← Ma Nữ Hồ Mỏ So
Chương 11 / 20

An siết chặt vòng tay quanh bờ vai đang run rẩy của Tuyết Hoa, kéo sát tấm thân lạnh buốt của nàng vào lồng ngực ấm nóng của mình. Anh cảm nhận rõ rệt từng đợt nấc nghẹn ngào của nàng chạm vào da thịt qua lớp áo mỏng. Vết bớt hoa sen trên ngực anh nhói lên từng nhịp buốt giá, tựa như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về chiếc thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy thọ mệnh của anh, nhưng An không nới lỏng cái ôm. Sự thấu cảm trỗi dậy trong lòng anh, đè bẹp nỗi sợ hãi cái chết đang chực chờ nuốt chửng lý trí.

"Tôi biết," An khẽ thì thầm bên tai nàng, hơi thở anh phả vào làn tóc đen dài mượt mà còn đẫm sương đêm. "Nếu đây là số phận của tôi, tôi chấp nhận nó. Nhưng cô đừng khóc nữa..."

Tuyết Hoa ngẩng đầu lên. Đôi mắt phượng đẫm lệ của nàng lấp lánh dưới ánh nắng sớm vừa chạm tới mặt hồ. Làn da nàng trắng bệch, lạnh lẽo, những ngón tay bấu chặt lấy vai áo An như sợ chỉ cần nới lỏng một chút, anh sẽ tan biến vào làn sương đang trôi đi.

"Anh ngốc lắm," nàng thào thào, giọng nói chứa đựng cả sự ngọt ngào lẫn nỗi đau đớn xé lòng. "Anh là người phàm, sinh khí của anh có hạn. Khi vết bớt này nở trọn đóa sen màu đen, tim anh sẽ ngừng đập. Thiếp... thiếp không thể dừng lại được. Oán niệm hai trăm năm qua buộc thiếp phải tìm kiếm hơi ấm này để tồn tại, để không phải đối mặt với bóng tối vĩnh hằng dưới lòng hồ kia."

An đưa bàn tay run rẩy vuốt đi giọt nước mắt lạnh ngắt trên gò má thanh tú của nàng. Da thịt nàng trơn mịn tựa ngọc thạch nhưng lạnh lẽo không có hơi ấm của con người. 

"Tôi không trách cô. Tôi tự nguyện."

Tuyết Hoa cúi đầu, trán nàng chạm vào vai anh, những lọn tóc đen dài xõa tung trên lồng ngực An. Cảm giác lạnh buốt từ cơ thể nàng thấm sâu vào xương tủy anh, nhưng hạ bộ anh lại nóng ran lên một cách kỳ lạ. Dục vọng và tình thương quyện chặt lấy nhau, thiêu đốt tâm trí anh giữa buổi sớm lạnh giá. Nàng khẽ lấy tay mơn trớn qua lớp áo, chạm vào vết bớt đang phập phồng của anh. Mỗi cái chạm từ đầu ngón tay nàng đều mang theo một luồng điện tê tái, khiến da thịt anh co rúm nhưng lòng ham muốn lại trỗi dậy mãnh liệt.

"Đêm nay trăng rằm," Tuyết Hoa thì thầm, ánh mắt nàng thoáng hiện lên sự kinh hoàng. "Đó là lúc âm khí của hồ Mỏ So mạnh nhất trong tháng. Sức mạnh của oán niệm sẽ trỗi dậy, và thiếp sẽ không thể kiểm soát nổi bản thân. Thiếp sẽ vắt kiệt anh... lồng ngực anh sẽ bị xé rách bởi ham muốn của thiếp. Hãy chạy đi, An. Hãy đem lá bùa của Ông Bát bên người và rời khỏi Bảy Núi ngay lập tức. Đừng quay lại đây nữa."

