← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 9 / 20

An lao đi điên cuồng giữa đêm sương, đôi bàn chân trần miết chặt xuống lối mòn trơn trượt để trốn chạy khỏi tiếng thét đầy giận dữ của Ông Bát dội lại phía sau. Hai đầu gối anh rã rời, buồng phổi rát bỏng như có tàn lửa thiêu đốt, nhưng ngọn lửa dục vọng nóng hổi đang cuộn trào ở bụng dưới vẫn thôi thúc anh phải tìm bằng được Tuyết Hoa. Anh không dám ngoảnh đầu nhìn lại. Anh đã vứt bỏ lá bùa hộ thân của thầy ẩn sĩ, tự tay bẻ gãy lá chắn an toàn duy nhất của mình. Lúc này, tâm trí anh chỉ lấp đầy bởi gương mặt thanh tú, đôi mắt phượng trầm uẩn và làn da mát lạnh của ma nữ dưới hồ Mỏ So.

Bàn chân trần bấu chặt vào đất nhão, đôi lúc vấp phải rễ cây cổ thụ nổi lên trên mặt đất khiến anh loạng choạng suýt ngã nhào. Những cành gai rừng cào rách da chân, máu rỉ ra hòa cùng sương đêm lạnh buốt, nhưng An chẳng hề cảm thấy đớn đau. Bên trong huyết quản anh là một luồng nhiệt hầm hập chạy dọc cơ thể, dồn tụ về phía hạ bộ khiến dương vật trướng căng, giật mạnh theo từng nhịp chạy. Vết bớt hoa sen trên ngực trái của anh bắt đầu nhói lên, tỏa ra cơn đau âm ỉ nhưng lại kích thích kỳ lạ. Anh biết mình đang yếu đi, biết từng bước chạy này đang rút ngắn khoảng cách đến nấm mồ của chính mình, nhưng khao khát được chạm vào ma nữ đã thiêu rụi mọi lý trí. Càng đến gần bờ hồ, sương mù càng đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng trăng mờ nhạt từ trên cao hắt xuống.

Khi mặt hồ Mỏ So hiện ra trước mắt, An khựng bước bên mép đá nhấp nhô. Mặt nước tĩnh lặng, đen thẫm tựa một tấm gương khổng lồ nuốt chửng mọi vật xung quanh. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, cất tiếng gọi nghẹn ngào hướng về phía lòng hồ:

“Tuyết Hoa! Em đang ở đâu?”

Tiếng gọi nhỏ nhẹ nhưng chứa đầy sự tuyệt vọng bị sương mù nuốt chửng. Chỉ có tiếng gió núi rít qua rặng tre và tiếng côn trùng rỉ rả đáp lại. An sốt ruột bước thêm một bước, nước hồ lạnh lẽo tràn qua mắt cá chân, mang đến cảm giác buốt giá chạy thẳng lên đỉnh đầu. Anh đã chọn dục vọng, đã chấp nhận đánh cược mạng sống của mình để đổi lấy những đêm hoan lạc ma mị. Nếu nàng không xuất hiện, anh biết mình sẽ phát điên ngay tại bờ hồ này.

Từ giữa lòng hồ phẳng lặng, một dải sương mù đột ngột xoáy tròn rồi tách sang hai bên. Một bóng hình trắng muốt nhẹ nhàng trồi lên từ mặt nước tĩnh mịch, lướt đi vô thanh về phía bờ đá. Tuyết Hoa hiện ra trước mặt anh, mái tóc đen dài xõa tung trên bờ vai trần mảnh dẻ, dải lụa mỏng quấn hờ quanh thân thể phát ra sắc sáng xanh mờ ảo. Đôi mắt phượng của nàng lấp lánh thứ ánh sáng huyền bí, bờ môi đỏ mọng khẽ mím lại khi nhìn thấy vẻ nhợt nhạt và sự kiệt quệ trên khuôn mặt của chàng trai trẻ. Nàng bước lên bờ đá ẩm ướt, đôi bàn tay lạnh như băng áp chặt vào hai bên má nóng bừng của An.

