Nghe chương 3

Phát trực tuyến file MP3 của chương này. Tiến độ nghe được lưu trên trình duyệt.

An giật phắt tay ra khỏi kẽ đùi, xoay người lại trong nỗi kinh hoàng tột độ. 

Dưới bóng tối nhập nhẹm của rặng thốt nốt, Thạch Sơn đã đứng đó từ lúc nào. Đôi bàn tay cô vẫn còn nhớp nháp, dính đầy thứ dâm thủy ấm nóng dẫu đã vội vã giấu ra sau tà váy ngủ mỏng. Cô nhìn thấy rõ đôi mắt Sơn—hai đốm lửa hoang dại hừng hực ghim thẳng vào khoảng đùi trong còn đang phơi trần của cô trước bia mộ đá. Nỗi hổ thẹn ê chề ập đến như dòng nước lũ, nhấn chìm chút lý trí sót lại của một cô gái thành thị. Cô đang đứng trước mặt anh, trong tư thế của một kẻ tội đồ vừa tự thỏa mãn dục vọng ngay trên tấm bia yếm bùa của phum sóc, lưng vẫn còn tựa sát vào lớp rêu phong ẩm mục của ngôi mộ cổ.

Sơn không nói một lời. Ánh mắt anh dời từ gương mặt đầm đìa mồ hôi của An xuống dưới, nơi vạt váy linen bị vén cao, lộ ra cặp đùi trắng muốt đang run rẩy cọ xát vào nhau. Anh nhìn thấy rõ những ngón tay cô đang giấu phía sau tà vải, nơi dịch thể nhầy nhụa vẫn còn đọng lại, óng ánh dưới ánh trăng tàn. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn cả một lời buộc tội. Nó đặc quánh, nóng hổi và mang theo áp lực nghẹt thở của một kẻ săn mồi đang dồn con mồi vào góc chết. 

An định thốt lên một lời giải thích, nhưng cổ họng cô khô khốc, chỉ phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa. Đầu gối cô run rẩy như muốn sụp xuống. Vết hằn đỏ hình móng vuốt sát bẹn lại bắt đầu nhói lên, tỏa ra luồng nhiệt lượng thiêu đốt chạy dọc lên bụng dưới, khiến âm đạo cô vô thức co thắt, tiết thêm một dòng nước nhờn dấp dính chảy dài xuống kẽ đùi.

Chưa kịp để An lùi lại, một chùm ánh sáng trắng quét mạnh qua những tán thốt nốt phía xa. 

*Cộc. Cộc.*

Tiếng dép cao su nện lên nền đất nện và tiếng nói chuyện rì rầm bằng tiếng Khmer vọng lại từ phía lối đi vào khu mộ. Đó là toán tuần đêm của dân phum sóc. Ánh đèn pin chao đảo, quét những vệt sáng loang loáng lên các thân cây, đang tiến thẳng về phía này. Nếu họ nhìn thấy An trong tình trạng váy áo xộc xệch, thân thể nhớp nháp dâm thủy đứng cạnh người gác mộ lúc nửa đêm, lời nguyền cấm kỵ của dòng họ Thạch sẽ bị phơi bày trước toàn bộ phum sóc.

Sơn tiến lên một bước dài. Bàn tay to bản, thô ráp của anh lao ra như chớp, siết chặt lấy cổ tay An. Lực siết mạnh đến mức xương cốt cô ê ẩm, kéo mạnh cô đi. An loạng choạng suýt ngã, nhưng cánh tay săn chắc của Sơn đã kịp quàng qua eo cô, nhấc bổng cô lên. Anh đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát của nhà kho chứa đồ tế lễ ngay phía sau bia mộ, lôi tuột cô vào trong rồi khép hờ cửa lại.