An nhìn sâu vào mắt nàng. Anh cảm nhận được sự giằng xé nội tâm mãnh liệt trong linh hồn ma nữ. Nàng thèm khát sự sống, thèm khát hơi ấm thể xác của anh để duy trì dung nhan và sự tồn tại vĩnh cửu, nhưng nàng lại không muốn nhìn thấy người đàn ông mình yêu phải chết khô như những nạn nhân trước. Sự mâu thuẫn đó khiến nàng đau đớn hơn cả việc bị thiêu đốt bởi oán khí.

"Tôi không đi," An kiên định lắc đầu. "Nếu tôi đi, cô sẽ lại cô độc. Tôi sẽ ở đây."

Tuyết Hoa bàng hoàng nhìn anh. Rồi nàng khẽ thở hắt ra một hơi lạnh buốt, bóng hình nàng bắt đầu mờ nhạt dần khi những tia nắng vàng rực rỡ của ngày mới xua tan màn sương dày. Nàng lùi lại một bước, chìm dần vào mặt hồ phẳng lặng, để lại câu nói thì thầm vọng vào tâm trí An:

"Đêm nay, khi trăng lên đến đỉnh đầu... thiếp sẽ chờ anh ở đáy nước."

An đứng lặng trên bờ hồ cho đến khi bóng dáng Tuyết Hoa hoàn toàn biến mất dưới làn nước trong xanh. Đầu óc anh quay cuồng, cơ thể rã rời vì kiệt sức sau một đêm ân ái mạo hiểm trong căn buồng nhỏ. Anh cúi xuống nhìn lồng ngực mình. Vết bớt hoa sen màu xám đen giờ đã có phần rõ nét hơn, các cánh hoa như đang vươn những chiếc vòi vô hình bám chặt vào da thịt anh. Cảm giác nhói buốt âm ỉ truyền vào tim, báo hiệu rằng thọ mệnh của anh đang bị rút ngắn từng giờ.

An quay trở về nhà Ông Bát. Anh bước vào nhà với bước chân rệu rã. Ông Bát đang ngồi bên bàn trà, tay cầm chiếc gậy mun, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào sắc mặt xám xịt của anh.

"Cậu lại ra hồ?" Giọng Ông Bát trầm xuống, chứa đựng sự thất vọng lẫn lo âu.

An tránh né ánh mắt của ông lão, đi thẳng về phía chiếc giường tre. "Cháu hơi mệt. Cháu muốn ngủ một lát."

Ông Bát thở dài, tiếng thở dài nặng nề nện vào không gian tĩnh mịch của căn nhà gỗ. "Cậu đang tự tay đào huyệt chôn mình đấy, An ạ. Đóa sen trên ngực cậu đã bắt đầu thâm đen rồi. Đêm nay là trăng rằm, nếu cậu còn đến đó, thần tiên cũng không cứu nổi cậu."

An nằm xuống giường, kéo chiếc chăn mỏng đắp kín ngực. Anh không trả lời. Anh biết Ông Bát nói đúng, nhưng cơ thể anh, tâm trí anh đã hoàn toàn bị ràng buộc với Tuyết Hoa. Cảm giác ấm áp đê mê từ những đêm hoan lạc trước vẫn âm ỉ chảy trong huyết quản, đối chọi với cơn đau buốt từ ngực trái. Mỗi nhịp tim đập đều mang theo hình ảnh bờ môi mọng đỏ và làn da trắng tuyết của ma nữ.

Cả ngày hôm đó trôi qua trong sự im lặng ngột ngạt. An không thể ăn uống gì, lồng ngực anh nóng ran như có lửa đốt, nhưng chân tay lại lạnh ngắt. Vết bớt hoa sen trên ngực trái của anh bắt đầu chuyển sang màu tím sẫm, các cánh hoa lan rộng ra, ôm lấy xương quai xanh. Anh nhìn ra cửa sổ, đếm từng vệt nắng nhạt dần trên những tán cây rừng Thất Sơn. Anh nửa sợ hãi cái chết, nửa mong chờ đêm tối buông xuống để được giải tỏa cơn đói khát da thịt đang cào xé hạ bộ.

