← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 16 / 20

Đôi bàn tay An vẫn ghì chặt lấy bờ vai trần đang run rẩy của Tuyết Hoa giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Sinh lực trong lồng ngực anh tuột đi, mang theo hơi ấm cuối cùng chảy dọc xuống sống lưng rồi phóng thẳng vào cơ thể ma nữ. Thế nhưng, thay vì bóng tối tịch mịch của cái chết ập đến, ý thức của An bỗng chốc hẫng đi. Da thịt trần trụi, mềm mại của Tuyết Hoa dưới thân anh đột ngột tan biến tựa như một ảo ảnh. Anh cảm thấy linh hồn mình nhẹ bẫng, bị kéo tuột vào một khoảng không buốt giá, nơi dòng sinh khí kết nối giữa hai người hóa thành một sợi xích vô hình, lôi tuột anh vào sâu trong ký ức của nàng.

Ngay lập tức, một cơn đau xé tâm can bùng lên từ vết bớt hoa sen trên ngực trái của An. Cảm giác ấy không chỉ là sự mệt mỏi hay đau nhức thông thường, mà là một luồng nhiệt nóng bỏng tựa như chì lỏng đang đổ trực tiếp vào cuống tim anh. Từng thớ thịt quanh ngực trái co thắt kịch liệt, ngỡ như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang cắm sâu, xuyên qua lớp da thịt tái nhợt để găm thẳng vào xương ức. An muốn thét lên cứu giúp, nhưng cổ họng anh khô khốc, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào. Lồng ngực phập phồng điên cuồng, mỗi nhịp thở là một lần lồng ngực anh bị cào xé. Luồng ánh sáng xám xịt từ vết bớt phát ra, liên kết chặt chẽ với cơ thể Tuyết Hoa, tạo thành một sợi xích vô hình kéo tuột ý thức của anh vào sâu trong bóng tối tịch mịch.

Không gian xung quanh xoay chuyển điên cuồng trước mắt An. Bóng tối của căn phòng ngủ nhường chỗ cho một khoảng trời rực nắng của hơn hai trăm năm trước. Bầu không khí nơi đây thanh sạch, ngai ngái mùi cỏ dại và hơi nước mát lành, hoàn toàn không có mùi âm khí u uất hay sương mù dày đặc của hồ Mỏ So hiện tại.

An đứng đó, ở trạng thái một linh hồn vô hình, chứng kiến một cô gái thôn quê đang đứng bên gờ đá ven hồ. Nàng mặc chiếc áo yếm màu cánh sen đã sờn cũ cùng chiếc váy đũi đen, mái tóc dài mượt mà được tết gọn gàng thả lệch bên vai. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng đang khéo léo giặt những tấm vải thô dưới làn nước trong vắt đến mức nhìn rõ từng viên sỏi nhỏ dưới đáy.

Gương mặt cô gái ấy ngẩng lên đón ánh mặt trời. An sững sờ khi nhận ra đó chính là Tuyết Hoa. Nhưng Tuyết Hoa của hai thế kỷ trước không có vẻ đẹp ma mị, sắc sảo hay làn da trắng bệch lạnh ngắt như băng đá. Nàng sở hữu một vẻ đẹp thuần khiết, mộc mạc với đôi má hồng hào tràn đầy sức sống và đôi mắt trong veo, lấp lánh niềm vui. Tiếng cười của nàng giòn giã vang lên khi những chú cá nhỏ bơi đến rỉa nhẹ vào chân nàng. Nàng cất tiếng hát, một khúc ca dân ca êm dịu, ngọt ngào, ngân nga giữa núi rừng Thất Sơn hoang sơ.

Cảnh tượng yên bình bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng vó ngựa và tiếng la hét huyên náo từ phía con đường mòn dẫn vào rừng. Một toán lính tráng vũ trang gậy gộc ập đến, vây quanh góc hồ nhỏ. Bước ra sau chúng là một tên quan phủ trung niên béo phị, mặc áo gấm thêu hoa văn lòe loẹt. Ánh mắt lão ta dán chặt vào dung nhan xinh đẹp của Tuyết Hoa, lộ rõ vẻ thèm khát đê hèn.

