← Mồi Tình Vùng Cao
Chương 20 / 20

Sùng bặm môi, dùng lực từ bàn tay thô ráp của gã đi rừng kéo tuột Mây lao đi qua những bụi cây lanh đẫm nước. Rễ cây rừng trồi lên mặt đất trơn trượt giống như những con rắn đen bò lổm ngổm dưới làn sương dày đặc, chực chờ quấn lấy cổ chân hai người. Gót chân trần của Sùng bấm sâu vào lớp bùn nhão nhoét, mỗi bước dậm xuống đều phát ra tiếng náp náp nặng nề, dắt theo Mây đang thở dốc bên cạnh. Vạt váy thổ cẩm của cô bị cành gai cào rách thêm vài đường, quệt vào da thịt đau rát, nhưng cô không dám kêu một tiếng. Tiếng thở của hai người dồn dập, phả ra những luồng hơi trắng đục vào khoảng không khí buốt giá của buổi sớm ban mai. Họ không dám ngoảnh đầu nhìn lại ngôi nhà sàn đen sẫm của gã Quang đã chìm nghỉm trong màn sương mù phía sau, chỉ biết cắm đầu chạy theo lối mòn nhỏ dẫn ra ngã ba quốc lộ.

Bàn tay Sùng nóng hổi, siết chặt lấy những ngón tay đang run rẩy của Mây như muốn truyền toàn bộ sức lực của một gã trai lực lưỡng sang cho cô. Mây bước hụt liên tục trên những tảng đá mồ côi trơn trượt tráng một lớp rêu xanh. Mỗi lần cô loạng choạng chực ngã, vòng tay săn chắc của Sùng lại kịp thời vươn ra, nâng đỡ bên hông cô, kéo thốc cô về phía trước. Cơn gió rừng buốt lạnh quất thẳng vào mặt, thổi bay mái tóc đen dài tết bím đã xổ ra tung hoành trên bờ vai của Mây. Dưới lớp áo chàm ướt sũng vì sương sớm, bầu ngực cô phập phồng dữ dội theo từng nhịp chạy sinh tử. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi trong lồng ngực, tiếng máu chảy rần rần nơi thái dương. Nỗi sợ hãi gã Quang phát hiện ra sự biến mất của cô đẩy bước chân cô chạy nhanh hơn cả bản năng của một con hoẵng rừng bị săn đuổi.

"Cố lên Mây, sắp ra đến đường nhựa rồi," Sùng thì thầm, giọng khản đặc vì hơi lạnh thấm vào buồng phổi.

Mây gật đầu, khớp xương ngón tay cô siết chặt lấy bàn tay thô sần, đầy những vết chai sạn của Sùng. Cơn đau từ những vết thương cũ trên lưng cô do những trận đòn roi ở nhà Quang dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho dòng máu nóng đang cuồn cuộn chảy trong lồng ngực. Sự tự do nằm ở ngay phía trước, nơi con đường quốc lộ loang loáng nước mưa đang dần hiện ra sau những rặng tre rừng gãy đổ. Những cành tre gai xước xát quẹt qua cánh tay Mây, rạch thêm những vệt đỏ rớm máu trên làn da trắng mịn của cô gái vùng cao. Nhưng Mây không thấy đau. Trong tâm trí cô lúc này chỉ có con đường quốc lộ màu xám xịt kia, con đường duy nhất đưa cô thoát khỏi cuộc đời tăm tối làm nô lệ chịu nợ cho gã chủ bản giàu có.

Họ nép mình vào sau bụi chuối rừng rậm rạp ngay góc cua ngã ba đường. Sùng ngó nghiêng hai phía, tai căng ra nghe ngóng tiếng động cơ. Gió núi rít qua khe đá tạo nên những âm thanh u uất như tiếng khóc than của bản làng mà họ vừa ruồng bỏ. Mây đứng sát vào lồng ngực Sùng, bắp đùi cô run lên bần bật vì kiệt sức và lạnh. Chiếc áo chàm đẫm nước mưa của Sùng dán chặt vào da thịt anh, tỏa ra hơi ấm nồng nồng của mồ hôi đàn ông, thứ hơi ấm duy nhất giữ cho cô không ngã quỵ xuống nền đất đá hộc. Mây áp sát mặt vào khuôn ngực rộng của Sùng, ngửi thấy mùi khói bếp quen thuộc pha lẫn mùi da thịt nồng nàn của anh. Cô ôm chặt lấy thắt lưng Sùng, cảm nhận những múi cơ bụng rắn rỏi của anh đang thắt chặt lại trong sự cảnh giác tột độ.

