← Mồi Tình Vùng Cao
Chương 4 / 20

Sùng ghì chặt thân mình vạm vỡ đè nghiến lên người Mây, lồng ngực trần nóng hổi nện dồn dập vào lưng cô để nén chặt từng tiếng thở dốc. Tấm lưng của Sùng bóng nhẫy mồ hôi, tỏa ra hơi nóng hôi hổi như một tấm lò nung áp sát vào lớp áo chàm mỏng của Mây. Luồng sáng vàng khè từ chiếc đèn pin của những kẻ đi rừng quét qua quét lại ngay trên đầu hai người, luồn qua những kẽ lá sa mộc rậm rạp rồi chập chờn rọi xuống dòng suối đá dưới chân. Mây cắn chặt môi, hàm răng miết sâu vào da thịt đến mức vị máu tanh nồng bắt đầu ứa ra nơi đầu lưỡi. Cô không dám rên lên, dù chỉ một tiếng nhỏ, khi đầu gối đang tì lên lớp sỏi đá dăm sắc nhọn dưới đất đau buốt nhói. 

Khoảng cách giữa hai người lúc này chẳng có lấy một kẽ hở. Mây cảm nhận được từng thớ cơ bắp cuồn cuộn trên đùi Sùng đang căng cứng, ghì chặt lấy hai chân cô để giữ cho thân thể cô không bị trượt xuống bờ suối đá dăm. Sức nặng từ cơ thể một gã trai rừng lực lưỡng đè lên lưng khiến lồng ngực Mây như bị ép chặt, nhịp tim đập loạn xạ nện vào lồng ngực Sùng tạo nên những nhịp đập dồn dập, hỗn loạn. Chiếc quần lót của cô vẫn trượt xuống ngang đùi, mép lồn đầy dịch xuân nhớp nháp lộ ra ngoài không khí ban đêm lạnh ngắt, cọ sát vào lớp da đùi nhám ráp của anh mỗi lần Sùng khẽ dịch chuyển để che chắn cho cô kỹ hơn. Sự nhục dục hoang dại trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng khiến cơ thể thiếu nữ run lên bần bần.

Tiếng bước chân của đám người săn đêm rầm rập đi qua bên kia bờ suối. Tiếng lá khô bị giẫm đạp vỡ vụn xào xạc vang lên ngay sát bên bờ bụi, cùng tiếng chó sủa dồn dập cứ thế lùi dần rồi mất hút vào phía rừng vầu rậm rạp. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin cuối cùng cũng tắt hẳn ở khúc quanh bên kia con suối.

Lúc này, Sùng mới thở hắt ra một hơi nóng hổi. Luồng khí nóng từ khuôn miệng anh phả thẳng vào gáy Mây, làm nổi lên từng lớp da gà rân ran. Anh từ từ buông bàn tay đang bịt chặt miệng cô ra, nhưng khuôn ngực vạm vỡ vẫn chưa chịu rời khỏi tấm lưng mềm mại của cô. Sùng chống một bên khuỷu tay xuống nền đất ẩm đầy lá mục, tay kia mò mẫm xung quanh. Đầu ngón tay thô ráp đầy những vết chai vì phát nương làm rẫy của anh chạm vào một vật kim loại nhỏ lạnh ngắt nằm lẫn trong đám rễ cây tai mèo. Đó là chiếc vòng bạc nhỏ bị tuột ra lúc nãy khi hai người cuống quýt đổ nhào vào bụi rậm.

Sùng nhặt chiếc vòng lên, kéo bàn tay vẫn còn run rẩy của cô lại gần. Anh chậm rãi lồng chiếc vòng vào cổ tay tròn trịa của Mây. Đầu ngón tay của anh miết nhẹ lên da thịt mềm mại, cố tình miết từ lòng bàn tay ngược lên cổ tay cô, để lại những vệt hơi ấm nóng hổi giữa đêm rừng lạnh giá. Mây khẽ co ngón tay lại, khép chặt đùi để che đi mép lồn vẫn còn ướt dính chất nhờn hoan lạc, đầu dựa vào bờ vai rộng của anh.