\"Con nhỏ này được đấy!\" Tên quan phủ liếm mép, ra hiệu cho đám tay sai. \"Bắt nó về phủ cho ta. Thứ nhan sắc trời cho thế này mà để ở xó rừng thì thật phí hoài.\"

Tuyết Hoa hoảng sợ ôm lấy thau quần áo trước ngực, lùi dần về phía mép nước sâu. Nàng run rẩy kêu cứu, mắt hướng về phía bụi rậm gần đó, nơi một gã thư sinh trẻ tuổi đang đứng trốn.

An nhìn theo hướng mắt của nàng và cảm thấy lồng ngực mình nhói lên một cơn giận dữ. Gã thư sinh kia chính là người tình của Tuyết Hoa, tên Thanh. Gã đứng đó, tay cầm một bức thư phong sắc và một túi bạc nặng trĩu mà tên quan phủ vừa ban cho. Gã đứng run rẩy, mắt dán chặt vào túi bạc, không dám nhìn thẳng vào Tuyết Hoa.

\"Thanh! Cứu em!\" Tuyết Hoa hét lên, giọng nghẹn ngào nước mắt. \"Anh nói sẽ đưa em đi trốn mà? Thanh!\"

Thanh không dám ngẩng đầu. Gã ôm chặt túi bạc vào lòng, giọng run run đầy hèn nhát: \"Tuyết Hoa... cô đi theo quan lớn... là phước phần của cô... Ta... ta cũng cần phải lo cho tương lai bổng lộc... Bức phong sắc này, cả đời ta đi học cũng không có được... Cô đừng trách ta...\"

\"Anh... anh nói cái gì?\" Tuyết Hoa đứng sững lại giữa dòng nước mát. Đôi mắt trong veo của nàng vỡ vụn. Những giọt nước mắt uất nghẹn trào ra. Nàng nhìn gã đàn ông từng hẹn ước trăm năm dưới gốc cây đề, giờ đây đổi mạng nàng lấy một danh phận hờ và một túi bạc.

\"Tuyết Hoa... cô hãy hiểu cho ta.\" Thanh vẫn cúi đầu, ôm chặt túi bạc vào lòng như sợ ai cướp mất. \"Ta đi học mười năm trời, nhà nghèo xơ xác. Nếu không có quan lớn nâng đỡ, cả đời ta chỉ là một gã đồ gàn dạy học ở xóm nghèo này. Cô đi theo quan lớn... vừa được vinh hoa phú quý, vừa giúp được tương lai của ta... Coi như... coi như cô cứu ta một mạng đi...\"

Tuyết Hoa bật cười. Tiếng cười của nàng không còn trong trẻo như lúc nãy nữa, mà khàn đục, u uất, vang vọng khắp góc hồ tĩnh lặng. Nàng nhìn gã thư sinh bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Sự phản bội hèn nhát của người tình đã giáng một đòn chí mạng vào trái tim nàng, đông cứng mọi cảm xúc ấm áp cuối cùng.

Tên quan phủ cười khoái trá, xua tay cho đám lính: \"Tốt lắm! Thằng ranh biết điều. Lôi nó đi!\"

Lũ lính tráng lao xuống nước, thô bạo túm lấy tóc Tuyết Hoa, kéo lê nàng lên bờ. Nàng vùng vẫy, móng tay cào cấu xuống bùn đất, mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng đang lầm lũi quay đi của Thanh. 

Cảnh tượng tiếp theo diễn ra trong một ngục tối ẩm ướt, hôi thối mùi ẩm mốc và máu tanh. Tuyết Hoa bị trói chặt tay chân bằng những sợi xích sắt nặng nề trên vách đá lạnh buốt. Cơ thể nàng rách nát, chiếc áo yếm màu cánh sen rách tươm, để lộ những lằn roi rướm máu đỏ tươi trên làn da từng mịn màng dưới những trận đòn roi tàn nhẫn của phủ quan. 