Từ phía khúc cua bên kia sườn núi, hai vệt ánh sáng vàng vọt từ đèn pha của chiếc xe khách sớm bắt đầu quét qua màn sương mù. Tiếng động cơ cũ kỹ kêu rầm rập vang dội cả vách đá. Sùng bước ra khỏi bụi rậm, giơ cao cánh tay vẫy liên tục. Cả cơ thể anh vươn về phía trước, tràn đầy sự mong mỏi và quyết tâm.

Chiếc xe khách màu xanh úa, vỏ sắt hoen rỉ rít phanh nghe buốt tai rồi dừng khựng lại ngay trước mặt họ. Cánh cửa sắt hoen gỉ mở ra với một tiếng két chói tai. Gã phụ xe thò đầu ra ngoài, nhìn hai kẻ nhếch nhác đầy bùn đất từ đầu đến chân bằng ánh mắt dò xét, rồi nhổ một bãi nước bọt xuống đường.

"Đi đâu? Lên nhanh lên!"

Sùng đẩy Mây bước lên bậc cửa trước, bản thân anh nhảy phắt lên ngay sau đó. Cánh cửa đóng sập lại, ngăn cách họ với khoảng rừng lạnh lẽo bên ngoài. Sùng móc trong túi quần chàm ra xấp tiền giấy nhăn nhúm, ẩm ướt - những đồng tiền anh đã đánh đổi bằng mồ hôi và máu ở công trường dưới xuôi - đếm đủ đưa cho gã phụ xe. Gã phụ xe cầm xấp tiền nhét vào túi, lầm bầm chửi thề vài câu về việc bùn đất bám trên chân hai người làm bẩn sàn xe, rồi khoát tay bảo họ đi xuống dưới.

Họ đi xuống cuối xe, nơi có những băng ghế trống phủ đầy bụi bẩn và sặc mùi dầu máy trộn lẫn mùi bao tải ngô ẩm. Mây ngồi sụp xuống sát cửa sổ, hai vai co rúm lại. Sùng ngồi xuống ngay bên cạnh, dang rộng hai cánh tay ôm lấy bả vai cô, kéo sát thân hình mảnh dẻ của cô vào lòng mình.

Chiếc xe khách tiếp tục chuyển bánh, xóc nảy dữ dội trên con đường nhựa đầy ổ gà chạy men theo vực sâu. Mây áp sát khuôn mặt thanh tú của mình vào bờ ngực vững chãi của Sùng. Cô có thể nghe thấy tiếng tim anh đập thình thịch, dồn dập và mạnh mẽ. Hơi ấm từ cơ thể Sùng bắt đầu lan tỏa qua lớp vải chàm ướt sũng, xua đi cái lạnh buốt của sương rừng đang thấm vào da thịt cô. Nhưng nỗi sợ hãi vẫn chưa nguôi. Mỗi lần chiếc xe dừng lại để đón khách dọc đường, Mây lại giật mình thon thót, tay bấu chặt lấy vạt áo của Sùng, mắt nhìn trừng trừng ra cửa như thể sợ rằng Quang cùng đám tay sai sẽ đột ngột xuất hiện với gậy gộc và dao đi rừng trên tay.

