← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 1 / 20

An quăng mạnh chiếc ba lô vải bạt bạc màu xuống nền đất nện, khớp vai ê ẩm sau hơn mười tiếng đồng hồ ngồi ép mình trên băng ghế sắt của chiếc xe đò nát chạy từ thành phố về biên viễn Thất Sơn. Anh cúi người, liên tục dùng bàn tay thô ráp phủi lớp bụi đường xám xịt bám dày trên ống quần jean chật ních, cố xua đi sự mệt mỏi đang trì níu đôi chân.

“Chú Bát đó phải không chú? Con là An, chỗ ông Hai dưới Long Xuyên giới thiệu qua.”

Người đàn ông đứng tuổi quay lưng lại phía anh bên chái bếp, vạt áo bà ba nâu sậm đã sờn rách ở mép vai. Tay ông khựng lại một nhịp khi nhấc chiếc ấm đất nung bốc khói nghi ngút khỏi bếp củi, đổ dòng nước trà đặc quánh vào chiếc bát sành sứt mẻ. Ông không đáp lời ngay, chỉ từ từ quay lại, dùng đôi mắt sắc bén ẩn dưới đôi chân mày rậm rì quét một lượt từ đầu đến chân An. Ánh nhìn của ông dừng lại rất lâu ở vóc dáng cao lớn, khuôn ngực rộng căng đầy dưới lớp áo thun mỏng của chàng trai hai mươi ba tuổi rồi khẽ khịt mũi một cái.

“Thằng Hai không nói với tôi là nó dắt một đứa thư sinh da trắng trẻo thế này về đây,” giọng ông Bát trầm đục, mang theo cái âm hương thô mộc của người dân vùng núi đá. Ông đặt bát nước xuống mặt bàn tre dài bên hông nhà. “Ngồi đi. Đường xa mệt rồi, uống bát nước chè cho ấm người.”

An kéo chiếc ghế tre dài bên hông nhà, tiếng tre khô miết vào nhau nghe ken két. Anh đón lấy bát nước bằng cả hai tay, cảm nhận lớp đất nung ấm nóng lập tức truyền sang hai lòng bàn tay đang tê dại vì gió lạnh. Anh nhấp một ngụm, vị đắng chát xộc thẳng lên đầu làm anh nhăn mặt, nhưng chỉ vài giây sau, vị ngọt hậu thanh thanh bắt đầu đọng lại nơi cuống họng, xoa dịu cảm giác bỏng rát do bụi đường.

“Đất này không giống dưới xuôi đâu cậu trẻ,” ông Bát ngồi xuống đối diện, ngón tay chai sần vân vê chiếc điếu tre đã lên nước đen bóng. “Người thành thị các cậu hay ham hố mấy thứ kỳ bí, nghĩ nó là trò tiêu khiển để viết lách kiếm tiền. Nhưng Thất Sơn này thiêng lắm, mà cái dữ của nó cũng không có chỗ cho sự cợt nhả.”

An cười xòa, gãi đầu, lộ rõ vẻ bướng bỉnh của tuổi trẻ:

“Con biết chứ chú Bát. Con chỉ đi thu thập tư liệu thôi. Con nghe người ta đồn vùng này có hồ Mỏ So nổi tiếng với mấy truyền thuyết bùa ngải, rồi cả chuyện các đạo sĩ ẩn tu hóa phép. Con viết sách khảo cứu nhân văn thôi, không có ý mạo phạm ai đâu.”

Ông Bát châm mồi thuốc lào. Tiếng điếu rít sòng sọc vang lên giòn giã trong không gian tĩnh lặng, khói xám đặc quánh phả ra từ mũi và miệng ông, che mờ đi gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn. Qua làn khói mờ, đôi mắt ông sâu hoắm, ánh lên vẻ cảnh giác rõ rệt.

"Khảo cứu?" Ông Bát gõ mạnh thân điếu vào chân bàn tre, tro thuốc tàn rơi lả tả xuống nền đất ẩm. "Cái thứ chữ nghĩa của các cậu chẳng cứu được mạng người đâu. Cậu nghĩ mình biết nhiều, đọc vài ba cuốn sách rồi cho rằng thế giới này chỉ có những thứ mắt thấy tai nghe? Thất Sơn này không đón chào những kẻ tự phụ."

An đặt bát nước xuống bàn, hơi nhỏm người về phía trước, ánh mắt lộ rõ sự không phục:

"Chú Bát, con tôn trọng đức tin của người dân địa phương. Nhưng thời buổi này là thời đại khoa học rồi. Mấy chuyện bùa ngải hay ma quỷ, suy cho cùng cũng chỉ là cách người xưa giải thích các hiện tượng thiên nhiên hoặc tâm lý học hành vi mà thôi. Con muốn tìm hiểu để giải mã chúng dưới góc nhìn hiện đại, giúp người ta bớt mê muội."

