← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 3 / 20

Đầu ngón tay An bóp chặt vào lớp vỏ kim loại nhám của chiếc đèn pin đến mức các khớp xương tê dại. Hơi lạnh buốt từ thân đèn không thể dập tắt được ngọn lửa rực lên từ bụng dưới, nơi dương vật đã cương lên cứng ngắc, chèn ép đến đau buốt trong lớp quần jean chật chội. Anh cố hít một hơi khí lạnh, lồng ngực phập phồng nâng lên hạ xuống để ép nhịp tim bớt dồn dập, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào khoảng nước đen ngòm phía trước. Làn nước hồ Mỏ So vừa mới nuốt chửng lấy thân hình trần trụi của Tuyết Hoa giờ đây chỉ còn là những vòng sóng loang loáng ánh bạc, khẽ vỗ vào bờ đá tiếng oạp oạp đều đặn. 

Hình ảnh nàng đứng dưới ánh trăng, bàn tay vuốt qua bầu ngực ướt đẫm rồi trượt dài xuống sát mép nước nơi bướm ẩn hiện cứ xoáy sâu vào tâm trí An. Dục vọng của một gã trai hai mươi ba tuổi bị kích thích đến mức tối đa, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. An run rẩy nhét chiếc đèn pin vào túi quần, lùi lại một bước rồi quay lưng bước vội. Đôi bàn chân trần giẫm lên lớp lá mục ẩm ướt và những viên sỏi nhọn dọc lối đi. Đá dăm cắm vào lòng bàn chân rát buốt, những cành củi khô gãy vụn dưới gót chân, nhưng anh chẳng buồn bận tâm. Đầu óc An ong lên, chỉ có hình bóng của người phụ nữ dưới hồ chập chờn xuất hiện. Lớp quần jean cọ sát vào đầu dương vật nhạy cảm theo mỗi bước chân vội vã càng làm tăng thêm sự nhức nhối khó chịu dưới hông. 

Đường về căn phòng gỗ của Ông Bát tối đen, sương mù từ núi rừng Thất Sơn đổ xuống dày đặc, quấn quýt lấy bắp chân An. Anh lách qua những bụi cây rậm rạp, cố gắng bước thật khẽ khi đến gần hàng hiên. Cánh cửa gỗ khẽ rít lên một tiếng nhỏ khi anh đẩy vào. An đứng im tại chỗ mấy giây, tai căng ra nghe ngóng. Từ bên trong vách ngăn bằng ván gỗ ép, tiếng ngáy trầm đục, đều đặn của Ông Bát vẫn vang lên. An thở phào nhẹ nhõm, bước từng bước nhẹ như mèo lên nền đất nện ẩm ướt, tiến vào căn phòng nhỏ của mình. 

Anh thả người xuống chiếc giường tre cũ kỹ. Tiếng cọt kẹt của dạt tre vang lên khô khốc trong bóng tối làm An giật n��y mình. Anh nằm ngửa, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà lá dừa nước tối đen. Sự yên tĩnh xung quanh càng làm nổi bật tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực anh. Khắp cơ thể An nóng ran, mồ hôi rịn ra đầy trán rồi chảy dài xuống thái dương. Anh xoay người bên này, lật người bên kia, chiếc giường tre dưới thân liên tục phát ra những tiếng kêu cọt kẹt khe khẽ. 

Cơn rạo rực dưới hông không cách nào xoa dịu được. An đưa tay cởi chiếc cúc đồng, kéo khóa quần jean xuống. Chiếc dương vật nóng hổi, cứng ngắc lập tức nảy ra ngoài, áp vào lớp da bụng dưới đang đẫm mồ hôi. An dùng bàn tay thô ráp của mình nắm lấy thân dương vật, vuốt ve một cách chậm rãi. Nhưng sự cọ sát từ bàn tay chai sạn của chính mình không thể làm anh thỏa mãn. Đầu óc anh chỉ tràn ngập cảm giác về làn da trắng bếch, trơn mịn và lạnh toát của Tuyết Hoa mà anh vừa nhìn thấy. Anh khát khao được áp sát lồng ngực nóng bóng của mình vào hai bầu ngực căng tròn của nàng, được cắm sâu dương vật vào sự ấm áp ướt át của người phụ nữ ấy. Sự giằng xé giữa nỗi sợ hãi về những lời cảnh báo của Ông Bát và bản năng sinh lý mãnh liệt khiến An nghẹt thở. Sau một hồi vuốt ve không mang lại kết quả như ý, anh buông tay, để mặc dương vật vẫn dựng đứng trong bóng tối. Sự mệt mỏi thể xác sau chuyến đi dài cuối cùng cũng kéo anh chìm vào giấc ngủ chập chờn, đầy mộng mị.

Mộng cảnh mở ra một cách âm thầm, không có ranh giới rõ ràng với thực tại. 

An thấy mình vẫn nằm trên chiếc giường tre trong căn phòng gỗ tối tăm. Tuy nhiên, bầu không khí xung quanh bỗng trở nên đặc quánh và thơm nồng mùi hoa rừng, một thứ hương sen ngào ngạt lẫn với vị ngai ngái của nước hồ. Hơi lạnh từ đâu tràn vào, bao bọc lấy cơ thể đang nóng như lửa đốt của anh. 