Trong đầu Mây hiện lên mồn một cảnh tượng những đêm bị giam cầm trong căn buồng tối tăm ở nhà Quang. Đó là những ký ức nhơ nhớp và đầy tủi nhục. Cô nhớ về bàn tay béo múp míp, thô thiển của gã chủ bản mỗi lần mò mẫm vào buồng, luồn lách qua lớp váy thổ cẩm để vuốt ve cặp đùi non của cô. Mùi rượu ngô nồng nặc phả ra từ khuôn miệng đầy răng vàng của hắn khiến cô buồn nôn mỗi khi hắn cố tình đè ngửa cô ra giường. Hắn xem cô như một món đồ chơi đắt tiền, một con thú cưng bị xích chân để hắn thỏa mãn thú tính mỗi khi say xỉn. Có những đêm cô bị hắn trói chặt hai tay vào đầu giường gỗ, cởi phăng chiếc váy chàm rồi dùng những ngón tay thô bạo cào xé lên làn da nhạy cảm của cô, để lại những vết lằn đỏ rớm máu. Cô đã phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng khóc lóc, chỉ biết nhìn trân trân lên trần nhà sàn loang lổ bồ hóng, lòng tràn ngập sự ghê tởm chính bản thân mình.

Mây run lên khi nhớ lại những lời chửi rủa cay nghiệt của bố đẻ khi ông ta nhận tiền thách cưới của Quang. Bố cô đã chỉ thẳng vào mặt cô mà quát rằng cô là đứa con gái phá gia chi tử, rằng mạng của cô thuộc về nhà Quang kể từ khi những đồng bạc trắng được xếp đầy trên bàn thờ cúng ma. Sự ruồng bỏ của gia đình, sự tàn bạo của gã chồng hờ chưa cưới và những hủ tục nặng nề như những tảng đá tai mèo đè nặng lên lồng ngực cô, khiến cô có những lúc tưởng chừng như muốn lao mình xuống vực sâu để kết thúc mọi đau khổ. Tất cả những ký ức kinh hoàng ấy giống như một bóng ma lởn vởn quanh đầu cô, khiến hơi thở của cô trở nên dồn dập, đứt quãng. Cô bấu chặt những ngón tay có móng tay dính bùn đất vào cánh tay của Sùng, đầu tựa sâu vào hõm cổ anh để tìm kiếm một điểm tựa an toàn.

Sùng hiểu nỗi sợ của vợ. Anh cúi đầu, dùng bờ môi nứt nẻ vì sương muối hôn nhẹ lên trán cô, rồi ghé sát tai cô thì thầm:

"Không sao đâu. Xe chạy qua biên giới rồi. Thằng Quang có nhiều tiền cũng không đuổi kịp được đâu. Yên tâm ngủ đi, có tao gác rồi."

Lời nói của Sùng trầm ấm, vững chãi như vách đá bên sườn núi đá tai mèo, phần nào xoa dịu những đợt sóng lòng đang cuộn trào trong ngực Mây. Cô khẽ tựa đầu vào hõm cổ anh, hít hà mùi mồ hôi đàn ông quen thuộc pha lẫn mùi vải chàm ngấm nước mưa. Mây nhắm nghiền mắt, hai tay vẫn đan chặt vào tay Sùng. Hơi thở ấm áp của anh bên tai khiến đầu óc cô dần mệt mỏi, rồi chìm vào giấc ngủ chập chờn theo nhịp xóc nảy của chuyến xe định mệnh.

***

Trong khi chiếc xe khách chở hai người đang lao nhanh về phía thành phố biên giới, tại bản dưới, mặt trời đã lên cao nhưng bị che khuất bởi những đám mây xám xịt nặng trĩu nước.

Trong căn buồng tối tăm ở nhà gã Quang, không khí im lìm đáng sợ bị phá vỡ bởi một tiếng gầm phẫn nộ. Quang tỉnh dậy sau cơn say rượu đế, bước vào buồng trong để tìm Mây nhưng chỉ thấy cánh cửa sổ gỗ mở toang, gió lạnh ùa vào làm tấm rèm vải thô bay phần phật. Sợi dây thừng dùng để trói Mây nằm chỏng trơ trên sàn gỗ, đầu dây bị cắt ngọt bằng dao sắc. Dấu vết lộn xộn trên giường cho thấy một cuộc chạy trốn vội vã.

"Lũ ăn hại! Đứa nào canh gác đêm qua?" Quang hét lên, khuôn mặt tròn trịa nhiều thịt đỏ gay, các đường gân trên cổ nổi lên như những sợi dây thừng. Hắn đá văng chiếc ghế đẩu gỗ vào góc tường, tiếng va đập khô khốc vang lên làm đám tay sai đang đứng ở phòng ngoài run sợ. Hắn thở hồng hộc, hai bàn tay hộ pháp nắm chặt lại thành nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc. Sự sỉ nhục này quá lớn đối với một gã quen thói đứng trên đầu người khác như hắn.

