← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 12 / 20

Cảm giác ấm nóng bao bọc lấy tấm thân trần trụi ấy từ từ rút đi, nhường chỗ cho một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào da thịt khiến An giật mình tỉnh giấc.

Cơn mê man từ cuộc hoan lạc kỳ ảo dưới đáy nước vẫn còn vương vấn trong tâm trí. Trong giấc mơ màng vừa qua, anh vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại tuyệt đối từ gò bồng đảo căng tròn của Tuyết Hoa ép chặt vào ngực mình, cùng sự co thắt nóng bóng, điên cuồng nơi âm đạo lạnh lẽo của nàng nuốt trọn lấy dương vật anh. Sự giao thoa ấy mãnh liệt đến mức tưởng như linh hồn anh đã tan chảy vào làn nước hồ Mỏ So. Những đụng chạm da thịt đê mê, những tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ đầy khêu gợi của Tuyết Hoa vẫn còn vang vọng đâu đó trong đầu anh. Anh nhớ lại tư thế hoa sen đầy nghệ thuật mà hai người đã thực hiện, khi nàng vòng hai chân qua hông anh, ôm chặt lấy cổ anh và cùng nhau nhấp nhô theo một nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng. Thế nhưng, cái lạnh thấu xương của hang đá lúc này đã kéo anh về thực tại tàn nhẫn. 

Bóng tối trong lòng hang đá dày đặc, đặc quánh đến mức anh đưa bàn tay lên sát mặt cũng không thể nhìn rõ năm ngón. Hơi lạnh từ các khe đá rỉ ra, len lỏi qua làn da ẩm ướt đầy mồ hôi hoan lạc nay đã nguội ngắt, làm các nang lông dựng ngược. Sự ấm áp từ cơ thể Tuyết Hoa, cùng luồng sinh khí xanh nhạt lung linh bao quanh hai người trong lúc ân ái, giờ đây đã trôi tuột đi đâu mất. Không còn những vệt sáng xanh kỳ ảo bay lượn quanh họ, không còn bầu không khí ngập tràn hương hoa rừng dịu ngọt. Chỉ còn lại bóng đêm bao trùm và cái lạnh thấu xương của lòng đất.

An khẽ cựa mình, định xoay người sang bên cạnh để tìm kiếm hơi ấm quen thuộc của người tình. Bàn tay anh quờ quạng trên khoảng không, hy vọng chạm vào làn da trơn láng, mát lạnh nhưng đầy sức quyến rũ của Tuyết Hoa. Thế nhưng, đầu ngón tay anh chỉ chạm vào khoảng trống lạnh ngắt và bề mặt nhám sần của phiến đá. Nàng đã đi rồi. Sự biến mất đột ngột của nàng sau mỗi cuộc ân ái không còn là điều lạ lẫm, nhưng lần này, nó để lại trong anh một cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. Anh khẽ thều thào gọi tên nàng, tiếng "Tuyết Hoa..." phát ra từ vòm họng khô khốc, khàn đục rồi nhanh chóng bị vách đá ẩm ướt nuốt chửng. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn đâu đó trong ngách hang đáp lại lời anh, tạo nên những thanh âm đơn điệu, u ám. Âm thanh ấy vang lên lách tách, đều đặn như nhịp đồng hồ đếm ngược sinh mệnh của anh trong bóng tối tịch mịch này.

An cố gắng chống hai tay xuống bệ đá nhấp nhô để gượng người dậy, nhưng ngay lập tức, một cơn rệu rã nặng nề đè nặng lên các khớp xương. Toàn thân anh trống rỗng như một cái vỏ không hồn. Mọi cơ bắp như bị rút cạn sức lực, lỏng lẻo và run rẩy dữ dội. Đầu óc anh quay cuồng, một cảm giác buồn nôn nhè nhẹ dâng lên từ dạ dày trống rỗng. Anh cố gắng lấy lại thăng bằng bằng cách tì chặt hai lòng bàn tay xuống bề mặt đá nhọn hoắt, nhưng hai cánh tay anh run lên bần bật, hoàn toàn không đủ sức đỡ nổi trọng lượng cơ thể. Anh nghiêng người định ngồi dậy, nhưng cơn chóng mặt đột ngột ập tới khiến thái dương nảy lên những nhịp đau nhức nhối. An đưa tay trái lên xoa nhẹ vùng thái dương, cố gắng xua đi những đốm sáng trắng đang quay cuồng trước mắt. 

