Mây thét lên một tiếng kinh hoàng, hai tay quờ quạng vớ lấy vạt áo chàm đã bị xé rách tả tơi, điên cuồng lau sạch những vệt máu nóng hổi, tanh nồng của Sùng đang lem luốc trên bầu ngực trần của mình. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, những vệt máu đỏ tươi quyện với mồ hôi loang lổ trên làn da trắng ngần, nhuộm đỏ cả những sợi chỉ thêu hoa văn thổ cẩm đã đứt sổ ra từ mép áo. Đầu óc cô trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác nhớp nháp của dòng máu đang nguội dần trên da thịt và tiếng cười hô hố hung tợn của đám tay sai nhà Quang.
Sùng nằm bẹp dưới đất, răng nghiến chặt đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm lập bập. Anh cố nhoài người về phía Mây, muốn dùng thân hình vạm vỡ của mình che chắn cho cô khỏi những ánh mắt dâm đãng của bọn đàn ông, nhưng bả vai đã bị thằng Vừ và hai tên tay sai dùng gối đè nghiến xuống. Chúng thô bạo quặt hai tay anh ra sau lưng. Sợi dây thừng bằng vỏ cây lanh ngâm nước thô ráp, to bản được chúng siết mạnh, cạ sát vào cổ tay ngăm đen của Sùng. Từng vòng dây quấn chặt, ăn sâu vào da thịt đến bật máu đỏ, trói nghiến lấy thân hình lực lưỡng của chàng trai nghèo như trói một con lợn rừng vừa sập bẫy.
"Lôi nó đi!" Quang rít qua kẽ răng, bàn tay đeo chiếc nhẫn vàng bản lớn vuốt lại mái tóc chải chuốt nay đã rối bù vì tức giận. Gã nhìn vũng máu trên nền đất chòi nương, rồi trừng mắt nhìn Mây đang co rúm người trong góc chòi, cố dùng mảnh vải rách che đi thân thể trần truồng của mình. Ánh mắt gã tràn ngập sự khinh bỉ lẫn thú tính điên cuồng. "Cả con đĩ này nữa, lôi về bản cho già làng xử. Tao muốn cả cái bản này thấy mặt mũi của bọn chúng trôi sông lạc chợ thế nào!"
Thằng Vừ nắm lấy chỏm tóc cứng của Sùng, giật ngược ra phía sau rồi lôi xềnh xệch anh ra khỏi cửa chòi nương. Đầu gối Sùng đập chan chát vào bực cửa gỗ, rồi mài xuống con dốc đá hộc đầy cỏ dại lởm chởm. Sùng không kêu một tiếng. Anh cắn chặt môi dưới đến rách da, mắt đỏ ngầu nhìn đăm đăm vào khoảng đất trước mặt, cố bấu những ngón chân trần xuống đất để giảm bớt lực kéo của đám tay sai nhưng bất lực. Đằng sau, Mây bị hai người đàn ông khác kẹp chặt hai bên nách, kéo lê đi. Chiếc váy chàm của cô quét trên lối đi đầy bùn đất và lá mục, rách thêm nhiều đường dài, để lộ cả bắp đùi trắng ngần nay đã đầy những vết xước rớm máu do gai mâm xôi cào xé.
Đoạn đường áp giải từ chòi nương hẻo lánh về trung tâm bản dài đằng đẵng như một hình phạt vô tận. Đám tay sai nhà Quang vừa đi vừa chửi rủa tục tĩu, thỉnh thoảng lại dùng chân đá vào hông Sùng để thúc giục anh bước nhanh hơn. Nhưng đôi chân của Sùng lúc này đã rã rời, hai khớp đầu gối sưng tấy vì va đập vào đá hộc dọc đường. Hai tên kẹp nách Mây thì không ngừng dùng những ngón tay thô ráp, bẩn thỉu bóp mạnh vào bầu ngực trần và bắp đùi non của cô qua những vết rách của chiếc váy chàm. Mỗi lần chúng đụng chạm vào da thịt, Mây lại run lên bần bật, cô cố gắng co rúm người lại, ghì chặt mảnh vải rách vào người nhưng những tiếng cười cợt nhả của chúng vẫn vang lên bên tai đầy nhục nhã.