“An, sao anh lại ra đây?” Giọng nàng thì thầm, mát lạnh dội thẳng vào tâm trí anh. “Ông Bát đâu? Ông ấy có làm khó anh không?”

“Anh... anh trốn đi rồi.” An nói trong hơi thở dứt quãng, vội vàng vòng tay ôm chặt lấy vòng eo thon thả của nàng, kéo cơ thể trần trụi của ma nữ áp sát vào người mình. “Anh đã ném lá bùa hộ mệnh đi rồi. Anh không thể sống thiếu em được. Kệ ông Bát, anh chỉ muốn ở bên em thôi.”

Tuyết Hoa áp trán mình vào trán anh, hơi thở mát lạnh của nàng hòa vào hơi nóng phập phồng từ miệng anh. Nhưng trong ánh mắt phượng của nàng chợt hiện lên sự lo ngại. Nàng nghiêng đầu nhìn về hướng con đường dẫn về căn nhà gỗ của Ông Bát, nơi bóng tối đang bao trùm mọi lối đi. Nàng cảm nhận được luồng khí dương cương trong cơ thể An đang hỗn loạn, vừa khao khát được nàng hút lấy, nhưng cũng vừa suy kiệt đến mức đáng báo động. Vết bớt hoa sen trên ngực anh đang sẫm màu hơn, báo hiệu thọ mệnh của anh đang rút ngắn. Nàng biết, nếu tiếp tục lấy đi sinh khí của anh lúc này một cách vô độ, anh có thể sẽ không chịu nổi. Nhưng bản năng sinh tồn của một ma hồn đã tồn tại hai trăm năm dưới lòng hồ lạnh lẽo buộc nàng phải thèm khát nguồn sinh khí ấy để duy trì hình hài tuyệt mỹ này. Sự giằng xé giữa việc bảo vệ người tình trần gian duy nhất thấu hiểu mình và nỗi sợ hãi bị tan biến thành cát bụi khiến đôi mắt nàng tối lại.

“Không được đâu, An. Ông Bát rất tinh tường, pháp lực của ông ấy có thể nhìn thấu mọi chuyện. Nếu ông ấy đuổi theo đến tận đây, em không thể đối phó nổi trong lúc cơ thể đang cần hấp thụ sinh khí để hồi phục. Chúng ta không được mạo hiểm ở đây.” Nàng khẽ đẩy vai anh ra, dù những ngón tay vẫn luyến tiếc mơn trớn dọc theo cần cổ ấm nóng của anh.

“Vậy anh phải làm thế nào? Anh không muốn quay lại căn phòng trống rỗng đó một mình.” An cuống quýt, dương vật trong chiếc quần jeans đã cương cứng đến nhức nhối khi ngửi thấy mùi hương sen rừng quyến rũ tỏa ra từ mái tóc nàng. Anh dùng sức ép sát vùng xương chậu của mình vào người nàng, mong muốn được hòa quyện ngay lập tức. Cơn thèm khát thể xác của An đã vượt qua ranh giới của lý trí. Anh biết nàng là ma, biết nàng đang hút dần sự sống của mình, nhưng sự mát lạnh từ làn da nàng và cảm giác đê mê mỗi khi được cắm sâu vào âm đạo của nàng là thứ thuốc phiện cực mạnh khiến anh chấp nhận đánh đổi tất cả.

“Nghe em,” Tuyết Hoa vuốt ve gáy anh, trao cho anh một nụ hôn sâu, đầu lưỡi lạnh buốt lướt nhẹ qua bờ môi khô nẻ của anh. Nụ hôn lạnh lẽo truyền đi một luồng điện tê dại dọc sống lưng, dập tắt cơn nóng nảy đang thiêu đốt tâm trí An. “Anh hãy lén trở về phòng trước. Nằm đợi em trên giường. Đêm muộn, khi Ông Bát đã chìm vào giấc ngủ sâu và thu hồi cảnh giác, em sẽ tìm cách lẻn vào phòng anh qua cửa sổ. Như vậy chúng ta sẽ an toàn.”