Tên quan phủ đứng trước mặt nàng, tay cầm chiếc roi da đẫm máu. Lão cười man rợ: \"Ngoan ngoãn phục vụ ta thì đã không khổ sở thế này. Con điếm cứng đầu!\"

Tuyết Hoa nhổ một búng máu vào mặt lão. Ánh mắt nàng không còn sợ hãi, chỉ còn sự căm hận tột cùng. \"Ta có hóa thành quỷ cũng không để yên cho các người!\"

Lão quan phủ tức giận giật lấy roi, quất liên tiếp vào người nàng cho đến khi nàng ngất lịm đi. Để bịt đầu mối sau những ngày giam cầm, hành hạ nàng trong ngục tối, tên quan phủ ra lệnh dìm chết nàng.

Đêm đó, trời nổi giông bão dữ dội. Mưa như trút nước xuống vùng đất Thất Sơn, sấm chớp rạch ngang bầu trời đen kịt. Chúng lôi Tuyết Hoa ra khỏi ngục, trói chặt tay chân nàng bằng những sợi xích sắt nặng nề. Nàng bị ném lên một chiếc thuyền gỗ lớn, chèo ra giữa lòng hồ Mỏ So sâu thẳm, nơi dòng nước đen ngòm đang cuộn xoáy điên cuồng dưới ánh chớp sáng lòa.

Đứng bên cạnh tên quan béo phị, gã thư sinh phản bội Thanh nay đã mặc quan phục mới, gương mặt lạnh lùng cúi nhìn dòng nước xiết, không một chút thương tiếc. Gã đứng nhìn Tuyết Hoa đang nằm rướm máu dưới sàn thuyền, ánh mắt gã dửng dưng như thể đang nhìn một món đồ bỏ đi.

\"Thanh...\" Tuyết Hoa thều thào, đôi môi nứt nẻ rỉ máu. \"Ngước mắt lên... nhìn ta...\"

Thanh quay mặt đi chỗ khác, giọng gã lạnh tanh: \"Tuyết Hoa, đừng trách ta. Ngươi sống trên đời này chỉ làm vấy bẩn tiền đồ của ta. Quan lớn đã ra lệnh, ngươi phải chết để giữ sạch danh tiếng cho phủ quan. Hãy yên tâm đi xuống dưới, ta sẽ cúng kiếng cho ngươi đàng hoàng.\"

\"Ha ha ha...\" Tuyết Hoa cười lớn, tiếng cười bị tiếng sấm át đi. \"Cúng kiếng? Ngươi nghĩ ta cần thứ cúng kiếng dơ bẩn của ngươi sao? Thanh, ta nguyền rủa ngươi! Ta nguyền rủa dòng họ nhà ngươi đời đời kiếp kiếp không có hậu! Ta có hóa thành quỷ, cũng sẽ kéo ngươi xuống địa ngục cùng ta!\"

\"Đẩy xuống!\"

Tiếng thét lạnh lẽo của tên quan phủ bị tiếng sấm át đi. Thân thể mảnh mai của Tuyết Hoa cùng tảng đá lớn bị đẩy mạnh xuống lòng hồ.

An hét lên một tiếng câm lặng. Anh bị kéo tuột xuống dòng nước cùng với Tuyết Hoa. Cảm giác ngạt thở buốt giá dội thẳng vào giác quan của An. Nước hồ lạnh ngắt tràn vào mũi, vào miệng, xộc thẳng vào cuống họng. Phổi anh đau rát như bị hàng vạn mảnh thủy tinh cào xé khi cố gắng tìm kiếm một chút dưỡng khí trong vô vọng.

Dưới đáy nước đen ngòm, xích sắt cứa sâu vào cổ chân và cổ tay Tuyết Hoa, máu đỏ hòa vào dòng nước tối tăm. Nỗi đau đớn thể xác cực hạn kết hợp với niềm uất hận tột cùng trước sự phản bội của nhân tình đã biến đổi linh hồn nàng. Trong giây phút hơi thở cuối cùng dứt hẳn, oán khí đen ngòm phun ra từ lồng ngực nàng, bao bọc lấy linh hồn đang dần tan rã. Nàng nguyền rủa kẻ đã phản bội mình, nguyền rủa thế gian độc ác. Nàng thề sẽ không đi vào luân hồi, dùng oán niệm để giữ lại hình hài cốt nhục dưới đáy sâu.