Bọn tay sai đắc ý rú lên những tiếng cười man rợ. Một tên vuốt mạnh từ hông Mây xuống đùi non, móng tay bẩn thỉu cào xước cả làn da mịn màng của cô. Mây chỉ biết khóc nghẹn, đầu óc quay cuồng trong nỗi nhục nhã ê chề. Mỗi bước chân đi qua nương ngô, những chiếc lá ngô khô ráp cứa vào da thịt cô như những nhát dao. Sùng đi phía trước nghe tiếng Mây khóc, anh điên cuồng vặn sườn muốn quay lại cắn xé bọn chúng, nhưng một báng súng hoặc chiếc gậy tre lại giáng thẳng xuống lưng anh, bắt anh phải gục đầu quy phục bước tiếp.
Đoàn người đi qua những nương ngô xơ xác sau mùa thu hoạch. Tiếng la hét, chửi rủa của đám tay sai nhà Quang vang động cả một góc rừng. Dân bản đang phát nương gần đó nghe động liền buông liềm, buông dao chạy ra xem. Họ đứng dọc hai bên mép đường mòn, chỉ trỏ, xì xào. Những ánh mắt tò mò, kỳ thị và cả ái ngại đổ dồn vào hai thân hình tơi tả. Mây cúi gằm mặt, những sợi tóc đen dài rối bời xõa xuống che đi khuôn mặt đẫm nước mắt và những vết bầm tím trên cổ. Cô cảm thấy nhục nhã ê chề. Thân xác cô, tình yêu của cô, giờ đây bị phơi bày ra trước mắt bàn dân thiên hạ như một thứ tội lỗi không thể dung thứ.
Khi cả bọn áp giải hai người về đến khu đất trống trước nhà già làng ở trung tâm bản, sương chiều đã bắt đầu buông xuống, mang theo cái lạnh buốt xương của vùng cao. Già làng bước ra từ gian nhà sàn lớn, khuôn mặt già nua nhăn nheo như vỏ cây sa mộc cổ thụ, tay chống chiếc gậy gỗ mun có bịt đầu đồng. Cả bản làng đã tụ tập đông đủ, vây quanh khoảng sân đất rộng được rải đầy những viên đá tai mèo nhọn hoắt, xám xịt.
Quang bước lên trước, giọng nói oang oang đầy uy quyền của kẻ nhiều tiền:
"Thưa già làng, thưa cả bản! Thằng Sùng này đã bắt vợ của tôi, đã ngủ với nó ngay trong chòi nương của tôi! Đây là tờ giấy giao ước cưới hỏi giữa tôi và bố con Mây, lễ hỏi tôi đã trao, tiền thách cưới tôi đã nộp đủ. Thằng Sùng vi phạm luật bản, cướp người đàn bà đã có chủ. Tôi yêu cầu già làng phải xử phạt vạ thật nặng theo đúng tục lệ!"
Già làng gõ mạnh đầu gậy mun xuống sàn gỗ nhà sàn, tiếng kêu cộc cộc khô khốc vang lên cắt đứt những tiếng xầm xì của đám đông. Ông nhìn xuống Sùng đang bị ấn quỳ dưới sân đất, rồi nhìn sang Mây đang đứng run rẩy bên cạnh bố mẹ cô. Bố Mây mặt mày xám ngoét, vừa nhục nhã vừa sợ hãi trước thế lực của Quang.
"Sùng!" Già làng cất giọng khàn đục nhưng uy nghiêm. "Mày có nhận tội bắt vợ của người khác, ngủ với con gái nhà người ta khi chưa có sự cho phép của bố mẹ nó và già làng không?"