An nhìn sâu vào đôi mắt phượng thâm thẳm, lòng đầy lo sợ nhưng trước ma lực không thể chống cự của nàng, anh đành gật đầu chấp thuận. Tuyết Hoa mỉm cười nhẹ nhõm rồi từ từ chìm vào màn sương mù dày đặc, biến mất không để lại một dấu vết trên mặt hồ tĩnh lặng.

An quay bước lết thân xác rệu rã dọc theo lối mòn cũ trở về nhà Ông Bát. Đầu óc anh trống rỗng, chỉ còn giữ lại lời dặn của ma nữ. Khi bước chân lên hiên nhà bằng gỗ, anh bước từng bước cực kỳ nhẹ nhàng, nín thở để không làm các tấm ván phát ra tiếng động. Anh nhìn qua khe hở của cửa phòng Ông Bát, bên trong hoàn toàn tối đen, chỉ có tiếng ngáy đều đặn của ông lão vang lên cắt ngang sự tĩnh mịch của đêm tối. Sự im lặng bao trùm ngôi nhà gỗ làm tăng thêm nỗi lo sợ trong lòng An. Anh sợ chỉ một sơ suất nhỏ, Ông Bát sẽ thức giấc và dùng những lá bùa đỏ rực kia để chia cắt anh và Tuyết Hoa vĩnh viễn.

An khẽ đẩy cánh cửa buồng của mình. Tiếng kọt kẹt nhỏ nhẹ của then tre làm anh giật mình thót ngực. Anh nhanh chóng lách người vào trong, khép hờ cửa liếp rồi leo lên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh nằm ngửa, hai mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà lợp lá dừa nước đã xỉn màu.

Sự chờ đợi diễn ra chậm chạp và căng thẳng tột cùng. Bóng tối trong căn phòng nhỏ như đặc quánh lại, đè nặng lên lồng ngực An. Anh đưa tay lên ngực trái, chạm vào vết bớt hoa sen đang nhói lên từng nhịp đều đặn. Anh biết rõ sinh khí của mình đang hao hụt qua từng ngày, đầu ngón tay tê buốt và các khớp xương mỏi nhừ, nhưng ngọn lửa dục vọng dưới hạ bộ lại đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dương vật của anh cọ xát vào lớp vải quần, trướng to và liên tục rỉ ra dịch nhờn nóng hổi, đòi hỏi sự giải thoát. Anh cảm thấy bản thân thật tồi tệ khi phản bội lại lòng tốt của Ông Bát, người đã cưu mang và cố gắng cứu mạng anh. Nhưng khi nghĩ đến bờ môi lạnh và sự dịu dàng mị hoặc của Tuyết Hoa, mọi cảm giác tội lỗi đều bị cuốn trôi. Anh chỉ muốn được nàng ôm ấp, được chìm đắm trong sự buốt lạnh đê mê kia một lần nữa.

Anh nhớ lại lời cảnh báo của Ông Bát về những người đàn ông trước đây đã bị ma nữ vắt kiệt sinh khí cho đến khi da thịt khô héo, cơ thể rã rời rồi chết trong tư thế quắp lại như một khúc củi mục. Những hình ảnh ghê rợn ấy hiện rõ trong đầu anh, nhưng nó không làm anh chùn bước. Ngược lại, việc biết mình đang tiến dần đến cái chết lại tạo ra một thứ kích thích kỳ dị. Nó giống như một trò chơi sinh tử mà phần thưởng chính là những giây phút thăng hoa tột đỉnh trong lòng âm đạo lạnh buốt của Tuyết Hoa. Anh tự hỏi liệu nàng có từng khóc cho những nạn nhân trước, hay anh chỉ là một con mồi đặc biệt hơn vì đã dám vứt bỏ bùa bảo mạng để tìm nàng? Sự hoài nghi ấy xen lẫn với niềm khao khát thể xác, tạo nên một mớ hỗn độn điên cuồng trong lồng ngực An. Anh đưa tay tự xoa nắn lồng ngực mình, cảm thấy các dẻ sườn nhô cao hơn trước. Anh đã sụt cân nhanh chóng chỉ sau vài đêm gần gũi nàng. Da thịt anh không còn giữ được vẻ rám nắng khỏe mạnh mà bắt đầu chuyển sang sắc tái nhợt của kẻ thiếu máu. Mọi dấu hiệu đều chứng minh lời Ông Bát nói là thật, nhưng anh không quan tâm nữa.

