Sùng nín thở ép chặt Mây vào vách gỗ thông ẩm mốc, lòng bàn tay to bản run rẩy che lên môi cô, ngăn một tiếng kêu thảng thốt sắp sửa thoát ra. Cơ thể hai người dán chặt vào nhau, mồ hôi nóng hổi rịn ra nhơm nhớp dọc sống lưng và vòm ngực trần của anh, tỏa hương da thịt nồng đượm trộn lẫn với mùi rơm mục dưới nền đất. Bên ngoài vách liếp mỏng manh, tiếng gậy gỗ lộc cộc gõ liên hồi xuống những tảng đá hộc dội vào tai họ từng đợt buốt nhói. Sùng cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập cuồng loạn từ lồng ngực Mây nện vào da thịt mình, dồn dập như tiếng trống hội mùa nhưng lại mang theo nỗi sợ hãi tột cùng của kẻ phạm tội. Anh khẽ dịch chuyển chân, cố gắng hạ thấp trọng tâm để che chắn hoàn toàn cho cô gái bé nhỏ phía sau.
Vệt sáng vàng vọt từ cây đèn pin của gã tuần bản luồn qua khe hở của vách gỗ, quét một đường dài loang lổ trên đống rơm khô mục. Ánh sáng ấy dừng lại ngay bắp chân trần nõn nà của Mây, nơi những vệt tinh dịch đặc sệt của Sùng vừa đùn ra từ lồn cô đang chầm chậm chảy dài xuống, loang loãng phản chiếu ánh đèn pin thành một vệt bóng nhẫy, ẩm ướt. Mây nhắm nghiền mắt, răng cắn chặt vào lòng bàn tay Sùng đang áp trên miệng mình, vị mặn của mồ hôi và vị tanh của máu rỉ ra từ khóe môi rách của anh thấm vào đầu lưỡi cô. Hai tay cô bấu chặt lấy bắp tay săn chắc đầy sẹo của người yêu, móng tay găm sâu vào da thịt anh như muốn tìm một điểm tựa để không ngã khuỵu xuống. Dưới lớp váy chàm lộn xộn chưa kịp chỉnh đốn, cửa âm đạo của cô vẫn co thắt kịch liệt sau cơn cực khoái, liên tục đùn ra chất dịch trắng đục ấm nóng, cọ xát vào hai mép lồn sưng đỏ khiến cô vừa run rẩy vì sợ hãi gã tuần bản phát hiện, vừa nhen nhóm một luồng khoái cảm âm ỉ, dính dớp râm ran.
Tiếng gậy gỗ đập mạnh vào cánh cửa kho thóc khóa hờ bằng sợi xích rỉ sét làm xích sắt kêu lách cách. Giọng lão tuần bản lè nhè, nồng nặc mùi rượu ngô cất lên ngay sát bên ngoài:
"Đứa nào ở trong đấy đấy? Đêm hôm mò mẫm cái gì? Có bước ra không thì tao gọi cả bản đến trói đầu lại!"
Sùng siết chặt cơ thể Mây, ghé sát tai cô thở khẽ, hơi thở nóng ấm mang theo mùi men rừng vuốt ve vành tai đang run rẩy của cô gái. Vết thương bên mạn sườn trái của anh do trận đòn của thằng Thào chiều qua nhói lên từng cơn dữ dội dưới sức ép của tư thế đứng gồng mình, nhưng anh không dám rên rỉ lấy nửa lời. Anh biết, chỉ cần gã tuần bản tiến thêm một bước và đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát kia, cuộc đời Mây sẽ kết thúc trong sự tủi nhục tột cùng. Nhà lão Quang sẽ không bao giờ buông tha cho một đứa con gái bị bắt quả tang đang làm tình với gã trai nghèo ngay trước ngày cưới chính thức, và bản thân anh cũng sẽ bị dìm xuống suối lạnh hoặc phạt vạ đến mức không còn một mảnh nương để cày cuốc.
