Sùng siết chặt lòng bàn tay thô ráp vào mạn sườn trái, cố ngăn một tiếng rên rỉ rách toác ra từ cuống họng khi cơn đau từ cú đá chí mạng của thằng Thào lại nhói lên. Anh đứng nép mình sau thân cây sa mộc lớn sát máng nước bản, hàm răng siết chặt đến mức xương quai hàm bạnh ra, run rẩy dưới lớp áo chàm mỏng. Cái lạnh của sương đêm nhuốm vào da thịt, nhưng trong lòng bàn tay Sùng, mồ hôi nóng hổi cứ ứa ra liên tục, nhớp nháp. Tiếng nước từ máng tre chảy xuống hốc đá róc rách, đều đặn vang lên trong đêm tối, nhắc nhở anh rằng chỉ còn chưa đầy một ngày nữa, người con gái anh yêu sẽ bị gã chủ bản tên Quang dùng tiền bạc để rước về làm vợ.
Lòng Sùng nóng bỏng tựa lửa đốt. Cứ mỗi lần nghĩ đến cảnh khuôn mặt tròn trịa, nhiều thịt của lão Quang kề sát vào Mây, bàn tay mập mạp đeo nhẫn vàng lớn của lão vuốt ve khắp làn da trắng mịn của cô, máu trong người anh lại sôi lên sùng sục. Sự căm phẫn nhà Quang tích tụ trong lồng ngực anh thành một khối thuốc súng chỉ chờ châm ngòi. Cú đá của thằng Thào làm gãy dẻ sườn không đau bằng việc nhìn chiếc khèn tre thân yêu của mình bị gót giày da của nó giẫm nát vụn dưới đất nện. Anh đã mất khèn, mất đi tiếng nói gọi người yêu dưới đêm trăng, nhưng anh quyết không thể mất Mây.
Anh thà chịu phạt vạ, thà bị đánh chết ném xác xuống vực sâu, chứ quyết không chịu đứng nhìn người đàn ông khác đè lên thân thể Mây. Nỗi sợ hãi đánh mất cô vĩnh viễn biến thành một luồng sức mạnh điên cuồng, lấn át cả cơn đau thể xác đang hành hạ anh từng giây từng phút. Móng tay Sùng cắm chặt vào lớp vỏ xù xì của cây sa mộc, rỉ máu. Mùi nhựa thông nồng hắc quyện với mùi máu tươi tanh tanh nơi đầu ngón tay tạo nên một cảm giác kích thích đầy bạo liệt. Anh dán mắt vào con đường mòn dẫn từ phía nhà Mây xuống máng nước, tai căng ra bắt lấy từng tiếng động nhỏ nhất giữa đại ngàn âm u.
Giữa lúc đầu óc Sùng đang cuồng quay trong những suy nghĩ tăm tối, một cái bóng nhỏ nhắn hớt hải lao xuống từ con dốc đá tai mèo. Mây bước đi vội vã, chân vấp vào những mỏm đá nhọn hoắt làm người nghiêng ngả, suýt ngã nhào xuống vực sâu.
Sùng không màng tới cơn đau ở sườn, anh lao ra nhanh tựa một con thú rừng, giang rộng hai tay đón lấy cơ thể đang run rẩy của Mây. Cô đâm sầm vào vòm ngực rộng của anh, hai tay bấu chặt lấy lớp áo chàm thô ráp, móng tay găm sâu vào da thịt anh để giữ thăng bằng, tránh rơi thẳng xuống vực sâu của số phận.
"Sùng... Sùng ơi..." Mây nấc lên, giọng nghẹn lại nơi cổ họng, hai vai run lên bần bật. Hơi thở gấp gáp của cô nóng hổi phả vào hõm cổ anh, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của tóc lanh mới gội quyện lẫn với mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi tột cùng.
"Anh đây. Có anh ở đây rồi. Đừng sợ, Mây ơi." Sùng siết chặt vòng tay, ôm trọn thân hình mảnh dẻ của Mây vào lòng, mặc cho vết thương ở sườn nhói lên dữ dội. Anh hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc trên tóc cô, cố gắng dùng hơi ấm từ lồng ngực trần của mình để xoa dịu sự hoảng loạn đang làm cô đông cứng.
