Cánh cửa gỗ vừa khép lại sau lưng, bóng mẹ cô đã đột ngột lao tới như một con mèo rừng vọt ra từ góc bếp tối. Chưa kịp để Mây định thần, một bàn tay gân guốc, ráp nhám đã túm chặt lấy bím tóc dài của cô giật ngược ra sau. Cơn đau đột ngột từ da đầu truyền đến khiến Mây kêu lên một tiếng nghẹn họng. Ngay sau đó, một cái tát nảy lửa giáng thẳng xuống gò má trái của cô.
*Bép!*
Tiếng chát chúa vang lên khô khốc trong gian nhà sàn chật hẹp. Lực tát mạnh đến mức làm Mây lảo đảo, mất đà ngã khuỵu xuống bực cửa gỗ lạnh ngắt. Chiếc váy hoa sặc sỡ mà cô đang ôm khư khư trước ngực — thành quả của biết bao đêm thức trắng thêu thùa dưới ánh đèn dầu tù mù — bị bà Mỷ giật phăng ra. Những sợi chỉ tơ nhuộm màu củ rừng, màu lá chàm đứt phựt ra, cạ sát vào làn da tay mỏng manh của Mây để lại những vệt đỏ rát buốt.
"Mày còn ôm cái thứ này làm gì?" Bà Mỷ rít lên qua kẽ răng, giọng khản đặc và đầy cay nghiệt. Gương mặt bà dưới ánh lửa củi chập chập chờn méo mó đi vì tức giận. "Mày thêu cái váy này để mặc đi hội hoa, để tơ tưởng đến thằng Sùng nghèo rách mồng tơi kia phải không? Mày tưởng mắt tao mù, tai tao điếc à?"
Bà Mỷ ném mạnh chiếc váy xuống nền nhà thô ráp, dùng bàn chân nứt nẻ giẫm lên những đường chỉ thêu hình hoa ban tỉ mỉ. Bàn chân thô kệch dính đầy nhọ nồi và đất cát khô khốc của bà chà sát mạnh mẽ, nghiến nát những đóa hoa ban trắng muốt mà Mây đã dồn hết tình cảm vào đó. Mỗi nhát giẫm của mẹ như một vết dao cứa vào ruột gan cô. Mây xót xa nhìn những đường chỉ tơ lanh bị tước xơ xác, nằm bẹp dưới gót chân nứt nẻ của mẹ.
"Thằng Sùng ấy à? Nó có cái gì ngoài cái xác không?" Bà Mỷ cúi sát mặt vào Mây, hơi thở nồng nặc mùi lá lẩu và men rượu ngô phả thẳng vào mặt cô. Giọng nói của bà run lên bần bật vì phẫn nộ: "Đến cái quần lành lặn đi chợ phiên nó còn không có nổi một chiếc, suốt ngày chỉ biết ôm cái ống tre rách thổi khèn dụ khỉ trên rừng! Mày muốn gả về nhà nó để hai mẹ con nó hành hạ mày, để mày phải ăn lá ngón thay cơm sao? Nhà nó có căn nhà dột nát nấp sau hốc đá cằn cỗi, một bà mẹ già suốt ngày ho khạc ra máu. Mày dẫn xác vào cái ổ rách đó thì chỉ có nước làm trâu làm ngựa suốt đời thôi con ạ! Mày muốn mỗi buổi sáng thức dậy phải đi gùi củi, gùi nước từ vực sâu lên, rồi tối đến lại nằm co ro trên đống rơm khô nghe mẹ nó ho khạc đến tận sáng sao?"
Mây áp bàn tay run rẩy lên má, cảm nhận rõ cơn đau rát buốt xộc thẳng lên tận đỉnh đầu. Má cô nóng ran, sưng tấy lên dưới ngón tay. Cô không dám khóc thành tiếng, chỉ cắn chặt môi để ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào. Đầu cô cúi gục, mái tóc đen dài xõa xuống che đi gương mặt đẫm nước mắt. Cô biết rõ tính khí của mẹ mình. Khi bà Mỷ đã nổi cơn lôi đình, bất kỳ lời giải thích hay cãi vã nào lúc này cũng chỉ chuốc thêm những trận đòn roi mây thừa sống thiếu chết. Lồng ngực cô phập phồng liên tục, chiếc áo chàm chật chội siết chặt lấy bờ vai nhỏ đang run rẩy.