Sùng áp sát mặt vào tai Mây, hơi thở dồn dập phả lên vành tai cô, giọng thì thầm khàn đặc chứa đựng sự khát thèm chưa thỏa:

"Chạy mau về đi, kẻo bố mày thức giấc. Hôm khác anh lại tìm. Anh nhớ cái lồn ướt của em rồi, hôm khác anh phải đút bằng được cái cu vào mới thôi."

Mây không đáp, cổ họng nghẹn đắng vì vừa lo sợ vừa lưu luyến thứ hương vị đàn ông mạnh mẽ tỏa ra từ da thịt anh. Cô lật đật ngồi dậy, hai tay cuống quýt chỉnh lại vạt áo chàm xộc xệch, vội vàng kéo lại chiếc quần lót đã ướt đẫm dịch xuân cho ngay ngắn ôm lấy bờ mông tròn trịa rồi cắm đầu chạy ngược lên con dốc đá dẫn về bản. Bóng tối của những cây sa mộc cổ thụ nuốt chửng bóng dáng nhỏ bé của cô, chỉ còn lại tiếng bước chân dốc gấp gáp nện trên những phiến đá xám.

Cánh cửa gỗ nhà sàn khép hờ, khe hở chỉ vừa đủ một thân người lách qua. Mây đứng ngoài hiên thở dốc để lấy lại nhịp thở bình thường, cố gắng lau đi vệt mồ hôi đang rịn trên trán và cổ. Cô nhẹ nhàng lách người bước vào, cố gắng đặt bàn chân trần thật khẽ để sàn gỗ không phát ra tiếng động. Nhưng chân cô vừa đặt lên bực cửa sàn, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì một bàn tay to lớn, đầy những vết sẹo chai sần đã đột ngột thò ra từ bóng tối, chụp lấy bím tóc dài của cô từ phía sau, giật mạnh một cái. 

Mây rú lên một tiếng đau đớn, cả thân người mất thăng bằng ngã dúi dụi xuống sàn, đầu gối đập mạnh vào góc bàn gỗ nghiến đau điếng. Cơn đau thấu xương từ đầu gối xộc thẳng lên đại não, khiến nước mắt cô lập tức trào ra ngoài khóe mi.

Ánh lửa bếp lò đã tàn từ lâu, chỉ còn những đốm than đỏ âm ỉ hắt lên bóng dáng lừng lững của ông Páo. Ông ngồi bó gối trên chiếc ghế gỗ nghiến đặt ngay cạnh bàn thờ ma nhà, khuôn mặt hằn học với những nếp nhăn sâu hoắm hiện rõ trong bóng tối nhập nhoạng. Ông Páo rít một hơi thuốc lào dài, tiếng điếu cày rít lên sòng sọc nghe buốt tai, rồi nhổ toẹt bãi nước trầu đỏ lòm xuống sàn nhà sàn qua kẽ gỗ. Ông gầm lên, giọng khàn đặc đầy giận dữ vang lên trong căn nhà trống:

"Mày lại đi mò mẫm với thằng Sùng nghèo kiết xác kia phải không? Thứ con gái mất dạy! Mày có biết nhà tao đã nhận lời dạm hỏi của ai chưa? Mày muốn bôi tro trát trấu vào mặt cái nhà này à? Mày đi suốt đêm, quần áo xộc xệch thế này thì còn ra cái thể thống gì nữa?"

Mây chống tay xuống sàn gượng dậy, cơn đau ở đầu gối khiến chân cô run rẩy không vững. Nước mắt giàn giụa trên má làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng cô vẫn bướng bỉnh ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào gương mặt đỏ gay vì giận dữ của bố cô. Cô hét lên, giọng lạc đi vì uất ức:

"Con không cưới lão Quang! Con chỉ lấy anh Sùng thôi! Bố có đánh chết con cũng không lấy cái thằng già thèm khát con gái bản ấy! Lão ta già bằng tuổi bố rồi, con không làm vợ lão đâu! Anh Sùng nghèo nhưng anh ấy thương con, không coi con như món hàng để mua bán!"