Mây ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn anh, đôi mắt to tròn vốn u uất giờ đây ngập tràn sự tuyệt vọng.
"Bố em... bố em khóa cửa buồng rồi. Em phải cạy liếp nứa phía sau chuồng lợn để chui ra. Lão Quang... lão gửi thêm hai hũ rượu ngon với một xấp tiền mới cho bố em chiều nay. Họ bảo sáng mai đoàn đón dâu sẽ đến sớm. Sùng ơi, em phải làm sao đây? Em không muốn về nhà lão, em thà nhảy xuống vực sâu tự tử còn hơn!"
Sự tuyệt vọng trong mắt Mây cào xé tâm can Sùng. Anh nhìn thấy gò má cô vẫn còn hằn lên vết bầm đỏ từ cái tát của bà Páo hôm trước. Cơn giận dữ bùng lên nghẹt thở. Người con gái sạch sẽ, thơm tho như bông hoa ban rừng này, lại đang bị những đồng tiền dơ bẩn của lão Quang dồn vào chân tường. Sùng đưa bàn tay thô ráp lên lau nước mắt trên gò má mịn màng của Mây, ngón tay cái vuốt ve đôi môi mọng đang run rẩy của cô.
"Em không được chết. Có chết thì thằng Sùng này chết trước. Anh đã bàn với lũ bạn rồi, ngựa và rượu đã sẵn sàng ở đầu dốc bản dưới. Đêm nay anh sẽ đưa em đi, đi thật xa khỏi cái bản này, đến nơi mà tiền của lão Quang không mua được người."
Chưa kịp để hai người cảm nhận được hơi ấm của nhau, từ phía đầu dốc bên kia, tiếng la hét thô thiển của đám tay sai nhà Quang dội lại qua các vách đá.
"Tìm kỹ góc máng nước xem! Con ranh đó chỉ có thể chạy đường này thôi! Bố nó bảo nó vừa trốn ra ngoài!" Tiếng thằng Thào gầm lên, giọng điệu say rượu đầy hung hãn, theo sau là tiếng bước chân nện huỳnh huỵch trên đá hộc.
Những luồng ánh sáng từ ba, bốn chiếc đèn pin quét loang loáng qua các bụi cây sa mộc, rọi thẳng xuống con đường mòn dẫn ra suối. Ánh sáng quét sát sạt vào rìa chiếc áo chàm tối màu của Sùng. Mây rúm người lại, mặt cắt không còn hạt máu, hàm răng va vào nhau lập cập dưới áp lực của nỗi sợ hãi bị bắt lại. Nếu bị bắt lúc này, Sùng sẽ bị đánh chết, còn cô sẽ bị xích chân vào cột nhà Quang cho đến ngày làm lễ cưới.
Sùng nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Mây. Cổ tay cô lạnh ngắt, mạch đập nhanh và hỗn loạn dưới lớp da mỏng. Anh kéo cô đi, cúi thấp người luồn lách qua những ngách đá tối đen nằm khuất sau bóng của những ngôi nhà sàn trong bản. Sùng thuộc từng hốc đá, từng khúc quanh của bản này từ thuở nhỏ đi chăn trâu. Anh dắt cô đi trong tối tăm, tránh những khoảng đất trống có ánh trăng non soi rọi.
Phía sau, tiếng chửi bới và tiếng bước chân đuổi theo vẫn ráo riết. Ánh đèn pin quét dọc theo bờ rào đá, chỉ cách họ chừng mươi sải chân. Sùng cảm nhận được từng đợt đau buốt từ mạn sườn truyền lên đại não, nhưng ý chí bảo vệ Mây giúp anh vượt qua giới hạn thể xác. Anh biết nếu cứ tiếp tục chạy trên đường mòn, họ sẽ bị ánh đèn pin bắt gặp.