Thằng Vừ, anh trai Mây và cũng là tay sai đắc lực của Quang, lật đật chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc giường trống không, lắp bắp:

"Anh Quang... đêm qua trời mưa to quá... thằng gác ngoài hiên ngủ quên... Chắc chắn là thằng Sùng! Chỉ có nó mới dám mò về đây cướp người!"

"Thằng nghèo kiết xác đó lấy đâu ra gan lớn thế?" Quang nghiến răng, mắt híp lại đầy sát khí. Hắn nhớ đến khuôn mặt ngạo nghễ của Sùng khi bị hắn giẫm chân lên mặt hôm phạt vạ, và ánh mắt khao khát của Mây dành cho gã thổi khèn. Cơn ghen tuông và nhục nhã dâng lên nghẹn họng. Một gã chủ bản giàu có, tiền bạc đầy hòm như hắn lại bị một thằng rách mồng tơi cướp mất người đàn bà ngay trước ngày cưới. Hắn đã chi bao nhiêu tiền bạc cho đám cưới này, đã mời cả làng đến dự tiệc. Bây giờ cô dâu biến mất, danh dự của gã chủ bản sẽ bị chà đạp dưới những tiếng cười chê của người dân trong vùng.

Đối với Quang, Mây không chỉ là một cô gái đẹp nhất cái bản này, mà còn là biểu tượng cho quyền lực tối thượng của tiền bạc mà hắn đã dày công thiết lập. Hắn đã bỏ ra hàng chục triệu đồng, đã lo hết mọi thủ tục thách cưới, đã nắm thóp bố Mây bằng những tờ giấy nợ cũ. Hắn đã đinh ninh rằng con bướm non xinh đẹp ấy sẽ sớm bị nhốt chặt trong chiếc lồng son của hắn, mặc cho hắn dày vò, thưởng thức mỗi đêm. Vậy mà giờ đây, ngay trước ngày cưới chính thức, khi ma nhà hắn chưa kịp nhận cúng, cô đã bỏ trốn cùng một thằng nghèo kiết xác. Sự sỉ nhục này giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt gã chủ bản kiêu ngạo.

"Sai người lấy xe máy! Chạy xuống ngã ba quốc lộ, chặn các ngả đường đi huyện, đi tỉnh!" Quang gầm lên, tay chỉ thẳng vào mặt thằng Vừ. "Tìm bằng được chúng nó về đây cho tao! Thằng Sùng thì đánh gãy chân nó, còn con Mây... tao sẽ xích chân nó vào cột nhà này suốt đời!"

Đám tay sai nháo nhào dắt xe máy ra sân. Tiếng động cơ xe máy rú ga ầm ĩ phả khói đen kịt vào màn sương buổi sáng. Chúng chia nhau lao xuống các con dốc đá, điên cuồng lùng sục khắp các nhà xe, các quán nước ven đường quốc lộ. Quang cũng tự mình đi trên chiếc xe máy đắt tiền, mặt đằng đằng sát khí. Hắn liên tục rú ga, phóng như điên qua những khúc cua hiểm trở, mắt đảo quanh liên tục để tìm kiếm dáng hình chiếc váy thổ cẩm quen thuộc của Mây hay vóc dáng cao gầy của Sùng. Cơn giận làm mờ mắt gã chủ bản, hắn không màng đến những vách đá dựng đứng trơn trượt bên lề đường, chỉ muốn tóm cổ đôi tình nhân trẻ để hành hạ cho thỏa cơn tức giận.