Mỗi khi nhắm mắt lại, An lại nhớ đến cái ôm siết chặt của Tuyết Hoa vào buổi sớm. Giọt nước mắt lạnh ngắt của nàng rơi trên ngực anh vẫn như còn đọng lại, vừa buốt giá vừa ngọt ngào. Anh biết mình đã sa chân vào vũng lầy không lối thoát, nhưng sự đồng cảm với kiếp nạn hai trăm năm cô độc của nàng đã biến thành một thứ đức tin mù quáng. Anh chấp nhận đánh đổi sinh lực của mình, chấp nhận cái chết cận kề, chỉ để đổi lấy những khoảnh khắc được ôm trọn lấy nàng trong vòng tay.

Chiều muộn, Ông Bát mang vào phòng anh một bát thuốc bắc đen ngòm, bốc mùi nồng nặc.

"Uống đi," Ông Bát đặt bát thuốc xuống chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường. "Nó giúp cậu giữ lại chút sinh khí cuối cùng. Nhưng nếu đêm nay cậu vẫn bước ra khỏi cửa phòng này, thì bát thuốc này cũng chỉ là vô dụng."

An nhìn bát thuốc, rồi nhìn ông lão. Gương mặt Ông Bát khắc khổ, đầy những nếp nhăn sương gió và sự lo lắng chân thành của một người đi trước. An thấy lòng mình nhói lên một nỗi tội lỗi. Anh đang phụ lòng tốt của người đã cưu mang mình, nhưng lực kéo từ đáy hồ Mỏ So quá mạnh mẽ, nó như một tiếng gọi vô hình từ trong huyết quản, thúc giục anh phải dâng hiến.

"Cháu cảm ơn Ông Bát," An thều thào nói, đưa tay bưng bát thuốc lên uống một hơi cạn sạch. Vị đắng chát của thuốc lan tỏa nơi đầu lưỡi, chạy xuống dạ dày mang theo một luồng nhiệt lượng nhẹ nhàng, xoa dịu đi cơn đau buốt ở ngực trái. Nhưng luồng nhiệt đó nhanh chóng bị dập tắt bởi cái lạnh âm u đang lớn dần lên trong cơ thể anh khi bóng tối bắt đầu bao phủ căn nhà.

Đêm đến. Ánh trăng rằm từ từ nhô lên từ sau đỉnh núi, tỏa ra thứ ánh sáng vàng rực, ma mị bao phủ khắp vùng hồ Mỏ So. Sương mù không còn dày đặc như mọi đêm, mà trở nên mỏng manh, lung linh dưới ánh trăng rằm rực sáng. Mặt hồ như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời đêm rực rỡ, tĩnh lặng và đầy bí ẩn.

An đợi cho đến khi tiếng ngáy của Ông Bát vang lên đều đặn phía phòng ngoài. Anh khẽ ngồi dậy, bước chân run rẩy nhưng đầy quyết tâm. Không cần đèn pin, anh bước ra cửa sổ, nhảy nhẹ xuống bãi cỏ đẫm sương và hướng về phía bờ hồ Mỏ So.

Gió đêm Thất Sơn thổi qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi hương hoa sen rừng thoang thoảng. Mỗi bước đi của An đều nặng nề, khớp xương anh mỏi nhừ, nhưng ngọn lửa dục vọng ở bụng dưới lại bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Khi anh tiến sát đến bờ hồ, anh thấy Tuyết Hoa đã đứng đó, ngay trên một phiến đá nhô ra mặt hồ.

Nàng không mặc dải lụa trắng như mọi khi, mà hoàn toàn trần trụi dưới ánh trăng. Làn da nàng trắng muốt, phát sáng kỳ ảo dưới ánh trăng rằm. Hai bầu ngực tròn đầy, săn chắc nhô cao, đầu vú hồng hào hơi co lại vì lạnh. Vùng tam giác mật giữa hai đùi nàng lấp lánh những giọt nước hồ đọng lại, để lộ khe lồn khép hờ mọc vài sợi lông tơ mềm mại. Nhan sắc của nàng lúc này mang một vẻ đẹp phi nhân loại, vừa thánh khiết vừa đầy dụ hoặc.

