A Mỷ miết ngón tay lên bắp đùi lạnh ngắt qua lớp vải chàm bạc màu, cố tìm kiếm chút hơi ấm tự thân trong gian nhà tối. Ba năm nay, chiếc đệm tre đặt ở góc nhà chỉ có một mình cô nằm co quắp. Đêm đông vùng cao dài dằng dặc, cái lạnh từ những kẽ vách gỗ mỏng cứ len lỏi luồn vào da thịt cô, buốt nhức. Cô vòng tay tự ôm lấy hai vai gầy guộc của mình, đầu ngón tay khẽ chạm vào nốt ruồi đỏ nhỏ ngay xương quai xanh bên trái. Làn da cô mịn màng nhưng đang khô ráp đi vì thiếu sự ve vuốt. Cô khao khát một bàn tay đàn ông mạnh mẽ áp vào lưng, khao khát một cơ thể nóng hổi đè sụp xuống để xua đi sự cô độc đang gặm nhấm cô mỗi ngày. Nhưng đáp lại sự thèm khát âm ỉ ấy chỉ có tiếng gió rít rợn người qua khe cửa và tiếng củi khô cháy lép bép sắp lụi.
Chiếc điện thoại Nokia cũ nứt mặt kiếng đặt trên bậu cửa đột ngột rung lên bần bật, phá tan sự im ắng lạnh lẽo. A Mỷ vội vã bò đến, áp chặt chiếc máy vào tai.
"Mày tự lo lấy ở nhà đi! Năm nay tao không về ăn Tết, cũng không có tiền gửi lên đâu!"
Giọng nói khản đặc của A Páo dội qua chiếc loa rè, lẫn trong tiếng gầm rú chói tai của máy trộn bê tông và tiếng chửi thề hỗn tạp của đám thợ hồ dưới xuôi. Tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng qua làn sóng điện thoại chập chờn khiến đầu óc cô ong lên. A Mỷ siết chặt ngón tay vào lớp vỏ nhựa lỏng lẻo của chiếc máy điện thoại. Khớp xương ngón tay cô trắng bệch, tê dại vì lạnh. Cổ họng cô nghẹn đắng, cảm giác nuốt không trôi giống như vừa nhai phải nắm lá ngón rừng. Cô cố giữ cho giọng mình không run rẩy khi van nài chồng:
"Nhưng tiền nợ lúa của nhà A Sùng... Hạn cuối là trước Tết này rồi. Anh không gửi tiền về, người ta đến dỡ vách gỗ mang đi mất. Em biết trốn vào đâu?"
"Tao chịu thôi! Chủ thầu trốn nợ, tao còn chưa có tiền mua vé xe khách đây này. Đừng có gọi điện làm phiền tao nữa!"
Tiếng bíp bíp kéo dài cắt ngang lời cầu khẩn cuối cùng. A Mỷ đứng trân trân bên bếp lửa đang lụi dần. Căn nhà gỗ vách mỏng của cô nằm cô độc trên sườn đồi, xung quanh chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa gỗ. Bàn tay cô run rẩy dữ dội. Trong cơn bất lực và phẫn uất, cô dùng hết sức ném mạnh chiếc điện thoại xuống tấm đệm tre ọp ẹp đặt ở góc nhà. Chiếc máy đập vào mép gỗ, nắp pin văng ra, viên pin đen xì lăn lóc trên mặt đất đầy tro bụi bếp.
A Mỷ ngồi thụp xuống bực cửa gỗ mục nát, hai tay ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng vì tủi nhục. Mới hai mươi mốt tuổi, cái tuổi đáng lẽ phải rực rỡ như những bông hoa lê nở trắng sườn đồi Tây Bắc, nhưng ba năm làm vợ A Páo đã mài mòn đi tất cả sức sống của cô. Cưới nhau xong, Páo đi làm thuê quanh năm dưới xuôi, bỏ mặc cô vò võ trong căn nhà rách nát này. Bộ váy thổ cẩm màu chàm thêu hoa văn chỉ đỏ cô đang mặc đột nhiên trở nên rộng thùng thình, đè nặng lên bờ vai gầy guộc.
Cơn lạnh từ khe vách gỗ thổi vào sau lưng làm cô rùng mình. Đã bao lâu rồi cô chưa được chạm vào? Làn da cô đang khô ráp đi vì gió lạnh, cơ thể thèm khát một hơi ấm nam tính che chở, nhưng đáp lại chỉ có tiếng củi cháy lép bép cô độc.