"Mày câm mồm!" Ông Páo đứng bật dậy, đá văng chiếc ghế gỗ nghiến sang một bên tạo nên tiếng động khô khốc chói tai. Ông bước tới, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Mây khiến cô ngã nhào ra đất, má trái nóng rát và khóe môi lại rỉ máu. "Thằng Sùng có cái gì ngoài cây khèn rách với căn nhà dột nát nương tựa vào vách đá? Nó có bạc trắng để mua trâu cho nhà này không? Nó có tiền để mua ngô mua gạo cho tao uống rượu không? Mày là con tao sinh ra, cái xác mày là do tao nuôi lớn. Tao bảo gả cho ai thì mày phải gả cho người đó! Nhà lão Quang giàu nhất bản dưới, mày về đấy chỉ có ăn sung mặc sướng, cớ sao mày cứ đâm đầu vào thằng nghèo kiết xác kia? Mày muốn cả nhà này chết đói vì cái sự bướng bỉnh của mày à?"

Mây vừa khóc vừa bò về phía cửa buồng trốn tránh, nhưng ông Páo đã nhanh hơn. Sức lực của gã đàn ông đi rừng cả đời khiến Mây không cách nào cựa quậy nổi khi bị ông đè nghiến xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Khủy tay ông Páo nện chặt lên bả vai cô, khiến cô khó nhọc hít thở. Ông Páo vớ lấy cuộn dây lanh thô ráp treo trên vách ván gỗ. Mây ra sức giãy giụa, hai chân đạp loạn xạ vào không trung để cố thoát thân:

"Thả con ra! Con không lấy lão Quang! Bố thả con ra! Con ghét lão ta, con chỉ muốn ở bên anh Sùng thôi! Bố trói con lại thì con cũng sẽ tìm cách trốn đi, con không bao giờ nghe theo bố đâu!"

"Mày còn nhắc đến tên nó một lần nữa, tao bẻ gãy chân mày! Để xem cái chân què của mày có chạy theo thằng thổi khèn rách kia được nữa không!" Ông Páo không thèm trả lời thêm, ông dùng đầu gối đè chặt lên lưng cô, hai tay kéo giật chân trái của Mây lại.

Cuộn dây lanh thô ráp được quấn chặt nhiều vòng quanh cổ chân trái mảnh khảnh của cô. Ông Páo siết thật mạnh cho đến khi sợi dây lún sâu vào da thịt, tạo thành một vệt đỏ thẫm rớm máu, rồi buộc đầu dây còn lại vào cột nhà sàn bằng gỗ nghiến kiên cố. Sợi dây thô ráp cứa vào cổ chân đau rát, triệt tiêu hoàn toàn cơ hội chạy trốn của cô. Mỗi lần Mây cố cựa quậy, sợi dây lại siết chặt hơn, cạ vào lớp da mỏng đau đớn vô cùng.

"Từ giờ đến ngày gả đi, mày cứ nằm xó này cho tao! Đừng hòng bước chân ra khỏi cái cửa buồng này nửa bước! Hàng ngày tao sẽ bảo mẹ mày đưa cơm vào, còn không thì đừng mong nhìn thấy ánh mặt trời!" Ông Páo lạnh lùng nói, cất cuộn dây thừa vào góc tủ rồi lững thững đi vào buồng trong. Cánh cửa gỗ khép lại, bỏ mặc Mây nằm co quắp dưới đất, nước mắt tuôn rơi lã chã xuống những kẽ sàn gỗ lạnh lẽo. Cô đưa tay sờ lên cổ chân bị trói chặt, cảm nhận cơn đau buốt nhói chạy dọc sống lưng. Nỗi uất hận dâng trào khiến lồng ngực cô phập phồng nghẹn ngào, nhưng cô chẳng thể làm gì khác ngoài việc khóc thầm trong bóng đêm tăm tối.