Sùng ngẩng đầu lên, mặc cho dòng máu khô cứng lại trên má làm da mặt anh căng tức. Anh nhìn thẳng vào mắt vị già làng, giọng nói khản đặc nhưng đanh thép:
"Tôi yêu con Mây! Tôi bắt nó về làm vợ theo đúng tục lệ bắt vợ của người H'Mông ta! Con Mây cũng đồng ý đi theo tôi! Chúng tôi đã làm lễ cúng ma nhà tôi, nó đã là người nhà tôi rồi!"
"Mày câm mồm đi!" Bố Mây từ trong đám đông lao ra, giơ chân đạp mạnh một cú vào vai Sùng khiến anh lảo đảo suýt ngã nghiêng. Ông ta chỉ thẳng vào mặt Sùng, bọt mép sùi ra vì tức giận. "Nhà mày nghèo rách mồng tơi, không có nổi một con trâu héo, không có nổi một đồng bạc trắng thì lấy cái gì mà cúng ma, lấy cái gì mà làm lễ? Hôn ước bắt vợ của mày là đồ bỏ đi! Tao tuyên bố hủy bỏ cái hôn ước bắt vợ rẻ rách đó! Con Mây không phải là vợ mày!"
Già làng nhìn bố Mây, khẽ thở dài rồi quay sang nhìn Sùng. Ánh mắt ông không có sự thương hại, chỉ có vẻ lạnh lùng của một người bảo thủ giữ gìn luật lệ từ ngàn đời nay.
"Sùng, mày nghèo, nhà mày không có của để làm tròn lễ bắt vợ," già làng phán quyết, giọng ông đều đều nhưng chứa đựng sức nặng khủng khiếp. "Theo luật bản từ xưa để lại, người nào bắt vợ mà không lo nổi sính lễ thách cưới cho nhà gái, lại vi phạm vào giao ước cưới hỏi trước đó của bản, sẽ bị phạt vạ năm con trâu béo và năm mươi đồng bạc trắng. Nếu không có tiền nộp phạt vạ ngay lập tức, kẻ phạm tội phải chịu phạt quỳ trên đá tai mèo cho đến khi được người nhà bảo lãnh hoặc trả đủ nợ."
Hai tên tay sai nhà Quang lập tức lao tới, thô bạo đá vào nhượng chân Sùng, ép anh quỳ sụp xuống. Hai đầu gối trần của Sùng đập mạnh xuống đống đá tai mèo nhọn hoắt được xếp sẵn giữa sân. Những góc đá sắc lẹm như những lưỡi dao găm lập tức đâm rách lớp da thịt ở đầu gối anh.
Sùng nghiến chặt răng, một cơn đau buốt tận xương tủy chạy dọc sống lưng lên đến đỉnh đầu. Anh không kêu lên một tiếng, hai nắm tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ dưới đầu gối anh, len qua những khe đá tai mèo nhọn hoắt, nhuộm đỏ cả một khoảng đất xám xịt.
Mây nhìn thấy cảnh tượng đó thì điên cuồng vùng vẫy muốn lao đến ôm lấy Sùng, nhưng mẹ cô và hai người anh trai đã giữ chặt lấy cô. Cô gào khóc thảm thiết, tiếng khóc xé lòng vang vọng cả núi rừng:
"Sùng ơi! Đừng quỳ nữa! Xin già làng tha cho anh ấy! Bố ơi, con xin bố mà!"
Nhưng đáp lại cô chỉ là sự thờ ơ lạnh lùng của già làng và tiếng chửi rủa của bố cô. Bố Mây quay sang cúi đầu trước Quang, giọng run rẩy:
"Quan bản Quang ơi, nhà tôi không có tiền trả phạt vạ cho thằng Sùng, con Mây giờ cũng bị nó làm nhục rồi. Quan bản tính thế nào xin hãy cứu giúp nhà tôi với."