Nhưng sương mù vùng cao như muốn bao che cho đôi tình nhân trẻ. Lớp sương dày đặc hạn chế tầm nhìn dưới mười mét, khiến những chiếc xe máy của nhà Quang không thể chạy nhanh. Khi chúng tiếp cận được phố huyện thì Sùng và Mây đã yên vị trên chiếc xe khách đường dài chạy thẳng hướng biên giới. Mọi nỗ lực tìm kiếm của Quang chỉ nhận lại những cái lắc đầu của những người lái xe ôm và chủ quán nước dọc đường. Họ đã hoàn toàn mất dấu hai người giữa phố thị tấp nập và dòng người ngược xuôi dưới xuôi. Quang đứng giữa ngã ba quốc lộ, tay nắm chặt tay lái xe máy, chỉ biết gầm vang lên trong sự bất lực tột cùng. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội vì giận dữ, hai mắt đỏ ngầu lên như mắt sói bị cướp mất mồi ngon, nhưng mọi sự đã rồi. Con chim non đã bay thoát khỏi chiếc lồng sắt của hắn, mang theo cả sự tự tôn kiêu hãnh của gã chủ bản giàu có.

***

Chiều muộn, chiếc xe khách dừng bánh tại bến xe thành phố biên giới. Nơi đây khác hẳn với bản làng tĩnh lặng của họ. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người mua bán chen chúc bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Trung, mùi khói bụi và mùi thức ăn dầu mỡ nồng nặc khắp các góc phố. Những tòa nhà cao tầng xám xịt đứng sừng sững bên sông, những biển hiệu đèn neon bắt đầu lập lòe sáng trong ánh hoàng hôn nhạt nhòa.

Sùng dắt Mây đi lách qua những quầy hàng tạp hóa đông đúc. Tay anh giữ chặt lấy tay cô, ngón tay đan xen vào nhau như muốn khẳng định rằng họ sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa. Mây đi bên cạnh Sùng, đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ ngơ ngác và sợ hãi trước cảnh tượng xô bồ của phố thị. Bản năng của một cô gái quen sống giữa núi rừng tĩnh lặng khiến cô thu mình lại, chỉ biết bấu víu vào cánh tay rắn rỏi của người yêu. Cô ngửi thấy mùi dầu mỡ chiên rán, mùi khói xe máy nồng nặc làm đầu óc cô choáng váng. Những tiếng la hét gọi nhau bằng thứ ngôn ngữ xa lạ khiến cô rùng mình. Cô xê dịch sát hơn vào người Sùng, cảm nhận bờ vai rộng của anh như một chiếc khiên chắn bảo vệ cô khỏi mọi ánh nhìn dò xét của người qua đường.

Sùng tìm đến một con hẻm nhỏ, sâu hun hút nằm sát bờ sông biên giới. Nơi đây có những dãy nhà trọ lụp xụp dành cho dân lao động nghèo và người đi làm thuê qua biên giới. Những bức tường vôi vữa bong tróc, những đống rác tự phát bốc mùi ẩm mốc dưới những vách tường. Sùng hỏi thuê một căn phòng trọ nhỏ nằm ở cuối dãy của một bà lão người Tày có khuôn mặt nhân hậu. Bà lão nhìn hai người khách trẻ đầy bùn đất, thở dài một tiếng rồi đưa cho Sùng chiếc chìa khóa rỉ sét mà không hỏi han gì thêm.

Căn phòng chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, vách tường gạch chưa trát vữa loang lổ những vệt ẩm mốc. Bên trong chỉ kê đơn sơ một chiếc giường nệm đơn giản với tấm drap trải giường đã sờn rách, một chiếc bàn gỗ nhỏ và một cái bếp gas mini đã rỉ sét. Một chiếc bóng đèn tròn công suất nhỏ treo lơ lỏng trên trần nhà, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp. Nhưng đối với hai người lúc này, căn phòng nhỏ hẹp này chính là thiên đường, là pháo đài an toàn nhất bảo vệ họ khỏi thế giới tàn bạo ngoài kia.

Sùng khóa chặt chốt cửa gỗ từ phía trong. Tiếng chốt cửa kêu lách cách như một dấu chấm hết cho những chuỗi ngày chạy trốn và sợ hãi.