Ký ức tủi nhục về những ngày đầu bị Páo bắt về làm vợ ùa về, đâm vào tim cô đau nhói. Khi ấy cô còn ngây thơ nghĩ rằng lấy chồng sẽ có người gánh vác củi rừng, có người sưởi ấm mỗi đêm đông rét mướt. Nhưng thực tế chỉ là những chuỗi ngày đằng dẵng ngóng đợi bên bậu cửa gỗ mục nát, trong khi Páo chìm đắm dưới những sòng bạc và quán rượu vùng biên.
Cô nhớ rõ cái đêm đông hai năm trước, Páo trở về nhà với mùi rượu ngô nồng nặc và khuôn mặt đỏ ngầu vì thua bạc. Không một lời hỏi han, hắn giật phăng chiếc áo chàm của cô, đè nghiến cô xuống tấm đệm tre ọp ẹp. Khi cô khóc lóc van xin vì cơ thể chưa sẵn sàng, hắn đã thẳng tay giáng một cái tát nảy lửa vào má cô, rồi dùng chiếc dây lưng da bản to quất mạnh lên tấm lưng trần của cô. Những vết lằn đỏ bỏng rát đau đớn ấy chưa kịp nguôi, hắn đã thô bạo banh rộng hai chân cô ra, thúc mạnh dương vật cứng nhắc của hắn vào lồn cô mà không hề có một sự ve vuốt. Hắn chiếm đoạt cô như một con thú đói, bỏ mặc âm đạo cô khô rát, đau đớn đến rỉ máu. Xong việc, hắn lăn ra ngủ ngáy như sấm, bỏ mặc cô nằm khóc nấc trong bóng tối lạnh lẽo. Để rồi sáng hôm sau, khi hết tiền, hắn lại gom sạch những bao ngô cuối cùng trên gác xếp mang đi bán, bỏ mặc cô tự xoay xở với đống nợ nần chất cao.
Khoản nợ với A Sùng cũng từ đó mà ra. Để có cái ăn qua bữa và hạt giống cho vụ sau, cô đã phải năm lần bảy lượt đến kho của A Sùng vay lúa. A Sùng là người đàn ông quyền lực nhất bản này, nắm giữ xưởng gạch đá và đất rừng trù phú nhất vùng đèo. Tiếng tăm của anh ta gắn liền với sự tàn nhẫn, lạnh lùng, chưa từng dung thứ cho bất kỳ kẻ nào dám quỵt nợ. Cô biết giấy thế chấp đất rừng phía sau đồi chính là thứ mà anh ta muốn đoạt lấy từ lâu.
A Mỷ cúi đầu nhặt viên pin dưới đất lên, cố gắng lắp lại vào chiếc vỏ nhựa đã sứt góc. Ngón tay cô run đến mức trượt mấy lần mới đưa được viên pin vào đúng khớp. Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề dẫm lên lớp đá sỏi ngoài sân vang lên mỗi lúc một gần.
Cánh cửa gỗ vách mỏng bị đẩy thẳng ra, đập mạnh vào bức tường tre bên cạnh kêu đánh "rầm". A Mỷ giật mình đứng bật dậy, chiếc điện thoại suýt nữa rơi khỏi tay lần nữa.
A Sùng đứng sừng sững ở ngưỡng cửa. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của anh ta che khuất phần lớn ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt vào. Anh ta khoác chiếc áo chàm dày cộp, mái tóc đen cắt ngắn hơi rối vì gió lạnh, đôi mắt nâu đậm sắc sảo lập tức khóa chặt lấy cô. Dưới chân anh ta, đôi ủng da dính đầy bùn đất bước xầm xập vào trong nhà, không hề có ý định dừng lại hay chào hỏi.
"A Páo đâu?" A Sùng hỏi, giọng trầm đục và đầy uy lực. Anh ta dừng lại cách cô ba bước chân, luồng hơi thở nóng hổi thoát ra tạo thành một lớp sương mỏng giữa khoảng không.
A Mỷ run rẩy, lùi lại nửa bước, bàn tay vô thức siết lấy chiếc vòng bạc trên cổ.
"Anh ấy... anh ấy không về."
A Sùng nhếch mép cười, nụ cười lạnh lẽo lộ rõ quai hàm bạnh nam tính. Anh ta tiến thêm một bước, chiếc dây lưng da bản to thắt ngang hông khẽ phát ra tiếng lách cách. Đôi mắt anh ta không dừng lại ở khuôn mặt cô, mà bắt đầu di chuyển chậm rãi xuống bờ vai gầy và bầu ngực đang phập phồng nhanh hơn dưới lớp áo chàm.
"Không về? Vậy còn khoản nợ lúa và giấy thế chấp mảnh đất rừng phía sau đồi thì sao? Thằng Páo định quỵt nợ tao à?"