Từ phía chiếc ghế mây xộc xệch cạnh lò sưởi, tiếng điếu cày rít lên ròn rọt cắt đôi bầu không khí ngột ngạt. Khói thuốc lào xám xịt phả ra mù mịt từ khuôn miệng đầy răng ám khói của ông Páo. Bố Mây chậm rãi nhổ một bãi nước miếng đục ngầu vào đống tro tàn đỏ lửa, tiếng xèo xèo vang lên nghe ghê tai. Làn khói đặc quánh, hôi hám bay lở lửng trong không gian chật hẹp, xộc vào mũi Mây làm cô ho sặc sụa nhưng phải cố kìm lại, bấu chặt mười ngón tay xuống sàn gỗ để không phát ra tiếng động lớn.
"Đủ rồi," ông Páo cất giọng khàn đục, gõ mạnh ống tre điếu cày xuống bực thềm đá nghe cộc một tiếng khô khốc. Giọng nói của ông không cao, nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối của một người chủ gia đình, lạnh lùng và không thể lay chuyển.
Bà Mỷ ngừng chửi bới, nhưng vẫn hậm hực đứng chống nạnh bên cạnh, đôi mắt sắc lẹm vẫn găm chặt vào người con gái đang quỳ dưới đất như muốn lột da xẻ thịt cô.
"Khóc lóc cái gì," ông Páo nheo cặp mắt ti hí đỏ ngầu vì rượu, nhìn Mây bằng cái nhìn lạnh lẽo như sương muối phủ trên đỉnh núi cao vào những ngày rét buốt. "Bản ta từ đời ông đời cha đã có luật lệ rõ ràng. Con gái lớn lên trong nhà, ăn ngô ăn khoai của bố mẹ thì khi gả đi, nhà trai phải lo đủ lễ. Nhà nào muốn rước con Mây này về làm dâu, phải có đủ ba mươi đồng bạc trắng loại tốt, hai con trâu béo kéo cày dai sức, và một trăm lít rượu ngô thơm không pha một giọt nước suối."
Ông dừng lại, rít thêm một hơi thuốc lào nữa. Đốm lửa trong nõ điếu đỏ rực lên, soi rõ những nếp nhăn sâu hoắm và vẻ mặt tính toán thực dụng trên gương mặt già nua. Những đồng bạc trắng ấy phải là loại bạc hoa xòe bóng loáng, có tiếng kêu vang trong vắt khi gõ vào nhau, thứ tiền mà chỉ những kẻ có máu mặt dưới phố huyện hay các ông chủ buôn gỗ lớn mới có sẵn trong hòm gỗ khóa chặt. Ông Páo đã mơ về ba mươi đồng bạc này từ khi con gái ông bắt đầu biết thêu thùa, biết mặc váy xòe đi chợ phiên.
"Nhà tao nuôi mày mười chín năm nay tốn biết bao nhiêu ngô khoai, không phải để cho không thằng khố rách áo ôm ấy. Thằng Sùng lấy cái gì mà cưới mày? Lấy tiếng khèn tre của nó để cày ruộng đá à? Hay lấy cái sẹo trên bắp tay nó để mài ra mà ăn? Nó có cày cuốc cật lực cả đời cũng không sắm nổi một góc của ba mươi đồng bạc trắng. Mày đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa. Con gái họ Giàng không gả cho kẻ không có trâu cày."
Mây ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn bố, giọng run rẩy van xin:
"Bố ơi... con xin bố... Con không cần bạc trắng, không cần trâu béo đâu. Con chỉ muốn gả cho người con thương. Con với anh Sùng sẽ làm lụng chăm chỉ, sẽ trồng ngô, trồng lanh nuôi bố mẹ mà..."
"Câm miệng!" Ông Páo quát lớn, cắt ngang lời cô. Ông đập mạnh bàn tay hộ pháp xuống đầu gối, làm chiếc ghế mây dưới mông ông kêu lên cọt kẹt như muốn gãy đôi. "Mày không có quyền chọn! Nhà thằng Quang dưới bản đã mang rượu ngon sang đánh tiếng từ tuần trước. Hắn là người có tiền, có uy tín ở bản dưới. Hắn đi buôn gỗ dựng được nhà sàn to ba gian lợp ngói. Cuối tháng này, hắn sẽ mang đủ ba mươi đồng bạc trắng, dắt theo hai con trâu béo nhất và chở rượu ngô sang đây rước mày về làm vợ bé. Mày về nhà hắn thì ăn trắng mặc trơn, không phải lo cái đói cái nghèo nữa. Tao với mẹ mày cũng có tiếng vang với bản làng."