Theo bản năng, ngón tay anh chạm vào lồng ngực bên trái.

Một cơn đau thắt dữ dội phóng thẳng qua tim.

An co rúm người lại, miệng há to hớp lấy từng ngụm khí lạnh để xoa dịu lồng ngực đang rung lên bần bật. Ngón tay anh miết trên da thịt, cảm nhận được vết bớt hoa sen trên ngực trái lúc này lồi lên, thô ráp và căng cứng. Cơn đau không chỉ dừng lại ở một điểm; nó lan tỏa ra xung quanh, âm ỉ và nhức nhối, tựa như hàng chục chiếc kim nhỏ đang cắm sâu vào da thịt anh. Anh nhớ lại hình ảnh vết bớt trong gương sáng nay, vết bớt hoa sen vốn chỉ là một dấu xám nhạt giờ đây chắc chắn đã lan rộng và sẫm màu hơn rất nhiều. Từng thớ thịt quanh vùng bớt co rút lại, đau đớn đến mức mỗi lần hít thở đều trở thành một cực hình. Hơi thở anh trở nên nông và đứt quãng, mỗi lần lồng ngực phập phồng là một lần cơn đau nhói lên, giật thon thót tận sâu trong cuống tim.

Sự đau đớn này không giống với bất kỳ vết thương vật lý nào anh từng trải qua. Nó là một cảm giác trống rỗng rợn người, tựa như có một vòi hút vô hình đang cắm sâu vào tim anh và không ngừng rút đi những giọt nhựa sống cuối cùng. Lồng ngực anh lạnh toát, lạnh đến mức các đầu ngón tay chạm vào cũng cảm thấy buốt giá. Anh run rẩy, cố gắng ép chặt lòng bàn tay vào vết bớt để ngăn chặn luồng khí lạnh đang lan tỏa ra khắp các chi, nhưng vô hiệu. Cơn đau co thắt cứ thế dội lên từng đợt, mỗi đợt sau lại nhức nhối hơn đợt trước, khiến đầu óc anh quay cuồng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cơn đau này không chỉ hành hạ thể xác mà còn gặm nhấm cả tinh thần anh, nhắc nhở anh về sự thật tàn nhẫn rằng sinh mệnh của mình đang bị rút cạn. Những mạch máu xung quanh ngực anh như đang bị đông cứng lại, cản trở dòng máu nóng lưu thông, biến lồng ngực anh thành một hốc băng lạnh giá.

An nằm co quắp trên đá một lúc lâu, nỗ lực điều hòa hơi thở của mình. Đầu óc anh bắt đầu kết nối những mảnh ký ức vụn vặt. Anh nhớ đến những đêm hoan lạc cuồng nhiệt vừa qua, những tư thế giao hợp nóng bỏng mà Tuyết Hoa đã dẫn dắt anh thực hiện trên phiến đá này. Nàng ôm chặt lấy anh, bướm nàng co thắt điên cuồng vắt kiệt từng giọt tinh dịch của anh, và mỗi lần anh bắn tinh vào sâu trong lồn nàng, anh lại cảm thấy một phần linh hồn mình bay đi. Giờ đây, khi sự đê mê qua đi, chỉ còn lại sự tàn tạ của thể xác. Anh nhận ra mình không thể tiếp tục nằm đây trong bóng tối tuyệt đối này. Tuyết Hoa đã đi rồi, để lại anh một mình trong lòng hang tối tăm. Sự vắng mặt của nàng không chỉ mang đi hơi ấm mà còn để lại trong lòng anh một nỗi bất an mơ hồ. Anh cần tìm lại quần áo và chiếc đèn pin để thoát khỏi nơi này trước khi sức lực hoàn toàn kiệt quệ.

An bắt đầu bò trườn trên bệ đá. Hai bàn tay anh lần mò trên mặt đá nhám, trượt qua những vũng nước đọng lạnh ngắt. Từng cử động nhỏ nhất đều khiến các khớp xương kêu răng rắc đau đớn. Đầu gối và cùi chỏ của anh ma sát với nền đá thô ráp, cảm giác đau rát truyền về đại não nhưng anh không dám dừng lại. Bóng tối xung quanh như một bức tường vô hình giam hãm anh, khiến anh mất đi phương hướng. Sau một hồi quờ quạng trong khoảng không đen ngòm, ngón tay anh chạm vào đống vải mềm ẩm ướt. Đó là chiếc áo thun xám và chiếc quần jean của anh, bị vứt bừa bãi ở một góc bệ đá trong cơn cuồng nhiệt trước đó.