Ông Bát khịt mũi một cái, nụ cười lạnh lợt xuất hiện trên đôi môi khô nẻ. Ông chỉ ngón tay thô ráp đầy vết chai về hướng khu rừng thưa phía sau nhà:

"Mê muội? Cậu nói chúng tôi mê muội? Ở đằng kia, cái hồ Mỏ So mà cậu vừa nhắc tới ấy, nước dưới đó lạnh hơn tất cả những giếng nước cậu từng thấy dưới xuôi. Ban ngày cậu có thể thấy nó trong vắt, thấy cá bơi lội bình yên. Nhưng đêm xuống, khi sương mù tràn ra từ các hang đá, mặt hồ đó là một cái bẫy chết người. Đã có bao nhiêu kẻ trẻ khỏe, đầy tự tin như cậu đi vào đó rồi không bao giờ trở ra."

"Dân chài địa phương vẫn đánh cá ở đó mà chú?" An vặn lại, giọng đầy thách thức. "Họ sống khỏe mạnh, có sao đâu?"

“Tôi đã nói là ban ngày khác, ban đêm khác!” Ông Bát đột ngột gằn giọng, bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc đập mạnh xuống bàn làm bát nước trà sóng sánh văng ra ngoài. “Đất có thổ công, sông có hà bá. Huống hồ cái hồ đó... Nó không phải là nơi để những kẻ tò mò như cậu đến mà dòm ngó. Nghe lời tôi, nếu muốn giữ cái mạng này mà về với cha mẹ.”

An nhìn đăm đăm những tia nước trà đang ngấm dần vào khe hở của mặt bàn tre. Sự căng thẳng đột ngột của ông lão làm anh nhận ra có một ranh giới vô hình nhưng cực kỳ đáng sợ đang bao phủ nơi này. Dù vậy, trong lòng anh không hề sợ hãi, chỉ cảm thấy ông lão này quá mê tín và thủ cựu. Anh khẽ gật đầu, tỏ vẻ nhượng bộ:

“Dạ, chú nói vậy thì con nghe vậy. Con sẽ không tự tiện ra đó.”

Bữa cơm tối diễn ra dưới ánh đèn dầu tù mù đặt giữa bàn gỗ cũ kỹ. Mùi cơm gạo lúa mùa thơm nồng hòa quyện với mùi cá trê kho nghệ cay nồng và hương đất đá ẩm ướt sau cơn mưa chiều. An ăn rất khỏe, sức trẻ của tuổi hai mươi ba giúp anh hồi phục nhanh chóng sau chuyến đi mệt mỏi. Anh sới đến bát cơm thứ ba, nhai ngấu nghiến miếng thịt cá béo ngậy được kho sền sệt với ớt hiểm.

Ông Bát nhìn anh ăn, sắc mặt có chút giãn ra nhưng vẫn không giấu được vẻ ưu tư. Ông chỉ gắp vài cọng rau luộc, nhai chậm rãi, ánh mắt thi thoảng lại dừng trên bờ vai rộng và lồng ngực vững chãi của An.

"Ăn nhiều vào," ông Bát phá vỡ bầu không khí trầm mặc. "Thanh niên trai tráng thế này, sinh khí dồi dào lắm. Nhưng ở cái xứ này, sinh khí quá vượng đôi khi lại là cái họa."

"Con chưa hiểu," An nuốt vội miếng cơm, gắp thêm một khúc cá trê vàng ươm cho vào bát. "Sinh khí dồi dào là khỏe mạnh, sao lại là họa hả chú? Người thành phố tụi con bỏ tiền ra tập gym, bồi bổ để có sức khỏe, chú lại nói đó là điềm xấu."

Ông Bát đặt đũa xuống cạnh bát cơm còn đầy nguyên. Ông thở dài, giọng trầm xuống:

"Sinh khí của cậu giống như một ngọn đuốc sáng rực giữa đêm tối. Người thường nhìn vào thấy khỏe mạnh, nhưng những thứ khuất mày khuất mặt nhìn vào lại thấy đó là một món mồi ngon. Nhất là những thứ tu luyện lâu năm bằng cách đoạt lấy tinh hoa của người sống. Cậu càng khỏe, càng tráng kiện, sức hút của cậu đối với chúng càng mạnh."

An cười khẩy, lắc đầu:

"Chú Bát lại hù con rồi. Khoa học chứng minh cơ thể con người là một cỗ máy sinh học. Thức ăn chuyển hóa thành năng lượng, cơ bắp vận động sinh ra nhiệt lượng. Làm gì có chuyện năng lượng đó bị 'hút' đi bởi thế lực tâm linh nào. Nếu có mệt mỏi, suy kiệt thì chắc chắn là do vi khuẩn, virus hoặc lao lực quá độ thôi."