Lão tuần bản đứng lặng bên ngoài một lát, tiếng thở phì phò nặng nề của gã luồn qua khe liếp. Có vẻ hơi men đã làm mờ mịt đầu óc gã, hoặc gã nghĩ đó chỉ là một con mèo rừng đi kiếm ăn đêm. Gã lầm bầm chửi thề một câu bằng tiếng bản địa, giọng điệu thô tục rồi quay lưng đi. Tiếng gậy gỗ lộc cộc lại khua trên lối đá nện, tiếng bước chân giẫm lên lá ngô khô nghe ràn rạt xa dần về phía chuồng trâu đầu bản. Bóng tối trong kho thóc trả lại sự tĩnh lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng thở dốc hối hả của hai cơ thể vừa thoát khỏi lằn ranh sinh tử.
Sùng từ từ buông tay khỏi miệng Mây. Anh khuỵu hai gối xuống nền đất đầy vỏ trấu và rác mục, cẩn thận kéo vạt áo chàm tối màu của mình lên, nhẹ nhàng đưa tay vào giữa hai đùi non của Mây để lau đi những vệt dịch thủy quyện với tinh dịch còn bết dính. Ngón tay thô ráp đầy vết chai sạn của anh chạm vào mép lồn đang sưng mọng, nóng hổi sau những cú thúc thô bạo của dương vật lúc nãy. Mây khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, hai đùi cô run rẩy khép chặt lại theo bản năng, nhưng rồi lại từ từ mở ra để anh lau chùi.
"Sùng... đau..." Mây thì thầm, giọng cô nghẹn ngào, bàn tay yếu ớt đặt lên bờ vai vạm vỡ của anh.
"Anh biết, anh thương em mà. Để anh lau sạch đi kẻo mẹ em nhìn thấy vệt nước này trên đùi." Sùng ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh dưới vòm trời tối sẫm phản chiếu qua kẽ hở của mái lá. Anh dùng phần vải áo sạch nhất, chầm chậm miết dọc theo khe lồn nhỏ hẹp của cô, lau đi những giọt tinh trùng đặc đang rỉ ra từ sâu bên trong âm đạo. Cảm giác nhột nhạt và đau rát cọ xát khiến Mây run rẩy liên hồi, hai đầu gối cô khẽ va vào nhau.
"Chúng ta phải đi thôi." Mây hốt hoảng nhìn ra phía cửa kho thóc. "Trời sắp rạng rồi, sương trên mái lá đang rơi dày hơn. Mẹ em mà dậy không thấy em trong buồng là hỏng hết tất cả kế hoạch."
Sùng đứng dậy, đỡ cô đứng thẳng. Anh giúp cô kéo lại chiếc váy cưới thổ cẩm đỏ thêu dở mà cô lén mặc bên trong chiếc váy chàm ngoài, cẩn thận buộc lại sợi dây đai lưng bằng vải lanh cho thật chặt để che giấu cơ thể vừa trải qua cuộc ân ái. Anh ghì lấy hai vai cô, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy đang đẫm nước:
"Anh đưa em về bằng đường sau chuồng trâu. Đi lối ấy cỏ rậm, không lo có người tuần bản nhìn thấy. Em bám chặt lấy áo anh."
Họ len lỏi qua lối mòn phủ đầy sương đêm lạnh giá sau kho thóc. Sùng đi trước, một tay cầm con dao đi rừng sắc lẹm để phạt những cành cây chắn lối, tay kia nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Mây. Lòng bàn tay hai người đan chặt vào nhau, mồ hôi rịn ra ấm áp giữa đêm sương buốt giá. Đến sát hàng rào đá sau nhà sàn của Mây, hai người dừng lại dưới bóng của cây đào rừng xơ xác lá. Sùng kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như muốn khảm cơ thể mềm mại của cô vào da thịt mình, để vòm ngực anh cảm nhận được nhịp tim thổn thức của người yêu. Anh cúi xuống, thì thầm sát bên tai cô, giọng khàn đặc nhưng kiên quyết:
"Ngày mai, khi đoàn đón dâu của thằng Quang đi qua khúc cua dốc Cun, anh sẽ cướp em đi. Em cứ lên xe của bọn nó, không được phản kháng, không được khóc lóc để chúng nó chủ quan. Anh và đám trai bản đã tính kỹ rồi. Bọn anh sẽ chặn đường ở đoạn hẹp nhất."