"Nhưng lão Quang đã già rồi, lão lại có vợ cả rồi!" Mây nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa trên má. "Con ghê tởm lão... Con không muốn về làm vợ bé cho người ta đâu!"
"Vợ bé thì sao?" Bà Mỷ lao tới, chỉ thẳng ngón tay gầy guộc vào mặt Mây. "Vợ bé nhà giàu còn sướng vạn lần làm vợ cả thằng nghèo! Mày nhìn con Hoa bản bên xem, gả cho thằng nghèo rồi giờ người gầy như bộ xương khô, suốt ngày cõng củi trên rừng đến còng cả lưng. Mày muốn giống nó hả? Lão Quang tuy nhiều tuổi nhưng lão biết thương người. Lão hứa cưới mày về sẽ cho mày một gian buồng riêng, không phải làm việc nặng. Bố mẹ mày cũng được nhờ vả. Mày liệu mà giữ cái thân cho sạch sẽ, từ nay đến cuối tháng cấm bén mảng đến gần nương ngô phía sau núi nữa. Nếu tao thấy mày còn dây dưa với thằng Sùng, tao sẽ bẻ gãy chân mày!"
Mây cắn chặt môi đến mức bật máu, vị tanh nồng lan nhanh trong khoang miệng. Cô muốn hét lên rằng cô ghê tởm cái bụng phệ đầy mỡ, ghê tởm những ngón tay ngắn ngủn đeo đầy nhẫn vàng của lão Quang mỗi lần lão nhìn cô như muốn lột trần quần áo cô ra. Mỗi lần lão đến nhà chơi, đôi mắt ti hí của lão cứ dính chặt vào ngực cô, lia dọc theo vòng eo thon và hông cô dưới lớp váy thổ cẩm, như thể muốn dùng bàn tay mập mạp bóp nát cơ thể thiếu nữ của cô. Nghĩ đến việc phải nằm dưới thân xác nặng nề, hôi hám mùi mỡ động vật và thuốc lá của lão ta hằng đêm, Mây rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nhưng mọi lời nói đều nghẹn đắng nơi cổ họng. Sự uất hận và bất lực đè nặng lên lồng ngực phập phồng của cô gái trẻ.
Bà Mỷ không để con gái kịp phân trần thêm, lao tới túm lấy cánh tay Mây kéo xềnh xệch đi. Đôi bàn chân trần của Mây chà sát trên nền sàn gỗ thô ráp, đau đớn. Cô cố gắng bấu víu vào các cột nhà nhưng sức lực của cô gái trẻ không lại được với sự hung hãn của người mẹ đang lóa mắt vì tiền. Bà đẩy mạnh cô vào gian buồng tối tăm nằm sát chuồng ngựa ở góc nhà sàn.
"Vào trong đấy mà đóng cửa suy nghĩ cho thông suốt! Khi nào nhà thằng Quang mang lễ đến thì tao thả ra."
Cánh cửa gỗ dày cộp sập lại rầm một tiếng, chiếc then cài bằng gỗ nghiến thô nặng bên ngoài được gạt xuống kêu cạch một tiếng lạnh lùng. Không gian lập tức chìm vào bóng tối đặc quánh. Mùi ngô khô ẩm mốc trộn lẫn với mùi phân ngựa nồng nặc xộc lên từ khe sàn bên dưới làm cô ngột ngạt đến khó thở.
Mây ngã nhào trên nền sàn gỗ thô ráp. Cú ngã mạnh khiến đầu gối cô đập xuống sàn đau nhói, nhưng cô không màng đến vết trầy xước đang rướm máu. Cô lồm cồm bò dậy, co hai chân vào lòng, tựa lưng vào vách gỗ thưa thớt rồi ôm mặt khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào trong bóng đêm mênh mông.
Căn buồng tối tăm và lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Nhưng trong chính sự cô độc ấy, tâm trí Mây lại bỏ qua cơn đau đớn thể xác để tìm về những ký ức ngọt ngào và cháy bỏng của buổi chiều nay tại hội hoa.
Cô nhắm mắt lại, và lập tức, hơi ấm từ lồng ngực săn chắc của Sùng như hiện hữu ngay bên cạnh. Cô nhớ lại cảm giác khi hai người đứng chen chúc giữa đám đông xem thổi khèn. Sùng đã cố tình bước sát lại gần từ phía sau. Tấm lưng rộng và bờ vai vững chãi của anh, thơm nồng mùi nắng gió và mùi mồ hôi nam tính, áp nhẹ vào vai cô. Cái chạm vai đầy khao khát ấy như truyền qua da thịt một dòng điện ấm áp khiến cả hai run rẩy.
