Bàn tay An miết chặt xuống nền đất nện ẩm mốc của nhà kho, cố sức đẩy cơ thể rã rời đứng thẳng dậy trong bóng tối đặc quánh. Vạt váy ngủ linen mỏng dính chặt vào làn da đùi trong dấp dính dâm thủy, lạnh ngắt và nhớp nháp. Cơn ê ẩm từ khớp hông truyền dọc lên thắt lưng khiến hai đầu gối cô run lên bần bật. Đầu ngón tay cô chạm vào sợi chỉ đỏ thắt chặt trên cổ tay phải, nơi những nút thắt siết chặt vào da thịt, nhức nhối. Dưới lớp vải mỏng, từng giọt dịch tình nóng hổi vẫn tiếp tục rỉ ra từ kẽ lồn, trượt dọc theo đùi rồi đọng lại thành vệt giữa hai chân. Mùi bùn tanh mục từ những đống đồ tế lễ xung quanh xộc thẳng vào mũi, hòa cùng mùi mồ hôi hoang dại còn vương trên da thịt cô từ cú đụng chạm của Sơn. Cô bám vào vách lá mục, lết từng bước nặng nề ra ngoài, cố che giấu cơ thể rã rời trước khi ánh bình minh rạch đôi màn sương phum sóc.
Bóng tối nhập nhẹm của buổi sớm mai ôm lấy ngôi chùa cổ. Lớp sương mù dày đặc và lạnh buốt bao phủ lên những mái đao cong vút của chánh điện, đọng thành những giọt nước lớn trên các phiến đá xanh lót đường đi. An đi như lướt trong làn sương mù buốt giá ấy, hai tay ôm ghì lấy bả vai run rẩy. Lớp vải linen mỏng manh của chiếc váy ngủ không đủ che chắn cho cô trước những đợt gió sớm mang theo hơi lạnh từ con rạch thổi vào. Mỗi bước đi, sự cọ xát của hai đùi lại khơi dậy cơn đau râm ran từ vết hằn đỏ trong bẹn đùi và dòng dịch thể nhớp nháp đang dần khô lại, bết dính. Cô cúi đầu gục xuống, chỉ muốn nhanh chóng bước qua khoảng sân gạch rêu phong để trốn vào gian buồng gỗ nhỏ của mình.
Thế nhưng, lúc An vừa bước qua góc rẽ bên hông chánh điện, bóng dáng cao gầy của Sư cả đã đứng sẵn dưới cây bồ đề cổ thụ từ lúc nào. Ông mặc chiếc áo cà sa màu vàng cam sẫm như màu đất nung, đôi mắt đượm vẻ ưu tư khóa chặt lấy cô gái trẻ đang đứng run rẩy dưới mái hiên chánh điện. Gió sớm thổi mạnh làm tà áo cà sa của vị sư già bay phần phật, đối lập hoàn toàn với dáng đứng im lìm như tạc tượng của ông.
"Con không tịnh tâm được, phải không?" Giọng Sư cả trầm buồn, vang lên giữa tiếng chuông gió bằng đồng khua lách cách trên mái chùa.
An giật nảy mình, tim đập thình thịch chống trả lại sự hoảng loạn đang dâng lên trong lồng ngực. Cô vội vã kéo vạt tay áo ngủ xộc xệch xuống, giấu biến cổ tay phải có sợi chỉ đỏ ra sau lưng. Đầu cô cúi gập, mắt nhìn trân trân vào những kẽ rêu xanh bám trên nền gạch ẩm ướt, không dám đối diện với ánh nhìn thấu suốt của vị sư già. Lòng bàn tay cô siết chặt lấy thắt nút chỉ đỏ, các đầu ngón tay bấm mạnh vào da thịt để át đi nỗi sợ hãi và giấu đi tội lỗi nhơ nhuốc đêm qua. Cơn co thắt từ kẽ lồn bất chợt giật mạnh một cái, khiến cô phải đứng khép chặt hai chân lại để ngăn thứ dịch ấm nóng không tràn thêm ra ngoài.