Nàng quay lại nhìn An, ánh mắt phượng sâu thẳm lấp lánh tia nhìn mời gọi.

"An..." Nàng khẽ gọi, giọng nói vang vọng như tiếng chuông ngân dưới lòng nước.

An không nói lời nào. Anh trút bỏ bộ quần áo thun và quần jean của mình, để lộ thân hình cao ráo nhưng đã có phần gầy đi vì mất sinh khí. Vết bớt hoa sen trên ngực anh lúc này hiện lên rõ rệt, màu tím đen tương phản mạnh mẽ với làn da rám nắng. Dương vật của anh đã ngóc đầu dậy, cứng đờ và nóng hổi dưới ánh trăng.

Tuyết Hoa bước lại gần, bàn tay lạnh ngắt của nàng đặt lên lồng ngực anh, ngay trên vết bớt. Một luồng điện buốt giá chạy dọc sống lưng An, khiến dương vật anh càng trướng nở thêm, giật mạnh liên hồi.

"Đêm nay, thiếp sẽ đưa anh đến nơi đẹp nhất của hồ Mỏ So," Tuyết Hoa thì thầm, đôi môi nàng áp sát vào môi anh.

Nàng nắm tay anh, dắt anh bước xuống làn nước hồ. Nước lạnh buốt bao trùm lấy mắt cá chân, bắp đùi rồi ngập đến tận ngực An. Khi nước ngập qua đầu, An theo bản năng nín thở và định trồi lên, nhưng Tuyết Hoa đã vòng tay qua cổ anh, áp đôi môi mềm mại của nàng vào môi anh. Nàng hé mở miệng, truyền vào khoang miệng anh một luồng khí tức mát lạnh, ngọt ngào như sương sớm. Nhờ luồng khí ấy, lồng ngực An dịu lại, anh phát hiện mình có thể hít thở một cách tự nhiên dưới lòng nước sâu.

Họ lặn sâu xuống đáy hồ. Làn nước xung quanh trong vắt dưới ánh trăng rằm xuyên thấu từ mặt nước xuống tận đáy. Những đám rong đuôi chó uốn lượn như những dải lụa xanh, những đàn cá nhỏ phát sáng bơi lượn quanh hai thân thể trần trụi đang ôm chặt lấy nhau. Cảnh tượng dưới đáy hồ đẹp đẽ và kỳ ảo như một giấc mơ mà An chưa từng được thấy.

Tuyết Hoa dẫn An vượt qua một khe đá hẹp phủ đầy rêu xanh. Phía sau khe đá là một hang động ngầm khổng lồ. Kỳ lạ thay, lối vào hang động được bao bọc bởi một màng nước mỏng trong suốt, giống như một quả bong bóng khổng lồ ngăn chặn làn nước hồ tràn vào. Khi Tuyết Hoa kéo An bước qua màng nước ấy, anh ngỡ ngàng nhận ra mình đang đứng trong một không gian khô ráo hoàn toàn.

Không khí trong hang ẩm ướt nhưng ấm áp một cách kỳ lạ. Ánh trăng rằm từ mặt hồ chiếu thẳng qua vòm đá nứt phía trên, rọi xuống lòng hang những luồng sáng lung linh nhảy múa trên những phiến đá thạch anh lấp lánh. Giữa hang là một phiến đá phẳng mịn, xung quanh mọc đầy những đóa hoa dại màu trắng tỏa hương thơm dịu nhẹ.

Tuyết Hoa quay người lại, ôm chầm lấy An. Đôi gò bồng đảo mềm mại, mát lạnh của nàng ép chặt vào khuông ngực nóng hổi của anh. Dương vật An, lúc này đã trướng nở đến cực đại, nóng ran và rỉ ra những giọt dịch trong suốt ở đầu khấc, cọ xát trực tiếp vào đùi trong của ma nữ.