An kéo đống quần áo về phía mình, vất vả gượng dậy để mặc từng món vào người. Đây là một thử thách thực sự đối với cơ thể suy nhược của anh. Đầu tiên là chiếc áo thun. Tay anh run rẩy đến mức không thể định vị được ống tay áo. Khi anh cố gắng nhấc hai cánh tay lên quá đầu để xỏ vào, một cơn đau thắt từ vết bớt trên ngực lại dội lên, khiến anh khuỵu xuống, trán đập mạnh vào vách đá phía sau. Anh phải tựa lưng vào vách đá lạnh buốt, thở dốc vài giây để lấy lại thăng bằng. Lớp vải cotton lạnh buốt áp sát vào da thịt ẩm ướt làm anh rùng mình liên tục, da gà nổi lên khắp người. Anh cố gắng đẩy đầu qua cổ áo, nhưng chiếc áo ướt nhẹp cứ bám chặt lấy khuôn mặt anh, tạo ra cảm giác ngột ngạt khó thở. Phải mất một lúc lâu, anh mới kéo được chiếc áo xuống che khuất lồng ngực đang run rẩy.

Việc mặc quần jean còn khó khăn hơn gấp bội. An không thể đứng vững trên hai chân, đành phải ngồi bệt dưới nền đất ẩm ướt, cố gắng luồn từng bàn chân vào ống quần. Đôi chân anh mềm nhũn, nặng trĩu như hai khúc gỗ úng nước, hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của lý trí. Anh phải dùng tay kéo từng chút một, kéo được một đoạn ngắn lại phải dừng lại thở dốc. Lớp vải jean dày và nặng, thấm đẫm hơi lạnh của hang đá, ma sát vào da thịt anh tạo ra những cơn ớn lạnh dọc sống lưng. Từng cử động co duỗi chân đều khiến cơ đùi anh bị chuột rút, đau buốt đến mức anh phải nghiến chặt răng để không bật ra tiếng khóc. Việc kéo dây kéo và cài nút quần cũng tiêu tốn của anh không ít sức lực, các ngón tay tê dại gần như không thể cử động theo ý muốn. Khi kéo quần lên đến hông, bàn tay anh vô tình chạm vào lớp kim loại lạnh của chiếc đèn pin đen trong túi quần.

Sự hiện diện của chiếc đèn pin mang lại cho anh một chút hy vọng. An lôi chiếc đèn pin ra, ngón tay run rẩy gạt công tắc.

Ánh sáng vàng nhạt từ bóng đèn LED lóe lên, xé rách khoảng không tối tăm trước mắt. Luồng sáng quét qua những vách đá loang lổ rêu xanh, những cột nhũ đá rủ xuống từ trần hang rỉ nước ròng ròng. An cúi đầu, hướng ánh đèn vào lồng ngực mình. Anh kéo cổ áo thun xuống để nhìn rõ vết bớt.

Tim anh đập lỗi một nhịp.

Vết bớt hình hoa sen xám đen trên ngực trái của anh giờ đã to bằng bàn tay xòe rộng. Các cánh hoa không còn mờ nhạt nữa mà đen kịt như mực tàu, viền cánh hoa nổi đỏ hồng lên như một vết bỏng nước đang rỉ máu. Những mạch máu đen nhỏ li ti bò ra từ rìa vết bớt, bò dọc theo xương đòn và kéo xuống tận xương sườn. Nhìn những mạch máu đen ấy giật nhẹ theo từng nhịp đập yếu ớt của trái tim, An cảm nhận rõ rệt một luồng lạnh lẽo từ vết bớt đang tỏa ra khắp cơ thể, hút đi chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại. Lời cảnh báo của Ông Bát bỗng vang lên bên tai anh, rõ ràng và lạnh lẽo: *“Khi bớt hoa sen hóa đen hoàn toàn, cậu sẽ chết vì kiệt sức.”*

Nỗi sợ hãi len lỏi vào tâm trí, xua đi phần nào sự đờ đẫn do cuộc hoan lạc để lại. An cắn chặt môi, bám vào vách hang xù xì để đứng dậy. Hai chân anh run rẩy, đầu gối suýt nữa quỵ xuống đá. Anh phải dồn trọng lượng cơ thể lên một bên vai, lê bước đi dọc theo vách đá ẩm ướt. Ánh đèn pin quét loạng choạng trên mặt đất, tạo ra những bóng đen nhảy múa ma quái trên vách hang. Hang đá này nằm sâu dưới lòng hồ Mỏ So, anh cần tìm lối ra để trở về nhà Ông Bát trước khi vết bớt này chiếm trọn lồng ngực.