Không gian bên trong nhà kho chật hẹp và tối tăm như một chiếc quan tài đứng. Không khí ngột ngạt, nồng nặc mùi bụi bặm, mùi gỗ mục, mùi những tấm khăn Krama cũ để lâu ngày bị ẩm mốc và hương trầm rữa tịch mịch. Sơn dồn An vào góc vách lá thốt nốt đã rách nát. Lưng An đập nhẹ vào những thanh tre của bộ khung vách, phát ra tiếng động khẽ nhưng lập tức bị tiếng bước chân bên ngoài át đi.

"Có ai ở đó không?" Một giọng nói khàn đặc bằng tiếng Khmer vang lên sát vách kho. 

An nín thở. Sự sợ hãi tột cùng làm tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng điều khiến cô phát điên hơn cả là sự tiếp xúc thể xác quá đỗi trực diện với người đàn ông trước mặt. 

Sơn hoàn toàn cởi trần. Lồng ngực vạm vỡ, ngăm đen màu đồng hun của anh ép chặt vào bầu ngực phập phồng của An. Lớp vải linen mỏng manh của chiếc váy ngủ không đủ để ngăn cản nhiệt độ nóng như lửa đốt từ da thịt anh truyền sang cô. Mỗi nhịp thở dốc của Sơn làm cơ ngực rắn chắc của anh ma sát liên tục vào hai đầu vú đang cương cứng của cô, tạo ra một cảm giác ngứa ngáy, tê dại chạy thẳng xuống xương cụt. Mồ hôi từ lồng ngực Sơn rịn ra, nhớp nháp bám vào da thịt cô, hòa lẫn với thứ mồ hôi lạnh của sự sợ hãi.

Ánh đèn pin bên ngoài quét qua các khe hở của vách lá rách, tạo thành những vệt sáng trắng chuyển động dọc theo bờ vai gầy của An. 

Để ngăn cô phát ra bất kỳ âm thanh nào, Sơn đưa bàn tay trái lên, bịt chặt lấy miệng cô. Lòng bàn tay anh thô cứng, đầy những vết chai sạn do lao dịch, mang theo mùi nồng của đất cát dầm mưa và mùi rượu trắng cúng đêm. Ngón tay cái của anh miết nhẹ lên làn môi run rẩy của An, ép chúng mở rộng ra một chút. An vô thức ngậm lấy một phần ngón tay anh, cảm nhận vị mặn chát của mồ hôi và sự thô bạo đầy chiếm hữu.

Trong khoảng tối chật hẹp không đầy nửa mét vuông, hai cơ thể bị ép sát đến mức không còn một kẽ hở. Cặp đùi trần của An bị banh nhẹ ra khi Sơn chen một bên đầu gối của anh vào giữa hai chân cô để giữ chặt cô lại. Động tác đó vô tình khiến bẹn của cô—nơi có vết cào của lời nguyền—áp sát vào hông anh. 

Mỗi lần toán tuần đêm bên ngoài dịch chuyển bước chân, Sơn lại ép người mạnh hơn để giấu cả hai vào vùng tối sâu nhất của góc kho. Sự chuyển động đó khiến vùng nhạy cảm của cô cọ xát trực tiếp vào đùi trong và phần bẹn nóng hổi của anh. An cảm nhận được một sự cương cứng thô nóng, vạm vỡ đang nổi gờ lên sau lớp quần vải thô mỏng của Sơn. Dương vật của anh cứng ngắc như một khúc gỗ nung, chà xát dữ dội vào bướm cô qua lớp váy ngủ.

Nỗi sợ bị phát hiện hòa quyện cùng sự kích thích thể xác tột cùng tạo thành một thứ độc dược luồn lách trong huyết quản An. Cô không thể lùi lại, không thể trốn chạy. Âm đạo cô dưới sự cọ xát liên tục của dương vật Sơn qua lớp vải bắt đầu tiết ra dâm thủy nhiều hơn, làm ướt đẫm cả một khoảng váy ngủ, dính dấp vào da đùi của cả hai. Sơn thở dốc bên tai cô, hơi thở nóng hổi, khàn đục phả vào hõm cổ nhạy cảm của An, làm cô rùng mình co rút hai vai.