"An, thiếp muốn anh..." Tuyết Hoa khàn giọng thì thầm.

Nàng chủ động đẩy anh ngã xuống phiến đá phẳng. An nằm ngửa, mắt nhìn lên vòm hang rực sáng ánh trăng đáy nước. Tuyết Hoa quỳ giữa hai chân anh. Nàng cúi xuống, mái tóc đen dài xõa xuống ngực An, mơn trớn trên da thịt anh. Đôi môi đỏ mọng của nàng ngậm lấy đầu vú anh, nhẹ nhàng mút mát, khiến An rùng mình, hai tay bấu chặt vào mép đá.

Nàng trượt dần xuống bụng dưới của anh. Chiếc lưỡi mềm mại, mát lạnh của ma nữ lướt qua rốn, rồi bao trọn lấy dương vật đang dựng đứng của anh. Nàng ngậm lấy quy đầu, dùng lưỡi liếm láp xung quanh rãnh khấc, rồi từ từ nuốt trọn cả khúc thịt nóng hổi vào khoang miệng nhỏ nhắn. Cảm giác ấm nóng của miệng nàng kết hợp với luồng âm khí mát lạnh truyền qua da thịt khiến An sướng đến tê dại, hông anh không tự chủ được mà khẽ nhấc lên, thúc nhẹ vào miệng nàng.

Tuyết Hoa ngước mắt nhìn anh, đôi mắt phượng tràn ngập xuân tình. Nàng nhả dương vật anh ra, những sợi nước bọt dính dấp kéo dài giữa đầu khấc và đôi môi nàng. Nàng xoay người, leo lên ngồi trên người An. Nàng dang rộng hai chân, đặt âm đạo ẩm ướt của mình ngay trên đầu dương vật anh.

Âm hộ của Tuyết Hoa lúc này đã mở rộng, hai mép lồn đầy đặn mọng nước và dính đầy dịch nhờn mát lạnh. Nàng từ từ hạ hông xuống.

"Ưm..." Tuyết Hoa khẽ rên lên một tiếng đê mê khi đầu khấc to tròn của An tách mở hai cánh môi lồn mềm mại, từ từ cắm sâu vào trong âm đạo. 

Cảm giác khít khao bao bọc lấy toàn bộ chiều dài dương vật anh. Âm đạo của Tuyết Hoa lạnh buốt nhưng lại có sức hút kinh người, từng thớ thịt bên trong lồn nàng co bóp, mút chặt lấy quy đầu nóng hổi của An như một chiếc vòi hút không đáy. An ngửa cổ thở dốc, hai tay bấu chặt vào đùi nàng khi Tuyết Hoa bắt đầu nhún hông. Nàng di chuyển cơ thể lên xuống theo nhịp điệu chậm rãi nhưng đầy uy lực. Mỗi lần nàng hạ hông xuống kịch liệt, phần mu trần trụi đập mạnh vào xương chậu của anh, khiến gốc dương vật cắm sâu tận cùng vào tử cung ma nữ, ép ra những tiếng nước nhóp nhép dâm mỹ.

"A... An... sướng quá... âm đạo của thiếp... ấm áp vô cùng..." Tuyết Hoa ngửa mặt lên vòm hang, đôi mắt phượng lim dim đầy thỏa mãn. 

Nàng bắt đầu tăng tốc nhịp nhún. Những cú dập hông liên tục của ma nữ ở tư thế nữ trên làm lồng ngực An thắt lại. Ngay tại vị trí vết bớt hoa sen trên ngực trái của anh, một luồng sinh khí màu xanh nhạt bắt đầu thoát ra ngoài qua lỗ chân lông. Luồng sinh khí ấy lơ lửng trong không khí, quấn quýt lấy bả vai, tấm lưng trần và quấn quanh hai đùi của Tuyết Hoa. 