Mây đứng giữa phòng, hai bàn tay buông thõng bên hông, ngơ ngác nhìn quanh. Lớp váy áo thổ cẩm trên người cô đã khô đi một nửa nhờ hơi ấm cơ thể, nhưng vẫn còn bám đầy bụi đường và vết bùn khô xám xịt. Cô thấy mình xa lạ giữa căn phòng trọ phố thị này, lòng bỗng dâng lên một chút bất an về tương lai phía trước. Họ đã trốn thoát khỏi gã Quang, nhưng cuộc sống ở nơi biên giới xa lạ này sẽ ra sao? Họ sẽ làm gì để kiếm sống, làm sao để tồn tại khi trong tay chỉ còn vài đồng bạc lẻ? Sự cô độc và lạc lõng giữa phố thị sầm uất bắt đầu xâm chiếm tâm trí cô gái trẻ.

Từ phía sau, Sùng bước tới. Anh hiểu rõ những lo âu đang đè nặng lên tâm trí cô gái của mình. Anh không nói một lời, nhẹ nhàng vòng hai cánh tay săn chắc ôm trọn lấy vòng eo thon thả của Mây. Lồng ngực ấm nóng của anh áp chặt vào tấm lưng cong của cô qua lớp áo chàm cũ kỹ. Hơi ấm của Sùng phả lên gáy cô, làm trỗi dậy những rung động thể xác mà suốt những ngày qua bị kìm nén bởi nỗi sợ hãi. Cảm giác da thịt chạm vào nhau ấm áp khiến những lo toan trong lòng Mây dần tan biến.

"Mây, mình an toàn rồi. Từ nay không ai chia rẽ được hai đứa mình nữa," Sùng thì thầm, giọng trầm ấm dội vào tai cô.

Mây ngửa đầu ra sau, tựa vào vai anh. Đôi mắt cô hoe đỏ, những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm lặng lẽ lăn dài. Cô xoay người lại trong vòng tay anh, đối diện với khuôn mặt góc cạnh, phong trần của người đàn ông đã vì cô mà chịu bao vết thương, bao tủi nhục. Cô đưa tay lên vuốt ve vết sẹo dài trên bắp tay phải của anh, rồi trượt dần lên khuôn ngực trần lấp ló sau vạt áo chàm xẻ sâu. Sợi dây chuyền bạc mỏng trên cổ cô chạm vào ngực Sùng, phát ra tiếng động khẽ khàng.

Sức hút hóa học giữa hai cơ thể bùng lên mãnh liệt trong không gian chật hẹp, yên tĩnh của căn phòng trọ. Sùng nhìn chằm chằm vào đôi môi mọng đỏ đang hé mở của Mây. Sự khao khát chiếm đoạt và dâng hiến dồn nén suốt những ngày xa cách nay vỡ òa ra. Sùng cúi đầu xuống, chiếm lấy đôi môi mềm mại của cô bằng một nụ hôn nồng nàn và gấp gáp. Đầu lưỡi anh nóng hổi luồn sâu vào khoang miệng ngọt ngào của Mây, quấn quýt lấy lưỡi cô, hút hết những tiếng rên rỉ khẽ khàng đang chực trào ra nơi đầu họng. Mây vòng tay qua cổ Sùng, siết chặt lấy anh, chủ động kiễng chân lên để đón nhận nụ hôn sâu. Cơ thể cô áp chặt vào người anh, cảm nhận được sự cứng rắn từ lồng ngực cho đến bắp đùi của chàng trai bản khỏe mạnh.

Sùng luồn tay xuống dưới vạt váy thổ cẩm thô ráp của Mây, lòng bàn tay thô sần vuốt ve dọc theo bắp đùi mềm mại, trơn láng của cô. Sự tiếp xúc trực tiếp giữa bàn tay thô ráp của gã đi rừng và làn da mịn màng của cô gái trẻ khiến cả hai đều run lên vì kích thích. Anh bế bổng cô lên, đặt cô nằm xuống chiếc giường nệm đơn sơ. Mây nằm ngửa trên chiếc drap giường màu xám sờn rách, đôi mắt long lanh nước nhìn Sùng đầy vẻ tin cậy và khát khao. Sùng quỳ gối ở giữa hai đùi cô, đôi bàn tay nhanh nhẹn cởi bỏ chiếc áo chàm đẫm mồ hôi của mình, để lộ khuôn ngực vạm vỡ, ngăm đen với những múi cơ săn chắc lấp loáng dưới ánh đèn vàng.