Quang cười nhạt, gã thong thả rút từ trong túi áo khoác da ra một tờ giấy ố vàng, mở ra trước mặt bố Mây:
"Bố Mây quên rồi sao? Năm ngoái bố vay tao mười triệu đồng để mua phân bón và thuốc trừ sâu cho nương ngô, hạn trả đã qua từ lâu mà chưa thấy một đồng nào. Bây giờ cộng cả tiền lãi, tiền thách cưới tao đã trao cho nhà mày để hỏi cưới con Mây, tổng cộng là ba mươi triệu. Nhà mày lấy gì trả?"
Bố Mây run rẩy, hai gối khuỵu xuống suýt ngã:
"Tôi... tôi không có tiền. Ruộng nương năm nay mất mùa, thóc ngô không đủ ăn..."
"Được thôi," Quang thu tờ giấy lại, mắt liếc xéo về phía Mây đang khóc lóc thảm hại. "Tao không đòi tiền nữa. Nhưng từ hôm nay, con Mây phải sang nhà tao làm kẻ hầu người hạ để trừ nợ. Khi nào trả hết nợ thì tao mới thả nó ra. Nếu mày không đồng ý, tao sẽ báo lên công an huyện bắt cả nhà mày đi tù vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, rồi tao sẽ tịch thu toàn bộ ruộng nương, nhà cửa của nhà mày!"
Bố Mây nhìn tờ giấy nợ, nhìn bộ dạng thảm hại của con gái, rồi nhìn gã chủ bản giàu có đầy quyền lực. Ông ta cắn răng, nhắm mắt gật đầu:
"Được... được rồi. Tao giao con Mây cho quan bản Quang. Từ nay nó là người của nhà quan bản, làm trâu làm ngựa thế nào tùy quan bản định đoạt."
"Bố ơi! Không được mà! Con không đi!" Mây hét lên, cố giãy giụa nhưng mẹ cô đã tát mạnh một cái vào má cô, khiến cô lảo đảo ngã xuống đất.
"Mày câm miệng lại cho tao!" Mẹ Mây khóc mắng. "Mày muốn cả nhà này chết đói, chết trong tù vì cái thằng nghèo kiết xác kia à? Đi theo quan bản Quang thì mày còn có miếng cơm bỏ vào miệng, chứ ở với thằng Sùng thì chỉ có ăn đất mà sống thôi!"
Quang ra hiệu cho đám tay sai. Thằng Vừ bước tới, giật phăng Mây dậy, lôi xềnh xệch cô đi về phía chiếc xe bán tải của Quang đang đỗ ở rìa sân bản. Mây cố ngoảnh đầu lại nhìn Sùng.
Dưới sân đất, Sùng vẫn quỳ trên đống đá tai mèo. Máu từ hai đầu gối anh đã chảy thành dòng nhỏ, nhuộm đỏ sẫm những viên đá nhọn dưới chân. Khuôn mặt anh tái nhợt vì mất máu và đau đớn, nhưng đôi mắt đỏ ngầu vẫn nhìn chằm chằm vào Quang và Mây. Anh muốn đứng lên cứu cô, nhưng cơ thể bị trói chặt và vết thương ở đầu gối khiến anh không thể cử động nổi. Anh chỉ biết gầm lên một tiếng đầy uất hận, tiếng gầm của một con thú hoang bị thương bị nhốt trong lồng sắt.
Quang cười đắc thắng, bước đến bên cạnh Sùng, ghé sát tai anh nói nhỏ:
"Mày nhìn thấy chưa? Tiền của tao có thể mua được tất cả, mua được cả người đàn bà của mày. Còn mày chỉ là một con chó nghèo hèn quỳ dưới chân tao thôi. Hãy nhớ lấy cái ngày hôm nay!"
Nói rồi, Quang quay lưng đi thẳng. Gã bước lên xe, nổ máy phóng đi, để lại một làn khói bụi mờ mịt bao trùm lấy khoảng sân đất và bóng hình Sùng đang quỳ cô độc trong máu và nước mắt.