Sùng đưa mắt nhìn nhanh xung quanh rồi đẩy Mây vào một khe hẹp giữa hai vách gỗ của kho thóc bản. Đó là một gian nhà kho bằng gỗ thông cũ kỹ, mái lợp liếp nứa nát, nằm trơ trọi góc rìa bản, nơi người dân dùng để chứa thóc chung sau mỗi mùa gặt. Sùng dùng bàn tay thô ráp của mình đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ kỹ. Cửa không khóa xích, chỉ cài một chốt gỗ thô bên ngoài. Anh kéo Mây lách nhanh vào trong rồi kéo cánh cửa khép chặt, cài chốt gỗ bên trong lại.
Không gian bên trong kho thóc lập tức nuốt chửng lấy hai người. Bóng tối đặc quánh và ngột ngạt. Mùi rơm rạ khô hanh, mùi thóc mục lâu ngày trộn lẫn mùi gỗ thông ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.
Mây đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo chàm. Cô đưa tay lên bịt chặt miệng để ngăn không cho những tiếng thở dốc thoát ra ngoài. Bên ngoài vách gỗ, tiếng bước chân của bọn tay sai chạy qua, tiếng gậy gỗ khua lộc cộc trên đá tai mèo vang lên rõ mồn một.
\"Thằng Thào, bên này không có dấu chân! Chắc nó chạy xuống phía suối rồi!\" Tiếng một tên tay sai vọng vào qua khe hở của vách gỗ.
\"Mẹ kiếp, đuổi theo! Đừng để con ranh đó thoát, không là lão Quang lột da cả lũ!\" Tiếng bước chân thưa dần rồi xa hẳn, hướng về phía hạ nguồn suối lạnh.
Trong kho thóc, sự căng thẳng đến nghẹt thở bao trùm. Sùng áp sát thân hình cao lớn của mình vào người Mây. Hơi thở dồn dập của anh phả lên trán cô, nóng hổi và mang theo mùi vị hoang dại của núi rừng. Trong bóng tối không nhìn rõ mặt, họ chỉ cảm nhận nhau qua tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực đối phương. Nỗi sợ hãi tột cùng bị phát hiện hòa quyện với sự kích thích của sự cấm đoán khiến máu trong người Sùng sôi lên. Anh cảm nhận được cơ thể Mây dưới lớp vải chàm đang nóng dần lên, từng thớ thịt của cô run rẩy bám lấy anh.
\"Sùng... em sợ lắm... ngày mai họ đến đón em thật rồi...\" Mây thì thầm, giọng nói run rẩy, nước mắt lại trào ra ướt đẫm cả một mảng áo của Sùng. \"Em sợ phải ngủ chung giường với lão Quang. Em sợ lão chạm vào người em...\"
Nghĩ đến cảnh làn da trắng trẻo của Mây bị bàn tay thô bạo, đầy nhẫn vàng của lão Quang sờ soạng, đầu óc Sùng bùng nổ. Sự ghen tuông và khát khao chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ. Anh không thể để mất cô. Đêm nay, trước khi cô bị đẩy vào hố lửa, anh phải biến cô thành người của mình một cách trọn vẹn nhất, để linh hồn và thể xác cô vĩnh viễn khắc sâu dấu ấn của anh.
Sùng đưa tay lên, tìm kiếm khuôn mặt Mây. Những ngón tay chai sạn của anh mơn trớn đôi gò má ướt đẫm nước mắt của cô, rồi trượt xuống chiếc cổ thon dài ấm áp. Mây khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, cô chủ động nghiêng đầu, cọ sát làn da của mình vào lòng bàn tay anh. Cảm giác ấm áp từ da thịt cô truyền qua lòng bàn tay Sùng như một chất xúc tác mãnh liệt, đánh thức mọi bản năng nguyên thủy nhất trong anh.
\"Mây... anh nhớ em phát điên lên được. Đêm nay, em là của anh. Không ai được phép cướp em đi.\" Sùng thì thầm, giọng nói khản đặc chứa đựng sự khát khao hoang dại.