Lúc đó, sau vạt áo chàm rộng che mắt người ngoài, bàn tay to lớn, thô ráp đầy vết chai sần của Sùng đã lén lút tìm kiếm và nắm chặt lấy những ngón tay thon nhỏ của cô. Cái nắm tay lén lút ấy vừa vội vã vừa ấm áp đến lạ lùng. Sùng đã siết nhẹ tay cô, ngón tay cái ráp ngăm của anh miết nhẹ lên mu bàn tay cô đầy tình ý. Mây nhớ rõ hơi thở ấm nóng của anh khi ghé sát tai cô thì thầm hẹn gặp ở nương ngô. Cảm giác rạo rực, nôn nao của tình yêu đôi lứa vừa chớm nở bên sườn đồi nay bị dập tắt phũ phàng bằng sự giam cầm và nỗi sợ hãi tột cùng. Cô đưa tay tự ôm lấy đôi vai trần đang run rẩy dưới lớp áo chàm xộc xếch, cố giữ lại chút dư vị ấm áp cuối cùng của người yêu để chống chọi lại cái lạnh đang thấm dần qua khe sàn gỗ.
Đêm trôi về khuya, không gian xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ. Thỉnh thoảng chỉ có tiếng con ngựa bờm bên dưới chuồng gõ móng xuống nền đất ẩm và tiếng côn trùng rỉ rả oán than ngoài bờ rào đá. Sự im lặng kéo dài làm nỗi cô đơn và tuyệt vọng trong lòng Mây phình to ra như một tảng đá đè nặng lên ngực.
Bỗng nhiên, từ phía vách gỗ sau lưng Mây vang lên một tiếng động khẽ khàng.
*Sột soạt...*
Tiếng cào nhẹ như móng vuốt của một con thú rừng nhỏ gõ vào liếp nhà, rồi tiếng bước chân giẫm lên đám lá lanh khô xào xạc bên ngoài. Mây giật mình nín thở. Cô vội vàng áp tai vào khe liếp gỗ nứt nẻ, tim đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực phập phồng dữ dội.
"Mây... Mây ơi... Em có trong đó không?"
Tiếng thì thầm trầm ấm, quen thuộc của Sùng lọt qua khe gỗ thưa, lập tức sưởi ấm tâm hồn đang lạnh ngắt của cô.
"Sùng... Sùng phải không? Là anh đúng không?" Mây vội vã thì thầm đáp lại, nước mắt lại trào ra, làm nhòe đi khoảng tối trước mắt. Cô áp sát mặt vào khe hở, cố gắng tìm kiếm bóng dáng anh trong đêm tối.
Bên ngoài bờ rào đá, Sùng đang đứng nép mình dưới bóng tối của tán cây sa mộc. Anh đã đợi cô cả buổi tối ở nương ngô phía sau núi, đợi cho đến khi trăng lên đỉnh đầu mà vẫn không thấy bóng dáng người yêu. Ruột gan như lửa đốt, linh tính có chuyện chẳng lành, anh đã băng rừng chạy thục mạng về bản, bất chấp những bụi gai sắc nhọn cào rách cả vai áo và rướm máu trên cánh tay. Những vệt gai cào rớm máu trên bắp tay săn chắc có vết sẹo dài của anh giờ đây tê dại đi trước nỗi lo âu tột cùng dành cho Mây.
Qua khe liếp gỗ nứt nẻ, dưới ánh trăng non yếu ớt hắt vào, Sùng thấy rõ bóng dáng Mây đang co ro một góc. Gương mặt thanh tú của cô đẫm nước mắt, và một bên má sưng đỏ lên rõ rệt dưới ánh sáng lờ mờ.
Sùng nghiến chặt răng, lồng ngực phập phồng thở dốc vì tức giận và đau xót. Hai bàn tay anh bám chặt lấy những thanh gỗ dọc của vách nhà sàn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, dăm gỗ đâm vào da thịt rỉ máu nhưng anh không hề cảm thấy đau. Nỗi bất lực của kẻ nghèo khó dâng lên bóp nghẹt cổ họng anh.