***
Đêm hôm đó, sương muối phủ dày đặc trên các mái nhà sàn ở bản làng vùng cao. Trong căn buồng giam tối tăm nằm sâu phía sau dinh thự nguy nga của gã Quang, Mây ngồi thu mình trên chiếc phản gỗ lạnh ngắt. Căn buồng này nhỏ hẹp, chỉ có một chiếc giường gỗ đơn sơ và một chiếc cửa sổ nhỏ có những song gỗ dày bản chắn ngang. Đây vốn là phòng để đồ cũ của nhà Quang, bụi bặm bám đầy trên những bao tải ngô và những chiếc hòm gỗ khóa chặt.
Mây áp sát mặt vào những song gỗ lạnh buốt, mắt nhìn ra ngoài khoảng tối mịt mù của rừng đêm. Nước mắt cô đã cạn khô, chỉ còn lại những vệt dài bám đầy bụi đất trên hai gò má thanh tú. Da thịt cô đau nhức, bả vai bầm tím vì những cú lôi kéo ban chiều, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự tan nát trong lòng cô. Cô nghĩ đến Sùng. Giờ này anh thế nào rồi? Có còn phải quỳ trên đống đá tai mèo ngoài kia không? Vết thương của anh có được ai băng bó không?
Căn buồng chật chội bốc lên mùi ngô mốc và mùi bụi gỗ ẩm ướt lâu ngày không có ánh mặt trời chiếu tới. Mây đưa đôi tay run rẩy chạm nhẹ lên bầu ngực trần của mình dưới lớp áo chàm rách nát. Trên làn da trắng ngần, những vệt máu của Sùng đã khô lại, đóng thành những vảy màu nâu đỏ sậm, bám chặt vào da thịt cô như một dấu ấn của sự trừng phạt. Cô không nỡ lau đi. Mỗi khi đầu ngón tay chạm vào những vết máu khô ấy, cô lại cảm nhận được hơi ấm nồng nàn từ lồng ngực vạm vỡ của Sùng khi anh ôm chặt lấy cô trong chòi nương. Cô nhớ khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt rực lửa và cả cái dương vật to lớn, nóng hổi của anh khi thúc mạnh vào sâu trong lồn cô. Những ký ức về cuộc ân ái hoang dại, đê mê dưới nương lanh và góc chòi nương ùa về, làm dấy lên trong cô một khao khát thể xác điên cuồng xen lẫn sự tủi nhục tột cùng.
Bờ mông cô vẫn còn ê ẩm sau những cú va đập dọc đường bị lôi kéo, âm đạo vẫn còn cảm giác trơn ướt và nhức nhối của trận làm tình dang dở ban chiều. Dưới khe đùi non, dịch thủy của cô quyện với tinh dịch của Sùng đã khô lại thành một lớp màng mỏng, căng tức mỗi khi cô cử động chân. Cô khép chặt hai đùi, cố giữ lấy chút dư vị cuối cùng của người đàn ông mình yêu trong cơ thể, dù biết rằng từ nay bản thân đã thuộc về kẻ khác dưới danh nghĩa một món nợ. Cô gục đầu lên gối, cơ thể trần trụi dưới lớp vải chàm rách nát run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng.
***
Trong lúc đó, sương đêm trên sân đất nhà già làng ngày càng lạnh buốt. Đám đông dân bản đã giải tán từ lâu, chỉ còn lại bóng tối đen đặc bao trùm lấy bóng hình cô độc của Sùng đang quỳ trên đống đá tai mèo. Hai đầu gối anh đã mất đi cảm giác đau đớn, chỉ còn là một sự tê dại buốt giá chạy dọc lên tận đỉnh đầu. Máu chảy ra gặp sương muối đông lại thành từng mảng đen thẫm, dính chặt da thịt anh vào những cạnh đá sắc nhọn. Đầu óc Sùng chập chờn, hai mắt nhắm nghiền, cơ thể lực lưỡng run lên từng đợt vô thức.
Từ trong bóng tối của những bụi cây ven sân bản, hai bóng đen lặng lẽ tiến lại gần. Đó là Sinh và Pháo, hai người bạn thân thiết nhất của Sùng trong bản. Họ đã nấp ở đó từ chiều, đợi cho đám tay sai nhà Quang rút hết và già làng đi ngủ mới dám hành động.