Nỗi sợ hãi cái chết và lòng thương cảm dành cho Tuyết Hoa đan xen vào nhau, biến thành một thứ áp lực bóp nghẹt lý trí của anh. Anh cứ nằm im như thế, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhặt nhất của núi rừng bên ngoài, tiếng lá cây xạc xào hay tiếng gió luồn qua khe liếp. Mỗi tiếng động lạ đều khiến tim anh nảy lên một nhịp, sợ rằng đó là Ông Bát đang đứng rình rập ngoài cửa sổ với chiếc gậy gỗ mun trên tay.

Mỗi tiếng sột soạt của tàu lá chuối khô cọ vào vách gỗ bên ngoài, mỗi tiếng thạch sùng tặc lưỡi đơn độc trong góc tối đều khiến mồ hôi hột trên trán An rịn ra, lạnh ngắt. Sự căng thẳng thần kinh bóp nghẹt lồng ngực anh, nhưng hạ bộ lại trỗi dậy phản ứng ngược lại đầy điên cuồng. Khúc thịt cương cứng đến đau nhức, trướng to trong lớp quần jeans chật chội, liên tục rỉ ra chất dịch nhờn nóng ấm. An cắn chặt răng để ngăn tiếng thở dốc tự phát ra. Anh tự hỏi mình đang làm gì thế này? Người đàn ông nằm ở căn phòng bên cạnh đã dành cả đời để giữ yên bình cho vùng đất này, đã dang tay cứu vớt một kẻ xa lạ như anh. Vậy mà giờ đây, anh lại nằm đây, mong ngóng một ma hồn mò vào để vắt kiệt chút sinh khí tàn tạ của mình. Sự phản bội đê tiện ấy gặm nhấm tâm can anh, nhưng khi ảo ảnh về làn da trơn mịn, mát lạnh cùng chiếc lồn ẩm ướt của Tuyết Hoa hiện lên, mọi rào cản đạo đức trong anh đều sụp đổ. Anh thèm khát cái lạnh buốt xương của nàng, thèm khát được nghe tiếng rên rỉ nghẹn ngào của nàng dưới thân mình. Anh sẵn sàng chết, miễn là được chìm đắm trong sự hoan lạc ma mị ấy.

Anh cố gắng lắng tai nghe ngóng. Tiếng ngáy từ căn phòng bên kia vách gỗ vẫn đều đặn, nhưng anh biết chỉ cần một tiếng cọt kẹt quá lớn của chiếc giường tre mục nát này, tất cả sẽ đổ bể. Nỗi sợ hãi bị phát hiện đè nặng lên từng thớ cơ trên cơ thể anh, khiến anh run rẩy. Anh nhìn xuống ngực mình, vết bớt hoa sen trong bóng tối dường như đang sẫm lại, phát ra những tia đau đớn chạy dọc sống lưng. Dù vậy, phần con trong anh đã chiến thắng phần người. Anh tự tay cởi chiếc thắt lưng da, cởi bỏ chiếc quần jeans bó sát để giải phóng cho khúc thịt đang căng cứng đến đỏ ửng. Đầu khấc dương vật nhô ra khỏi lớp da quy đầu, bóng loáng nước dịch, giật liên hồi theo nhịp tim đập điên cuồng của chủ nhân. Anh tự chạm vào mình, lớp da mỏng trên thân dương vật ma sát với những ngón tay nóng hổi càng khiến cơn ngứa ngáy cào xé dưới bụng dưới dâng cao.