Căn buồng tối tăm chỉ có chút ánh sáng yếu ớt lọt qua khe liếp nhỏ. Mây nằm nghiêng trên chiếc chiếu cói rách nát, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Cổ chân trái bị trói bằng dây lanh sưng phồng lên, nóng rát như có than hồng gí sát vào da thịt. Cơn đau đớn thể xác cứ thế lan ra, chạy dọc theo sống lưng cô. Cô khẽ động đậy chân, sợi dây lanh thô nháp cọ vào da thịt rớm máu làm cô giật thót mình, bật ra tiếng khóc nghẹn ngào. 

Nằm trong bóng tối, đầu óc cô rối bời với những suy nghĩ và hình ảnh hỗn độn. Mây nhớ lại cảm giác nóng hổi, vạm vỡ của lồng ngực Sùng áp vào lưng mình lúc ở bờ suối đá dăm. Hơi thở dồn dập, mạnh mẽ của anh vẫn như còn vương bên tai cô. Cả cái lồn non nơ của cô lúc đó đã ướt đẫm dịch xuân, khao khát được cái cu to dài của anh đâm lút vào bên trong. Cô thèm khát sự chiếm đoạt hoang dại ấy, sự chiếm đoạt mang lại cho cô cảm giác mình thực sự tồn tại, thực sự được yêu thương tự do chứ không phải một món đồ chơi bị đem ra trao đổi. Cô thà chịu đau đớn, thà bị phạt vạ trước toàn bản chứ nhất quyết không chịu để gã Quang béo ú, dâm đãng dùng tiền mua đứt thân thể mình. 

Nhưng giờ đây cô bị xích lại như một con trâu, con bò trong xó tối. Sự giằng co dữ dội giữa khát khao tự do và thực tế phũ phàng khiến ngực cô nghẹn lại. Mây cố ghì hai tay xuống mặt sàn gỗ, dùng hết sức bình sinh giật mạnh chân trái hòng làm đứt sợi dây lanh. Sợi dây thô bạo lún sâu thêm vào vết thương sưng tấy, máu rỉ ra ướt đẫm cả một khoảng dây chàm nhưng ván gỗ nghiến vẫn im lìm không hề suy chuyển. Cô uất ức cắn chặt vạt áo để không hét lên. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô khi nghĩ đến những ngày sắp tới. Lão Quang sẽ dùng tiền để mua đứt cô từ tay bố cô. Rồi lão sẽ đè nghiến cô xuống giường, banh hai chân cô ra để đút cái dương vật thô đen của lão vào cái lồn non nớt của cô. Ý nghĩ đó khiến cô rùng mình ghê tởm, dòng nước mắt mặn chát cứ thế chảy tràn qua khóe môi rớm máu.

Chiều hôm sau, căn nhà sàn vốn im lìm trở nên rộn ràng bởi sự xuất hiện của Quang. Gã chủ bản dưới bước lên cầu thang gỗ với bộ dạng nghênh ngang, đôi giày da đen bóng lộn nện cồm cộp lên từng bực gỗ sàn. Chiếc nhẫn vàng lớn trên ngón tay cái của gã lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà xiên qua khe cửa. Quang xách theo một hũ rượu ngô hạ thổ thơm lừng, đi sau gã là hai tên tay sai lực lưỡng khệ nệ khiêng một cái hòm gỗ nhỏ khóa chặt bằng đồng thau.

Mây bị nhốt trong buồng sàn tối tăm, cổ chân trái bị trói chặt vào cột gỗ đã sưng đỏ và đau nhức nhối. Qua những khe liếp hở của vách ngăn bằng tre nứa, cô nghe rõ tiếng bước chân và giọng nói cười hỉ hả của bố cô đón tiếp gã chủ bản giàu có.