Sư cả chầm chậm bước lại gần, bước chân nhẹ tênh trên nền gạch ẩm như không hề chạm đất. Ông dừng lại cách cô vài bước chân, hướng ánh mắt về phía gò đất um tùm cỏ dại phía sau khu mộ heo năm móng, giọng trầm xuống:
"Đất này mang oán khí trăm năm. Linh vật năm móng năm xưa không phải là thú lành. Con có biết tại sao người ta gọi nó là quỷ lợn không? Ở đất này, người ta vẫn truyền tai nhau về những con heo sinh ra với năm móng chân tròn trùng khít như ngón tay người. Đó không phải là loài vật thông thường, mà là hiện thân của oán linh mang dâm tính tột cùng của đất đai hoang dại. Xây xát xác thịt chỉ là khởi đầu. Xưa kia, con linh thú ấy thường xuất hiện vào những đêm động đực, dùng thứ mùi hôi hám của bùn đất và xác thịt để mê dụ đàn bà con gái trong phum sóc. Nó không dùng sức mạnh để cưỡng đoạt, mà dùng thứ mùi hương ấy khuấy động phần thú tính sâu kín nhất trong lòng họ."
Giọng Sư cả đều đều, nhưng mỗi lời lọt vào tai An đều như những nhát búa nện thẳng vào sự tự tôn của cô. Cô cảm nhận rõ ràng dòng dịch tình ấm nóng lại rỉ ra, trượt qua kẽ đùi đau rát. Sự nhục nhã khiến da mặt cô nóng bừng lên dưới làn sương lạnh.
Vị sư già vẫn tiếp tục, ánh mắt ông nhìn đăm đăm vào khoảng không mờ sương:
"Những người bị nó ám sẽ mất hết lý trí. Họ tự xé rách quần áo của mình, xé đến rách da rách thịt, rồi điên cuồng lao vào rừng sâu tìm kiếm thứ dâm dục hoang dã ấy. Họ giao hợp với bóng tối, với những gốc cây mục, với bất kỳ thứ gì có thể lấp đầy cơn khát xác thịt cho đến khi cơ thể kiệt quệ, máu chảy đầm đìa từ âm hộ rồi chết dọc bờ sếu. Người trong phum phải hợp sức dùng đinh sắt đóng qua đầu nó, đâm chết nó rồi chôn sâu dưới gò đất, dùng bùa chú yếm chặt. Kẻ nào để lòng mình nổi lên một niệm tà, oán linh dưới lòng đất sẽ bám lấy thân xác, biến da thịt thành vật chứa cho dục vọng. Con nhìn vết đỏ trên cổ tay mình đi, đó không phải là một món đồ trang sức bình thường."
An run lên, hai vai co rúm lại. Sư cả đã nhìn thấy sợi chỉ đỏ. Cô cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh, nhưng âm thanh phát ra lại run rẩy, đứt quãng:
"Con... con chỉ thấy mệt trong người. Sương sớm lạnh quá..."
Sư cả khẽ thở dài, tiếng thở dài của ông chìm khuất vào tiếng gió xào xạc qua lá bồ đề:
"Hãy giữ tâm cho sạch, đừng để những ảo ảnh xác thịt dẫn lối. Cột chặt sợi chỉ trên tay con, đừng tháo ra. Sợi chỉ ấy được bện từ bảy sợi tơ thiêng, thấm nước phép của chánh điện để giữ cho phần người của con không bị phần thú lấn át. Nếu chỉ đứt, lòng con sẽ hoàn toàn thuộc về bóng tối của gò đất. Oán linh sẽ dùng chính máu và dâm dịch của con để nuôi dưỡng bản thân nó."
Vị sư già quay lưng đi, bóng áo cà sa vàng cam khuất dần sau làn sương dày đặc, để lại An đứng trơ trọi dưới mái hiên. Cô đứng im lặng một hồi lâu, bàn tay vẫn ghì chặt lấy cổ tay phải. Cơn ngứa ngáy dữ dội từ vết hằn đỏ nơi đùi trong như một lời đáp trả lại lời cảnh báo của vị sư già. Nó không hề dịu đi, mà trái lại, càng lúc càng cào xé da thịt cô mạnh mẽ hơn. An cắn chặt môi đến bật máu, lết từng bước nặng nề về phía buồng gỗ của mình, lòng đầy hoang mang và tội lỗi.
***
Khi mặt trời đứng bóng rồi từ từ nghiêng về phía tây, không gian xung quanh gian buồng gỗ của An trở nên đặc quánh. Hơi nóng từ mái lá phả xuống hầm hập, biến căn phòng nhỏ thành một chiếc lò nung khép kín. Không có một làn gió nào lọt qua nổi những khe hở của vách lá thốt nốt. Từng thớ thịt trên người An đẫm mồ hôi, dấp dính và ngứa ngáy. Chiếc váy ngủ linen mỏng dính chặt lấy lưng cô, ướt đẫm một mảng lớn. Cô nằm vật vã trên chiếc chõng tre cọt kẹt, cảm giác như không khí trong buồng phổi đã bị hút cạn, chỉ còn lại sự ngột ngạt đến nghẹt thở.