Mây gật đầu, những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo chàm mỏng của Sùng, làm da thịt anh ấm sực. Cô siết chặt lấy những ngón tay chai sạn của người yêu:
"Em sẽ đợi anh ở dốc Cun. Sùng, anh phải cẩn thận. Nhà lão Quang đông người lắm, chúng nó đi đón dâu thế nào cũng mang theo gậy sắt và xích xe máy để phòng hờ đấy. Em sợ anh lại bị chúng nó đánh như hôm qua."
"Con ma nhà họ Sùng bảo vệ chúng ta rồi. Em vào nhà đi," Sùng hôn lên trán cô một nụ hôn vội vã nhưng đầy sức nặng của lời thề. Anh đứng nhìn cô leo qua hàng rào đá, lướt nhanh như một bóng ma nhỏ rồi lách qua cánh cửa sau nhà sàn, biến mất vào căn buồng tối.
Ngay khi Mây vừa khép cánh cửa liếp cũ kỹ, một bóng đen đã đứng sừng sững bên bếp lửa đã tàn từ lâu. Đó là mẹ cô. Lồng ngực Mây thắt nghẹn, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dưới nếp váy chàm mỏng, làn da đùi non vẫn còn cảm giác ẩm ướt, dớp dính của dòng tinh dịch ấm nóng mà Sùng đã bắn sâu vào lòng âm đạo của cô. Cô sợ mẹ sẽ ngửi thấy mùi đàn ông nồng nặc bốc ra từ cơ thể mình, sợ bà sẽ nhìn thấy những vệt tinh dịch chưa kịp lau sạch đã khô lại, đóng thành những mảng trắng mờ trên da đùi.
Mẹ cô đứng đó, đôi mắt đục ngầu nhìn cô đầy nghi ngại. Bà tiến lại gần, đưa tay lên ngửi ngửi mùi sương đêm bám trên tóc cô, rồi đột ngột giật phăng chiếc khăn vấn đầu của Mây ra. Mây run rẩy, hai đầu gối khuỵu xuống, cô nín thở chờ đợi một cái tát cháy má. Nhưng mẹ cô chỉ buông một tiếng thở dài đầy cay đắng, giọng bà khàn khàn trĩu nặng:
"Mày lại đi gặp thằng Sùng phải không? Tao đã bảo rồi, nhà mình nợ nhà lão Quang nhiều lắm, không trả được thì mày phải về làm vợ người ta thôi. Thằng Sùng nghèo rách mồng tơi, nó lấy gì nuôi mày, lấy gì trả nợ cho bố mày? Đi rửa mặt đi, rồi thay bộ váy đỏ nhà lão Quang gửi sang. Đừng để người ta thấy bộ dạng này mà cười vào mặt cả nhà."
Mây cúi gục đầu, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống sàn nhà sàn bằng tre nứa. Cô không cãi lại nửa lời, vì cô biết mẹ nói đúng về cái nghèo, nhưng lòng cô thì đã trao trọn cho Sùng. Cô lẳng lặng bước về góc buồng tối, nơi đặt chiếc chậu gỗ đựng nước suối lạnh ngắt. Mây múc từng gáo nước dội vội lên người để gột rửa đi dấu vết của cuộc ân ái hoang dại trong kho thóc. Nhưng dù nước lạnh có dội qua, cô vẫn cảm nhận được sự nhạy cảm, sưng đau nơi mép lồn và cảm giác dớp dính vô hình của tinh dịch Sùng như đã thấm sâu vào da thịt, trở thành một dấu ấn sở hữu không thể bôi xóa.