Đêm càng về khuya, ngôi nhà gỗ càng chìm sâu vào sự tĩnh mịch đáng sợ. An nằm nghiêng, một tay mân mê đầu dương vật ướt đẫm dịch nhờn, tay kia bấu chặt vào mép chiếu tre mục nát. Đầu óc anh quay cuồng với hàng loạt câu hỏi. Nếu Ông Bát biết anh đã ném lá bùa hộ mệnh, ông có lập tức đuổi anh đi không? Hay ông sẽ dùng những biện pháp mạnh hơn để giam cầm anh? Còn Tuyết Hoa, liệu nàng có thể vượt qua lớp bảo vệ tâm linh xung quanh căn nhà để vào đây? Nỗi lo lắng khiến ngực anh thắt lại, nhưng ngọn lửa tình dục điên cuồng ở hạ bộ lại gạt bỏ mọi sự sợ hãi. Khoảng trống ngăn cách giữa hai căn phòng quá mỏng, anh có thể nghe rõ tiếng trở mình khẽ của Ông Bát bên kia vách. Sự kề cận của người canh giữ vùng hồ càng làm tăng thêm cảm giác kích thích tội lỗi, khiến mỗi nhịp đập của dương vật anh trở nên mãnh liệt hơn.

Đột nhiên, một vệt tối mờ ảo che khuất ánh trăng nhạt ngoài cửa sổ. Cánh cửa liếp khẽ dịch chuyển mà không gây ra một tiếng động nào. Tuyết Hoa lách người bước vào phòng. Nàng như một vệt khói trắng mảnh dẻ, dải lụa mỏng manh trên người lay động nhẹ. Làn da trắng bếch phát ra thứ ánh sáng mờ ảo dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe lá. Nàng đặt ngón tay lên đôi môi đỏ mọng, ra hiệu cho An tuyệt đối không được phát ra tiếng động.

Không gian buồng ngủ vốn chật hẹp nay như co cụm lại dưới luồng âm khí lan tỏa từ thân thể ma nữ. An nằm im nín thở, đôi mắt mở to dõi theo từng chuyển động vô thanh của Tuyết Hoa. Nàng nhẹ nhàng khép cánh cửa liếp, cài then tre thật êm rồi lướt về phía chiếc giường tre. Tiếng cọt kẹt khe khẽ từ những thanh tre cũ dưới sức nặng rất nhẹ của nàng khiến tim An nảy lên tận cổ họng. Anh nhìn chăm chú vào cơ thể trần trụi của nàng đang dần hiện rõ dưới ánh trăng mờ. Dải lụa trắng lúc trước đã được buông lơi, lộ ra đôi gò bồng đảo căng đầy, trắng muốt với hai đầu nhũ hoa se lạnh, nhô cao đầy kiêu hãnh. Phía dưới vòng eo thon thả là vùng tam giác mật huyền bí với hai mép lồn mịn màng, hơi hé mở và lấp lánh nước dịch trong suốt.

Tuyết Hoa quỳ gối trên chiếc chiếu tre mục nát, cúi người sát vào tai An. Luồng hơi thở mát lạnh của nàng phả vào vành tai nóng hổi của anh, mang theo hương sen rừng ngào ngạt. Nàng thì thầm, giọng nói mảnh như tơ:

“Đừng sợ... Em ở đây với anh rồi.”

Những ngón tay thon dài, lạnh buốt của ma nữ bắt đầu mơn trớn từ gò má tái nhợt của An, lướt dần xuống chiếc cổ ấm nóng rồi dừng lại ở vết bớt hoa sen trên ngực trái. Từng cái chạm mát rượi của nàng đi đến đâu, cơn đau âm ỉ ở lồng ngực An dịu đi đến đó. Anh không kiềm chế được mà khẽ run lên, cảm nhận bàn tay nàng trượt tiếp xuống vùng bụng dưới săn chắc, rồi bao trọn lấy khúc thịt đang cương cứng đến nhức nhối của mình. Đầu ngón tay lạnh lẽo của Tuyết Hoa khẽ miết lên rãnh quy đầu ướt đẫm dịch nhờn, kéo tuột lớp da bao quy đầu xuống, xoa nắn thân dương vật nóng hổi đang giật nảy liên hồi. 