"Sùng! Sùng ơi, tỉnh lại đi!" Sinh ghé sát tai Sùng thì thầm, tay lay mạnh bả vai lạnh ngắt của bạn.
Sùng khẽ hé mắt, đôi môi nứt nẻ rớm máu mấp máy:
"Mây... cứu con Mây..."
"Mày lo cho cái thân mày trước đi đã!" Pháo xót xa nói, anh rút con dao đi rừng mang theo bên hông, nhanh chóng cắt đứt những vòng dây thừng buộc chặt hai tay Sùng.
Ngay khi sợi dây lanh lỏng ra, hai cánh tay Sùng buông thõng xuống đất như hai khúc gỗ mục. Sinh và Pháo mỗi người một bên ghé vai sốc nách Sùng đứng dậy. Một tiếng rên rỉ đau đớn kìm nén thoát ra từ cổ họng Sùng khi hai đầu gối anh bị kéo ra khỏi những viên đá tai mèo. Da thịt rách nát dính chặt vào đá bị kéo phăng ra, máu tươi lại tiếp tục rỉ ra, nhuộm đỏ cả ống quần chàm rách rưới.
"Đi thôi, phải đưa nó ra khỏi đây ngay trước khi thằng Quang phát hiện," Sinh giục giã.
Hai chàng trai khỏe mạnh kham nửa cõng nửa dìu Sùng bước từng bước khó khăn trên con đường dốc đá dẫn về phía bìa rừng. Họ đưa anh về căn chòi nương hẻo lánh của Sinh nằm sâu dưới thung lũng, nơi khuất tầm mắt của người nhà Quang.
Trong căn chòi tối tăm, Sinh đốt lên một đống lửa nhỏ bằng củi khô để sưởi ấm. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt tái mét, không còn một giọt máu của Sùng. Pháo dùng nước suối ấm lau sạch những vết thương trên đầu gối và cơ thể Sùng, rồi lấy lá thuốc rừng đã giã nát đắp lên những vết rách sâu hoắm do đá tai mèo cứa vào.
Sùng nằm trên phản gỗ, răng đánh vào nhau lập bập vì lạnh và đau, nhưng đôi mắt anh vẫn rực lên ngọn lửa căm hờn. Anh nắm chặt lấy tay Sinh:
"Tao phải xuống nhà gã Quang... Tao phải cướp con Mây về..."
"Mày điên rồi à?" Sinh gạt tay Sùng ra, giọng gắt lên nhưng đầy lo lắng. "Mày nhìn lại chân mày đi! Bây giờ mày bước còn không nổi, định đi bằng niềm tin à? Nhà thằng Quang có mười mấy thằng tay sai sẵn sàng vác súng kíp và dao quắm canh gác. Mày đến đó chỉ có nước bỏ mạng!"
"Nhưng con Mây... nó đang ở nhà gã..." Giọng Sùng nghẹn lại, hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt đầy vết bầm tím.
Pháo thở dài, ngồi xuống bên cạnh, vỗ vai Sùng:
"Mày nghe lời thằng Sinh đi. Tục bản đã xử rồi, bố mẹ con Mây cũng đồng ý bán nó để trừ nợ. Bây giờ cách duy nhất để cứu con Mây là mày phải có tiền. Ba mươi triệu đồng! Mày có tiền chuộc nợ cho nhà nó thì già làng mới không can thiệp được, thằng Quang mới không có lý do gì giữ con Mây."
"Ba mươi triệu..." Sùng lẩm nhẩm con số ấy, lòng trĩu nặng như đeo đá. Cả đời anh chưa bao giờ nhìn thấy một số tiền lớn đến thế. Nhà anh nghèo đến mức thóc ăn hàng năm còn phải đong từng bò, lấy đâu ra ba mươi triệu?