Ông Bát không trả lời trực tiếp. Ông đứng dậy, bước vào góc nhà tối tăm rồi rút ra một cây gậy gỗ mun đen nhánh. Đầu gậy khắc những ký tự cổ ngoằn ngoèo giống như những con giun bò, bóng loáng dưới ánh đèn dầu. Ngón tay cái của ông liên tục mơn trớn những đường rãnh khắc ấy, tựa một thói quen dùng để trấn an tinh thần.

“Cậu An này,” Ông Bát hạ giọng, từng lời nói ra đều nặng trịch như đá tảng gõ xuống tai An, “tôi nhận lời cho cậu ở lại đây vài ngày vì nể mặt ông Hai. Nhưng có một điều cậu phải nhớ kỹ, nếu muốn giữ mạng trở về đất liền.”

An hơi nhỏm người dậy, mắt dán chặt vào cây gậy gỗ mun trên tay ông cụ:

“Chú cứ nói đi, con nghe.”

“Sau mười giờ đêm, tuyệt đối không được bén mảng đến khu vực hồ Mỏ So,” Ông Bát nghiêm giọng cảnh báo, ngón tay ông gõ nhè nhẹ lên mặt bàn gỗ như để nhấn mạnh từng chữ. “Bất kể nghe thấy cái gì, nhìn thấy cái gì, cũng phải ở yên trong phòng này. Nghe rõ chưa?”

An khựng lại. Đầu óc anh bắt đầu nhảy số. Sự cấm đoán nghiêm ngặt của ông Bát như chất kích thích mạnh mẽ, thổi bùng lên ngọn lửa hiếu kỳ vốn đã âm ỉ trong lòng một gã thanh niên thích phiêu lưu. Anh liếc nhìn ra hướng cửa sổ, nơi bóng tối đã nuốt trọn triền núi đá và khu rừng thưa dẫn ra hồ.

“Nếu lỡ ra đó thì sao hả chú?” An hỏi cố, giọng nửa đùa nửa thật.

Ông Bát dừng việc mơn trớn cây gậy gỗ mun. Ông ngước mắt lên nhìn An, ánh mắt sâu hoắm dưới ngọn đèn dầu lay lắt trông thật đáng sợ. Giọng ông lạnh ngắt như nước dưới đáy hồ:

“Thì cậu sẽ trở thành một bộ xương khô dưới lòng hồ kia, như những kẻ không biết trời cao đất dày trước đây. Đất này có những thứ cậu dùng cả đời cũng không giải thích nổi đâu. Cứ nghe lời tôi, mười giờ đêm là phải tắt đèn đi ngủ.”

Cửa buồng khép lại với tiếng lách cách nhỏ của chốt gỗ, để lại An đứng lặng giữa gian nhà ngoài.

An thu dọn ba lô rồi đi vào căn phòng nhỏ dành cho khách ở phía sau. Phòng chỉ có một chiếc giường tre ghép tạm, một chiếc tủ gỗ cũ kỹ và cửa sổ hướng thẳng ra triền núi đá. Anh đặt ba lô xuống góc phòng, cởi chiếc áo thun đẫm mồ hôi ra vắt lên thành giường, lộ ra khuôn ngực trần rám nắng và những múi cơ săn chắc. Gió núi rít qua các kẽ hở của vách gỗ, mang theo cái lạnh cắt da tràn vào phòng, cọ xát vào da thịt trần trụi của anh làm nổi lên từng lớp da gà.

An nằm xuống giường tre, hai tay gối sau đầu, mắt mở to nhìn lên trần nhà tối om. Sự tĩnh mịch bao trùm không gian u uất của căn phòng. Tiếng côn trùng rên rỉ u uẩn trong các bụi rậm ngoài vườn, lúc xa lúc gần làm không gian thêm phần cô tịch. Lời cảnh báo của Ông Bát cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một cuốn băng tua ngược. Tại sao lại là hồ Mỏ So? Tại sao lại phải tránh xa sau mười giờ đêm? Nơi đó ẩn chứa bí mật gì?

Sự cấm đoán ấy không làm anh sợ hãi, ngược lại, nó kích thích dòng máu nóng trong người anh cuộn chảy. Anh nghĩ đến những trang bản thảo mình sẽ viết, những câu chuyện giật gân mà độc giả thành phố sẽ ngấu nghiến đón đọc. Sự tự phụ của tuổi trẻ khiến anh tin rằng mình đủ thông minh để không rơi vào bất kỳ cạm bẫy nào.

Đúng lúc đó, một âm thanh lạ lọt qua khe cửa gỗ.

An nín thở, tai dỏng lên nghe ngóng.

Từ hướng lòng hồ Mỏ So cách nhà vài trăm mét, một tiếng hát u oán vọng lại. Giọng hát của một người phụ nữ.