Cảm giác nóng lạnh tương phản cực độ kích thích đến mức An suýt bật ra tiếng rên rỉ, nhưng anh kịp thời cắn chặt môi trong, hai tay bấu chặt vào bắp đùi trần của Tuyết Hoa. Khúc thịt nóng bỏng trong tay nàng tiếp tục trướng nở, to và cứng ngắt như một thanh sắt nung đỏ, liên tục rỉ ra chất dịch dính dấp kẹp giữa những ngón tay lạnh giá của ma nữ.

“Im lặng nào...” Tuyết Hoa thì thầm, bờ môi đỏ mọng của nàng áp sát vào môi anh, thực hiện một nụ hôn sâu để nuốt trọn mọi âm thanh phát ra từ cổ họng chàng trai trẻ.

Đầu lưỡi lạnh buốt của nàng luồn lách vào khoang miệng nóng bỏng của An, quấn quýt lấy lưỡi anh, hút đi hơi nóng rạo rực. Cùng lúc đó, Tuyết Hoa xoay người, nâng một chân qua cơ thể An rồi từ từ hạ hông xuống. Nàng chọn tư thế Nữ trên, nhưng di chuyển vô cùng cẩn trọng để chiếc giường tre bên dưới không phát ra tiếng động nào có thể đánh thức người đàn ông đang ngủ say bên kia vách gỗ.

Mép lồn ẩm ướt, lạnh buốt của ma nữ áp sát vào đầu dương vật bóng loáng của An. Tuyết Hoa khẽ nhấc hông lên một chút rồi ấn mạnh xuống. Âm đạo mát lạnh, hẹp khít của nàng lập tức mở rộng, nuốt trọn đầu khấc dương vật vào sâu bên trong. An run bắn người, các ngón chân co quắp lại khi cảm giác buốt giá nhưng đê mê tột cùng lan tỏa từ hạ bộ lên thẳng đỉnh đầu. Nàng không dừng lại mà tiếp tục hạ sâu vùng xương chậu, để toàn bộ dương vật dài của anh cắm ngập vào tận cùng lòng lồn sâu thẳm của mình. 

Cảm giác bị bao bọc bởi những thớ thịt âm đạo mát rượi, ẩm ướt co bóp điên cuồng khiến An nghẹt thở. Anh đưa hai tay ôm chặt lấy vòng hông tròn lẳn, mịn màng của Tuyết Hoa, giữ cho nàng không cử động quá mạnh. Cả hai bắt đầu thực hiện cuộc giao thoa trong sự im lặng tuyệt đối.

Tuyết Hoa nhấc hông lên rồi hạ xuống thật chậm, thật êm. Mỗi lần nàng nâng người, dương vật của An lại trượt sát mép lồn nhạy cảm, kéo theo chất dịch dâm thủy mát lạnh tuôn ra dính dấp dọc hai bên đùi. Khi nàng ấn xuống, khúc thịt nóng hổi của anh lại đâm lút vào lòng âm đạo lạnh ngắt, tạo nên sự cọ xát mãnh liệt giữa hai nguồn nhiệt độ đối nghịch. Sự kích thích tội lỗi dâng cao khi An nghe thấy tiếng ngáy đều đặn của Ông Bát ở phòng bên cạnh thỉnh thoảng ngắt quãng bằng một tiếng trở mình khẽ khàng trên chiếc chõng tre sát vách gỗ. Khoảng cách giữa sự an toàn và việc bị phát hiện chỉ cách nhau một tấm vách mỏng manh. Nỗi sợ hãi tột cùng đan xen với khoái cảm nhục dục ma mị làm dương vật của An càng cương cứng điên cuồng, giật mạnh mẽ bên trong lòng lồn của ma nữ.