Ngón tay Sơn vẫn miết chặt trên môi cô, thọc sâu hơn vào khoang miệng ấm ướt, trong khi bàn tay còn lại của anh đã luồn ra sau gáy cô, giữ chặt đầu cô không cho cựa quậy. Sơn cúi đầu xuống thấp hơn, mũi anh chạm vào cổ cô, hít hà mùi hương thiếu nữ trộn lẫn với mùi dâm tính đang phát tán từ cơ thể cô. Sự kìm nén của anh dường như đã chạm tới giới hạn. Cơ bụng anh co rút, dương vật thô lớn qua lớp quần thúc mạnh một cái vào khe lách ướt át giữa hai mép bướm của An.

An ưỡn cong người, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn đứng sau lòng bàn tay Sơn, chỉ còn là tiếng ư ử trầm đục trong cổ họng. Cô vô thức bấu chặt móng tay vào bả vai trần của anh, để lại những vệt xước trắng trên làn da đồng hun lấp loáng mồ hôi. Sự ma sát xác thịt giữa hai người lúc này trần trụi và hoang dại như thú hoang trong đêm sương. Lời nguyền của con heo năm móng dường như đang ngấm vào từng thớ thịt, biến nỗi sợ hãi thành một cơn sốt tình điên cuồng, đòi hỏi được lấp đầy.

Bên ngoài, tiếng bước chân xa dần. Ánh đèn pin lụi tắt sau rặng cây, trả lại không gian yên tĩnh và u tối cho nhà kho cổ. 

Nhưng Sơn vẫn không buông cô ra ngay. Anh giữ nguyên tư thế ép chặt đó thêm vài nhịp thở dài, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ của An dưới lồng ngực mình và sự ẩm ướt, nóng bỏng vẫn đang rỉ ra từ giữa hai chân cô. Sự tiếc nuối cuồng dại hiện rõ trong cái nghiến răng của anh. Dương vật anh giật mạnh hai cái sau lớp vải trước khi anh từ từ rút chân ra, nới lỏng khoảng cách giữa hai người.

Sơn buông bàn tay đang bịt miệng An ra. Cô ngay lập tức hít lấy hít để bầu không khí ngột ngạt, lồng ngực phập phồng dữ dội. 

Trong bóng tối, Sơn thọc tay vào túi quần, lấy ra một sợi chỉ đỏ hộ thân có thắt những nút thắt kỳ lạ. Không để An kịp phản ứng, anh nắm lấy cổ tay phải của cô—cổ tay vẫn còn vương vất chất dịch dấp dính—và thắt chặt sợi chỉ đỏ vào đó. Những nút thắt siết chặt vào da thịt cô, lạnh ngắt.

Sơn ghé sát khuôn mặt góc cạnh của mình vào tai An. Giọng anh khàn đục, mang theo hơi thở nóng hổi và một sự đe dọa lạnh lùng:

"Cột cái này vào. Nếu không muốn dân phum phát hiện ra mùi lồn cô đã bị con heo đó ám, thì khôn hồn mà cút khỏi đây trước khi trời sáng."

Dứt lời, Sơn buông tay. Cánh cửa kho tế lễ khẽ mở ra rồi khép lại ngay lập tức. Bóng dáng vạm vỡ của người gác mộ biến mất vào màn sương đêm đặc quánh bên ngoài nhanh như một ảo ảnh.

An khuỵu xuống nền đất ẩm mốc của nhà kho, hai tay ôm lấy lồng ngực vẫn còn run rẩy. Trên cổ tay cô, sợi chỉ đỏ nổi bật trong bóng tối như một vết lằn máu. Cơn sốt tình dưới bụng dưới vẫn chưa hề tắt, dâm thủy vẫn rỉ ra ấm nóng giữa hai đùi, nhắc nhở cô về sự đồng lõa xác thịt trần trụi vừa diễn ra trong bóng tối.