***
Trong khi Mây đang phải chịu đựng nỗi tủi nhục trong căn buồng tối, Sùng đã vượt qua sườn đồi để trở về căn chòi nhỏ nơi đám trai bản đang tụ tập. Anh đứng bên đống lửa sưởi đã lụi tàn, lòng trĩu nặng những suy tư. Sự đấu tranh tâm lý giằng xé tâm can chàng trai trẻ. Sùng biết việc cướp dâu ngay trước mũi nhà lão Quang là một canh bạc sinh tử. Nếu thất bại, anh không chỉ bị phạt vạ đến khuynh gia bại sản, phải bán cả nương ngô, cả con ngựa thồ duy nhất, mà còn có thể bị đám tay sai của Quang đánh cho tàn phế, thậm chí bỏ mạng nơi vực sâu dốc Cun. Những người anh em đi theo anh cũng sẽ bị vạ lây, gia đình họ sẽ phải chịu sự trả thù tàn khốc của gã chủ bản giàu có. Anh nhìn những gương mặt sạm đen vì sương gió của đám trai bản nghèo, lòng dấy lên sự do dự. Anh có quyền gì để kéo họ vào hiểm cảnh này?
Một người bạn thân của Sùng tên là A Súa bước lại gần, vỗ mạnh vào bả vai lành lặn của anh:
"Sùng, mày nghĩ gì mà đứng đờ ra thế? Bọn tao đã chuẩn bị sẵn gậy gộc và ba con ngựa khỏe ở thung lũng rồi. Thằng Quang giàu thật, nhưng đường dốc Cun hẹp lắm, xe máy của bọn nó không phi nhanh được đâu. Chỉ cần mày quyết tâm, bọn tao sẽ giúp mày cướp con Mây về."
Sùng nhìn vào mắt A Súa, rồi nhìn sang đám trai bản đang ngồi vây quanh bàn gỗ, trên đó đặt một vò rượu ngô lớn. Gương mặt ai nấy đều hừng hực khí thế của những kẻ nghèo khổ bị dồn vào đường cùng. Sự bất công của đồng tiền nhà lão Quang đã đè nén họ quá lâu, và cuộc cướp dâu này không chỉ là chuyện của riêng Sùng, mà còn là sự phản kháng của những chàng trai bản nghèo trước thế lực tiền bạc dưới xuôi.
"Tao không sợ chết." Sùng nói, giọng anh trầm xuống nhưng đầy uy lực. "Tao chỉ sợ bọn mày bị vạ lây. Lão Quang có tiền, lão có thể thuê người hại gia đình bọn mày."
"Mày nói thế là khinh bọn tao rồi!" Một gã trai tên A Páo đứng bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn. "Con ma nhà họ Sùng đã nhận con Mây làm vợ mày từ đêm qua rồi, bọn tao không thể để người bản khác cướp đi được. Uống bát rượu này đi, rồi ngày mai chúng ta xuất phát!"
Hình ảnh Mây run rẩy dưới thân anh trong kho thóc, tiếng rên rỉ đầy khao khát của cô và mùi thơm da thịt quyện cùng vị tinh dịch ấm nóng lại hiện lên rõ mọt trong tâm trí Sùng. Anh không thể giương mắt nhìn người con gái mình yêu thương bị lão Quang đè ngửa trên chiếc giường nệm sang trọng dưới xuôi, không thể để dương vật dơ bẩn của gã chủ bản vấy bẩn lên cơ thể thánh thiện của cô. Sự căm hận và lòng kiêu hãnh của một người đàn ông vùng cao đã dập tắt mọi nỗi sợ hãi. Sùng bước tới, nâng bát rượu ngô thơm nồng lên trước mặt đám trai bản:
"Được! Ngày mai, máu có chảy trên dốc Cun, tao cũng phải mang được vợ tao về!"