"Ở cái bản này mày có làm lụng cả đời trên nương ngô cũng không kiếm nổi số tiền đó đâu," Sinh nói, mắt nhìn vào đống lửa đang cháy lép bép. "Tao có người quen làm thầu xây dựng dưới phố huyện. Họ đang tuyển người làm phụ hồ, xúc cát, làm việc nặng nhưng trả tiền công sòng phẳng. Mỗi tháng nếu mày làm cật lực, ăn tiêu dè sẻn thì cũng gom góp được vài triệu. Chỉ có con đường đó thôi, Sùng ạ."
Sùng im lặng. Anh nhìn xuống hai đầu gối quấn đầy lá lanh bốc mùi thuốc nam hăng hắc. Anh biết Sinh nói đúng. Ở lại bản, anh chỉ là một kẻ tàn phế bị người đời khinh bỉ, một kẻ thua cuộc dưới chân gã Quang giàu có. Muốn giành lại người đàn bà của mình, anh phải mạnh mẽ hơn, phải có tiền.
"Được," Sùng nghiến răng, giọng đanh thép quyết định. "Sáng mai tao sẽ đi. Đưa tao xuống phố."
Sinh và Pháo nhìn nhau, gật đầu. Họ biết đây là quyết định khó khăn và đau đớn nhất của chàng trai trẻ, nhưng đó là con đường sống duy nhất của anh và Mây.
Cả đêm hôm đó, Sùng không chợp mắt. Cơn đau từ những vết thương ở đầu gối và dẻ sườn hành hạ anh, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn gấp trăm lần. Anh nhớ đến mùi hương da thịt của Mây, nhớ đến tiếng rên rỉ ngọt ngào của cô khi hai người hòa làm một. Anh thề với lòng mình, dù có phải bán mạng dưới phố huyện, anh cũng phải đem đủ ba mươi triệu về chuộc cô ra khỏi địa ngục nhà gã Quang.
***
Tờ mờ sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao trùm lấy thung lũng, lạnh buốt và ẩm ướt. Sinh và Pháo dìu Sùng bước ra khỏi chòi nương. Đôi chân Sùng sưng vù, mỗi bước đi đều như có ngàn mũi kim đâm vào xương tủy, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không để phát ra một tiếng rên. Anh mặc chiếc áo chàm cũ kỹ, vai đeo chiếc túi vải đựng vài bộ quần áo đơn sơ và cây khèn bè bằng tre - vật báu duy nhất của cuộc đời anh.
Họ lê từng bước tập tễnh trên con đường dốc đá hộc trơn trượt vì sương muối để đi ra ngã ba quốc lộ đón xe khách xuống phố huyện.
Cùng lúc đó, trong căn buồng giam tối tăm ở nhà Quang, Mây giật mình tỉnh giấc bởi tiếng động cơ xe khách vọng lại từ phía xa. Cô lết thân thể rã rời đến bên cửa sổ, áp sát khuôn mặt thanh tú vào những song gỗ lạnh buốt. Qua màn sương mù mỏng dần dưới ánh bình minh yếu ớt, cô nhìn thấy chiếc xe khách màu xanh úa đang từ từ lăn bánh trên con đường quốc lộ chạy ven sườn núi.
Mây biết Sùng đang ở trên chiếc xe đó. Anh đang đi xa, rời bỏ bản làng, rời bỏ cô để đi vào một thế giới xa lạ đầy nhọc nhằn để tìm kiếm một con đường sống cho cả hai. Cô áp chặt ngực vào song gỗ, những giọt nước mắt ấm nóng cuối cùng cũng lã chã tuôn rơi, lăn dài trên gò má bám đầy bụi đất, nhỏ giọt xuống vạt áo chàm rách nát mang theo những vệt máu khô của người yêu. Chiếc xe khách nhỏ dần, rồi khuất hẳn sau khúc cua của rặng núi xa xôi, để lại khoảng không gian mịt mù sương muối và nỗi cô đơn cùng cực bao trùm lấy tâm hồn cô gái trẻ.