Để không bị tan biến và duy trì được nhan sắc tuyệt mỹ nhằm dụ dỗ những kẻ nam nhân hám sắc, nàng bắt đầu luyện thứ tà thuật dục cảm. Nàng biến lòng hồ Mỏ So thành nơi chôn thây của những kẻ bước qua ranh giới, dùng da thịt trần trụi làm mồi nhử để rút cạn sinh lực của họ qua mỗi đêm hoan lạc ma mị.

Hai trăm năm trôi qua dưới đáy nước sâu. An cảm nhận được nỗi cô độc thấu xương của Tuyết Hoa dưới đáy nước ấy. Nàng nằm đó, trơ trọi giữa những bộ xương khô của những nạn nhân trước, xung quanh chỉ có bóng tối vĩnh cửu và tiếng nước chảy rì rào lạnh lẽo. Đó là một khoảng thời gian dài đằng đẵng, cô độc đến thấu xương. Những đêm trăng rằm, ánh sáng mờ nhạt từ trên mặt nước hắt xuống chỉ càng làm tăng thêm vẻ u ám của ngách đá hoang tàn. Nàng ghê tởm những việc mình làm, ghê tởm những luồng sinh khí đục ngầu cướp đoạt từ những kẻ xa lạ, nhưng nỗi sợ bị tan biến và nỗi hận thù chưa nguôi ngoai đã đẩy nàng vào vòng lặp tội lỗi không lối thoát.

Nàng nhớ lại những ngày còn là một cô gái thôn quê lương thiện, nhớ tiếng hát trong trẻo của mình từng vang vọng giữa núi rừng. Giờ đây, nàng chỉ còn là một ma nữ bị nguyền rủa, sống bằng cách vắt kiệt sinh mạng của người khác để níu giữ ảo ảnh dung nhan. Sự giằng xé giữa bản ngã lương thiện cũ kỹ và sự tàn ác của hiện tại cấu xé linh hồn nàng mỗi ngày, đau đớn không kém gì những sợi xích sắt đang găm vào xương tủy dưới lòng hồ lạnh buốt. Nàng khóc, nhưng nước mắt ma nữ hòa vào nước hồ lạnh lẽo, không một ai hay biết.

Vết bớt hoa sen trên ngực trái của An nhói lên đau đớn, tựa như có một dòng nước sôi đang đổ trực tiếp vào tim anh. Cơn đau này không chỉ là sự kiệt quệ về thể xác, mà là sự cộng hưởng từ nỗi đau xé thịt khi Tuyết Hoa bị xích sắt găm vào xương tủy hai trăm năm trước. Anh run rẩy, linh hồn gào thét trong đau đớn khi phải gánh chịu một phần oán niệm nặng nề của nàng.

Cơn đau đột ngột dâng cao đến mức đỉnh điểm khiến sợi xích sinh khí đứt phăng.

Trong những giây phút cuối cùng của giấc mơ màng, An mơ hồ cảm nhận được sự lay động nhẹ của không khí trong phòng ngủ. Có thứ gì đó mát lạnh, mang theo hương sen dịu nhẹ lướt qua gò má anh, rồi nhạt dần đi. Tiếng thở yếu ớt bên cạnh anh từ từ biến mất, chỉ còn lại tiếng gió chiều xào xạc qua kẽ lá bên ngoài. Thân thể Tuyết Hoa tan biến thành một làn sương nhạt, lững lờ trôi qua khe cửa sổ gỗ rồi hòa vào khoảng không gian chiều tà rộng lớn bên ngoài để trở về với lòng hồ Mỏ So sâu thẳm.

An mở mắt nhìn trần nhà, giọt lệ thương cảm lăn dài bên thái dương trong ánh nắng chiều nhạt.