Anh từ từ cởi bỏ lớp váy thổ cẩm cùng chiếc quần lót của Mây, để lộ toàn bộ hình thể trần trụi của cô gái mười chín tuổi xinh đẹp nhất bản dưới. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc bóng đèn tròn, cơ thể Mây hiện ra thanh tân và quyến rũ. Bầu ngực cô căng tròn, phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp, với hai núm vú hồng hào đang dựng đứng lên vì lạnh và vì hưng phấn. Vòng eo thon thả dẫn xuống cặp hông quả táo nảy nở. Nơi ngã ba đùi của cô, chùm lông mu đen nhánh, mềm mại bao phủ lấy âm đạo đang hé mở, hồng hào và căng mọng. Những giọt dịch thủy trong suốt đã bắt đầu rỉ ra từ cửa mình cô, ướt đẫm cả mép lồn.

Sùng nhìn ngắm cơ thể cô bằng ánh mắt rực lửa thèm khát. Anh cúi xuống, hôn lên bầu ngực căng tròn của Mây, dùng môi và răng ngậm lấy núm vú cô, mút nhẹ rồi liếm láp xung quanh. Mây ưỡn cong người lên, hai tay bấu chặt vào ga trải giường, miệng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng:

"Ưm... Sùng... Sùng ơi..."

Cây cu của Sùng lúc này đã cửng cứng, dựng đứng lên, to và dài, màu nâu sẫm gân guốc trồi ra khỏi chiếc quần chàm của anh. Anh cầm lấy dương vật của mình, chà sát quy đầu nóng hổi lên những sợi lông mu mềm mại của Mây, rồi trượt nhẹ dọc theo khe lồn đang ướt nhẹp của cô. Sự cọ xát nóng bỏng khiến Mây run rẩy, hai đùi cô tự động mở rộng hơn nữa để chào đón anh. Sùng cúi xuống thấp hơn, đưa đầu lưỡi liếm dọc theo mép âm hộ của cô, rồi thọc sâu lưỡi vào trong lỗ lồn nhỏ hẹp để liếm láp dịch thủy ngọt ngào. Mây sướng đến tê dại, cô co rút cơ bụng, hai tay luồn vào tóc Sùng, ấn đầu anh sát vào giữa hai đùi mình để anh liếm láp nhiều hơn. Tiếng lép nhép phát ra từ sự giao thoa giữa nước lồn và đầu lưỡi của Sùng vang lên kích thích trong không gian yên tĩnh.

Khi Mây đã rên rỉ liên tục và cơ thể run lên vì sắp đạt đến giới hạn, Sùng mới ngẩng đầu lên. Anh quỳ giữa hai đùi cô, nắm lấy cây cu gân guốc của mình, dí đầu khấc vào cửa âm đạo đang mở rộng. Anh từ từ hạ hông xuống, đút cây dương vật to nóng của mình vào trong lồn Mây.

"A... đau..." Mây nhíu mày khẽ kêu lên khi cảm nhận được sự căng đầy và đau nhẹ khi cửa mình bị kéo giãn ra tối đa để chứa đựng sự to lớn của anh.

Sùng dừng lại một chút, cúi xuống hôn lên đôi mắt đang nhắm nghiền của cô, thì thầm dỗ dành:

"Thả lỏng ra Mây, tao vào đây. Sẽ hết đau ngay thôi."

Anh chờ cho âm đạo của cô co bóp thích nghi với kích thước của mình, rồi bắt đầu nhấp nhẹ nhàng. Nước lồn trơn ướt bôi trơn cho mỗi nhịp ra vào của anh, tiếng lép nhép vang lên đều đặn. Sùng ôm chặt lấy eo Mây, bắt đầu thúc cu vào lồn cô mạnh mẽ và sâu hơn. Anh dùng tư thế Truyền thống để cảm nhận trọn vẹn sự khăng khít của cô. Mỗi nhịp thúc của anh đều đâm chạm sâu vào cổ tử cung của Mây, khiến cô sung sướng đến mức chỉ biết ôm chặt lấy vai anh mà rên rỉ.