"Không phải đâu... Anh Sùng..." A Mỷ nói lắp bắp, đôi mắt đen sâu thẳm lộ rõ vẻ khẩn cầu. "Anh Páo bảo dưới xuôi người ta chưa trả tiền công. Xin anh cho nhà em khất qua vụ mùa tới... Khi có ngô mới gặt, em sẽ mang sang trả anh đủ."
"Khất?" A Sùng cười nhạt, bước tới gần hơn. Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn chưa đầy một sải tay. "Bản này chưa có tiền lệ cho khất nợ đến vụ thứ tư. Mày có biết nhà thằng A Sùng này không phải là nơi làm phúc không?"
A Mỷ nuốt nước bọt, cố né tránh ánh nhìn như muốn lột trần của anh ta. "Em biết... nhưng giờ trong nhà không còn một đồng nào cả. Lúa ăn cũng sắp hết rồi..."
"Tao không quan tâm trong nhà mày có tiền hay không." A Sùng ngắt lời, giọng nói càng lúc càng trầm xuống, áp lực tỏa ra từ người anh ta khiến cô khó thở. "Tao chỉ biết hôm nay là hạn cuối. Một là mày đưa tờ giấy thế chấp đất rừng ra đây. Hai là tao cho người dỡ cái nhà này, lấy gỗ mang đi trừ nợ."
"Đừng mà anh Sùng!" A Mỷ hốt hoảng, giọng cô lạc đi. "Dỡ nhà đi thì mẹ con em... à không, em biết sống ở đâu giữa mùa đông này? Xin anh..."
"Xin tao?" A Sùng nhướng mày, ánh mắt dừng lại ở bờ môi cong đang run rẩy của cô. Mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn với mùi thuốc lá hoang dại tỏa ra từ người anh ta xộc thẳng vào khoang mũi cô, mạnh mẽ và đầy kích thích, khác hẳn mùi rượu nồng nặc rẻ tiền của chồng cô. "Muốn tao đồng ý khất nợ, mày phải có thứ gì đó đáng giá để thế chấp chứ?"
"Em... em không còn gì cả..." A Mỷ hoảng hốt thối lui. Đôi chân cô vấp phải mép hòm gỗ đựng ngô, cơ thể mất thăng bằng ngã ngửa về phía sau.
Cô nhắm mắt chờ đợi một cú ngã đau đớn xuống nền đất, nhưng một bàn tay thô ráp, to bản đã kịp nắm chặt lấy cổ tay cô, giật mạnh về phía trước.
Sức mạnh từ cánh tay có vết sẹo dài của A Sùng khiến cô không thể chống cự. Cô bị kéo thẳng vào lồng ngực vững chãi của anh ta. Lớp vải chàm thô ráp cọ sát vào bầu ngực phập phồng sau lớp áo mỏng của Mỷ. Cô thở dốc, cố gắng đẩy anh ta ra:
"Buông tôi ra... A Sùng, người ta đi qua nhìn thấy..."
"Nhìn thấy thì sao?" A Sùng chẳng hề hé môi buông lỏng, ngược lại càng ghì chặt eo cô, dồn cô sát vào vách gỗ mỏng ở góc nhà.
Bức vách gỗ mỏng manh rên lên những tiếng "kèn kẹt" dưới sức nặng của hai cơ thể ép chặt vào nhau. A Mỷ cảm nhận rõ ràng thớ gỗ thô nháp đâm vào lưng mình qua lớp áo thổ cẩm thêu chỉ đỏ. Cô bị ép chặt đến mức không thể nhúc nhích, hai tay bị ghim chặt giữa ngực cô và khuôn ngực rắn như đá của A Sùng.
A Sùng cúi đầu xuống, gương mặt góc cạnh của anh ta áp sát vào mặt cô. Ở khoảng cách gần này, cô nhìn thấy rõ từng sợi lông mày rậm và ánh mắt đầy tính chiếm hữu của người đàn ông quyền lực nhất bản. Anh ta nín lặng nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ màu đỏ ngay xương quai xanh bên trái đang lộ ra dưới cổ áo chệch đi của cô. Làn da trắng ngần của cô tương phản mạnh mẽ với ngón tay đen sạm vì nắng gió của anh ta.