Không đợi Mây trả lời, Sùng cúi xuống, tìm kiếm đôi môi mọng của cô. Nụ hôn của họ bắt đầu bằng sự vội vã, ngấu nghiến của hai kẻ đang đứng bên bờ vực chia ly. Sùng mút mát cánh môi dưới của Mây, đầu lưỡi anh mạnh mẽ luồn lách vào trong khoang miệng ngọt ngào của cô, càn quét và hút lấy từng ngụm mật ngọt. Mây ôm chặt lấy cổ Sùng, cô kiễng chân lên, đáp lại nụ hôn của anh bằng tất cả sự tuyệt vọng của một kẻ biết rằng sau đêm nay, mình có thể sẽ mất đi người yêu mãi mãi. Hai chiếc lưỡi quấn quyết lấy nhau, trao đổi hơi ấm và vị mặn chát của những giọt nước mắt lăn dài.
Bàn tay Sùng không chịu đứng yên. Anh luồn tay xuống dưới vạt áo chàm xẻ ngực của Mây. Làn da mịn màng, nóng hổi của cô khiến lòng bàn tay anh tê dại. Sùng thô bạo giật phăng những chiếc khuy vải dọc sườn áo cô. Tiếng khuy vải đứt nhẹ vang lên trong bóng tối. Bầu ngực căng tròn, săn chắc của thiếu nữ mười chín tuổi bật ra khỏi lớp áo chàm. Sùng bóp chặt lấy một bên gò bồng đảo của Mây, cảm nhận đầu vú cứng ngắc đang cạ vào lòng bàn tay mình. Anh cúi đầu xuống, ngậm lấy bầu ngực nóng hổi của cô, dùng môi răng day nhẹ đầu vú rồi bú mút điên cuồng. Cảm giác ướt át và ấm nóng từ khuôn miệng Sùng làm Mây ưỡn người về phía trước, hai tay đan vào mái tóc đen ngắn của anh.
\"Ưm... Sùng... nhẹ thôi... nhức...\" Mây rên rỉ, đầu gối cô run rẩy không đứng vững trước khoái cảm cuồn cuộn dâng lên.
Sùng một tay ôm chặt lấy eo cô để giữ thăng bằng, tay còn lại luồn xuống dưới lớp váy chàm dày cộm. Bàn tay anh lướt qua bắp đùi non mềm mại, ấm nóng, tiến thẳng vào vùng nhạy cảm giữa hai chân cô. Mây không mặc quần lót bên trong váy chàm theo thói quen của con gái bản. Ngón tay Sùng chạm ngay vào lớp lông tơ mềm mại, rồi mò mẫm sâu vào giữa hai mép lồn đang khép chặt.
Nơi đó đã ướt đẫm tự lúc nào. Thứ dịch thủy ấm nóng, nhớp nháp chảy ra ướt đẫm cả kẽ ngón tay Sùng. Sùng dùng ngón tay cái miết mạnh lên hạt đậu nhỏ đang cương cứng của cô, khiến Mây run bắn người lên, hai đùi co rúm lại kẹp chặt lấy tay anh.
\"Nước ra nhiều thế này rồi... Mây của anh thèm cu rồi đúng không?\" Sùng thở phả vào tai cô gặng hỏi, giọng anh khàn đặc đầy kích thích.
\"Ưm... thèm... Sùng ơi... đút vào đi... em sợ... em muốn anh...\" Mây khóc nghẹn, tiếng rên rỉ lọt qua kẽ răng. Cô cảm thấy âm hộ mình ngứa ngáy, trống trải vô cùng, thèm khát được lấp đầy bởi vật cứng nóng hổi của anh.
Sùng kéo phắt chiếc quần lửng của mình xuống, giải phóng cho dương vật căng cứng, đỏ hửng đang giật lên từng nhịp trong bóng tối. Đầu cu to tròn rỉ ra những giọt dịch nhờn nóng hổi. Anh nắm lấy một bên chân của Mây, nhấc bổng lên, ép chiếc đùi thon thả của cô vòng qua hông mình. Lưng Mây bị ép chặt vào vách gỗ thô ráp của kho thóc, những dăm gỗ nhỏ đâm nhẹ vào da thịt sau lưng nhưng cô không hề bận tâm.
Sùng điều chỉnh tư thế, ghì chặt hông Mây. Anh cầm lấy dương vật to dài của mình, chĩa thẳng đầu khấc nóng bỏng vào mép âm hộ đang mở rộng của cô.