Mồ hôi từ trán chảy dọc theo thái dương, bò qua hõm cổ rồi đọng lại thành những giọt lớn ở xương quai xanh. Da thịt cô nóng ran như đang lên cơn sốt cao. Lớp chiếu cói dưới lưng bốc lên mùi ngai ngái ẩm mốc trộn lẫn với mùi mồ hôi cơ thể tạo thành một thứ mùi hương đầy kích thích nhưng cũng vô cùng khó chịu. Ở đùi trong, ngay sát bẹn, vết hằn hình năm móng vuốt bắt đầu tấy đỏ lên. Nó nóng rát như có ai đó đang áp một thanh sắt nung đỏ vào da thịt cô. Cơn ngứa ngáy điên cuồng từ bên trong sâu thẳm của kẽ lồn trỗi dậy, co bóp liên hồi, đòi hỏi một sự va chạm mạnh mẽ.
An nghiêng người sang một bên, hai tay bám chặt vào mép chõng tre đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Đầu óc cô là một bãi chiến trường hoang tàn của những suy nghĩ hỗn độn. Cô cố gắng bám lấy những ký niệm cũ từ thành phố. Cô nhớ về những giảng đường đại học mát lạnh, nhớ về những bản vẽ thiết kế thời trang tinh tế, những buổi triển lãm nghệ thuật sang trọng nơi mọi người nói chuyện với nhau bằng những từ ngữ lịch thiệp, văn minh. Cô tự nhủ mình là một trí thức, một cô gái thành thị hiện đại. Những thứ đang xảy ra chỉ là sự mê muội của tâm lý, vết hằn kia chắc chắn chỉ là dị ứng với nguồn nước phèn ở vùng quê hẻo lánh này. Sợi chỉ đỏ trên tay cũng chỉ là một thứ liệu pháp tâm lý đánh lừa cảm giác của người bản địa.
Thế nhưng, cơ thể cô đang phản bội lại tất cả những lý thuyết văn minh ấy một cách tàn nhẫn. Dưới sức nóng hầm hập đang thiêu đốt gian buồng, mọi tế bào trên da thịt An đều khao khát thứ mùi bùn tanh mục đầy thú tính của Thạch Sơn. Cô thèm khát cảm giác thô ráp, mạnh mẽ từ bàn tay ngăm đen của anh ghì chặt lấy hông cô. Sự kiêu kỳ thường ngày biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho dòng máu nóng đang cuồn cuộn chảy về phía bụng dưới, làm âm đạo cô liên tục co thắt và tiết ra dòng dâm thủy ấm nóng, ướt đẫm một khoảng chiếu cói.
Hình ảnh Thạch Sơn cởi trần dưới trăng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô nhớ rõ tấm lưng rộng ngăm đen lấp loáng mồ hôi của anh, những thớ cơ bắp cuồn cuộn căng tràn sức sống hoang dại của một kẻ gác mộ. Cô thèm khát lồng ngực trần nóng hổi của anh đè nghiến lên hai bầu ngực đang căng cứng của mình, thèm cái cảm giác dương vật thô dài và cứng ngắc của anh thúc mạnh qua lớp quần thô vào hai cánh mông cô đêm qua. Tiếng thở dốc khàn đục của Sơn như vẫn còn vương vất ngay sát tai cô, kích thích mọi dây thần kinh nhạy cảm nhất.
Sợi chỉ đỏ trên cổ tay phải cô bất ngờ siết chặt lại. Các nút thắt cắm sâu vào da thịt, tạo thành những vết lằn đỏ tấy, đau nhói như một sự kìm kẹp cuối cùng của lý trí. Nhưng cơn đau ấy không làm cô tỉnh táo lại, trái lại, nó càng làm tăng thêm sự kích thích điên cuồng. Vết móng vuốt nơi bẹn đùi ngứa ngáy đến mức cô muốn tự cào rách da thịt mình ra.
"Khốn kiếp..." An rên rỉ qua kẽ răng, mắt cô đỏ ngầu vì dục vọng và sự đè nén.