Quang đặt mạnh hũ rượu lên bàn gỗ giữa nhà sàn, tự tay mở nắp hòm gỗ. Bên trong là những xấp tiền mặt dày cộm, toàn những tờ tiền mệnh giá lớn mới tinh còn thơm mùi mực in. Gã đẩy một xấp tiền về phía ông Páo, giọng nói đầy đắc ý và trịch thượng:

"Tôi biết ông Páo thích rượu ngon và trâu béo. Đây là năm mươi triệu tiền mặt, coi như tiền đặt cọc trước để ông lo liệu công việc. Đến ngày đón dâu, tôi sẽ mang thêm hai con trâu đực khỏe nhất bản dưới và mười bình rượu ngô hạ thổ hảo hạng thế này nữa để thiết đãi cả bản. Con gái ông về nhà tôi sẽ không phải đụng tay vào việc nương rẫy nặng nhọc, chỉ việc hầu hạ tôi cho tốt thôi."

Ông Páo nhìn chằm chằm vào xấp tiền trên bàn, hai mắt đỏ ngầu vì thèm khát. Ông đưa bàn tay thô kệch, đầy vết chai sần vuốt ve xấp tiền mới, giọng run lên vì phấn khích:

"Nhà lão Quang chu đáo quá, đúng là người có tiền có của có khác. Nhưng mà... tôi cũng nói thật với lão, cái Mây là đứa con gái đẹp nhất cái bản này đấy. Nhiều nhà cũng nhòm ngó nó lắm. Có nhà bên dốc núi còn hứa trả bảy mươi triệu cơ. Lão đưa thế này, tôi sợ người ta lại cười cho, bảo tôi bán con gái giá rẻ."

Quang hừ một tiếng lạnh lùng, gã rút thêm một xấp tiền nữa từ trong túi áo khoác ném bộp xuống bàn:

"Thêm ba mươi triệu nữa. Tổng cộng là tám mươi triệu. Đủ cho ông mua cả chục con trâu béo rồi chứ? Nhưng tôi có điều kiện. Tôi nghe loáng thoáng trong bản có lời ra tiếng vào chuyện con Mây với thằng Sùng thổi khèn. Tôi mua vợ chứ không mua đứa con gái đã hỏng. Ông phải canh giữ nó cho cẩn thận, đừng để nó đi lại với thằng nghèo kiết xác kia nữa. Nếu đến ngày cưới mà tôi phát hiện ra nó không còn trinh nguyên, tôi sẽ đòi lại toàn bộ tiền và bắt ông đền gấp đôi đấy! Ông Páo hiểu rõ luật chơi của tôi chứ?"

"Nhà lão yên tâm, tôi đã trói chân nó vào cột gỗ rồi, có chạy đằng trời!" Ông Páo cười hà hả, vội vàng vơ hai xấp tiền nhét chặt vào túi áo chàm như sợ Quang sẽ rút lại. "Nó là con tôi, tôi bảo nó phải nghe. Từ nay đến ngày cưới, tôi sẽ không cho nó bước ra khỏi nhà nửa bước. Lão cứ chuẩn bị đón người đẹp về bản dưới đi. Tôi bảo đảm với lão, con Mây vẫn còn nguyên vẹn cho lão dùng."

Quang nhấp một ngụm rượu ngô hôi hổi, đôi mắt hí ti hí nheo lại đầy vẻ toan tính. Gã nhìn xoáy vào túi áo căng phồng của ông Páo rồi cười khẩy, tiếp tục hạ giọng đầy đe dọa:

"Ông Páo này, tiền của tôi không phải là lá rừng để muốn hái bao nhiêu thì hái. Tám mươi triệu này đủ để tôi mua được ba bốn đứa con gái bản khác ngoan ngoãn hơn nhiều. Nhưng tôi thích con Mây vì nó đẹp, ngực nó to, mông nó tròn, đi đứng lại có nét hoang dại khiến đàn ông nhìn vào là thèm nhỏ dãi. Tôi bỏ ngần ấy tiền ra là để rước về một đứa con gái trinh nguyên để phá trinh nó, để nó hầu hạ cái cu của tôi mỗi đêm. Nếu tôi phát hiện ra cái lồn của nó đã bị thằng Sùng đút vào từ trước, nước nôi của nó đã hao mòn cho thằng nghèo kiết xác kia thì ông Páo đừng trách tôi ác độc. Lúc đó tôi sẽ cho người đến dỡ cái nhà sàn này của ông, bắt hai vợ chồng ông đi làm thuê làm mướn trừ nợ cả đời đấy."