\"Mây... anh đâm vào nhé.\"
\"Đút vào... đút mạnh vào...\" Mây rên rỉ, hai tay bám chặt vào bả vai săn chắc của Sùng.
Sùng lấy đà, thúc mạnh hông một cú dứt khoát. Dương vật căng cứng, gân guốc trượt qua lớp dịch thủy trơn trượt, cắm phập vào sâu tận đáy âm đạo chật hẹp của Mây.
\"A!\" Mây ngửa cổ ra sau, cắn chặt vào bờ vai của Sùng để không hét to thành tiếng. Âm đạo chật khít của cô co thắt kịch liệt, ôm chặt lấy toàn bộ chiều dài dương vật của anh. Cảm giác căng đầy, nóng bỏng bên trong khiến cô tê dại từ đầu ngón chân lên đến đỉnh đầu.
Sùng thở hắt ra một hơi đầy thỏa mãn. Sự khít khao và nóng ấm bên trong lồn Mây siết chặt lấy cu anh, làm dấy lên một cơn khoái cảm buốt nhói chạy thẳng lên đại não. Sùng ghì chặt hông, bắt đầu nhấp nhẹ.
Nhưng khi anh vừa đẩy mạnh hông lần thứ hai, vết thương bên sườn trái đột ngột co rút dữ dội. Cơn đau nhói như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào buồng phổi, khiến Sùng khuỵu nhẹ đầu gối. Anh nghiến răng ken két, từng thớ cơ trên mặt giật phồng lên, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm trán rồi chảy dài xuống khóe mắt. Nỗi đau thể xác kịch liệt nhắc nhở anh về cú đá của thằng Thào, nhưng lồng ngực anh lúc này còn bị thiêu đốt bởi một nỗi sợ lớn hơn: nỗi sợ ngày mai cô gái dưới thân mình sẽ trở thành vợ kẻ khác.
Sùng không dừng lại. Anh cắn chặt bờ môi dưới đến bật máu để nén tiếng rên rỉ đau đớn. Bàn tay thô ráp bấu chặt hơn vào bắp đùi non mềm mại của Mây, nhấc bổng nó lên cao hơn nữa. Anh ghì chặt cơ thể cô vào vách gỗ kho thóc, tiếp tục thúc dương vật vào sâu trong âm đạo chật hẹp. Mỗi cú thúc của anh mang theo sự điên cuồng và tuyệt vọng của một con thú bị dồn vào đường cùng.
Lưng Mây miết chặt lên những tấm gỗ thông thô ráp của kho thóc. Vách gỗ cũ kỹ kẽo kẹt theo từng nhịp giã cu liên hồi và bạo liệt. Trong bóng tối tĩnh mịch của kho thóc, tiếng gỗ thông kêu cót két đè nặng lên tâm trí hai người. Mây cảm nhận được từng thớ thịt trong âm hộ mình bị kéo căng, cọ xát trực tiếp với lớp da quy đầu gân guốc của Sùng. Tiếng dịch thủy nhớp nháp phát ra từ sự ma sát liên tục giữa hai bộ phận sinh dục vang lên rõ mồn một trong góc tối. Âm hộ cô nóng rực, co thắt kịch liệt như một cái bẫy kẹp chặt lấy cu anh, vừa đau đớn lại vừa ngập tràn khoái cảm.
Nội tâm Mây lúc này là một mớ hỗn độn giữa nỗi sợ hãi tột cùng bị đám tay sai quay lại bắt gặp và sự kích thích điên cuồng từ thể xác. Cô biết chỉ cần một tiếng rên hơi to, hoặc một cử động quá mạnh làm đổ đống thóc bên cạnh, cả hai sẽ phải trả giá bằng mạng sống. Nhưng cái lạnh buốt của vách gỗ sau lưng đối lập với cái nóng bỏng từ dương vật của Sùng đang cắm sâu trong cơ thể cô lại tạo nên một sức hút ma mị. Cô ghì chặt hai tay lên vai anh, cảm nhận lớp da thịt săn chắc đẫm mồ hôi của Sùng dưới ngón tay mình. Cô không muốn nghĩ đến ngày mai, không muốn nghĩ đến lão Quang. Trong đầu cô lúc này chỉ có Sùng, có sự lấp đầy thô bạo nhưng ấm áp của anh.
