh đẩy cô chui tọt vào một khe hẹp nứt toác bên hông nền móng chánh điện cổ.
Cả hai lọt thỏm vào gian gầm tối tăm, ẩm thấp bên dưới sàn chánh điện. Không gian chật hẹp chỉ cao chưa đầy mét rưỡi, nồng nặc mùi gỗ mục, bụi bặm tích tụ hàng thập kỷ và mùi ẩm mốc của những đồ tế lễ cũ chất đống xung quanh. Những chiếc kiệu gỗ sơn son thếp vàng đã bong tróc rữa nát, những chiếc mặt nạ chằn Riak sứt sẹo trợn mắt nhìn họ trong bóng tối. Lưng An đập nhẹ vào một chiếc trống da bò cũ, bụi bay lên bám vào làn da dấp dính mồ hôi của cả hai, tạo thành những vệt xám bẩn thỉu. Sơn ép sát lồng ngực vạm vỡ của mình vào lưng An, giữ chặt cô nằm nghiêng trên nền đất lạnh, hơi thở của hai người hòa lẫn, nóng hổi và dồn dập.
"Có vết chân còn ướt ở đây này!" Tiếng thét của một người đàn ông Khmer vang lên cách vách gỗ gầm sàn chỉ vài bước chân.
Tiếng bước chân tuần tra nện thình thịch trên nền đất đá phía ngoài chánh điện dồn dập hơn. Đám đàn ông trong phum cầm đuốc vây quanh khu vực, bóng của họ hắt qua những khe gỗ hở dưới gầm sàn thành những vệt sáng chao đảo, quét qua gương mặt đầm đìa mồ hôi của An. Cả hai nín thở. Lồng ngực Sơn phập phồng ép chặt lấy bả vai An, nhịp tim anh đập dội mạnh mẽ trực tiếp truyền qua lưng cô.
Nỗi sợ hãi bị bắt quả tang bóp nghẹt lồng ngực An, nhưng sự kinh hoàng ấy lại chuyển hóa thành một luồng điện nhục dục chạy dọc sống lưng, kích thích âm đạo cô co thắt liên tục. Sự co bóp kịch liệt của lồn An khiến dịch nhờn lại rỉ ra dồi dập, ướt đẫm cả kẽ đùi trần. Sơn cảm nhận được sự run rẩy hoang dại của cơ thể cô gái thành thị trong lòng mình. Đôi mắt anh đỏ ngầu trong bóng tối, hơi thở nóng rực phả vào gáy An đầy thú tính.
Sơn luồn bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vào dưới tà váy ngủ dính đầy đất cát của An. Ngón tay anh thô bạo miết mạnh dọc mép bướm đang sưng tấy, banh rộng hai cánh môi lồn đẫm nước của cô. An ưỡn người, mông cô vô thức lùi lại, cọ xát vào đũng quần Krama của anh. Dương vật Sơn lại giật mạnh, căng cứng đến mức đau đớn. Anh kéo lệch chiếc khăn quấn, áp sát đầu khấc nóng hổi vào khe lồn ướt nhẹp của cô rồi đâm lút cán từ phía sau.
Cú thúc thô bạo đột ngột làm An trợn tròn mắt. Cả cơ thể cô căng ra như dây đàn, âm đạo ấm nóng xiết chặt lấy toàn bộ chiều dài dương vật Sơn. Cô há miệng muốn hét lên vì khoái cảm pha lẫn đau đớn, nhưng bàn tay to lớn của Sơn đã kịp thời bịt chặt lấy miệng cô.
Ngay lúc đó, tiếng gõ mõ khua vang chói tai vang lên ngay trên đầu họ. Các sư thầy trong chánh điện bắt đầu buổi tụng kinh Pali đêm. Tiếng mõ gõ đều đều, trầm đục hòa cùng giọng tụng kinh rì rầm vắt qua những thớ gỗ sàn.
"Ưm... ưm..."
Tiếng rên rỉ thở dốc của An bị tiếng tụng kinh Pali lấn át, hoàn toàn bị nuốt chửng dưới lớp sàn gỗ dày. Sơn bắt đầu di chuyển hông, những cú thúc dồn dập và tàn nhẫn dội vào sâu bên trong âm đạo cô. Mỗi lần anh rút ra rồi đóng mạnh vào, tiếng thịt va chạm và tiếng dâm thủy bắn ra lại bị che giấu bởi tiếng gõ mõ tụng kinh đều đặn phía trên. Khoảng cách chật hẹp buộc cả hai phải quấn chặt lấy nhau, bụi bặm từ trần gỗ rơi xuống phủ đầy bờ vai trần đang run lên bần bật của An. Cơn hưng phấn tột độ từ nỗi sợ hãi và cấm kỵ tâm linh đẩy nhịp thúc của Sơn nhanh hơn, mạnh hơn.
Sơn ghì chặt hông An, ép sát đùi cô xuống nền đất ẩm. Anh thúc một cú thật mạnh, đâm thẳng vào tận cùng cổ tử cung cô. Anh ghé sát môi vào vành tai đẫm mồ hôi của cô, thì thầm bằng giọng khàn đặc, đứt quãng:
"Cô mang ấn ký của lời nguyền rồi... Không cách nào rời khỏi phum này được nữa đâu."
Bàn tay Sơn trượt xuống đùi trong của An, năm ngón tay to lớn miết thật mạnh lên vết móng vuốt đang phồng rộp, tấy đỏ. Vết thương co bóp kịch liệt dưới lực ép của anh, rỉ ra thứ dịch màu hồng nhạt nóng hổi, hòa lẫn với dâm thủy và tinh dịch đang tràn ra khỏi âm đạo cô gái. An co rúm người, tiếng rên nghẹn lại nơi cổ họng khi cơn cực khoái điên cuồng ập đến, giam cầm cô vĩnh viễn trong bóng tối tội lỗi dưới nền chánh điện.