An lê bước đi dọc theo vách đá ẩm ướt. Lối đi hẹp dần, đưa anh vào sâu hơn trong ngách hang. Anh nhớ hướng lúc trước Tuyết Hoa dẫn anh vào là đi từ phía thác nước, nhưng trong bóng tối và sự kiệt quệ này, mọi ngóc ngách trông đều giống nhau. Tiếng bước chân trần của anh chạm vào nền đá ướt phát ra những âm thanh bẹp bẹp u ám. Không gian xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của anh và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ những hốc đá sâu thẳm.

Khi anh bước sâu vào một ngách hang chật hẹp, nơi trần hang hạ thấp xuống sát đầu, một mùi vị kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong không khí.

Đá là một mùi nồng nặc, ngọt lịm nhưng lại vô cùng khó chịu, len qua mũi rồi bám chặt vào cuống họng anh. An nhíu mày, đưa tay lên che mũi. Càng đi tới, mùi này càng đậm đặc hơn. Nó không phải mùi bùn đất hay mùi rêu phong của hang đá cổ. Nó là mùi mục rữa. Mùi của một thứ gì đó đã chết từ rất lâu, đang phân hủy trong không gian kín mít không có gió. Mùi hương ngọt lịm ma quái ấy như muốn dụ dỗ anh tiến sâu hơn, nhưng bản năng sinh tồn trong anh lại rung lên những hồi chuông cảnh báo dữ dội.

An khựng lại. Anh định quay đầu tìm lối khác, nhưng lối đi phía sau cũng tối tăm không kém. Ánh đèn pin của anh quét về phía trước, nơi có một phiến đá lớn dựng đứng chắn ngang lối đi, tạo thành một khe hở sâu hoắm phía sau. Mùi mục rữa nồng nặc phát ra từ chính kẽ đá sâu ấy.

Bản năng hiếu kỳ cùng nỗi bất an thúc đẩy An bước tới gần phiến đá. Anh nghiêng người, luồn qua khe đá hẹp. Mùi hôi thối dội thẳng vào mặt khiến anh suýt nữa nôn mửa. An ho sặc sụa, bịt chặt mũi bằng tay áo, tay kia run run giơ chiếc đèn pin lên hướng vào kẽ đá sâu phía sau phiến đá lớn.

Đập vào mắt anh là một cảnh tượng kinh hoàng.

Dưới khe đá sụt sâu chừng vài mét, không phải là đất đá trơ trọi mà là hàng chục bộ xương người. Chúng nằm xếp chồng lên nhau, ngổn ngang và hỗn loạn. Ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn pin quét qua những dải xương sườn khô khốc, những khúc xương ống chân dài khẳng khiu trắng bệch, và những hộp sọ nằm lăn lóc dưới đất.

An đứng chôn chân tại chỗ. Hơi thở anh nghẹn lại nơi lồng ngực. Anh run rẩy hạ thấp ánh đèn pin để nhìn kỹ hơn vào hố chôn tập thể bí mật này.

Sự phân hủy của thời gian hiện rõ trên từng lớp hài cốt khác nhau. Ở tầng dưới cùng của kẽ đá, những bộ xương đã mục rữa gần hết, chỉ còn là những mảnh xương vụn màu xám đục lẫn trong lớp đất đen ẩm ướt và bùn nhão. Có những mảnh sọ đã vỡ vụn, bị rêu xanh bám phủ và rễ cây rừng ăn xuyên qua các hốc mắt trống hoác. Đó là vết tích của những người đã chết từ hàng chục, thậm chí hàng trăm năm trước, nay chỉ còn là lớp bụi đất tàn tạ. 

Ngược lại, ở những tầng phía trên, các bộ hài cốt có niên đại mới hơn rõ rệt. Những bộ xương này vẫn giữ nguyên cấu trúc, xỉn màu vàng ố của mỡ người rỉ ra rồi khô lại. Có xác người dường như chỉ mới phân hủy vài năm gần đây, quần áo mặc trên người dù đã rách nát, mục ruỗng nhưng vẫn nhận dạng được là loại vải thô hiện đại. Chiếc đèn pin của An quét qua một bộ xương nằm nghiêng, trên cổ tay trơ xương vẫn còn đeo một chiếc đồng hồ kim loại đã hoen rỉ, mặt kính vỡ nát. Cách đó không xa, một chiếc ví da mục mục nát nằm kẹp giữa hai dải xương sườn khô khốc, để lộ những góc giấy tờ úa vàng. 