Từ góc tối sát vách gỗ nứt nẻ, một bóng người từ từ bước ra. Tuyết Hoa hiện diện với tà áo lụa mỏng manh màu trắng ngà. Dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua khe lá, tà áo lụa mỏng đến mức gần như trong suốt, phơi bày toàn bộ những đường nét trần trụi trên cơ thể nàng. An nhìn rõ hai bầu ngực căng tròn với đầu nhũ hoa đỏ hồng nhô cao dưới lớp vải mỏng, chiếc eo thon và vùng lông mu đen rậm rạp che khuất bướm đang ẩn hiện đầy khêu gợi theo mỗi bước chân của nàng. Nàng di chuyển không tiếng động, tà áo lụa bay nhẹ như một làn khói.

Đôi mắt phượng dài của Tuyết Hoa khóa chặt lấy An. Nàng chủ động leo lên giường tre, đầu gối trần mềm mại quỳ xuống dạt tre phát ra tiếng kêu cọt kẹt quen thuộc. Nàng bò dần về phía anh, hai đùi trần mịn màng kẹp lấy hông An. Khi khoảng cách thu hẹp, Tuyết Hoa áp sát cơ thể mềm mại, lạnh buốt của mình vào khuôn ngực nóng hổi đang phập phồng của anh. 

Sự tương phản nhiệt độ đột ngột làm An run bắn lên. Da thịt Tuyết Hoa lạnh như băng nhưng lại trơn nhẵn, mềm mại vô cùng. Hai bầu ngực căng đầy của nàng ép chặt vào ngực anh, đầu vú cứng nhắc cọ xát qua lớp áo thun mỏng, khơi dậy một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng anh. An muốn đưa tay đẩy nàng ra, lý trí yếu ớt trong giấc mơ cố nhắc nhở anh về sự nguy hiểm, nhưng đôi tay anh như bị đông cứng, chỉ biết run rẩy buông thõng trên mặt giường. 

Tuyết Hoa cúi đầu, mái tóc đen dài xõa xuống gương mặt An, mang theo mùi hương thanh khiết của nước hồ. Đôi môi đỏ mọng của nàng lướt dọc theo quai hàm của anh, rồi đặt một nụ hôn lạnh buốt lên hõm cổ. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói như gió thổi qua khe đá:
"Đừng sợ... thiếp đợi chàng lâu lắm rồi..."

Những ngón tay mát lạnh của Tuyết Hoa bắt đầu luồn vào dưới gấu áo thun của An. Bàn tay nàng mơn trớn trên da bụng ấm áp, từng ngón tay thon dài lướt qua những múi cơ bụng săn chắc của anh. Sự tiếp xúc da thịt lạnh giá khiến An co rúm người vì kích thích. Bàn tay nàng trượt dần xuống dưới, luồn qua cạp quần jean, chạm trực tiếp vào phần lông mu rậm rạp và bám lấy gốc dương vật đang nóng rực của anh.

Cảm giác chân thật đến mức An rên nhẹ một tiếng trong cổ họng. Tuyết Hoa nắm lấy thân dương vật của anh, ngón tay cái vuốt ve quy đầu ướt át. Sự mát lạnh từ bàn tay nàng bao bọc lấy sự nóng bỏng của anh tạo nên một khoái cảm mãnh liệt chưa từng có. Bản năng dục vọng bùng nổ, thổi bay chút phòng ngự cuối cùng của An. Anh đầu hàng hoàn toàn. 

Không còn muốn đẩy ra nữa, An vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng trần trơn nhẵn của Tuyết Hoa, kéo sát cơ thể nàng vào lòng. Anh ghì chặt hai bầu ngực mềm mại của nàng vào ngực mình, cảm nhận sự lạnh buốt của làn da nàng đang hút lấy hơi ấm từ anh. Trong giấc mộng cụ thể ấy, An ôm chặt lấy nàng, hai chân quấn lấy hông nàng, sẵn sàng dâng hiến tất cả những gì mình có cho ma nữ.

Tuyết Hoa mỉm cười ma mị, nàng cúi xuống hôn sâu vào môi anh, lưỡi nàng lạnh buốt quấn lấy lưỡi anh, cùng lúc đó bàn tay nàng siết chặt lấy dương vật của anh, bắt đầu nhịp vuốt ve đều đặn đầy mê hoặc.

* * *

An giật mình tỉnh giấc giữa đêm tối. 

Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, hai lá phổi co thắt dữ dội như thể vừa bị ai đó rút cạn không khí. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt đẫm cả mặt giường tre và chiếc áo thun dính chặt vào người. Anh nằm bất động dưới bóng tối đặc quánh của căn phòng gỗ, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng vào khoảng không đen kịt. Tim anh đập loạn nhịp, tiếng thình thịch vang lên bên tai rõ mồn một giữa sự tĩnh lặng của màn đêm miền núi. 

An đưa bàn tay run rẩy chạm lên bụng mình. Lớp da bụng ẩm ướt mồ hôi, nhưng cảm giác mát lạnh tê dại từ bàn tay mềm mại của Tuyết Hoa vẫn còn âm ỉ rõ rệt trên da bụng, như thể những ngón tay lạnh giá ấy vừa mới rời khỏi cơ thể anh chỉ trong một tích tắc trước khi anh mở mắt. Dưới hông anh, chiếc dương vật vẫn còn cương cứng, ướt át dịch nhờn, run rẩy trong khoảng không gian lạnh lẽo của căn phòng trống.