Họ cùng nâng bát, uống cạn sạch thứ rượu ngô cay nồng như để thiêu đốt mọi nỗi do dự cuối cùng trong lòng.
***
Khi mặt trời vừa ló rạng qua những đỉnh núi đá tai mèo, cả bản làng đã bị đánh thức bởi những tiếng gầm rú đinh tai nhức óc. Đoàn đón dâu của nhà Quang phô trương thanh thế bằng một dàn xe máy Honda đời mới, ống pô được tháo vách ngăn để tạo ra những tiếng nổ vang rền khắp các vách núi. Quang ngồi trên chiếc xe dẫn đầu, mặc chiếc áo khoác da dày cộm, ngón tay cái đeo chiếc nhẫn vàng bản lớn bóng loáng. Gã cười đắc ý, thỉnh thoảng lại nhấn ga thật mạnh để chiếc xe chồm lên phía trước, biểu diễn sức mạnh trước những cặp mắt tò mò của dân bản.
Đi sau Quang là hơn chục gã tay sai trung thành, tên nào cũng mặc áo khoác sẫm màu, tay lăm lăm những thanh gậy gỗ và xích sắt quấn quanh tay lái. Chúng rồ ga tạo thành một vòng vây quanh ngôi nhà sàn của ông Páo. Những người dân bản đứng dọc hai bên đường đá chỉ dám hé cửa nhìn ra với ánh mắt e dè. Sự giàu có và hung hãn của nhà Quang đã đè bẹp mọi tiếng nói phản kháng trong bản từ lâu. Thằng Thào nhảy xuống xe trước tiên, cầm thanh gậy sắt gõ mạnh vào cột nhà sàn của ông Páo, giọng oang oang gọi người ra đón dâu:
"Ông Páo đâu! Đưa con Mây ra đây ngay! Giờ lành đến rồi, để trễ nải là nhà lão Quang phạt vạ đấy!"
Trong căn buồng tối chật hẹp, Mây ngồi bất động trên chiếc hòm gỗ cũ. Tiếng rú ga điên cuồng của đoàn xe máy bên ngoài dội qua vách nứa, đập thẳng vào màng nhĩ cô như những tiếng búa tạ. Tiếng quát tháo đầy hống hách của thằng Thào khiến lồng ngực cô thắt chặt, hơi thở dồn nén nghẹn ứ nơi cổ họng. Dưới lớp váy cưới màu đỏ rực thêu dệt cầu kỳ bằng chỉ kim tuyến mà nhà lão Quang gửi sang, cơ thể cô đang run rẩy không kiểm soát. Lớp vải thô ráp, cứng nhắc của chiếc váy mới cọ xát vào hai bên đùi non và kẽ lồn sưng đỏ, làm dấy lên những cơn rát buốt nhói da thịt. Cảm giác ẩm ướt, dính dớp của những vệt tinh dịch Sùng bắn sâu vào lòng âm đạo đêm qua vẫn còn đọng lại, mỗi lần cô dịch chuyển nhẹ, một chút chất dịch ấm nóng lại rỉ ra, thấm vào lớp lót váy chàm bên trong. Nỗi sợ hãi mẹ phát hiện ra mùi đàn ông nồng nặc và sự đau đớn thể xác hòa quyện vào nhau, khiến hai bàn tay cô bấu chặt lấy mép hòm gỗ đến trắng bệch các đầu ngón tay. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm hình ảnh bờ vai săn chắc đầy sẹo của Sùng trong bóng tối để giữ cho mình không ngã quỵ.
Cửa buồng đột ngột bị đẩy mạnh, mẹ cô bước vào với khuôn mặt xám xịt vì lo âu. Bà giật lấy chiếc khăn voan đỏ phủ lên đầu Mây, giọng thúc giục đầy hoảng hốt:
"Đi ra thôi con, nhà lão Quang đến đông lắm. Đừng để bọn nó nổi giận mà đập phá nhà mình."