Sùng nhắm nghiền mắt, nhịp hông mỗi lúc một nhanh và mạnh mẽ hơn. Cơn đau từ dẻ sườn gãy bị luồng khoái cảm hoang dại dâng trào lấn át hoàn toàn. Anh ngửi thấy mùi rơm khô bị giẫm nát dưới chân, mùi thóc mục ngai ngái bốc lên từ các khe sàn gỗ, quyện lẫn với mùi da thịt nồng nàn và dịch thể ướt át của người con gái trong lòng. Anh muốn khảm sâu hình ảnh này, cảm giác này vào tận xương tủy. Cho dù ngày mai có ra sao, đêm nay cô phải hoàn toàn thuộc về anh, từng centimet thịt da của cô phải ghi nhớ sự hiện diện của anh.
"Mây... lồn em khít quá... siết chặt cu anh thế này..." Sùng thở dốc khàn đặc, từng tiếng thì thầm phả vào hõm cổ Mây nóng rực.
"Sùng... đâm mạnh nữa đi... giết em luôn đi... đừng buông em ra..." Mây khóc nghẹn, hai chân cô quấn chặt lấy hông anh, mông cô ưỡn lên đón nhận từng cú nện điên cuồng của người yêu.
Mỗi nhịp giã của Sùng lại đẩy dương vật chạm sâu vào cổ tử cung của Mây, khiến cô run lên bần bật. Tiếng kẽo kẹt của vách gỗ thông càng lúc càng dồn dập, đè nén tiếng thở dốc hối hả của hai cơ thể đang quện chặt vào nhau. Khoảng không gian chật hẹp chứa đầy thóc mục trở thành thiên đường duy nhất của họ giữa vòng vây của luật lệ và đồng tiền dơ bẩn.
Cơn cực khoái dâng lên như một đợt sóng thần quét qua cơ thể cả hai. Âm đạo Mây co bóp liên hồi, ôm chặt cứng lấy dương vật Sùng.
"Sùng... em ra... em ra mất..." Mây hét lên khe khẽ, răng cắn chặt vào bả vai anh để ngăn tiếng kêu lớn.
Sùng gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, anh thúc mạnh liên tiếp ba cú dứt khoát, cắm lút toàn bộ chiều dài dương vật vào tận đáy lồn Mây. Cơ thể anh run rẩy dữ dội, dẻ sườn đau nhói lên một cái trực diện, nhưng anh vẫn ghì chặt hông sát sạt vào mép lồn cô. Dương vật giật mạnh liên hồi, bắn từng luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào sâu bên trong âm đạo Mây. Dòng tinh nóng ấm phun thẳng vào tử cung khiến Mây run rẩy ngửa cổ ra sau, dòng mật dịch trong âm hộ cô cũng phun ra xối xả, quyện lẫn với tinh trùng chảy tràn qua kẽ đùi hai người.
Họ run rẩy ôm chặt lấy nhau trong bóng tối, hai lồng ngực phập phồng nện vào nhau dồn dập. Hơi nóng từ hai cơ thể đẫm mồ hôi tỏa ra nghi ngút giữa không gian ẩm mốc của kho thóc. Sùng gục đầu vào vai Mây, thở dốc nhọc nhằn, tay vẫn siết chặt hông cô như sợ rằng nếu nới lỏng tay, cô sẽ biến mất vào màn sương đêm lạnh giá bên ngoài.
Khi cả hai chưa kịp thở dốc sau đỉnh điểm khoái cảm, đột ngột, một tiếng động lạ vang lên ngay sát vách gỗ phía sau lưng Mây.
*Cộc. Cộc.*
Đó là tiếng gậy gỗ khua lộc cộc gõ nhẹ vào vách thông của kho thóc, theo sau là tiếng bước chân sột soạt giẫm lên đống lá khô ngay bên ngoài. Tiếng động quá gần làm Sùng giật mình buông Mây ra, dương vật trượt khỏi âm hộ cô tạo nên một tiếng *pụt* ẩm ướt trong đêm tối. Tim cả hai lập tức treo ngược lên tận cổ họng.