Ông Páo nghe đến đây thì mặt biến sắc, trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Ông vội vàng nâng chén rượu ngô cung kính mời Quang, giọng khúm núm:

"Lão Quang nói thế làm tôi sợ quá. Tôi đã bảo là tôi trói chân nó rồi mà. Con gái H'Mông khi đã bị bố trói chân bằng dây lanh vào cột nhà ma thì đố dám ho he nửa lời, ma nhà sẽ phạt nó chết. Thằng Sùng chỉ là thằng thổi khèn nghèo rách mồng tơi, cơm không có ăn thì lấy đâu ra gan mà mò vào đây. Lão cứ yên tâm uống rượu ngon đi, tôi cam đoan với lão là cái màng trinh của nó vẫn còn nguyên vẹn, cái lồn của nó chưa có thằng nào đút cu vào cả đâu."

Quang cười ha hả, gật đầu hài lòng rồi ngửa cổ uống cạn chén rượu ngô cay nồng. Gã chép miệng đầy vẻ thèm thuồng, mắt vẫn không ngừng liếc về phía buồng giam tối tăm của Mây. Qua những khe liếp hở, gã nhìn thấy bóng dáng cô đang ngồi tựa lưng vào cột gỗ. Mây mặc chiếc áo chàm chật chội làm lộ rõ những đường cong căng tràn của cơ thể thiếu nữ mười chín tuổi. Nỗi sợ hãi và cơn giận dữ khiến lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp áo mỏng. Bầu ngực tròn căng nẩy lên từng nhịp dồn dập, hai đầu nhũ hoa cứng ngắc nhô lên sau lớp vải chàm. Quang dán chặt ánh mắt thèm khát vào đó, lưỡi khẽ liếm bờ môi khô khốc của mình. Gã thầm tưởng tượng ra cảnh mình sẽ đè cô xuống chiếc giường đệm êm ái dưới bản, vò nát bầu ngực ấy dưới thân mình cho thỏa cơn thèm khát dục vọng bấy lâu nay. Gã muốn vạch chiếc váy hoa của cô ra, banh hai đùi trắng nõn để đút cái dương vật thô đen của mình vào cái lồn non tơ thơm phức kia.

Đêm xuống dần, sương mù dày đặc bao phủ khắp núi rừng bên ngoài. Ở gian nhà ngoài, ông Páo và Quang vẫn đang rót rượu chén thù chén tạc, tiếng nói cười của hai gã đàn ông vang lên man rợ giữa đêm vắng.

Trong buồng tối, Mây co hai chân áp sát mặt vào đầu gối, nước mắt đầm đìa làm ướt sũng một mảng váy chàm. Cổ chân bị trói bằng dây lanh đã sưng tấy lên, đau nhức buốt nhói chạy dọc sống lưng. Nỗi uất hận dâng trào khiến lồng ngực cô phập phồng nghẹn ngào, nhưng cô chẳng thể làm gì khác ngoài việc khóc thầm trong bóng đêm tăm tối. Tiếng cụng chén lạch cạch cùng những lời tục tĩu của hai gã đàn ông ngoài kia cứ dội vào tai cô như những gáo nước lạnh buốt, dập tắt mọi hy vọng nhỏ nhoi về một ngày được tự do bên người mình yêu.

Cùng lúc đó, dưới thung lũng sâu, Sùng đứng bên vách đá dựng đứng, nơi bóng tối của những rặng sa mộc đổ dài đen thẫm. Tin dữ như sét đánh ngang tai khi anh nghe đám thanh niên trong bản kháo nhau rằng Quang đã mang tiền đến nhà ông Páo dạm ngõ, và Mây đã bị bố đẻ dùng dây lanh trói chân vào cột nhà. Lồng ngực Sùng phập phồng dữ dội, khớp xương tay anh siết chặt vào thân cây khèn bè bằng tre đến mức phát ra tiếng kêu răng rắc. Sự đau đớn, u uất xen lẫn phẫn nộ dâng trào trong huyết quản của gã trai rừng nghèo khổ. Anh muốn lao ngay lên nhà sàn của ông Páo, dùng con dao đi rừng sắc lẹm chém đứt sợi dây trói cứu Mây ra. Nhưng anh biết, nếu làm vậy, anh sẽ bị phạt vạ đến tán gia bại sản, thậm chí bị đám tay sai của Quang đánh chết rồi ném xác xuống vực sâu. Sự bất lực đè nặng lên vai khiến anh khuỵu gối xuống thảm cỏ lạnh.