Mây đứng dậy, hai chân cô run rẩy như không còn chút sức lực. Cơn đau thấu xương từ mép lồn sưng tấy truyền lên dọc sống lưng khiến cô phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Cô lững thững bước ra ngoài gian nhà chính, nơi ông Páo đang vồn vã chạy xuống bực thềm tre, gương mặt lộ rõ vẻ khúm núm trước gã chủ bản giàu có.
"Chào lão Quang! Chào các anh em trong đoàn!" Ông Páo chắp hai tay trước ngực, cười giả lả. "Rượu ngô tôi đã chuẩn bị sẵn ba vò lớn trên nhà rồi, mời lão và mọi người lên uống chén rượu nhạt chúc mừng hạnh phúc bọn trẻ."
Quang vẫn ngồi nguyên trên yên xe Honda, chân chống một bên đùi to mập xuống đất. Gã không thèm nhìn ông Páo, chỉ nâng tay lên vuốt lại mái tóc chải chuốt bóng mượt, chiếc nhẫn vàng trên ngón cái lấp lánh dưới nắng sớm. Gã hất hàm, giọng lè nhè đầy quyền lực:
"Rượu chè để sau đi ông Páo. Hôm nay sương mù trên dốc Cun tan muộn, đường đi trơn trượt lắm. Đưa con Mây ra đây để chúng tôi còn lên đường. Để nhỡ giờ lành ma nhà tôi nhập dâu thì số tiền nợ của ông tôi không xóa đâu đấy."
"Vâng, vâng! Tôi biết rồi, để tôi bảo nhà tôi đưa nó xuống ngay." Ông Páo vội vàng quay đầu gọi giật giọng vào trong nhà: "Bà nó đâu! Đưa con Mây xuống mau lên!"
Mẹ Mây dắt tay cô bước xuống những bậc thang tre lỏng lẻo. Chiếc váy đỏ cưới rườm rà quét qua những nấc thang nghe sột soạt. Mây cúi gục đầu dưới tấm khăn voan đỏ, che giấu đôi mắt đẫm nước và khuôn mặt nhợt nhạt không một chút sắc hồng. Khi cô vừa bước xuống đến chân cầu thang, Quang đã tiến lại gần. Gã đưa bàn tay mập mạp, thô bạo nắm lấy cổ tay Mây kéo mạnh về phía mình. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc trộn lẫn mùi rượu ngô tỏa ra từ người gã khiến Mây buồn nôn. Gã ghé sát tai cô, cười khẩy:
"Hôm nay trông em đẹp lắm. Về nhà tôi rồi, tôi sẽ cho em biết thế nào là sung sướng. Đêm nay tôi sẽ bắt em phục vụ tôi cả đêm trên chiếc giường nệm mới mua dưới xuôi."
Bàn tay thô bạo của Quang đột ngột bóp mạnh vào mông Mây qua lớp váy cưới dày. Cú bóp mạnh làm cô đau điếng, mép lồn vẫn còn sưng mọng sau cuộc làm tình hoang dại với Sùng bị ép chặt, khiến cô khẽ oằn người né tránh. Sự phản kháng yếu ớt của cô chỉ làm Quang thêm phấn khích. Gã đẩy cô lên yên sau chiếc xe máy Honda của gã, ra lệnh:
"Bám chặt vào tao. Đường dốc Cun khó đi, ngã ra đấy là nát mặt đấy."
Mây ngồi co rúm ở yên sau, hai tay cô nắm chặt lấy thanh sắt phía sau xe, kiên quyết không chạm vào tấm lưng to béo của gã. Chiếc xe máy rồ ga cực lớn, khói đen phun ra khét lẹt. Cả đoàn xe hơn chục chiếc đồng loạt nhấn ga, tạo nên một chuỗi âm thanh chói tai phá tan sự yên bình của bản làng.