Những nạn nhân này, ở những thời kỳ khác nhau, đều có một điểm chung tàn nhẫn: xương cốt của họ khô hoắt, xốp và giòn một cách bất thường, tựa như toàn bộ chất tủy và sinh khí bên trong đã bị rút cạn kiệt trước khi họ trút hơi thở cuối cùng. Hố chôn tập thể này chính là đích đến cuối cùng của tất cả những gã đàn ông từng bị Tuyết Hoa quyến rũ.

Tâm trí An lúc này như có một luồng điện lạnh ngắt xộc thẳng lên đại não, đánh tan hoàn toàn những dư âm u mê, đờ đẫn của cuộc hoan lạc vừa qua. Sự đê mê quyến rũ từ đôi gò bồng đảo căng tròn, từ tiếng rên rỉ khêu gợi và những cú nhấp hông nóng bỏng dưới lòng hồ biến mất không dấu vết. Chỉ còn lại nỗi kinh hoàng tột độ bao trùm lấy tâm can anh. Những người nằm kia, họ cũng từng là những gã trai trẻ khỏe mạnh, từng được ôm lấy làn da mát lạnh của nàng, từng đắm chìm trong sự co thắt của âm đạo Tuyết Hoa và tưởng rằng mình đang chạm tay vào thiên đường. Để rồi cuối cùng, khi đã bị vắt kiệt đến giọt sinh lực cuối cùng, họ bị quăng vào ngách hang tối tăm này như những cái vỏ không hồn, thối rữa và tan biến trong im lặng.

Nỗi sợ hãi cái chết cận kề khiến tim An co thắt dữ dội. Anh đưa bàn tay run rẩy lên tự kiểm tra lồng ngực mình thêm lần nữa. Qua lớp áo thun ẩm ướt, vết bớt hoa sen đen kịt nổi cộm lên, nóng rát như một miếng sắt nung đỏ áp vào da thịt, nhưng từ tâm của nó lại không ngừng tỏa ra những luồng khí lạnh thấu xương. Anh cảm nhận rõ rệt sinh mệnh của mình đang rỉ ra, trôi tuột đi theo từng nhịp thở nông và đứt quãng. Sức lực trong các khối cơ dường như đang bị một lực hút vô hình từ vết bớt nuốt chửng. Chỉ cần thêm một đêm nữa, hoặc thậm chí là vài giờ nữa nằm lại đây, anh chắc chắn sẽ trở thành bộ hài cốt tiếp theo nằm đè lên đống xương khô kia.

Anh phải chạy trốn. Ý nghĩ đó bùng lên thành một mệnh lệnh sinh tồn duy nhất trong đầu An. 

An hoảng loạn lùi lại phía sau. Trong cơn quýnh quáng và bóng tối chập chờn của ánh đèn pin, gót chân anh vấp phải một khúc xương ống chân khô khốc nằm lạc lõng trên nền đá. Tiếng xương gãy giòn rụm vang lên "rắc" một tiếng ghê người giữa không gian tĩnh mịch. 

Cú vấp khiến An mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau. Lưng anh đập mạnh vào vách đá lạnh buốt, chiếc đèn pin trên tay tuột khỏi ngón tay, rơi xuống đất và lăn lông lốc, ánh sáng vàng nhạt quét loạng choạng khắp trần hang trước khi dừng lại, chiếu thẳng vào một hộp sọ đang hướng hốc mắt đen ngòm về phía anh.

Nỗi sợ hãi tột cùng biến thành bản năng sinh tồn điên cuồng. Không kịp đứng dậy, An bò rạp trên mặt đất ẩm ướt, hai tay quờ quạng nhặt vội chiếc đèn pin rồi lồm cồm bò dậy. Anh không dám ngoảnh đầu nhìn lại hố chôn kinh hoàng ấy thêm một giây nào nữa, dồn hết chút tàn lực cuối cùng vào đôi chân đang run rẩy bần bật, cắm đầu chạy trối chết về phía luồng sáng nhạt nhòa đang hắt ra từ phía cửa hang phía xa.