Tiếng hát không rõ lời, lúc trầm lúc bổng, mềm mại và ngọt ngào một cách kỳ lạ. Âm điệu ấy lướt qua màn sương đêm, len lỏi qua vách gỗ rệu rã, rót thẳng vào tai An. Nó mang một ma lực khó cưỡng, làm lồng ngực anh đập liên hồi.

Lúc đầu, An nghĩ đó là ảo giác của một kẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài. Nhưng giai điệu ấy cứ quấn quyết lấy tâm trí anh, lướt nhẹ trên da thịt anh như một dải lụa mềm mại. Một luồng hơi nóng đột ngột bốc lên từ bụng dưới, lan nhanh ra các chi. Mạch máu nóng bừng lên đối lập với cái lạnh buốt của đêm tối. Da gà trên cánh tay anh nổi lên, không phải vì lạnh mà vì một sự rạo rực khó tả đang trỗi dậy dữ dội. 

Toàn thân An căng cứng. Hơi thở của anh trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng liên tục. Giọng hát kia không còn là những âm thanh vô tri, nó đã biến thành một bàn tay vô hình đang vuốt ve làn da trần của anh, len lỏi vào từng tế bào, khơi dậy những khao khát thể xác nguyên thủy nhất. Anh cảm nhận được da thịt mình mẫn cảm đến mức điên rồ, từng sợi lông tơ dựng đứng khi luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.

Dưới lớp quần jean chật chội, cu của anh bắt đầu cương cứng lên nhanh chóng. Sự cọ xát của lớp vải jean thô ráp vào đầu dương vật nhạy cảm tạo nên một khoái cảm đau đớn nhưng đầy kích thích. Anh khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, hai tay bấu chặt vào mép giường tre làm những thanh tre khô kêu cọt kẹt. Đầu cu nóng hổi rỉ ra chút dịch ẩm ướt, thấm qua lớp quần lót làm anh càng thêm bứt rứt.

Lý trí An cố gắng gào thét. Anh nhớ đến lời cảnh báo đanh thép của Ông Bát, nhớ đến khuôn mặt nghiêm nghị và cây gậy gỗ mun khắc ký tự cổ. Nhưng tiếng hát u oán kia cứ như một liều thuốc độc ngọt ngào, từng chút một gặm nhấm và làm tê liệt sự phản kháng của anh. Anh tự đưa tay chạm vào phần dưới đang căng cứng của mình qua lớp vải quần, cố gắng tìm kiếm một chút dịu đi cho cơn ngứa ngáy rạo rực đang hành hạ cơ thể. Nhưng cái chạm tay của chính mình không đủ giải tỏa, nó chỉ làm cơn thèm khát được chạm vào làn da của một người phụ nữ trở nên điên cuồng hơn.

Anh muốn ngửi thấy mùi hương của nàng, muốn áp sát lồng ngực nóng bỏng của mình vào bầu ngực mềm mại, muốn cắm sâu dương vật của mình vào bên trong sự ấm áp ướt át của nàng để giải tỏa cơn khát dục vọng đang thiêu đốt này. Sự đấu tranh giữa nỗi sợ hãi mơ hồ về lời nguyền và bản năng sinh lý dâng trào làm An nghẹt thở. Mồ hôi rịn ra trên trán anh, chảy dài xuống thái dương.

Tiếng hát mỗi lúc một rõ, u oán như oán than số phận, nhưng lại khêu gợi như một lời mời gọi da diết. Đầu óc An trở nên mơ hồ. Anh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một xung năng mãnh liệt thúc giục anh phải đứng dậy, phải đi tìm nơi phát ra âm thanh ấy. Nỗi sợ hãi ban đầu bị thổi bay hoàn toàn, thay thế bằng khát khao muốn nhìn thấy chủ nhân của giọng hát tuyệt mỹ kia. Anh muốn chạm vào, muốn biết người phụ nữ nào lại có giọng hát khiến xương tủy anh tê dại đến thế.

An ngồi dậy trên chiếc giường tre phát ra tiếng cọt kẹt nhỏ. Anh nín thở mấy giây, nghe ngóng động tĩnh từ phòng Ông Bát. Bên kia vách đất hoàn toàn yên ắng, chỉ có tiếng ngáy đều đều của ông cụ.

An đưa tay vơ lấy chiếc đèn pin kim loại đen, bước những bước thật nhẹ trên nền đất nện để tránh phát ra tiếng động. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, nhịp đập nhanh đến mức anh sợ nó sẽ vọng qua vách gỗ kia. Anh tiến lại gần lối ra vào, bàn chân trần cảm nhận cái lạnh buốt của nền đất ẩm.

An đặt tay lên then cửa gỗ, đẩy nhẹ tiếng cọt kẹt vang lên giữa đêm sương lạnh lẽo.