Đoàn đón dâu bắt đầu di chuyển dọc theo con đường đá hộc dẫn lên phía dốc Cun. Con đường gập ghềnh với những tảng đá tai mèo sắc nhọn nhô lên khỏi mặt đất khiến chiếc xe máy nảy lên bần bật. Mỗi cú xóc mạnh là một lần cơ thể Mây bị dồn về phía trước, phần âm hộ sưng đỏ cọ xát trực tiếp vào yên xe cứng nhắc. Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ đùi non lên đến tận đỉnh đầu làm nước mắt cô trào ra dưới tấm khăn voan đỏ. Dưới sức ép của những cú xóc, những giọt tinh dịch đặc sệt của Sùng vẫn còn lưu lại sâu trong âm đạo bị đẩy ra ngoài, chảy loang lổ dọc theo kẽ đùi, dính dớp và ngứa ngáy. Mây cắn chặt răng, cố chịu đựng sự dày vò thể xác, lòng cô hướng về khúc cua dốc Cun với niềm hy vọng cuối cùng. Sùng ơi, anh đang ở đâu? Anh có đến thật không? hay anh đã bị đám tay sai của lão Quang đánh gục từ trước rồi?
Đoàn xe máy nối đuôi nhau leo lên những con dốc dựng đứng. Một bên là vách đá dựng đứng xám xịt, bên kia là vực sâu thăm thẳm phủ đầy sương mù trắng xóa. Tiếng động cơ gầm rú vang dội giữa hai vách núi đá như những tiếng gầm của dã thú. Càng lên cao, đường càng hẹp và trơn trượt do sương đêm chưa tan hết, bám vào những lớp đất đỏ nhão nhoét. Các gã tay sai đi sau phải giảm tốc độ, giữ khoảng cách an toàn để tránh bị trượt bánh xuống vực.
Khi chiếc xe dẫn đầu của Quang tiến vào đoạn hẹp nhất của dốc Cun, nơi một bên là khúc cua tay áo khuất tầm nhìn bởi những bụi sa mộc rậm rạp, tốc độ của đoàn đón dâu chậm hẳn lại. Mây nín thở, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cố gắng căng tai nghe ngóng qua tiếng động cơ xe máy.
Bất ngờ, một tiếng rầm lớn vang lên từ phía trên đỉnh dốc. Một thân cây sa mộc cổ thụ lớn bị đốn hạ đổ sập xuống, chắn ngang lối đi duy nhất của con đường độc đạo.
Quang giật mình bóp phanh gấp, bánh sau chiếc xe Honda trượt một đường dài trên đất nhão trước khi dừng lại sát sạt thân gỗ lớn. Đoàn xe phía sau hỗn loạn phanh rú rít, vài chiếc không kịp xử lý đã đâm sầm vào đuôi xe nhau, tiếng chửi thề thô tục vang lên khắp nơi.
"Mẹ kiếp! Đứa nào phá đường đấy!" Thào gầm lên, tay lăm lăm thanh gậy sắt nhảy xuống xe.
Từ sau những bụi sa mộc rậm rạp và những tảng đá tai mèo lớn hai bên đường, Sùng xuất hiện. Anh đứng sừng sững trên một tảng đá cao, tay cầm con dao đi rừng sáng loáng, khuôn mặt đầy những vết bầm tím nhưng ánh mắt rực lửa căm hận. Đi sau anh là A Súa, A Páo và gần chục chàng trai bản nghèo tay cầm gậy gộc, đá hộc, gương mặt ai nấy đều hừng hực sát khí.
"Quang! Mày để con Mây lại đây!" Sùng chỉ thẳng mũi dao về phía gã chủ bản, giọng anh vang dội khắp vách núi. "Hôm nay mày không mang được vợ tao đi đâu!"
Tiếng la hét hỗn loạn vang lên ở đầu dốc khi toán của Sùng xông ra chặn kiệu hoa.