Sự kiêu hãnh văn minh của cô hoàn toàn sụp đổ trước dục vọng nguyên thủy đang gào thét trong cơ thể. Cô không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. An đưa cổ tay phải lên miệng, dùng hàm răng cắn chặt lấy sợi chỉ đỏ rồi dùng hết sức giật mạnh.
*Phựt!*
Sợi chỉ hộ thân đứt đôi. Những hạt bạc nhỏ đính kèm rơi lách cách xuống sàn tre rồi im bặt.
Ngay khoảnh khắc sợi chỉ đứt gãy, một luồng điện tê dại chạy dọc theo sống lưng An, lan tỏa khắp các mạch máu. Mọi nỗi sợ hãi, lo âu và đạo đức cấm kỵ biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một cảm giác tự do, buông xuôi đầy hoan lạc. Cô không muốn chống cự lại lời nguyền nữa. Cô muốn hiến dâng cơ thể này cho oán linh dưới lòng đất ẩm, muốn được nằm dưới thân xác hoang dại của Thạch Sơn một lần nữa để anh thỏa sức dày vò, cào xé.
An đứng dậy khỏi chiếc chõng tre cọt kẹt, bước đi như kẻ mộng du ra phía cửa. Đôi bàn chân trần của cô chạm vào nền đất lạnh bên ngoài, nhưng cô không hề cảm thấy lạnh. Tâm trí cô chỉ hướng về chiếc giếng đá cổ nằm khuất sau những bóng thốt nốt chập chờn dưới ánh hoàng hôn đang lịm tắt.
Cô đứng bên thành giếng cổ, từ từ cởi bỏ chiếc váy ngủ linen ướt đẫm dâm thủy dán chặt vào người. Cơ thể trần trụi của cô phơi bày dưới làn gió đêm bắt đầu thổi về. Làn da trắng ngần nổi bật giữa bóng tối âm u của khu vườn chùa, nhưng ở đùi trong sát bẹn, vết hằn hình năm móng vuốt đã chuyển sang màu đỏ sẫm như máu tươi, căng phồng lên, trông như một ấn ký dục vọng ghê rợn nhưng cũng đầy khêu gợi.
An kéo gáo dừa múc làn nước lạnh buốt từ lòng giếng sâu thẳm, dội mạnh từ đỉnh đầu xuống. Sự tương phản tột cùng giữa dòng nước buốt giá bên ngoài và dòng máu nóng ran đang cuồn cuộn chảy trong huyết quản khiến cơ thể cô khẽ rùng mình, hai bầu ngực tròn căng cứng lại, đầu vú săn lên đau điếng. Nước tràn qua cổ, chảy dọc xuống chiếc bụng phẳng lì rồi luồn vào giữa khe lồn đang mở rộng. Làn nước lạnh buốt ôm lấy da thịt nóng ran, nhưng ngay khi chạm vào hạt mồng đốc nhạy cảm đang sưng tấy, nó lập tức bị hơi nóng từ bụng dưới thiêu đốt, không cách nào dập tắt được ngọn lửa dục vọng đang âm ỷ cháy trong âm đạo cô.
Vết móng vuốt trên đùi trong sát bẹn bắt đầu biến đổi đáng sợ dưới tác động của làn nước giếng. Năm vệt lằn đỏ phồng rộp lên, sắc cạnh và sẫm màu như những chiếc móng vuốt thật sự đang cào xé từ bên trong da thịt ra ngoài. Vết hằn tấy đỏ co bóp theo từng nhịp tim đập của cô, rỉ ra thứ dịch màu hồng nhạt lẫn với nước lạnh trượt dọc xuống bắp chân. An khẽ rên rỉ, hai tay bám chặt vào thành giếng đá rêu phong để giữ cho cơ thể khỏi khuỵu xuống. Đầu gối cô run rẩy, cô vô thức cọ xát đùi trong của mình vào thành giếng đá nhám lạnh lẽo để xoa dịu cơn ngứa ngáy điên cuồng từ vết móng vuốt đang dần lộ rõ hình thù quái dị.
Khi hoàng hôn lịm tắt hoàn toàn, chỉ còn lại bóng tối đặc quánh bao trùm lấy ngôi chùa cổ, An giật mình đông cứng người lại. Từ lòng đất ẩm ngay dưới lòng bàn chân trần của cô, một tiếng ủ ủ trầm đục đầy thú tính vang lên, rung động cả mặt đất ẩm ướt dưới chân.