Sùng nâng cây khèn lên môi. Đêm nay, anh không thổi khúc nhạc gọi bạn tình vui tươi của những mùa hội hoa nữa. Hơi thở nóng hổi của anh dồn vào những ống tre, phát ra những âm thanh u uất, nghẹn ngào. Tiếng khèn cất lên giữa đêm rừng, réo rắt rồi trầm đục, như tiếng khóc than của một con thú hoang bị trúng thương trong đêm tối. Tiếng khèn u uất vượt qua những tán sa mộc rậm rạp, luồn lách qua những vách đá tai mèo dựng đứng, bay ngược lên dốc núi, lọt qua khe liếp hở của buồng giam tối tăm và lọt vào tai Mây.

Nằm co quắp trên sàn gỗ, Mây chợt khựng lại khi nghe thấy thứ âm thanh quen thuộc ấy. Tiếng khèn của Sùng. Dù âm điệu đã méo mó vì đớn đau, cô vẫn nhận ra hơi thở của người đàn ông đã chiếm trọn linh hồn và thể xác cô. Mây áp tai xuống sát sàn gỗ, cố gắng thu trọn từng nốt nhạc u uất đang bay lơ lửng trong gió lạnh. Nước mắt cô lại tuôn rơi lã chã, ướt đẫm gò má sưng đỏ. Chiếc vòng bạc nhỏ trên cổ tay cô va vào cột gỗ kêu lách cách nhẹ. Tiếng khèn như một bàn tay vô hình đang vuốt ve làn da cô, xoa dịu đi nỗi đau đớn nơi cổ chân sưng tấy, nhưng đồng thời lại khơi dậy lòng khao khát tự do mãnh liệt hơn bao giờ hết. Mây khẽ cựa quậy, cố dùng sức kéo căng sợi dây lanh để hướng về phía tiếng khèn phát ra, làm sợi dây cứa sâu thêm vào cổ chân rớm máu, nhưng cô không cảm thấy đau, chỉ thấy lòng mình quặn thắt vì nhớ thương Sùng.

Ở gian nhà ngoài, tiếng khèn u uất vọng lại chỉ làm tăng thêm sự kích thích cho cuộc nhậu nhẹt trơ tráo. Ông Páo ngà ngà say, nấc lên một tiếng rồi nâng chén rượu ngô đầy tràn hướng về phía Quang:

"Thằng Sùng thổi khèn rách ngoài kia kìa. Nó chỉ có tiếng khèn dụ con gái thôi, chứ làm gì có bạc trắng như lão Quang. Kệ mẹ nó thổi, đến ngày cưới con Mây cũng phải về nhà lão."

Quang cười khẩy, đón lấy chén rượu từ tay ông Páo rồi ngửa cổ uống cạn sạch. Gã đặt mạnh chén xuống bàn, giọng khàn đặc đầy đắc ý:

"Thổi cho cố vào rồi cũng chỉ nhìn tôi đút cu vào con Mây thôi. Cuối tháng này tôi mang trâu mang bạc đến đón dâu. Giao ước thế nhé ông Páo. Uống cạn chén này coi như chốt cưới!"

Ông Páo cười hà hả, cũng nâng chén uống cạn. Hai gã đàn ông đập tay nhau, chốt chặt giao ước hôn sự vào cuối tháng dưới ánh đèn dầu chập chờn và tiếng khèn u uất vẫn không ngừng vang vọng từ phía thung lũng xa xôi.