Khi luồng sáng xanh ấy thấm vào làn da mát lạnh của nàng, nhan sắc Tuyết Hoa biến đổi rõ rệt. Những vết nhợt nhạt trên mặt nàng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là làn da hồng hào, mịn màng như em bé, phát ra thứ ánh sáng trong suốt như ngọc trai. Đôi gò bồng đảo của nàng trở nên căng tròn, nảy nở hơn, đầu vú săn cứng lại, tỏa ra hương hoa sen ngào ngạt. Nàng đẹp đến mức phi thực tế, rực rỡ và lộng lẫy dưới ánh trăng rằm xuyên qua vòm hang.

Nhưng đối lập với sự thăng hoa nhan sắc của nàng, An cảm thấy sức lực trong cơ thể đang trôi tuột đi theo từng nhịp đẩy. Hơi thở anh trở nên hỗn loạn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Dù vậy, cơn khoái lạc từ âm đạo ma nữ mang lại quá mãnh liệt, khiến anh không thể dừng lại. Anh vòng tay ôm chặt lấy eo nàng, nhấc hông phối hợp thúc mạnh từ dưới lên, đưa dương vật đâm thẳng vào sâu bên trong bướm nàng.

"Tuyết Hoa... tôi muốn đổi tư thế..." An thều thào, giọng khàn đặc.

Nàng mỉm cười ma mị, ngoan ngoãn ngã xuống phiến đá phẳng. An lập tức lật người, đè tấm thân trần trụi của mình lên trên nàng, chuyển sang tư thế truyền thống. Anh tách rộng hai chân nàng ra, gác bắp đùi thon dài của nàng lên vai mình. Từ góc độ này, anh nhìn thấy rõ rệt khe lồn của nàng đang mở rộng, dính đầy dịch nhờn hòa cùng những giọt tinh dịch từ những đêm trước. Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên đầu vú của nàng, vừa mút mát vừa dùng dương vật đâm mạnh vào trong âm đạo.

"Chậm... chậm thôi An... sâu quá..." Tuyết Hoa kêu lên, những ngón chân nàng co quắp lại, bấu chặt lấy phiến đá lạnh.

An như một con thú hoang bị dục vọng dẫn lối, anh dập hông điên cuồng. Mỗi cú thúc của anh đều mang theo toàn bộ sức nặng cơ thể, đưa cu cắm ngập vào tận cùng âm đạo lạnh giá. Sự cọ xát cật lực giữa quy đầu nóng bỏng và vách âm hộ mát lạnh tạo ra cảm giác kích thích chưa từng có. Từ ngực anh, luồng sinh khí xanh nhạt thoát ra ngày càng đậm đặc hơn, kết thành những sợi tơ sáng bao bọc lấy cả hai người. 

Tuyết Hoa ôm chặt lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của anh. Nàng vừa tận hưởng sự sung sướng tột cùng từ thể xác, vừa điên cuồng hấp thụ nguồn sinh khí đang cuồn cuộn chảy ra từ cơ thể người tình. Ánh mắt nàng nhìn An tràn ngập sự đắm say lẫn vẻ đau đớn giằng xé. Nàng thấy sắc mặt An ngày càng xám xịt, quầng thâm quanh mắt anh đậm hơn, bờ môi anh bắt đầu khô khốc. Nhưng oán khí hai trăm năm dưới đáy hồ Mỏ So đang gầm rú trong huyết quản nàng, đòi hỏi được lấp đầy bởi sinh khí nóng bỏng này.

"Thiếp xin lỗi... An... thiếp không dừng lại được..." Tuyết Hoa nghẹn ngào thì thầm, nàng chủ động co chân, kẹp chặt lấy hông anh, ép sát âm hộ vào dương vật anh để đón nhận những cú đâm bạo liệt hơn.