"Bố mẹ em... họ đánh em phải không?" Giọng Sùng khàn đặc đi, chứa đựng một sự phẫn uất tột cùng. "Tại sao họ lại nhốt em thế này?"
"Mẹ biết chuyện em đi hội hoa gặp anh rồi..." Mây khóc nghẹn, cố gắng kìm tiếng nấc để không đánh động đến bố mẹ đang ngủ ở gian nhà ngoài. "Bố em đòi thách cưới cao lắm. Phải có ba mươi đồng bạc trắng, hai con trâu béo kéo cày và một trăm lít rượu ngô thơm... Bố nói cuối tháng này sẽ gả em cho nhà lão Quang dưới bản. Lão giàu lắm, lão đã hứa lo đủ hết lễ nghĩa. Sùng ơi, nhà anh nghèo thế, lấy đâu ra bạc trắng bây giờ? Em không muốn về nhà lão Quang đâu, em sợ lắm... Lão nhìn em ghê lắm..."
Sùng nín lặng. Từng lời nói của Mây như một nhát dao chém thẳng vào lòng tự tôn của gã trai bản nghèo. Nhà anh chỉ có căn nhà dột nát, mẹ gia đau yếu nằm liệt giường và nương ngô cằn cỗi trên hốc đá. Ba mươi đồng bạc trắng là cả một gia tài mà cả đời anh chưa bao giờ dám mơ chạm tới. Nhưng nhìn người con gái mình yêu thương đang bị giam cầm trong căn buồng tối tăm, lòng anh như có lửa thiêu đốt. Nỗi khao khát chiếm đoạt, khao khát được bảo vệ cô khỏi bàn tay dơ bẩn của lão Quang bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh thò tay qua khe liếp gỗ hẹp, cố gắng vươn dài các ngón tay để chạm vào cô. Mây cũng vội vàng đưa tay ra. Hai đầu ngón tay của họ chạm vào nhau qua khe nứt của vách gỗ. Chỉ là một cái chạm nhẹ ở đầu ngón tay, nhưng nó nóng bỏng và đầy khao khát, truyền qua da thịt một dòng điện ấm áp khiến cả hai run rẩy.
"Chờ anh, Mây. Anh không để hắn mang em đi đâu," Sùng nghiến răng nói, giọng nói chứa đựng sự liều lĩnh của một con thú bị dồn vào đường cùng. "Dù có phải cướp em đi, dù phải chống lại luật bản, anh cũng sẽ làm. Thân thể em, cả đời này chỉ có thể là của anh thôi."
Mây nghe vậy thì vừa mừng vừa lo sợ. Cô biết luật bản nghiêm khắc thế nào. Nếu Sùng làm liều cướp cô đi mà không có sự đồng ý của gia đình, anh sẽ bị phạt vạ nặng nề trước già làng, có khi còn bị người nhà lão Quang đánh chết. Nhưng nỗi sợ hãi phải trao thân xác con gái cho lão già bụng phệ kia còn lớn hơn cả cái chết.
Mây run rẩy đưa tay lên cổ, tháo chiếc vòng bạc nhỏ chạm hoa ban — món đồ quý giá duy nhất cô được bà ngoại để lại trước lúc nhắm mắt. Chiếc vòng nhỏ nhắn làm từ bạc nguyên chất, qua nhiều năm tháng cọ sát với da thịt đã trở nên bóng loáng, mang theo cả mùi hương cơ thể dịu ngọt và hơi ấm nóng hổi của cô. Mây áp sát mặt vào khe gỗ nứt nẻ, nén tiếng nấc nghẹn ngào, rồi luồn chiếc vòng bạc lạnh ngắt qua khe hẹp.
"Sùng... anh cầm lấy cái này đi," Mây thì thầm, nước mắt giàn giụa làm nhòe cả khoảng tối trước mặt. "Đây là tín vật của em. Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng chỉ làm vợ của anh thôi. Đừng bỏ rơi em..."
Sùng đón lấy chiếc vòng bạc nhỏ còn vương hơi ấm từ da thịt cô. Anh siết chặt nó trong lòng bàn tay thô ráp, cảm nhận những đường nét chạm khắc hoa ban sắc sảo cắm vào da thịt mình như một lời thề nguyền câm lặng.
Sùng miết nhẹ ngón tay lên những cánh hoa ban chạm nổi trên mặt chiếc vòng bạc, cảm giác kim loại mát lạnh dần ấm lên dưới lòng bàn tay ấm nóng của mình. Anh kề chiếc vòng lên mũi, hít một hơi thật sâu để thu vào lồng ngực mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ từ làn da cổ của Mây. Đó là mùi hương của nắng hanh trên nương lanh, mùi hoa rừng đọng sương sớm mà anh hằng mong nhớ suốt những đêm dài mất ngủ.