Họ làm tình chậm rãi nhưng mãnh liệt, rũ bỏ hết mọi nỗi sợ hãi, đau đớn và nhục nhã của những ngày tháng qua. Mỗi nhịp đâm của Sùng là một lời khẳng định quyền sở hữu đối với người đàn bà của mình, và mỗi tiếng rên của Mây là sự dâng hiến trọn vẹn xác thịt cho người đàn ông cô yêu. Sau đó, Sùng xoay người Mây lại, kéo cô nằm nghiêng bên hông mình trong tư thế Nằm nghiêng nâng chân. Anh nâng một chân của cô lên đặt lên vai mình, rồi từ phía bên hông tiếp tục thúc cu vào sâu trong âm đạo ướt át của cô. Tư thế này cho phép anh đâm sâu hơn nữa, đồng thời hai tay anh có thể tự do xoa bóp hai bầu ngực căng tròn và mân mê núm vú của cô.

Mây cắn chặt vai Sùng, cảm nhận từng luồng sóng khoái cảm chạy dọc từ vùng xương chậu lên đến đại não. Âm đạo cô co thắt liên hồi, ôm chặt lấy dương vật nóng hổi đang liên tục giã mạnh vào trong cô. Sùng gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, nhịp độ thúc cu của anh nhanh dần, mạnh mẽ và dồn dập hơn. Tiếng da thịt va chạm nhau *bạch bạch bạch* vang lên liên tục hòa cùng tiếng rên rỉ ngọt ngào của Mây.

Cả hai cùng tăng tốc hướng về phía cao trào. Trong khoảnh khắc thăng hoa tột đỉnh, Sùng thúc mạnh ba phát liên tiếp vào tận cùng âm đạo của Mây. Anh run lên bần bật, dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt phun trào xối xả vào sâu bên trong lồn cô. Mây cũng co giật mạnh mẽ, âm đạo co bóp kịch liệt đón nhận luồng tinh khí nóng bỏng, cô thét lên một tiếng nhỏ rồi gục đầu vào ngực anh, hoàn toàn chìm đắm trong cơn cực khoái ngọt ngào.

Sùng vẫn giữ nguyên dương vật trong lồn cô, anh nằm đè lên người cô, thở dốc. Mồ hôi của cả hai hòa quyện vào nhau, lấp loáng dưới ánh đèn vàng. Một lúc sau, khi dương vật dần xìu xuống, anh mới từ từ rút ra, kéo theo một dòng nước hỗn hợp giữa tinh dịch trắng đục và dịch thủy chảy tràn ra kẽ đùi Mây. Anh kéo tấm chăn sờn rách đắp lên cơ thể trần trụi của hai người, ôm chặt cô vào lòng.

Sùng ngồi dậy, với tay lấy chiếc túi vải cũ kỹ đặt ở đầu giường. Anh mở túi, cẩn thận lấy ra cây khèn bè bằng tre - vật báu duy nhất mà anh mang theo từ bản núi. Cây khèn tre đã sờn bóng vì mồ hôi tay của anh qua bao năm tháng, là người bạn tri kỷ đã cùng anh trải qua những đêm dài u uất dưới thung lũng khi nhớ thương cô.

Sùng đặt cây khèn lên môi. Anh không thổi những khúc nhạc hội mùa hoa rộn rã, náo nhiệt, mà thổi một khúc nhạc dịu nhẹ, êm ái. Tiếng khèn cất lên trầm bổng, luồn lách qua những kẽ hở của cánh cửa gỗ, vang vọng trong căn phòng trọ nhỏ hẹp chừng mười mét vuông. Đó là tiếng lòng của chàng trai núi rừng dành cho người con gái mình yêu, là lời thề nguyền chung thủy, là khúc ca về sự tự do và tình yêu hoang dại đã vượt qua mọi xiềng xích của hủ tục và tiền bạc.

Mây nhắm mắt lại, mỉm cười tựa đầu vào ngực Sùng. Tiếng khèn dịu nhẹ bên tai như đưa cô trở về với những đồi hoa tam giác mạch lộng gió của mùa xuân năm ấy, nơi tình yêu của họ bắt đầu chớm nở. Bàn tay họ đan chặt vào nhau trên chiếc giường nệm đơn sơ, cảm nhận hơi ấm da thịt của nhau lan tỏa trong bóng tối đang dần bao phủ thành phố biên giới.