Mồ hôi hột rịn ra trên trán An, nóng hổi nhưng nhanh chóng bị những nụ hôn mát lạnh của Tuyết Hoa xoa dịu. Nàng cúi rạp người xuống, áp hai bầu ngực mềm mại, căng tròn vào khuôn ngực phập phồng của anh. Hai đầu nhũ hoa se lạnh của nàng cọ xát vào vết bớt hoa sen đang nhói lên từng nhịp, mang đến một sự giải thoát kỳ lạ. Tuyết Hoa vùi đầu vào cổ An, cắn nhẹ vào bờ vai anh để kìm nén tiếng thở dốc đang dần trở nên dồn dập. Lòng âm đạo của nàng liên tục co thắt dữ dội, ôm ghì lấy thân dương vật của anh như một chiếc kìm mềm mại, hút dần luồng sinh khí nóng hổi đang cuộn trào từ bụng dưới của chàng trai.

An bất chấp tất cả, anh nhấc nhẹ hông lên để phối hợp với nhịp nhấp nhô của Tuyết Hoa. Tiếng nước dâm thủy nhóp nhép cực khẽ vang lên giữa căn phòng tối. Mỗi lần dương vật anh đâm sâu vào kẽ lồn ẩm ướt của nàng, một luồng điện tê dại lại chạy dọc sống lưng, khiến anh đờ đẫn cả tâm trí. Anh muốn thúc mạnh hơn, muốn gào lên trong cơn cực khoái đang đến gần, nhưng nụ hôn áp đặt và ánh mắt phượng đầy cảnh báo của Tuyết Hoa đã giữ chặt lấy lý trí còn sót lại của anh.

Cơn cực khoái ập đến dữ dội. Dương vật An trướng nở đến cực đại bên trong lòng âm đạo đang co thắt liên hồi của ma nữ. Tuyết Hoa cảm nhận được luồng sinh khí nóng bỏng đang dồn tụ về đầu khấc dương vật của người tình, nàng siết chặt hai chân quanh hông anh, ép sát vùng tam giác mật vào xương chậu của anh để chuẩn bị đón nhận dòng tinh túy. An rùng mình, hông giật mạnh mấy cái thật khẽ, bắn từng luồng tinh dịch ấm nóng vào sâu trong tử cung lạnh lẽo của Tuyết Hoa. Cùng với dòng tinh dịch ấy, một lượng sinh khí lớn thoát ra từ ngực trái của anh, khiến vết bớt hoa sen sẫm màu lại, cơ thể anh lập tức đổ sụp xuống giường, rã rời và suy kiệt.

Tuyết Hoa thở hắt ra một hơi mát lạnh, nàng nằm sấp trên người An, áp chặt bầu ngực mềm mại vào lồng ngực đang đập yếu ớt của anh. Cơn khoái lạc qua đi để lại một sự im lặng tịch mịch bao trùm căn buồng tối.

Đột nhiên, tiếng ngáy đều đặn bên kia vách gỗ tắt ngấm.

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm ngôi nhà gỗ. An căng cứng người, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Anh nín thở, tai dỏng lên nghe ngóng. 

Từ phía hành lang bên ngoài, có tiếng động rất khẽ. Tiếng bước chân trần nặng nề, chậm rãi nện xuống sàn gỗ cũ kỹ. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn, hướng thẳng về phía cửa phòng ngủ của An rồi đột ngột dừng lại ngay sát cửa phòng. 

Hai cơ thể trên giường tre đông cứng bên nhau. Tuyết Hoa áp chặt bầu ngực mềm mại của nàng vào lưng An, toàn thân tỏa ra luồng âm khí lạnh toát như băng, đôi mắt phượng nhìn trừng trừng ra phía cánh cửa liếp đang khép hờ dưới ánh trăng.