An không còn nghe thấy gì ngoài tiếng thở dốc của cả hai và tiếng nước chảy róc rách xung quanh. Đầu óc anh trống rỗng, chỉ còn lại bản năng dục vọng nguyên thủy. Anh rút dương vật ra gần hết, chỉ để lại phần quy đầu ngậm trong mép lồn, rồi lại thúc mạnh một cú lút cán vào sâu bên trong. 

Để kéo dài cuộc hoan lạc, An tiếp tục xoay người Tuyết Hoa lại, bắt nàng quỳ sấp trên phiến đá phẳng theo tư thế từ phía sau. Từ góc nhìn này, hai cánh mông tròn trịa, trắng muốt của nàng nhô cao đầy khiêu khích. Khe lồn ẩm ướt lấp lánh nước lộ ra rõ rệt. An quỳ phía sau, một tay ghì chặt hông nàng, tay kia cầm lấy dương vật đang cứng ngắc của mình cắm mạnh vào từ phía sau.

"Á..." Tuyết Hoa hét lên một tiếng thỏa mãn khi dương vật đâm xuyên qua hai mép lồn, tiến sâu vào hang động chật hẹp từ một góc độ hoàn toàn mới. 

An liên tục nhấp hông, phần bụng dưới của anh đập liên tục vào mông nàng phát ra những âm thanh chát chúa. Từng sợi sinh khí xanh nhạt từ lồng ngực anh bay ra như bị một cơn lốc vô hình cuốn lấy, chảy tràn vào cơ thể Tuyết Hoa qua làn da tiếp xúc. Da thịt Tuyết Hoa càng lúc càng trở nên rực rỡ, lấp lánh như được phủ một lớp phấn tiên. Cánh hoa sen trên ngực An thâm đen lại, các cánh hoa xòe rộng ra, nhói lên từng cơn đau thắt buốt giá thẳng vào tim. 

Cơn đau và khoái cảm hòa quyện làm một. An cảm nhận rõ rệt sự sống của mình đang bị rút cạn, nhưng anh không hề hối hận. Nhìn nhan sắc lộng lẫy, hoàn mỹ của người phụ nữ mình yêu dưới ánh trăng đáy nước, anh chỉ muốn dâng hiến tất cả những gì mình có. 

Anh ôm ghì lấy Tuyết Hoa từ phía sau, kéo nàng ngồi lùi lại, để cả hai chuyển sang tư thế hoa sen. Hai người ngồi ôm chặt lấy nhau, dương vật An vẫn cắm ngập trong âm đạo Tuyết Hoa. Nàng vòng chân qua hông anh, hai tay ôm cổ anh, đầu tựa vào vai anh. Họ cùng nhau lắc lư hông theo một nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng. Sự giao thoa lúc này không chỉ là thể xác mà dường như linh hồn của họ cũng đang hòa vào làm một dưới lòng hồ tĩnh lặng.

Dương vật của An bên trong âm đạo nàng bắt đầu giật mạnh liên hồi, trướng nở đến kích thước cực đại. Anh biết mình đã chạm đến giới hạn cuối cùng của đêm nay. Toàn thân anh run rẩy, các khớp xương mỏi nhừ, mắt anh mờ đi khi nhìn những luồng sáng xanh nhạt đang bao phủ khắp hang động.

"Tuyết Hoa... tôi..." An thều thào bên tai nàng.

Tuyết Hoa siết chặt vòng tay, âm đạo co thắt kịch liệt, điên cuồng vắt lấy đầu khấc của anh. An rùng mình dữ dội, hông thúc mạnh một cú cuối cùng, bắn từng luồng tinh dịch ấm nóng vào tận sâu trong âm đạo lạnh lẽo của ma nữ. Cùng với dòng tinh túy ấy, một lượng sinh khí khổng lồ từ lồng ngực anh thoát ra ngoài.

Ý thức An nhạt dần, chỉ còn cảm giác ấm nóng trào dâng khi sinh khí xanh nhạt bao bọc lấy tấm thân trần trụi của hai người.