Hơi thở của A Sùng nóng rực, phả vào làn da nhạy cảm nơi cổ Mỷ. Cô run rẩy, một cảm giác lạ lẫm, nóng bỏng đột ngột chạy dọc sống lưng, đánh thức những khao khát thể xác mà cô đã cố gắng đè nén suốt bao tháng ngày cô độc. Cả cơ thể cô nóng bừng lên dưới cái nhìn của đối phương. Lồn cô thắt lại, rỉ ra một chút dịch ẩm ướt trong sự xấu hổ tột cùng. Thứ nước nhờn ấm áp bắt đầu thấm vào lớp quần lót, làm cô cảm thấy nhột nhạt và ngứa ngáy khó tả. Cô ghét sự yếu đuối của cơ thể mình lúc này, nhưng cô không thể phủ nhận sự kích thích từ hơi ấm áp đảo của người đàn ông trước mặt.
Sự giằng xé trong lòng A Mỷ trỗi dậy dữ dội. Cô là người đàn bà đã có chồng, nếu để dân bản phát hiện cô đứng sát sạt với người đàn ông khác trong căn nhà tối này, cô sẽ bị phạt vạ, bị bêu rếu và dòng họ ruồng bỏ. Nhưng cái đói khát hơi ấm đàn ông suốt ba năm qua đang gầm rú đòi hỏi. Cánh tay cứng cáp của A Sùng đang khóa chặt eo cô, và sự thô ráp của làn da anh ta đang khơi dậy một dòng điện chạy khắp cơ thể cô. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng hai tay cô khi đặt lên ngực anh ta lại không thể dùng lực, chỉ biết bám hờ vào lớp áo chàm dày cộp.
A Sùng nghiêng đầu, ghé sát bờ môi dày vào vành tai cô. Hơi thở nóng hổi của anh ta làm da gà cô nổi lên khắp người. Anh ta cố tình tì sát phần thân dưới vào người cô. Qua lớp quần vải thô mỏng, Mỷ cảm nhận rõ ràng một khối cứng rắn, nóng hổi đang trỗi dậy. Đó là dương vật của A Sùng, nó đang chào đời và to lớn hơn hẳn những gì cô từng biết ở chồng mình. Đầu khấc của dương vật anh ta tì thẳng vào đùi trong của cô, cách vùng nhạy cảm chỉ một lớp vải thô ráp.
"Mày có biết vách gỗ này mỏng thế nào không, Mỷ?" Giọng anh ta thì thầm, trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ. "Chỉ cần tao dùng lực một chút, nó sẽ gãy đôi. Giống như việc tao có thể lấy đi mọi thứ của mày chỉ bằng một lời nói."
A Mỷ cắn chặt môi, nước mắt chực trào ra. Cô cảm nhận được dương vật cứng rắn của anh ta qua lớp quần vải thô đen đang tì sát vào đùi mình, tạo nên một sự uy hiếp đầy dục vọng. Sự ma sát vô tình từ nhịp thở dập dồn của A Sùng làm dương vật anh ta trượt qua trượt lại trên đùi cô, khiến lồn cô càng co bóp mạnh, chất dịch ẩm ướt tứa ra nhiều hơn, dính dấp bên trong đùi. Cô có thể cảm nhận đầu khấc của anh ta đang nóng lên, căng phồng và áp sát vào mép âm đạo của cô qua lớp vải. Sự cương cứng và kích thước to lớn của cu anh ta khiến cô vừa sợ hãi vừa có một sự kích thích điên cuồng chạy dọc sống lưng.
"Tôi cầu xin anh... tha cho nhà tôi..." Cô thì thầm, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu, hơi thở dồn dập phả vào ngực anh.
A Sùng khẽ cười, tiếng cười trầm thấp rung động cả lồng ngực rắn chắc đang ép sát vào hai bầu vú căng tròn của cô. Bàn tay to bản của anh ta trượt từ eo cô lên, ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên nốt ruồi đỏ nơi quai xanh, khiến cô run lên một cái. Cảm giác đau nhẹ trộn lẫn với sự thèm khát khiến cô vô thức ưỡn ngực lên, ép hai bầu vú căng tròn vào vòm ngực rắn chắc của anh ta. Lòng cô rối bời, đầu óc quay cuồng trong sự xấu hổ khi nhận ra mình đang chủ động đón nhận sự đụng chạm này.
Anh ta ghé sát tai cô hơn nữa, môi gần như chạm vào thùy tai cô, để lại lời đe dọa nóng bỏng:
"Đêm mai tao lại đến đòi nợ. Lo mà chuẩn bị cho kỹ, hoặc là mất nhà."
Nói rồi, anh ta đột ngột buông cô ra. Sự hụt hẫng bất ngờ khiến A Mỷ suýt ngã quỵ. A Sùng quay lưng bước thẳng ra cửa mà không ngoảnh lại, để lại A Mỷ đứng tựa lưng vào vách gỗ, hơi thở dồn dập và cơ thể vẫn chưa thôi run rẩy trong bóng tối đang dần nuốt chửng căn nhà.