"Mây, em nghe anh nói đây," Sùng thì thầm sát vào khe gỗ, giọng nói của anh rung lên từng đợt chứa đựng quyết tâm sắt đá. "Đời này anh nghèo, nhà anh không có ba mươi đồng bạc trắng, cũng chẳng có hai con trâu béo để mang sang dâng cho bố mẹ em. Nhưng anh có đôi bàn tay này, có cái mạng này. Anh sẽ bắt em về làm vợ anh. Theo luật của người H'Mông ta, chỉ cần em bước qua ngưỡng cửa nhà anh, cùng anh cúng ma nhà họ Giàng, thì dù lão Quang có mang bao nhiêu tiền bạc đến cũng không thể cướp em đi được nữa."
Mây nghe tim mình nẩy lên một nhịp mạnh mẽ. Cô biết tục bắt vợ của người H'Mông. Đó là con đường duy nhất dành cho những đôi lứa yêu nhau nhưng bị gia đình ngăn cấm vì thách cưới quá cao. Nhưng cô cũng hiểu rõ những hiểm nguy rình r���p phía sau đó. Nếu Sùng làm vậy, bố cô sẽ điên cuồng kéo người sang nhà anh đòi phạt vạ, còn lão Quang với đám tay sai hung hãn ở bản dưới chắc chắn sẽ không để yên cho anh.
"Nhưng Sùng ơi... nếu anh bắt em đi, bố em sẽ bắt vạ nhà anh lớn lắm," Mây thỏ thẻ, giọng cô run lên vì lo sợ cho sự an nguy của người yêu. "Nhà anh làm gì còn con trâu nào để đền cho nhà em? Bố em sẽ báo với già làng bắt vạ anh đến mức không ngẩng đầu lên nổi mất. Rồi còn lão Quang nữa, lão có tiền, lão thuê người đánh anh thì làm sao?"
"Anh không sợ," Sùng nghiến răng, cơ ngực trần của anh siết chặt lại dưới lớp áo chàm cũ. "Có phải chết anh cũng phải đưa em đi. Ngày mai anh sẽ đi tìm mấy đứa bạn thân thiết trong bản, nhờ tụi nó giúp một tay. Cuối tháng này, khi người nhà lão Quang chưa kịp dắt trâu mang bạc đến, anh sẽ đón em đi từ nương ngô phía sau núi."
"Mẹ em canh phòng em nghiêm ngặt lắm," Mây nói, nước mắt lại trào ra nóng hổi. "Mẹ cấm em không được ra ngoài nương ngô nữa. Làm sao em trốn ra được đây?"
"Em cứ tìm cách đi," Sùng khích lệ cô, giọng anh trầm xuống đầy tin cậy. "Anh sẽ luôn đợi em ở rìa rừng sa mộc phía sau nương ngô. Chỉ cần thấy có cơ hội, em hãy chạy thật nhanh về phía rừng. Anh sẽ đón em."
Mây gật đầu trong bóng tối, dù cô biết anh không thể nhìn thấy cái gật đầu của cô qua vách gỗ dày. Cô áp trán mình vào thanh gỗ dọc của vách nhà sàn, cảm nhận những khe hở thô ráp cạ vào da thịt. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ là một vách ngăn bằng gỗ mỏng manh, nhưng lại là cả một vực sâu của tục lệ và đồng tiền ngăn cách.
Sùng vẫn giữ chặt ngón tay cô qua khe hở. Hai cơ thể rạo rực, nóng bỏng của tuổi trẻ nương tựa vào nhau qua một điểm tiếp xúc duy nhất ở đầu ngón tay. Mỗi hơi thở của anh phả qua khe gỗ đều làm da thịt Mây run lên từng đợt kích thích.
Tiếng bước chân nặng nề của ông Páo chợt vang lên từ gian nhà ngoài kèm theo tiếng đằng hắng khàn đặc của kẻ đang ngái ngủ. Sùng vội vàng nép sâu vào bóng tối của bờ rào đá, ánh mắt đầy liều lĩnh vẫn găm chặt vào khe cửa gỗ khép kín, trong khi Mây ngồi thụp xuống góc phòng tối, hai tay ôm lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội để nén hơi thở gấp.